Thiếu nữ tóc trắng mắt đỏ rất nghiêm túc trong việc báo thù.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 178

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Quyển 2: Vượt qua ranh giới lồng giam - GO BEYOND THE CAGE - 9) Vương Nữ Chi Ảnh (Phần 6)

9) Vương Nữ Chi Ảnh (Phần 6)

"Công chúa nhỏ!"

Trước khi Perlice kịp đổ ập xuống sàn, Pace đã nhanh chóng đỡ lấy cơ thể cô, ôm gọn vào lòng.

"Này! Không sao chứ? Bây giờ vẫn chưa được chết đâu đấy!"

"...Anh... anh mới sắp chết ấy..!" Perlice nhìn Pace bằng ánh mắt trách móc nhưng không còn chút sức lực nào, đành để mặc anh bế trong tay, "Công tử... không được lợi dụng chiếm tiện nghi của tôi đâu nhé..."

"Chiếm tiện nghi gì của cô chứ, cô thì có chỗ nào để mà chiếm," Pace bất lực thở dài, "Hay là thôi nhé, cứ để cô ngã xuống sàn cho đau chết đi được?"

"Ưm..." Perlice dường như định nói gì đó nhưng gần như không thể thốt ra lời. Cô cảm thấy mí mắt nặng trĩu, nặng đến mức không thể mở ra được nữa.

Nhìn bộ dạng này của Perlice, Pace khẽ lắc đầu. Cô em gái thích cậy mạnh này luôn như vậy, chẳng bao giờ biết lo cho bản thân. Cứ để cô ấy một mình mãi, chẳng biết chừng ngày nào đó sẽ xảy ra chuyện lớn.

May sao, anh vẫn còn có thể ở bên cạnh, ít nhất là có thể trông nom cô một lúc.

"Mệt thì nghỉ đi, tôi cõng cô về," nhìn gương mặt mệt mỏi của Perlice, Pace khẽ mỉm cười, "Yên tâm đi, anh Pace của cô mà cô còn không tin tưởng sao?"

"Không tin tưởng chút nào luôn.." Perlice ngoài miệng thì đáp trả, nhưng lại nở một nụ cười mệt mỏi, "Hì hì... vất vả cho anh rồi..."

Nói xong, Perlice nhắm nghiền mắt, chìm vào giấc ngủ sâu.

Quân đội Chính phủ nhanh chóng kiểm soát cục diện. Hang Sư Tử bị phong tỏa hoàn toàn để đề phòng tàn dư của Leon ở Thượng Đình phản công. Tất cả bạo đồ đều bị trói chặt, ném vào một góc đại sảnh để quản gia kiểm kê.

Carly vẫn chưa đến, Pace bế bổng công chúa nhỏ theo kiểu công chúa, định tìm một chiếc giường để đặt cô nằm xuống, tránh việc Carly sau đó lại càm ràm anh. Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía không xa:

"Hê... thằng nhóc thối..."

Pace quay đầu lại, thấy Reyn mình đầy thương tích. Ông đang được "Ashlia" dìu đi, sắc mặt tái nhợt nhưng không giấu nổi niềm vui sướng mãnh liệt.

"Chơi lớn thật đấy... ta cứ tưởng bị các ngươi bán đứng rồi chứ."

"Làm sao có thể chứ... ông Reyn, tôi là loại người đó sao?" Pace lắc đầu cười, nhưng khi nhìn thấy cánh tay đứt lìa của Reyn, anh lại nhói lòng đau đớn, "Tay của ông...."

"Không sao... chút vết thương nhỏ thôi," Reyn xua xua cánh tay trái còn nguyên vẹn, "Uống chút rượu là khỏi ngay ấy mà."

“Ông.. chắc chứ?"

"Đã bảo là ta không sao rồi, thằng nhóc này, đừng quản nhiều chuyện thế," Reyn mắng, rồi chuyển ánh mắt sang Perlice đang ngủ say trong lòng Pace, "Mà... cô bé không sao chứ?"

"Không sao, cô ấy chỉ là quá mệt thôi."

"Ta nợ cô bé một lời xin lỗi..." Reyn nhìn đăm đăm vào Perlice, "Về cách nhìn nhận cô bé, ta đã sai. Ta không nên... nói cô bé như thế."

"Cô ấy nghe thấy chắc chắn sẽ vui lắm," Pace nói, "Có lẽ cô ấy sẽ không biểu lộ quá rõ ràng đâu, nhưng cô ấy sẽ rất vui."

"Ha ha ha ha.. cảm giác đúng là vậy thật..." Reyn cười khà khà một cách khó nhọc, "Đi uống một ly chứ?"

"Tôi thì không vấn đề gì, vậy—"

"Không được," "Ashlia" vẫn im lặng từ nãy đến giờ đột ngột ngắt lời Pace, "Phải đi xử lý vết thương trước."

"Rượu mạnh có thể xoa dịu nỗi đau thể xác mà, Vương nữ điện hạ... chỉ một chút thôi, một chút là..."

"Không được, bây giờ phải đi xử lý vết thương ngay cho tôi!"

So với trước đây, "Ashlia" đã trở nên cứng rắn hơn rất nhiều. Mái tóc dài của cô đã phai thành màu nâu, chỉ còn phần ngọn tóc là vương lại chút sắc xanh nhạt. Pace không biết tại sao cô lại có sự thay đổi như vậy. Thành thật mà nói, anh cũng chỉ hành động theo những gì Perlice bảo, còn bí mật đằng sau thì anh không rõ lắm.

"A... thật vô tình quá... vậy chúng ta để dịp khác uống rượu vậy," Reyn bất lực thở dài, "Tuân lệnh... Vương nữ điện hạ..."

Sau đó, Reyn dưới sự dìu dắt của "Ashlia" bước về phía khu y tế tạm thời đằng xa. Nhìn theo bóng lưng của hai người bọn họ, lòng Pace đầy rẫy sự hoang mang.

Cái đêm mà Perlice một mình đi tìm Ashlia đó... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

———————

Một ngày trước - Số 31 phố Pixie.

"Cô chậm chạp đi rồi đấy."

Perlice lặng lẽ đáp xuống trước mặt Ashlia như một bóng ma giáng xuống từ bóng đêm. Điều này khiến Ashlia có chút bối rối.

"Perlice...?" Ashlia lẩm bẩm, "Cô... tại sao..."

Ashlia nhìn thấy lưỡi dao trên tay Perlice, lưỡi dao đó đang lóe lên tàn dư của lửa, giao thoa với năng lượng cường độ cao.

Lửa... lửa... Ashlia nhìn về phía lò sưởi.

Ngọn lửa đang cháy, dần bùng ra khỏi lò, thiêu đốt sàn nhà, thiêu đốt bên trong nhà thờ...

Đại hỏa hoạn. Nhà thờ. Tiếng quạ kêu gào.

Lưỡi hái của Tử thần giơ cao như người nông dân thu hoạch cánh đồng lúa mạch.

Cô ấy đã chết rồi...

"Aaaaaaaaa!"

Tách trà rơi xuống đất, vỡ tan tành. Ashlia quỳ sụp xuống, ôm đầu thét lên đau đớn. Gương mặt cô vặn vẹo, run rẩy, trông vô cùng cực khổ.

"Không... không... tôi không phải..." Ashlia lẩm bẩm, "Tôi.. tôi không thể... tôi hoàn toàn không có cách nào cả..."

Đau đớn.

Cô gái đang hấp hối bị ngọn lửa bao vây, thiêu rụi thành một cái xác đen kịt. Cung thủ kéo dây cung, bắn trúng con chim bồ câu trắng đang bay, nhuộm đỏ đôi lông vũ.

Lửa... lửa... lửa...

Vô số mảnh vỡ từ quá khứ bùng phát, như một mê cung di động khiến Ashlia lạc lối bên trong, thảm hại như kẻ đang tháo chạy trong ngõ hẻm. Lửa... lửa... lửa...

Cô ấy chết rồi! Cô ấy đã chết rồi! Ashlia đã thấy hết rồi! Cô ấy chết rồi! Ashlia thực sự đã chết rồi! Tất cả bọn họ đều chết rồi! Chết hết rồi!

Trong biển lửa mênh mông, Ashlia ngẩng đầu, miệng há hốc, phát ra một tiếng thét không thành tiếng——

"Shardo, là cô phải không?"

Giọng nói điềm nhiên như một cơn gió nhẹ thổi qua, khiến biểu cảm gần như phát điên của Ashlia đột nhiên khựng lại. Sau một ngày dài đấu tranh trong những ảo ảnh vụn vỡ, cô đã nghe thấy cái tên đó - cái tên khiến cô lập tức bình tĩnh lại. Cái tên thực sự của chính cô.

“Ashlia” ngơ ngác nhìn thiếu nữ tóc trắng đầy thản nhiên trước mặt. Không hiểu sao, đôi mắt cô bất giác rơi xuống hai hàng lệ.

"Cô... làm sao cô biết...?"

"Nhật ký của cô, vẫn còn ở chỗ tôi, quên rồi sao?" Perlice giơ ra một cuốn sổ nhỏ. Đó là nhật ký của Shardo. Cô gái khẽ chạm vào hông mình, phát hiện cuốn nhật ký đã mất tích từ lâu.

Là từ... lúc nào?

"Chắc hẳn là mệt lắm đúng không?" Perlice khẽ nói, giơ cuốn nhật ký trước ngực. Những trang giấy cũ nát chậm rãi mở ra, khẽ đung đưa. "Phải trở thành một người hoàn toàn không phải là mình, gánh vác một đống sứ mệnh vốn dĩ chẳng thuộc về mình, vì thế mà chịu đủ mọi giày vò, vùng vẫy như một con chim trong lồng..."

Một thoáng bi ai nhạt nhòa lướt qua đôi mắt đỏ rực. Perlice khẽ thở dài bằng một âm thanh khó lòng nhận thấy, rồi nhắm mắt lại. Giây tiếp theo, cô ném cuốn nhật ký của Shardo xuống đất, rơi ngay trước mặt cô gái. Sau đó, Perlice giơ lưỡi dao trong tay lên, chỉ thẳng vào cái bóng của Vương nữ đang thẫn thờ.

"Nhưng tôi không có thời gian để lãng phí đâu, [Vương Nữ Chi Ảnh (Shadow of Ashlia)]. Cô quyết định sẽ chìm đắm trong đau khổ và bất tài mà chết đi, hay sẽ thực sự trở thành cô ấy, chiến đấu vì sự trỗi dậy của Vương quốc, ngay cả khi cô phải cháy rụi trong biển lửa giống như cô ấy?"

"Tôi chỉ hỏi cô một lần duy nhất! Trả lời tôi đi!" Perlice quát lên sắc lạnh. Năng lượng trên lưỡi dao lóe sáng, tạo ra những luồng điện nhẹ trong không khí tĩnh lặng.

“Ashlia” ngây người nhìn lưỡi dao đang chỉ vào mình, rồi nhìn cuốn nhật ký đang nằm im lìm trên sàn. Chậm rãi, cô quỳ xuống, thẫn thờ đưa tay ra. Đúng lúc đó, một cơn gió thổi vào từ cửa sổ đang mở toang, lật giở những trang nhật ký.

Khi gió ngừng, Shardo nhìn thấy những dòng chữ do chính tay mình viết: "Lửa... lửa... lửa..."

Những ngón tay trắng trẻo khẽ run rẩy. "Ashlia" nhẹ nhàng nắm lấy cuốn nhật ký, nhặt lên vật mang theo những ký ức cũ nát này. Sau đó, Shardo ngẩng đầu lên đối diện với đôi mắt đỏ như máu ấy, ánh mắt cô dần trở nên kiên định: "Cô ấy đã dặn dò tôi rồi..."

Vương Nữ Chi Ảnh đứng dậy, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ. Lò sưởi vẫn cháy, nhưng không thấy bóng của cô đâu cả. Cô vốn dĩ đã là một cái bóng, vậy thì làm sao có thể giấu mình trong bóng tối được nữa?

"Tôi... là Ashlia..."

Shardo mở to mắt. Trong đôi mắt vàng kim đó đang phản chiếu trận hỏa hoạn của mười bốn năm trước - trận hỏa hoạn đã thay đổi tất cả.

…HẾT…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!