Những lời cô ấy nói không sai.
Tôi vẫn chỉ là một thợ săn hạng E. Nếu chỉ cần một thợ săn hạng E cũng đủ sức đánh bại Quỷ vương thì lục địa này đã không đến mức sụp đổ.
Tôi đã ở thế cực kỳ bất lợi.
Nhưng cái chết không đồng nghĩa là thất bại với tôi.
“Tôi dự định sẽ dành chiến thắng.”
Với tôi, cái chết là một bước đệm để đi đến thắng lợi.
“Tôi cũng có con át chủ bài. Cứ tin tôi.”
“······.”
Hắc phù thủy khẽ thở dài.
“Thôi được. Thợ săn ai mà chẳng có bí mật. Tôi mong rằng lưỡi kiếm của cậu đủ sắc để xuyên thủng con quái vật kia.”
Đó chính là điều tôi đang hướng đến.
— Ngươi đang chơi một ván cờ thú vị đấy, Nữ thần ạ.
Ngay lúc đó.
— Sự kháng cự cuối cùng của ngươi thật đáng thương. Ánh sáng? Ánh sáng có ích gì cho những kẻ không còn dám tin vào tương lai? Ngay cả ngươi bây giờ cũng thật đáng thương.
Giọng nói của Quỷ vương vang vọng khắp chiến trường.
— Vậy thì hãy cho ta thấy ánh sáng đi.
Một âm thanh vang rền.
Tôi và Hắc phù thủy không hề lơ là cảnh giác. Cả hai đều dõi theo từng động tĩnh của Quỷ vương nên chúng tôi hiểu rõ âm thanh đó là gì.
Là tiếng rút kiếm.
Chậm rãi.
Quỷ vương từ từ rút kiếm nơi tận cùng chân trời. Thời gian như chậm lại. Thanh kiếm ấy tựa hồ như tồn tại ở một dòng thời gian khác với chúng tôi. Tựa như hắn đang vung kiếm để chém rách cả thời gian.
Nhưng rồi Quỷ vương thật sự chém đứt cả thời gian. Chém rách cả bầu trời. Đường kiếm nhuộm một màu đỏ thẫm.
Nó nhắm thẳng vào tường thành mà xuyên phá.
Một cơn cuồng phong nổi lên.
Tôi và Hắc phù thủy theo phản xạ nhắm mắt lại. Khi chúng tôi mở mắt, bụi mù phủ kín và tiếng la hét vang vọng khắp nơi. Đó là tiếng la hét của những binh lính. Tôi còn nghe thấy cả tiếng thứ gì đó vỡ vụn.
Và chỉ một khoảnh khắc sau.
“Khục, khụ…!”
Khi cơn bụi lắng xuống, chúng tôi nhìn về phía phát ra tiếng hét. Bụi bay vào khiến mắt tôi cay xè, nhưng nỗi kinh hoàng còn dữ dội hơn cả cơn đau.
Hắc phù thủy nuốt khan.
“…Hắn ta thật sự đã yếu đi rồi sao?”
Bức tường thành của đế quốc đã sụp đổ.
Quỷ vương khẽ rên.
— Thật tội nghiệp.
Mưa đỏ trút xuống từ bầu trời lấm lem bụi đất.
Tiếng cười vang vọng từ nơi Quỷ vương đang đứng.
— Đây vẫn còn là đế quốc của các ngươi sao?
3.
Không chỉ là tường thành bị phá hủy.
Đường kiếm đỏ thẫm ấy đã xé nát cả đường phố và nhà cửa. Ngay cả hoàng cung cũng không thoát khỏi.
Ầm!
| Một chiến binh đã tử trận.
Một giọng nói vang lên.
| Người ấy không phải kẻ phục tùng Quỷ vương.
Giọng nói báo hiệu cái chết.
“······.”
Tôi và Hắc phù thủy nhìn nhau.
“…Là phòng tiếp kiến.”
Hắc phù thủy lên tiếng trước.
“Kẻ dị giáo, Kiếm thánh và Xà độc không ở đó, vì họ đang dẫn binh lính đến đây. Thập tự quân thì đi tìm Hoàng đế theo lệnh của cậu. Vậy người duy nhất còn lại trong phòng đó là…”
Nữ bá tước.
“…Là người chết đầu tiên.”
Nữ bá tước không phải kẻ phản bội.
“Thật bất lịch sự mà.”
Hắc phù thủy thì thầm.
Chỉ thế thôi.
Cô không nói thêm điều gì mà chỉ lắc đầu.
Tôi đoán đó là cách cô ấy nói lời tiễn biệt.
“Hắc Long Chủ. Nếu Nữ bá tước thật sự đã hi sinh, vậy thì với thế giới bên ngoài…”
“Giờ thì không phải lúc nghĩ đến chuyện đó.”
Hắc phù thủy nói bằng giọng nhỏ.
“Bây giờ, hãy tập trung vào những gì ở trước mắt.”
Thợ săn đứng thứ hai trong Tòa tháp đang nhìn chằm chằm về phía con mồi phía chân trời.
“Dù là Quỷ vương cũng không thể tung ra đòn như thế liên tục được. Kim Gong-ja. Hãy cùng tôi thủ vững những bức tường thành đã bị phá.”
Những đốm đỏ trên bản đồ đã thay đổi.
Lúc trước, quân đoàn quái vật tiến đến như một cơn sóng. Nhưng giờ đây, các điểm đỏ ấy lại nhọn hoắt.
Chúng muốn bào mòn sức ta?
“Tuân lệnh.”
Các điểm này đang hướng thẳng về phía tường thành.
Ngay tại khe nứt do đường kiếm đỏ gây ra.
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
Hắc phù thủy nắm lấy tay tôi.
Cô gật đầu.
“Dịch chuyển.”
Chúng tôi lập dịch chuyển đến chỗ tường thành đã bị phá.
—Krrrrrk!
—Kiek, ke! Kekeke!
—Gwoooo!
Bọn quái vật đã ở ngay trước mặt. Mũi tên bay xuống vèo vèo. Chúng đến từ những binh lính trên tường thành. Nhưng vẫn không đủ để ngăn cản con sóng đỏ ấy. Goblin, orc, skeleton và vô vàn loài quái vật khác đang lao thẳng về phía chúng tôi.
Còn chưa đầy hai phút nữa là đợt tấn công đầu tiên sẽ ập tới.
— Zombie.
Tôi nghe thấy giọng của Bae Hu-ryeong.
— Chỉ cần một phút. Không, ba mươi giây thôi cũng được.
Hàng chục, hàng trăm con quái vật đang bay qua những đám mây.
Và hàng chục lần con số đó đang ầm ầm lao thẳng về phía chúng tôi.
— Tự mình chống đỡ đi.
Không còn ai ở tuyến đầu.
— Muốn thắng trận này, nhóc phải trở thành hy vọng cho những kẻ này.
Vì thế, tôi đứng một mình ở tiền tuyến.
— Hãy tự mình cầm cự. Ngay cả ba mươi giây thôi cũng được. Điều quan trọng là phải cho mọi người thấy nhóc có thể tự tay chặn đứng lũ quái vật đó. Không ai gọi một người sống ba mươi năm là anh hùng cả. Ba mươi giây mà mọi người cần đến. Kẻ mang lại được ba mươi giây ấy mới chính là anh hùng.
Tôi đặt ba lô xuống đất.
— Hãy trở thành anh hùng.
Bae Hu-ryeong rút ra một lọ thủy tinh.
Là thứ mà chủ nhân tương lai của Giả kim thành đã chế tạo.
Là lọ thủy tinh chứa thần dược.
— Ta sẽ giúp nhóc.
Một ngụm. Hai ngụm. Ba ngụm.
Tôi uống cạn thần dược.
— Ta đã hứa sẽ dạy nhóc kiếm thuật trước khi lên tầng 20 đúng chứ? Giờ có hơi sớm, nhưng đây là một số bài học.
Thình thịch.
Tim tôi đập nhanh hơn.
— Lùi lại một bước.
Tim tôi lại đập nhanh hơn nữa.
— Nhìn thẳng phía trước.
Tôi làm theo.
— Phía trước có hai con goblin. Chúng không nhìn rõ vì bụi. Hãy nhanh vung kiếm trước khi chúng nhận ra.
Tim tôi đập dồn dập.
Mỗi giây trôi qua chậm lại.
— Thánh kiếm tỏa sáng, đồng thời cũng có thể cướp đi thị giác. Hãy dùng kiếm che mắt kẻ địch và đoạt lấy thời gian từ tay chúng.
Và rồi một giây đối với tôi còn nhanh hơn cả nhịp tim.
— Chúng đến rồi.
Thanh kiếm của tôi sẽ nhanh hơn một giây so với tôi.
— Đi thôi. Cộng sự.
Bae Hu-ryeong đứng cạnh tôi.
— Đã đến lúc trở thành anh hùng.
Tôi vung kiếm. Máu bắn tung tóe.
— Kiiiiii!
Con goblin hét lên. Đến giây thứ hai, tiếng thét ấy vẫn chưa dứt.
— Một con.
Máu văng tung tóe trong không khí. Cùng một màu với cơn mưa. Tôi siết chặt thanh kiếm hơn nữa rồi vung xuống.
— Keeeeeeeee!
Hai.
Trước khi con goblin đầu tiên kịp ngã, tôi đã chém tới con thứ hai. Mọi thứ diễn ra trong chớp mắt. Máu chảy xuống từ hai bên trái phải của tôi. Lũ quái vật hét lên mà thậm chí còn chẳng kịp nhìn thấy thanh kiếm của tôi.
Tôi đã giết một con, rồi thêm một con nữa.
— Aeeeeee!
— Aaaeeeeeeeee!
— Kiiiiiiiii!
Trước khi một con hét xong, đã có con khác gào lên.
Những tiếng thét quanh tôi không dừng lại.
Bản hòa tấu của thanh kiếm.
Tôi điều khiển chúng bằng cây gậy chỉ huy trong tay mình.
— Một giây đã trôi qua.
Bae Hu-ryeong cất lời.
— Đừng ngắt nhịp khi vung kiếm, Gong-ja. Đừng tách rời từng nhát chém mà hãy kết nối chúng lại.
Tôi vung kiếm.
— Chém từ trên xuống dưới. Nghĩ mà xem. Nó cũng chẳng khác gì âm nhạc cả. Khi một thanh âm hạ xuống, thì cũng có thể kéo ngược lên lại.
Tiếng la hét vang lên.
— Nối lại! Nếu thanh kiếm đang hạ thấp, thì kéo nó lên lại. Chỉ có như vậy, kiếm của nhóc mới không bị đứt mạch.
Thêm một giây nữa trôi qua.
— Kiếm thuật là cuộc chiến với thời gian! Một nhát chém có thể là kết thúc. Nhưng một kẻ lão luyện có thể khống chế được cả năm giây!
Kẻ địch tuôn máu.
Tôi cũng thở ra một hơi.
— Đừng để thời gian tuột khỏi tay!
Trước khi máu phun trào. Và trước khi hơi thở tan biến.
— Đừng lãng phí bất cứ thứ gì! Chỉ vì đã chém trúng đối phương không có nghĩa là đã xong. Nhóc phải biết nhát tiếp theo sẽ chém vào đâu! Đừng vứt bỏ dù chỉ một giây. Hãy sống trọn vẹn từng giây đó.
Giữa nhịp thở và dòng máu kẻ thù, lưỡi kiếm lại tiếp tục vung lên.
— Kẻ dùng kiếm sống bằng thanh kiếm của mình.
Tôi vung kiếm.
— Nhóc nghĩ sống một giây là dễ lắm sao? Nhóc thật sự muốn buông bỏ sao?
Tôi tiếp tục vung kiếm.
— Con người ta không sống chỉ bằng cách tiêu tốn thời gian. Gong-ja. Nhóc là một kiếm giả. Vậy nên nhóc cần phải sống bằng thanh kiếm của mình.
Tôi lại vung kiếm.
— Bùng lên đi!
Một con goblin cào trúng tôi, máu chảy ra từ cánh tay. A, tôi thấy choáng váng. Nhưng dù đau đớn, tôi vẫn vung kiếm và nhìn về phía trước.
— Kiiiiiie!
— Krrr, kr…
— Kwoooooo!
Vô số quái vật.
Chúng ào ạt tràm ra từ trong màn bụi. Vô số kẻ địch và vô số ác ý. Tất cả đều đang cố lấy mạng tôi.
— Mười giây rồi.
Mười giây. Mới chỉ mười giây trôi qua.
— Bùng lên mạnh hơn nữa đi, Gong-ja. Đừng để mạng sống rỉ ra. Hãy dốc cạn nó mà sống!
Tôi siết chặt chuôi kiếm.
— Giờ là lúc cho cả thế giới thấy nhóc là ai.
Tôi hét lớn.
Tiếng thét vọng vang trong từng kẽ hở của tường thành. Các binh lính đứng trên cao giật mình. Lũ đám quái vật từ xa cũng dừng lại.
— Đúng rồi. Mẹ kiếp, chính là cảm giác này!
Bae Hu-ryeong bật cười khúc khích.
— Giờ thì nhóc không còn giống xác sống nữa rồi ha!
Tôi lao lên.
— Gwo…?
Tôi chém vào chân con goblin vừa dừng lại đầu tiên. Nó đã chết trước khi kịp phản ứng.
Cái đầu của nó bay lên không trung với cái miệng há to.
Tôi lại vung kiếm.
— Krrrr, rrr
Và tiếp theo là một con orc đứng đờ đẫn bên cạnh. Trước khi nó kịp nâng chùy lên, tôi đã chém xuống. Máu phun ra như suối.
Tôi tiếp tục vung kiếm.
‘Chỉ một chút nữa thôi.’
Skeletons.
‘Chỉ một chút nữa.’
Và nhiều goblin hơn nữa.
‘Thêm nữa.’
Vô số orc.
‘Thêm nữa! Chỉ một chút nữa thôi!’
Với số lượng quái vật không đếm xuể...
‘Nhìn đi!’
Tôi vung kiếm.
‘Nhìn ta này!’
Tôi đang sống.
Khi vung kiếm, tôi mới thật sự sống.
— KOOOOOOO!
Một con ogre bước ra từ màn bụi đỏ.
Một lần. Hai lần. Mỗi bước chân của nó mang theo cuồng phong.
Trong đám bụi ấy, một con goblin tiến vào. Rồi nó chết trong tiếng xương vỡ vụn.
Phải rồi. Đúng vậy. Giữa chúng không hề có tình đồng loại. Cũng chẳng có thương xót, lại càng không có yêu thương.
Chúng chỉ là dã thú.
Những con dã thú ghê tởm.
— ROOOOOOOOO!
Con thú rống lên điên dại.
Nó nhe nanh về phía tôi.
‘Lại đây.’
Và ở đây có một thợ săn.
Có một người thợ săn đang truy đuổi một con thú.
‘Ta sẽ cho ngươi thấy.’
Ầm!
Ogre tiến tới một bước.
Tường thành bắt đầu sụp đổ.
Ầm!
Con dã thú ghê tởm tiến thêm một bước. Mỗi bước chân của nó mặt đất lại rung chuyển. Tường thành sụp đổ. Con quái thú rung chuyển mặt đất đang hướng về phía này.
— Đứng vững trên mặt đất.
Thế nhưng.
— Và nhìn thẳng phía trước.
Những gì tôi cần làm vẫn không thay đổi.
— Dùng kiếm chém kẻ thù.
Tôi lao thẳng vào con quái vật.
Ầm!
Con thú khổng lồ bước tới. Tôi nhắm vào khoảnh khắc đó. Lhi nó giơ chùy lên định tấn công, tôi xoay thanh kiếm ra trước.
Ánh sáng trắng.
Ánh sáng của Thánh kiếm lóe lên, chiếu vào mắt con ogre.
— Gwooooooo!
Thân hình khổng lồ của nó bắt đầu loạng choạng.
Nó không còn thay đổi được hướng tấn công.
‘Tại sao.’
Khi đang tấn công vào con ogre, tôi chợt nghĩ tới một chuyện.
‘Tại sao lại trao kỹ năng cấp EX cho một tên khốn như vậy?’
Yoo Soo-ha.
Tòa tháp đã ban cho hắn… kỹ năng ấy.
‘Không cần phải là một thánh nhân hay gì cả. Chỉ cần là một người bình thường hơn một chút thôi cũng được. Nếu trao cho người như vậy có lẽ đã tốt hơn. Nhưng tại sao lại là tên tâm thần đó?’
Cây chùy của con orge lướt sát qua sống mũi tôi.
Nó trượt vì bị ánh sáng làm lóa mắt.
May thay, vẫn còn một điểm mù.
‘À… thì ra là thế à?’
