Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 7

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Chương 401-500 - Chương 436: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (1)

Chương 436: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (1)

Chương 436: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (1)

Một buổi chiều yên bình tại Thiên Đường, ánh nắng ấm áp trải khắp mọi nơi.

Công dân cấp 2, Thanh tra Lee Eunsol, đang vật lộn với đống giấy tờ chất cao đến mức che gần hết phần thân trên của cô.

- Cốc cốc!

“Thưa ngài, về nội dung cuộc họp tối nay—”

“Ra ngoài.”

“Chỉ là nói ngắn gọn thôi— Áa!”

“Đã bảo là tôi đang bận mà!”

“X-xin lỗi ạ.”

Thư ký James vì cái tội ‘dám’ quấy rầy công việc của thanh tra đã phải trải nghiệm cảnh tượng hiếm có: một xấp hồ sơ cứng đơ bay tới như máy bay giấy rồi nện thẳng vào đầu anh ta.

Những người xung quanh chứng kiến cảnh đó đều nghĩ thầm rằng hôm nay tâm trạng của Thanh tra Lee Eunsol cực kỳ tệ, tốt nhất là đừng động vào.

Dĩ nhiên, Eunsol cũng có lý do của mình.

Công việc cô đang xử lý hiện tại quan trọng hơn rất nhiều so với mấy thủ tục “vô bổ” của Thiên Đường, hơn nữa còn cần được tiến hành một cách bí mật tuyệt đối.

Bởi vì trong kế hoạch sắp triển khai, nếu đồng đội là quân cờ thì Eunsol chính là người sắp đặt chúng.

Vì vậy, dù phải đóng vai một cấp trên cáu kỉnh để xua đuổi người khác, cô cũng không còn lựa chọn nào khác.

‘Việc điều chỉnh lịch của anh Sanghyun khó hơn mình tưởng…’

Ngả người ra sau ghế, Eunsol trầm ngâm suy nghĩ về kế hoạch.

Lần thử thứ 2 của Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’nên tiến hành thế nào?

Bối cảnh cơ bản của Phòng 206 là một thành phố-quốc gia phản địa đàng, có tên là Thiên Đường.

Mọi công dân đều bị phân cấp: từ cấp 1 gần như hoàng tộc cho tới cấp 4 chẳng khác nào nô lệ.

Dưới lòng thành phố, một tồn tại khủng khiếp được gọi là Ma Vương đang bị phong ấn, và có thứ gì đó được cho là Di Sản của Phòng 206 – Lý Trí Bất Khuất – đang trấn áp Ma Vương.

Lý Trí Bất Khuất là một vật kinh khủng, chỉ hoạt động khi hiến tế con người cho nó một cách đều đặn, và người kiểm soát nó chính là nhà độc tài của thành phố – Thị trưởng Leon Kadirov.

‘Đến đây là bối cảnh chung.’

Vậy trong lần thử nghiệm đầu tiên, tổ đội Khách Sạn đã thu thập được gì?

Hàng loạt thông tin lướt qua trong đầu Eunsol.

Thành viên bị phong ấn là Miro, nhưng vai trò nắm giữ trong kịch bản thì chưa xác định được.

Nếu việc hiến tế để vận hành Lý Trí Bất Khuất mà dừng lại, Ma Vương sẽ hồi sinh.

‘Thông tin này cũng quan trọng, nhưng những thứ tiếp theo mới thực sự có giá trị.’

Thế giới bên ngoài Thiên Đường vẫn bình thường, và tồn tại những thành phố khác.

‘Có nên đi sang thành phố khác không?’

Nếu Ma Vương hồi sinh hoàn toàn thì tuyệt đối không thể ngăn cản hắn.

Tuy nhiên, ở giai đoạn hồi sinh ban đầu, nếu có thể áp chế hắn dù chỉ trong chốc lát, thì có thể sử dụng đồng thời cả Lý Trí Bất Khuất và One More Chance để trốn thoát.

Vấn đề nan giải nhất nằm ở việc phải có được sức mạnh đủ để áp chế được Ma Vương vừa tỉnh lại, mà trong thời điểm hiện tại, khi Giáng Lâm đã biến mất, thì đây không phải chuyện dễ.

Một thông tin khác khiến cô bối rối lại hiện lên.

Trong Phòng 206, không ai biết Perro đang ở đâu.

Ngay cả bản thân Perro cũng không thể báo được vị trí của mình cho Songee.

‘Hay là giống Phòng 201, chẳng lẽ bản thân vị trí của Perro cũng là một điểm mấu chốt liên quan tới cốt truyện?’

Trong lúc sắp xếp lại thông tin, Eunsol thở dài một hơi sâu.

Rõ ràng ở lần thử đầu tiên, chúng ta đã cố hết sức, vậy mà thứ chưa biết vẫn còn quá nhiều, con đường phá giải thì mịt mù.

Vậy nên, cần phải thu thập thêm thông tin.

May mắn thay, ít nhất chúng ta đã xác định được danh tính và vị trí của những kẻ nắm giữ bí mật của Phòng 206.

Thị trưởng Leon Kadirov thì di chuyển qua lại giữa dinh thự xa hoa và văn phòng làm việc trong thành phố.

Còn Thủy Tổ May, thì đang ẩn thân tại cô nhi viện, điểm khởi đầu của Seungyub.

- Cốc cốc!

“Th-thưa ngài thanh tra!”

“…”

“Ngài còn nhớ cuộc họp tối nay chứ? Lần này Thị trưởng— Áaa! T-tôi đi ra ngay!”

Sau khi lại đuổi thêm một kẻ quấy rầy nữa, Eunsol bắt đầu chỉnh sửa kế hoạch một cách cẩn thận.

Thủy Tổ May là một tồn tại có thể thoải mái sử dụng siêu năng lực trong Thiên Đường, nơi mọi người đều phải sống như con người bình thường.

So với cô ta, nhắm vào Thị trưởng vẫn là phương án dễ hơn.

Vấn đề là, xử lý Leon Kadirov cũng chẳng hề đơn giản.

Vì vậy, đêm hôm trước Eunsol và đồng đội đã phải vắt óc nghĩ ra đủ mọi kế hoạch cho tới bọn họ gần như ngất xỉu.

“Được rồi!”

- Cốc cốc!

“Thưa ngài thanh tra, bữa tối—”

“Ừ~! Ra ngoài đi!”

“C-cảm ơn ạ! Tôi cứ tưởng lại bị ném đồ…”

“…”

***

Buổi tối tại dinh thự xa hoa.

Công dân cấp 1 Songee Kadirov, nhìn miếng steak thăn nội mềm trước mặt, khẽ mở lời.

“Ba.”

“Hửm? Con có chuyện gì à?”

Nhìn nụ cười hiền từ của Leon Kadirov, lòng Songee khẽ nhói lên.

Bởi vì thứ tình phụ tử này chỉ là cảm xúc giả tạo do ‘Kẻ Được Yêu Mến’ tạo ra.

“Gần đây sức khỏe ba không ổn phải không ạ?”

“Hả? Haha! Công chúa lại lo cho ba rồi—”

“Ba, con nói nghiêm túc đấy. Sắc mặt ba kém, lại còn hay chóng mặt nữa…”

Trước lời nói bất ngờ của con gái, Leon không giấu được vẻ bối rối.

“Ba như vậy sao? Ừm, có phải Songee nhìn nhầm không?”

“Ba. Con có bịa chuyện về mấy vấn đề này làm gì?”

“À, không phải ba nói con nói dối, chỉ là…”

Cuối cùng, Songee đã thành công trong việc hủy bỏ một phần lớn lịch trình dày đặc của Leon Kadirov và nhét vào đó một buổi “khám sức khỏe tổng quát”.

Leon Kadirov là người cực kỳ đa nghi.

Kẻ có địa vị thấp thì nghi vì bất mãn xã hội, kẻ có địa vị cao thì nghi vì tham vọng.

Ngay cả các Enforcer cao cấp phụ trách bảo vệ Thị trưởng cũng không hoàn toàn đáng tin; những đối tượng duy nhất ông ta tin tưởng là One More Chance và Songee Kadirov.

Vì vậy, Thị trưởng tuyệt đối không bao giờ đến những bệnh viện bình thường trong Thiên Đường.

Bị gây mê rồi giao mạng sống cho những bác sĩ không đáng tin không phải gu của ông ta, hơn nữa ở bệnh viện đông đúc thì đội cận vệ cũng khó mà xoay xở.

Quan trọng hơn cả, khi ở trong Thiên Đường, do Lý Trí Bất Khuất, ông ta không thể sử dụng One More Chance.

Tuy vậy, Thị trưởng vẫn là con người, thì vẫn phải đi kiểm tra hay điều trị sức khỏe.

Thế nên Leon Kadirov thường mang bác sĩ và thiết bị y tế tới thẳng dinh thự xa hoa của mình.

Một đặc quyền chỉ có Thị trưởng, kẻ thống trị thành phố, mới có.

Và đó cũng chính là “điểm yếu” mà tổ đội Khách Sạn nhắm tới.

Tại dinh thự xa hoa, tổ đội Khách Sạn một lần nữa lại trở thành những siêu nhân.

****

Buổi kiểm tra sức khỏe của Thị trưởng kéo dài suốt nửa ngày.

Các bác sĩ hàng đầu thành phố liên tục ra vào dinh thự cùng với những thiết bị y tế tinh vi, khiến đội cận vệ luôn trong trạng thái căng thẳng.

Đến chiều tối, lại có một bác sĩ xuất hiện, kéo theo thiết bị gắn đầy ống dẫn và kim tiêm.

“Tên!”

“Kim Sanghyun.”

“Hả? Kim Sanghyun? Tên này khác với bác sĩ trong danh sách à?”

“À, bác sĩ Adrian hôm qua bị đau lưng trong lúc làm việc nên tôi đến thay. Đây là giấy tờ của tôi.”

Thái độ của Kim Sanghyun khi đưa giấy tờ ra vô cùng đường hoàng.

Bởi vì mọi thông tin trên đó đều là thật.

Nếu có vấn đề thì chỉ là lưng của Adrian bị ai đó lén đánh cho đau, mà chính Adrian cũng không biết thủ phạm là ai nên cũng chẳng thành chuyện lớn.

Nhìn vào lý lịch lộng lẫy, tên Enforcer không khỏi cảm thán.

Phản ứng này Kim Sanghyun đã gặp vô số lần trong đời.

“Sự nghiệp của anh xuất sắc thật đấy nhỉ?”

“Sống lâu thì tự nhiên vậy thôi.”

“Được. Anh thì không vấn đề gì. Thế còn người này?”

Khi ánh mắt của cận vệ chuyển sang bên cạnh, mồ hôi lạnh lập tức đọng trên má Kim Sanghyun.

Việc Kim Sanghyun có mặt ở đây vốn không cần đến sự giúp đỡ của Eunsol.

Ngay từ đầu, Khách sạn đã trao cho anh thân phận công dân cấp 2 kiêm đặc vụ đặc biệt.

Đặc vụ đặc biệt đâu phải ai cũng làm được?

Thân phận của Kim Sanghyun trong Phòng 206 đã được kiểm chứng từ lâu.

Vấn đề nằm ở người đứng cạnh anh.

“Đây là trợ lý của tôi, cô Yumi. Công dân cấp 3 và—”

“Tôi không hỏi tên, tôi hỏi giấy chứng nhận.”

“Hả? Giấy tờ của cô Yumi đã được các Enforcer ở tầng 1 giữ rồi mà…”

“Nói cái gì vậy? Này! Đừng có nói nhảm!”

Trong Phòng 206 làm gì tồn tại thân phận hợp pháp của Yumi.

Dù Thanh tra Eunsol đã dùng đủ loại thủ thuật để đưa họ đến được đây, nhưng dấu chấm hết vẫn phải do các đồng đội ở tầng 1 hoàn thành.

“Nếu ngài nghi ngờ lời tôi nói, chẳng phải chỉ cần liên lạc với tầng 1 là được sao?”

Trước lời đó, các cận vệ cau mày rồi liên lạc với hai Enforcer phụ trách kiểm tra ban đầu: ‘Cha Jinchul’ và ‘Kim Mooksung’.

Một lúc sau, các Enforcer cao cấp kết thúc cuộc gọi, vẻ mặt đầy khó chịu.

“Hừ, được rồi. Xác nhận thì tôi đã có xác nhận, nhưng lẽ ra giấy tờ gốc vẫn phải do bọn tôi kiểm tra cuối cùng chứ.”

“Vậy sao?”

“Ha… cái thằng Kim Mooksung đó, già đầu rồi mà còn phạm lỗi kiểu này à? Còn thằng Cha Jinchul thì vốn đã ngu sẵn rồi! Vậy mới nói, bọn cấp 3 chẳng làm nên trò trống gì!”

Khoảnh khắc đó, Kim Sanghyun chỉ có thể cười gượng.

Xem ra các đồng đội ở tầng 1 do Eunsol dày công sắp xếp đã diễn vai lũ ngốc khá đạt.

“Chúng tôi quay lại tầng 1 nhé?”

“…Thôi. Đừng lãng phí thời gian của Thị trưởng nữa. Vào đi.”

Bên trong dinh thự đã biến thành phòng khám tạm thời, Thị trưởng với gương mặt mệt mỏi cùng các cận vệ nghiêm nghị đang chờ sẵn.

Kim Sanghyun và Yumi kiểm tra sức khỏe của Leon Kadirov một cách tỉ mỉ, như những bác sĩ và y tá thực thụ.

Cả hai đều là chuyên gia y tế thật sự theo nhiều nghĩa khác nhau, nên việc đóng vai không hề khó.

Trong lúc đó, Yumi liên tục liếc nhìn Sanghyun, chờ ‘tín hiệu’.

… Nhưng Sanghyun không hề ra hiệu cho tới khi kết thúc buổi thăm khám.

“Xong rồi.”

Khi Sanghyun tuyên bố kết thúc, Yumi suýt nữa thì không giữ nổi biểu cảm.

Còn chưa ‘vào việc’ gì mà đã kết thúc là sao?!

Bất chấp Yumi đang hoảng loạn, Sanghyun chỉ nhẹ nhàng chào Thị trưởng và các Enforcer rồi rời khỏi dinh thự.

“Anh bị điên à? Kế hoạch—”

“Im lặng.”

“Hả—”

“Các Enforcer vẫn còn ở gần đây.”

“…”

“Cô Yumi, tối nay tôi sẽ giải thích hết. Kìa, tôi thấy Seungyub rồi. Cô về trước đi.”

“…Được.”

***

Buổi tối, tại căn nhà rộng lớn của Elena, nữ diễn viên nổi tiếng nhất Thiên Đường, mọi người tụ họp đông đủ.

Lee Eunsol, Elena, Kim Sanghyun, và Cha Jinchul với nụ cười gượng, dẫn theo Park Seungyub.

Eunsol nghiêng đầu.

“Jinchul? Sao chỉ có cậu với Seungyub thế này? Ông đâu rồi?”

“Bị kỷ luật, rồi bị giam vì bên an ninh nói là có sai sót rồi ạ…. ”

Cha Jinchul và Kim Mooksung đã tạo ra khe hở để Yumi, kẻ không rõ thân phận, có thể tiếp cận Thị trưởng, và Mooksung là người phải gánh trách nhiệm.

“Haiz… cũng là bất khả kháng thôi. Trước hết thì mọi người vất vả rồi! Anh Sanghyun, công việc thế nào?”

“Trong vòng ba ngày, Thị trưởng sẽ nhận được liên lạc. Hẹp động mạch cảnh, bệnh tim thiếu máu cục bộ, bệnh động mạch vành—”

“OK! Tức là Leon sẽ nhận được thông báo rằng mình có thể chết sớm đúng không?”

“Gần như vậy.”

Nhận ra mọi việc đang tiến triển tốt, sắc mặt mọi người đều sáng lên.

Chẳng mấy chốc, Eunsol cười rạng rỡ và bắt đầu tóm lược lại mục tiêu kế hoạch, cùng tình hình hiện tại.

“Chuyện hôm qua chị đã nói rồi, nhưng để chị tổng kết lại. Vấn đề lớn nhất của chúng ta trong Phòng 206 là thiếu thông tin. Mục đích của Thiên Đường là gì? Những thành phố khác ngoài kia là sao? Làm thế nào để ngăn Ma Vương hồi sinh? Câu hỏi còn rất nhiều.”

Mọi người gật đầu.

“Thị trưởng Leon Kadirov và Thủy tổ May khả năng sẽ biết được phần lớn câu trả lời. Chúng ta phải moi được thông tin, ít nhất là từ một trong hai người.”

Cha Jinchul tiếp lời.

“Hôm qua chúng ta có nói rồi, việc soi mói cái cô hay bà May đó sẽ khó đấy.”

“Thủy Tổ có thể bỏ qua Lý Trí Bất Khuất và dùng đủ loại siêu năng lực. Rất khó để đối phó. Vì vậy chúng ta mới quyết định là bắt đầu từ Thị trưởng. Nhưng vấn đề là, bên phía Thị trưởng cũng không dễ.”

Mọi người nhớ lại những gì đã xảy ra ở lần thử trước.

Khi cuộc biểu tình lớn do công nhân mỏ khởi xướng nổ ra, Thị trưởng đã dùng One More Chance để quay ngược thời gian, rồi cố giết Kain một cách tàn nhẫn.

Cuối cùng, Kain, Ahri và những người khác buộc phải giết Thị trưởng để sống sót, nhưng việc đó lại làm cho Lý Trí Bất Khuất không thể tiếp tục duy trì, và rồi Ma Vương hồi sinh.

“Nếu dồn ép Thị trưởng, hắn sẽ quay ngược thời gian để giải quyết tình huống.”

Vì vậy, Tổ đội Khách Sạn đã dùng sức mạnh của Yumi để biến Thị trưởng thành một người sắp chết.

Như Songee đã xác nhận ở lần trước, One More Chance có thể quay ngược cả thời gian của chính người sử dụng.

Nhưng theo phân tích của Han Kain, khoảng thời gian có thể quay lại tối đa chỉ khoảng một tháng.

Bệnh mãn tính không phải thứ xuất hiện trong một sớm một chiều, mà tích tụ qua nhiều năm. Quay ngược thời gian một tháng cũng không thể giải quyết được.

Thông thường, bệnh tật tự nhiên là như vậy.

Thị trưởng sẽ không nghĩ rằng bệnh của mình là do Yumi gây ra.

“Thị trưởng sẽ tin rằng bệnh của mình không thể chữa bằng One More Chance. Vậy tiếp theo hắn sẽ làm gì?”

Gia tộc Kadirov từ đời này sang đời khác đều kế thừa một sức mạnh hay vật phẩm đặc biệt.

Và Thị trưởng có một cô con gái cũng đang thừa kế ‘vật đặc biệt’ giống như ông ta.

Eunsol mỉm cười đầy ẩn ý.

“Hắn sẽ chuẩn bị trao lại mọi thứ cho người thừa kế.”

“Mọi thứ” đó, dĩ nhiên bao gồm cả bí mật mà gia tộc Kadirov truyền lại.

***

Khi buổi briefing của Eunsol sắp kết thúc, Yumi, người vẫn ngồi cạnh Seungyub, lên tiếng với vẻ mặt khó hiểu.

“Khoan đã.”

“Ừ?”

“Lee Eunsol. Trong kế hoạch của cô có một vấn đề rất nghiêm trọng.”

Nghe tới hai chữ ‘nghiêm trọng’, Eunsol giật mình.

“Hả? Vấn đề? Là gì?”

“Tôi không hề chạm vào người Thị trưởng.”

“Cái gì? Không, không thể—”

Theo kế hoạch, Yumi phải dùng sức mạnh tà dị của mình để khiến Thị trưởng trở thành người sắp chết ngay trong dinh thự, nơi cô có thể dùng năng lực.

“Không phải anh Sanghyun bảo đợi tín hiệu rồi lén ra tay sao—”

“Anh ta không ra tín hiệu.”

“Hả?”

“Đừng quên, tôi chỉ là trợ lý. Nếu bác sĩ không ra hiệu, tôi chỉ có thể đứng cạnh cái máy mà tôi còn chẳng biết nó dùng để làm gì.”

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Kim Sanghyun trong hoang mang.

Và người ‘bác sĩ’ duy nhất ở đây đứng dậy.

“Không cần chúng ta phải ra tay.”

Trước những đồng đội đang rối loạn, Kim Sanghyun bình thản tuyên bố.

“Leon Kadirov thật sự là người sắp chết. Cô Yumi không cần phải động tay.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!