Ngay khi tôi rời khỏi cung điện, những thợ săn còn lại cũng bắt đầu được triệu hồi.
“Ủa, đây là đâu vậy?”
“May mà không phải một bến cảng lộn xộn…”
Những thợ săn nhìn quanh như thể đang đi du lịch.
“Hả, đây là mưa thánh à? Màu sắc thật…”
“Chạy vào dưới mái hiên mau! Nhanh lên”
“Này. Nó bảo chọn một vai diễn làm phần thưởng kìa.”
“Vai diễn? Là cái gì thế?”
Những thợ săn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Có lẽ vì họ đến sau chúng tôi?
‘Ngay cả những người đứng đầu cũng nghi ngờ và quay sang công kích nhau.’
Chỉ vì nghi ngờ mà ba người đã bỏ mạng. Vậy thì số phận của những thợ săn mới đến sẽ ra sao đây! Chẳng thể trông chờ gì ở họ trong tình cảnh này.
‘Không có thời gian để thuyết phục các người chơi.’
Bởi vì quân đoàn Quỷ vương đang tiến đến, ngay lúc này.
‘Trước tiên, phải dùng NPC để chặn đợt tấn đầu!’
Tôi phớt lờ các thợ săn khác và lao xuống phố. Dòng người càng lúc càng đông, nhưng may thay tôi có bản đồ nhỏ bên mình. Tôi men theo con đường ngắn nhất hướng về phía tường thành.
“Kim Gong-ja.”
Khi vừa ra khỏi cung điện thì có một người bất ngờ xuất hiện cạnh tôi.
“Hắc phù thủy?”
“Hãy gọi tôi là Hắc Long Chủ. Tôi không thích biệt danh đó cho lắm.”
Hắc phù thủy. Tôi và thợ săn hạng 2 đang chạy cùng nhau. Cô ấy có dùng aura ở dưới chân không? Trông cô chạy mà giống như đang lướt gió vậy.
“Sao cô đến đây bất ngờ thế?”
“…đó là kỹ năng của tôi. Tôi có thể dịch chuyển tức thời đến nơi tôi có thể nhìn thấy.”
Một kỹ năng gian lận đến khó tin.
—Này, Zombie. Nhóc nên chết thử một lần dưới tay cô ả đi! Dịch chuyển tức thời đỉnh lắm! Với kẻ khác thì ta không chắc, chứ nếu là cô ả thì ta công nhận đấy. Chết lẹ đi!
Tôi lờ đi lời Bae Hu-ryeong, rồi hỏi lại:
“Vậy thì cô đang làm gì ở đây, không phải cô nên ở chỗ tường thành sao?”
“Rõ ràng là để đón cậu còn gì.”
Cô trả lời một cách vô cảm. Cả hai vẫn đang chạy, nhưng trông cô ấy chẳng mệt mỏi chút nào.
“Tôi đã thấy ở tầng 11. Cậu có một thanh kiếm có ảnh hưởng tới NPC đúng không? Tôi không biết đó là loại kiếm gì, nhưng nó có thể nâng cao tinh thần chiến đấu của họ. Thứ họ cần bây giờ không phải tôi, mà là cậu.”
Cô nhìn thẳng vào tôi.
“Đồng ý đi.”
“Hả?”
“Đồng ý là cậu sẽ dịch chuyển cùng với tôi. Nếu không, tôi không thể mang cậu theo được. Đó là giới hạn của kỹ năng.”
Tôi có hơi sửng sốt.
“Khoan. Dịch chuyển tức thời ít nhất cũng phải là kỹ năng hạng S. Cô nói ra giới hạn của nó như thế liệu có ổn không? Đó là bí mật của cô mà.”
“Thú vị thật.”
Cô đưa tay lau trán. Phía trên chúng tôi, cơn mưa đỏ vẫn trút nước không ngừng. Mái tóc ướt sũng dính bệt lên trán của cô.
Đôi mắt đen thẫm ấy nhìn tôi.
“Như cậu từng nói, tôi là tể tướng của đế chế này. Một tể tướng thì việc tiết lộ bí mật có gì là lạ?”
“…”
“Không có thời gian đâu. Bằng cách nào cũng được, nên là đồng ý nhanh lên.”
Tôi gật đầu.
“Tôi đồng ý sử dụng kỹ năng của Hắc Long Chủ.”
Ngay lập tức, Hắc phù thủy nắm lấy tay phải tôi. Bàn tay ướt đẫm nắm chặt lấy tay tôi. Những ngón tay cô đan vào ngón tay tôi để không trượt đi vì nước mưa.
“Hử?”
“—Còn một giới hạn nữa.”
Hắc phù thủy thì thầm trong khi vẫn nắm tay tôi.
“Dịch chuyển.”
Chỉ trong chớp mắt, chúng tôi đã đứng trên tường thành.
Đúng như tôi dự đoán, mọi thứ thật hỗn loạn. Lũ quái vật đang tràn đến, nhưng binh lính không hề chống trả. Không, họ không thể. Họ chỉ biết trốn sau tường thành, hoặc quỳ xuống cầu nguyện thần linh của mình.
“Kết thúc rồi…”
“Lạy Chúa, xin hãy thương xót…”
“Hu hu…”
Những NPC chẳng khác gì người thường. Dù là ảo ảnh đi chăng nữa, nỗi sợ hãi của họ vẫn là thật.
“Hắc Long Chủ. Cảm ơn cô đã đưa tôi đến đây. Giờ thì—”
“Khoan đã.”
Hắc phù thủy thở dài.
“Tôi không thể bỏ đi như thế này sau khi cho hậu bối thấy một dáng vẻ thảm hại của mình được.”
“Gì cơ?”
“Tôi đâu có ngồi vào ghế công hội trưởng chỉ vì may mắn.”
Cô hít sâu một hơi, rồi cất giọng nói lớn:
“—Hỡi binh sĩ của đế quốc Aegim!”
Một luồng aura đen ngòm bùng lên từ cơ thể cô. Màu đen ấy có phần còn đậm hơn cả sắc đỏ của cơn mưa.
“Hãy đứng dậy! Các ngươi còn làm gì ở đây? Lẽ nào các ngươi tin rằng mấy bức tường đá kia sẽ bảo vệ cho các ngươi sao? Hãy nhớ lấy, thứ che chở cho đế quốc này không phải là đống đá vô tri đó mà chính là các ngươi!”
Những binh lính đang nấp sau tường thành ngẩng đầu lên.
“Tể tướng…?”
“Là tể tướng thật kìa!”
Với họ, Hắc phù thủy chính là tể tướng của đế quốc. Và một khi có người nhận ra điều đó, tin tức ấy lan truyền nhanh chóng như chính cơn mưa đang xối xả.
Cô khẽ gật đầu.
“Đứng lên!”
Ánh mắt cô ánh lên lửa giận. Cô nhìn xuống dưới chân tường thành, và binh lính cũng dõi theo ánh nhìn đó.
“Đứng lên, hỡi những chiến binh của đế quốc! Phòng tuyến cuối cùng của Aegim! Cầm lấy khiên! Giơ cao kiếm! Dù cho cơ thể không còn sức lực! Hãy đứng lên vì đế quốc, và vì chính các ngươi!”
Hắc phù thủy nắm lấy tay tôi.
“Nữ thần đang phù hộ chúng ta!”
Cô nâng tay phải tôi lên cao.
Và lúc đó tôi hiểu mình cần làm gì.
Kashing!
Thanh thánh kiếm được rút khỏi vỏ.
Tôi giơ thanh kiếm lên cao. Ánh sáng từ lưỡi kiếm chiếu rọi xuống tường thành, rọi thẳng vào khuôn mặt của những binh sĩ.
“Thanh kiếm khởi nguyên…”
“Là Thánh kiếm! Thánh kiếm được nữ thần chứng giám!”
Và rồi.
| Nữ Thần Hộ Vệ bày tỏ lòng biết ơn với lựa chọn của bạn.
| Nữ Thần Hộ Vệ tập hợp hết sức mạnh cuối cùng của mình.
Ánh sáng lan tỏa.
1.
Không ai biết những thứ này đến từ đâu.
— Những sinh vật đáng thương.
Chỉ biết rằng, mỗi khi chúng xuất hiện thì mưa máu lại rơi.
— Những kẻ không coi con người là con người.
Máu đổ theo cơn mưa.
— Sinh ra là người nhưng lại giết người. Các ngươi gọi đó là số mệnh của loài người sao? Với ta đó là hành vi của dã thú. Vậy thì cớ gì ta lại không giết lũ dã thú?
Cơn mưa ác mộng.
Tôi từng thấy những cảnh tượng đau thương của vị đại tướng khi bị ông ta giết ở tầng 11. Trong cơn ác mộng ấy, ông ta đã gào thét điên cuồng.
Không chỉ có tướng quân, mà cả thường dân cũng vậy.
— Rút lui!
— Lại mưa nữa rồi…
— Hãy chạy trốn đến nơi không có mưa!
Những quốc gia nhỏ nơi thôn dã là những nơi sụp đổ đầu tiên.
Sau đó, các đế quốc bắt đầu sụp đổ.
Từng quốc gia, từng vương triều lặng lẽ biến mất khỏi bản đồ. Mỗi khi một vùng đất sụp đổ, vùng an toàn của nhân loại lại thu hẹp. Dòng lịch sử của con người lại trở nên ngắn ngủi hơn mỗi khi một vị vua nằm xuống.
Chỉ có mưa là không ngừng rơi.
— Nơi không có mưa…
Mưa vẫn đổ.
— Kết thúc rồi. Tất cả chấm hết
Mưa vẫn trút xuống.
— Nữ thần ơi, xin đừng ruồng bỏ chúng con…
Và tiếng mưa vẫn rơi.
Cuối cùng, chỉ còn lại một dải đất nhỏ dành cho con người sinh sống, và một mẩu lịch sử mong manh sót lại. Những sử gia cuối cùng trân trọng từng nét bút. Họ chấp nhận một dòng chữ sắp sửa được viết vào trang cuối: “Và rồi nhân loại tuyệt diệt.”
Trên đại lục, chỉ còn sót lại một đế quốc.
— Thật đáng thương.
Chủ nhân của cơn ác mộng.
Vị vua của toàn thể quái vật.
Và những vị sử gia ấy đã đặt cho hắn một cái tên:
— Hãy chìm trong tội ác của các ngươi.
Quỷ Vương (魔王).
2.
Mưa vẫn trút.
Ánh sáng vụt lên.
Mưa đổ từ trên trời xuống còn ánh sáng lại bắn ngược lên trời.
“Ồ…”
Nơi có ánh sáng chiếu tới, cơn mưa máu ngừng rơi.
Những binh lính với khuôn mặt bê bết máu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Cơn mưa đã ngưng.
“Nữ thần…”
Chỉ đơn giản vậy thôi.
Máu đã ngừng rơi.
Nhưng không phải ngừng hoàn toàn.
Nó chỉ dừng lại ở những nơi được ánh sáng của Thánh kiếm chiếu rọi.
Chỉ là một khoảng nghỉ nhẹ. Một tia sáng nhỏ nhoi.
“Nữ thần…”
“Thần linh đang bảo hộ đế quốc chúng ta!”
Tuy nhiên, đôi khi những điều nhỏ nhặt cũng đủ khiến họ bừng cháy. Điều này xảy ra với những người chẳng còn gì trong tay.
Vùng đất này là khu an toàn cuối cùng của thần dân đế quốc. Là trang sử cuối cùng. Người dân đều biết, các tướng lĩnh đều biết và cả các quan chức an ninh và giáo dục cũng biết.
Vậy nên, phòng tiếp kiến không còn một NPC nào.
Bởi vì tể tướng đã rời bỏ chính trường.
Bởi vì tổng tư lệnh quân đội đã rút lui khỏi quân ngũ.
Bởi vì đội cận vệ đã không còn bảo vệ Hoàng đế.
Bởi vì các hiệp sĩ đã không còn làm đúng bổn phận của một hiệp sĩ.
Đó là một đế quốc đã bị mọi người ruồng bỏ.
Và chính vì thế, Tòa tháp đã chọn nơi này làm sân khấu.
Giống như tòa dinh thự ở tầng 10, nơi những đứa trẻ bị mọi người bỏ rơi.
“Đứng dậy!”
Phù thủy Hắc Long hét lớn.
Tất cả các binh sĩ đồng loạt gắng gượng đứng lên. Có người bám vào tường để đứng dậy. Có người phải dựa vào ngọn thương mà gượng lên. Có người phải nhờ đồng đội dìu đỡ mới không ngã quỵ.
“Đứng dậy!!”
Mệnh lệnh cuối cùng của Hắc phù thủy. Phải, họ sẽ trở thành bức tường thành của đế đô. Tất cả đều tuân theo mệnh lênh như bị thôi miên.
“Đứng dậy!!”
“Tể tướng đang ở đây! Đứng lên cùng chúng ta!”
“Thanh kiếm của tổ tiên chúng ta đang bảo hộ đế quốc này!”
Và rồi, tường thành lại trở thành tường thành, ngọn hương lại là ngọn thương và binh sĩ vẫn là binh sĩ.
“Nhanh lên, đứng dậy mau!”
“Các ngươi đang làm gì trước mặt Tể tướng thế hả!”
Đám quan chỉ huy đập mạnh vào lưng binh lính. Tất cả lập tức vào thế đứng nghiêm. Mũ giáp được chỉnh lại ngay ngắn.
Cơn mưa đỏ vẫn trút xuống đầu họ. Nhưng cơn mưa không còn che mắt họ nữa. Họ đều nhìn thẳng về phía trước.
“Phù…”
Hắc phù thủy khẽ thở dài.
Luồng khí đen quanh thân cô dần tản đi. Phải chăng cô đã quá sức? Trên trán cô không chỉ có những giọt máu rơi xuống, mà còn có cả mồ hôi.
“…Gì vậy?”
“ Đây có phải lần đầu cậu thấy người Ukraina phát biểu?”
“Ờ…”
“Ở đất nước tôi, mấy người phe đỏ hay làm điều đó.”
Phù thủy nhếch nhẹ khóe môi.
Mãi sau cô mới nhận ra rằng bản thân đang cười.
“Tôi không ưa những người cộng sản, nhưng phải công nhận họ rất giỏi diễn thuyết. Có những thứ tôi có thể học hỏi từ họ.”
“Ý cô là…”
“…Thôi quên đi.”
Sắc mặt cô lại trở nên vô cảm. Hả? Tôi không hiểu cô ấy vừa nói gì luôn.
— Đợi đã.
Bae Hu-ryeong xen vào cuộc trò chuyện.
— Ta nghĩ cô ả chỉ xấu hổ vì trò đùa của bố cô ấy không hiệu quả.
“Hả. Vậy đó là đùa à?”
– Ta cũng không chắc. Nhưng nhìn phản ứng thì chắc vậy. Nhưng nếu nhóc phản ứng như vậy thì… thôi kệ. Zombie. Đừng cố hòa nhập với mấy người quyền cao chức trọng. Cứ làm thợ săn như bây giờ. Được chứ?
Tôi không hiểu lão đang nói về điều gì.
Tôi không hiểu, nhưng có một điều tôi chắc chắn.
“Kim Gong-ja. Giờ cậu tính sao?”
Nhờ bài phát biểu vừa rồi tình hình đã khá hơn phần nào.
“Chúng ta phải cố thủ ở tường thành.”
“Phải.”
Tôi nheo mắt nhìn về phía chân trời đỏ rực.
Vô số quái vật đang vây quanh Quỷ vương. Cho dù Hắc phù thủy có dịch chuyển tôi tới đó, cũng không có gì đảm bảo tôi sẽ chết dưới tay Quỷ vương.
Đầu tiên, cần phải tạo ra một trận đấu một chọi một.
“Chúng ta cần dẫn theo các thợ săn trong khi các NPC sẽ cố thủ. Như thế thì ta sẽ không bị dồn vào thế thủ nữa. Và nếu Quỷ vương cố ép thêm quái vật tràn vào trong tường thành…”
“Tường thành?”
“Dịch chuyển tôi tới ngay trước Quỷ vương.”
Hắc phù thủy nhìn thẳng vào tôi.
“Một đơn vị biệt kích?”
“Đúng vậy.”
“Cậu định đi tìm cái chết sao?”
Phe đỏ = phe cộng sản (Liên Xô á)