Thợ săn tự sát cấp SSS

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 14

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 175

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11515

Web Novel - Chapter 30: Mưa thu nhuộm máu (3)

| Nhiệm vụ tầng 12 đang được khởi động.

Ngay khi nghe thấy giọng nói ấy, có thứ gì đó đập vào khung cửa sổ.

Tí tách. Tí tách.

Là mưa.

Những giọt mưa chảy dài trên ô cửa kính sang trọng của phòng tiếp kiến. Trong thoáng chốc, chúng tôi đồng loạt hướng ánh mắt ra ngoài. Không phải vì tiếng động đó làm chúng tôi ngạc nhiên. Thứ khiến chúng tôi giật mình là một điều khác.

“Ư, ư ư ư…”

“Ác mộng! Trời lại đổ cơn mưa ác mộng rồi!”

Màu sắc của mưa.

Nó đỏ như máu. Không, có lẽ đó thật sự là máu. Các NPC bên cạnh chúng tôi bắt đầu ôm đầu rên rỉ.

“Nữ thần ơi, xin đừng ruồng bỏ chúng con!”

“C, Chuyện gì vậy? Sao bọn họ lại thế kia…?”

Xà độc mệt mỏi nhìn quanh.

“Là Quỷ vương…”

Những NPC mặc giáp lẩm bẩm. Họ co rúm trên nền đất, bờ vai run rẩy. Như thể sự run sợ lan truyền, tiếng rên rỉ bắt đầu vang lên khắp nơi.

“Đế quốc đến hồi tận diệt rồi…”

“Quỷ vương sắp tới…”

“Bệ hạ… bệ hạ đang nơi nào…”

Gương mặt tất cả bọn họ đều mang vẻ u ám. Tuyệt vọng. Cam chịu. Mỏi mệt. Những khuôn mặt không khác gì con người thật.

Xà độc nuốt nước bọt.

“H, Hài thật đấy. Này. Tất cả là diễn thôi, đúng không? Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”

“Nhiệm vụ đã bắt đầu rồi.”

Tôi nói nhỏ.

“Nếu chúng ta cứ đứng yên, sẽ không có trận chiến nào xảy ra. Nếu giữa chúng ta nảy sinh mâu thuẫn, thì đối phương sẽ buộc phải ra tay.”

“Ra tay? Ai cơ?”

“Anh nghĩ là ai?”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Kẻ gây ra những mâu thuẫn này.”

| Quỷ vương Thu vũ đồng tình với bạn.

Cơn mưa trút xuống càng lúc càng nặng hạt. Tiếng rơi lộp độp như ai đó đang gõ cửa nhanh chóng trở nên nhỏ dần. Hàng chục giọt máu đỏ thẫm bám kín ô cửa sổ.

“······.”

Tôi tiến gần đến cửa sổ. Từ đây, tôi chẳng thể nhìn thấy bên ngoài. Vì trời mưa quá to nên toàn bộ ô kính trở thành một màu đỏ rực. Tôi dùng chuôi kiếm đập vỡ cửa kính.

Cơn mưa máu ập vào phòng tiếp kiến. Và tôi nhìn thấy rõ mọi thứ đang xảy ra bên ngoài. Cung điện. Thành phố phía ngoài cung điện. Bức tường thành phía bên kia thành phố.

| Quỷ vương Thu vũ đang giáng lâm.

Hắn đứng ở bên ngoài tường thành.

– Thật đáng thương.

Một tiếng thì thầm vang lên.

Phải. Chỉ là một tiếng thì thầm.

Chỉ là một tiếng thì thầm len lỏi qua các bức tường, xuyên qua thành phố, tràn vào tận phòng tiếp khách qua khung cửa sổ vỡ nát.

– Các ngươi tưởng những kẻ được triệu hồi từ thế giới khác sẽ trở thành lá chắn của mình sao? Tưởng họ sẽ trở thành anh hùng cứu thế ư?

Mưa cứ thế tuôn không dứt.

– Cứ đến đi. Đến bao nhiêu cũng được. Triệu hồi bao nhiêu tùy thích. Cứ gọi tới hàng ngàn chiến binh, hàng vạn hiệp sĩ. Thật đáng thương khi các ngươi không nhận ra rằng rốt cuộc chúng cũng chỉ là con người như chính các ngươi.

Giọng nói ấy vang vọng giữa cơn mưa xối xả. Nó vang lên trong những bức tường thành. Vang lên khắp các bức tường của hoàng cung. Vang lên cả trong tường của phòng tiếp kiến. Nó cười. Một tràng cười lớn vang dội. Tiếng cười ấy vọng mãi, vọng mãi, vang lên trong tai chúng tôi.

“Á…!”

Các NPC cúi rạp người hơn nữa, ôm chặt đầu như thể đang chịu đựng nỗi đau.

Chúng tôi thì đỡ hơn. Đây là lần đầu tiên chúng tôi nghe thấy tiếng cười ấy. Dù vẫn còn chịu được, nhưng nếu phải nghe nó suốt một năm liền, có lẽ chúng tôi cũng sẽ phát điên.

– Lũ không xem con người là con người.

Chính lúc đó.

Trên bản đồ mà chỉ mình tôi thấy, các chấm đỏ đột nhiên xuất hiện. Một. Hai. Ba. Những chấm đỏ từ từ xuất hiện rồi cứ thế lan rộng theo cấp số nhân.

Hàng trăm.

Hàng ngàn.

Hàng vạn.

Chẳng mấy chốc, toàn bộ đường chân trời hóa thành một biển đỏ.

– Hãy để cái ác của chính các ngươi nuốt chửng các ngươi.

Những giọt mưa trở nên nặng hơn.

Bầu trời và mặt đất dần nhạt màu, và những sinh vật ở giữa chúng dần lộ diện.

Là những con quái vật chính là những chấm đỏ.

“······.”

“······.”

Các thợ săn nín lặng. Đây là đội quân quái vật vượt xa đội quân chúng tôi từng đối mặt ở tầng 11. Một đội quân khổng lồ đang tiến về phía chúng tôi.

– Krrr…

– Kiek, kiek!

Lũ quái vật gào lên. Chúng nhe nanh, chúng vặn cổ, để mặc cơn mưa máu tưới đẫm khuôn mặt méo mó của chúng. Cơn mưa máu kia có lẽ là nước thánh đối với chúng. Chúng ngước nhìn lên bầu trời như đang hướng về một vị thần, rồi cúi đầu hành lễ trước cơn mưa đỏ ấy.

“…Tôi đã nói rồi mà.”

Tôi siết chặt chuôi kiếm.

“Giờ không phải lúc để chúng ta đấu đá nhau.”

Và một loạt chữ cái hiện ra trước mắt tôi.

__________________________

[Phòng thủ Thành đô của Đế chế]

Độ khó: A ~ SSS

Mục tiêu nhiệm vụ: Hỡi các chiến binh! Các ngươi đã quyết định dũng cảm đứng lên chống lại Quỷ vương. Cảm nhận được mối nguy hiểm cận kề, hắn đã đích tham chiến. Hắn có thể triệu hồi binh đoàn quái vật ở bất cứ nơi đâu. Mục tiêu của hắn là trung tâm của Đế chế Aegim, hoàng thành Hakamenia.

May mắn thay, sức mạnh của Quỷ vương đã suy yếu phần nào khi hắn giáng lâm tại đây.

Hãy ngăn chặn Quỷ vương!

※ Tuy nhiên, nếu thất bại trong trận chiến này, tầng 13 sẽ không được mở.

__________________________

Căn phòng rơi vào im lặng.

“…hắn suy yếu?”

Xà độc lẩm bẩm.

“Thứ đó ư?”

Câu hỏi của anh ấy cũng là điều mọi người đang nghĩ.

“Chuyện này… thật bất công. Làm sao chúng ta vượt qua nổi? Nhiệm vụ này không phải thứ chúng ta có thể xử lý được. Cho dù từ tầng 1 đến 10 chỉ là hướng dẫn… thì cái này khác quá rồi. Khác một trời một vực.”

“Được rồi. Bình tĩnh nào.”

Tôi nhìn quanh phòng tiếp khách.

Các thợ săn đang đứng đó. Phía sau họ là những NPC đang chìm trong tuyệt vọng.

“Chúng ta làm được. Tòa tháp sẽ không đưa ra nhiệm vụ mà không thể hoàn thành.”

“Nhưng mà chúng ta đánh sao lại được lũ quái vật đông như vậy…?”

“Cho nên tôi mới bảo phải bình tĩnh.”

Tôi chỉ vào đám NPC.

“Chúng ta không chỉ có một mình. Anh quên rồi sao? Xà độc. Anh là Đội trưởng đội cận vệ. Anh phải chỉ huy họ.”

“······.”

“Chúng ta không thể vượt qua màn này một mình được.”

Phải.

“Thuyết phục các NPC. Kích lệ họ. Dẫn dắt họ. Hãy đưa họ ra chiến trường như thể họ là một con người thực thụ.”

Tầng 11 cũng từng bị chinh phục theo cách ấy.

“Chúng ta không thể tự tàn sát lẫn nhau ở đây được. Ngài Kiếm thánh, ngài là Đại hiệp sĩ. Một người là Đội trưởng đội cận vệ, một người là Đại hiệp sĩ, mà lại chĩa kiếm vào nhau sao? Nếu vậy, làm sao chúng ta có thể chống cự nổi thế lực ngoài kia?”

“······.”

“Ngài nghĩ việc nhận phần thưởng có lợi chứ? Đúng vậy. Nhưng đi kèm với đó là trách nhiệm. Chúng ta đã nhận vai, thì đã đến lúc phải nhập vai cho trọn.”

Tôi quay đầu nhìn về phía Thập tự quân.

Cô ấy đang nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc.

“Bộ trưởng ngoại giao.”

“Ừm.”

“Đây là phòng tiếp kiến, nhưng Hoàng đế lại không thấy đâu cả. Có lẽ ngài đang ở một nơi nào đó trong hoàng cung. Xin hãy cùng với các NPC để tìm ra Hoàng đế. Nếu người lãnh đạo còn chưa xuất hiện, những NPC sẽ không chịu theo chúng ta đâu.”

Thập tự quân khẽ gật đầu.

“Đã rõ.”

“Tổng tư lệnh quân đội.”

Tôi quay sang nhìn Kẻ dị giáo. Dù đã mất một cánh tay, cậu vẫn nở nụ cười rạng rỡ. Thậm chí trông cậu còn có vẻ thích thú khi nhìn tôi.

“Phải! Là tôi đây!”

“Tôi thật sự ghét kiểu thợ săn như cậu. Nghiêm túc đấy. Sau khi chứng kiến những gì cậu đã làm, tôi thấy mình phải theo dõi đến cùng. Nhưng cậu cũng đừng quên giờ cậu là Tổng tư lệnh quân đội.”

“Haha! Tôi bắt đầu thấy thích anh rồi đấy!”

“Nếu cậu đã trao quyền cho tôi, thì hãy im lặng và nghe cho kỹ.”

Tôi nhìn vào bản đồ rồi lên tiếng.

Chúng tôi không còn nhiều thời gian. Làn sóng đỏ đang áp sát.

“Chắc hẳn vẫn còn nhiều binh lính trấn giữ ở tường thành. Lũ quái vật đang kéo tới như mưa đá, những người lính đó chắc chắn đang hoảng loạn. Xin hãy đích thân ra tiền tuyến và trấn an tinh thần họ.”

“Ừm! Đúng là nghĩa vụ của một quý tộc!”

“Dù thế nào cũng phải giữ bằng được tường thành. Nếu nó sụp, giai đoạn này coi như sẽ kết thúc.”

“Yên tâm.”

Kẻ dị giáo mỉm cười.

“Từ khi sinh ra đến giờ, tôi chưa từng thất hứa. Tôi sẽ bảo vệ nó bằng cả tính mạng!”

“Được rồi.”

Tôi đảo mắt nhìn quanh.

“Vậy tôi đi trước đây.”

Đã đến lúc bước vào chiến tranh.