8) Bức tượng thần giả tạo (Phần 12)
Khi Leon nói ra yêu cầu của mình, Pace cảm thấy những ngón tay mình tê dại đến cực điểm.
Hắn muốn Perlice... đi bắt Vương nữ? Đi bắt... Ashlia?
Một luồng cảm giác buồn nôn trào lên từ bụng Pace, anh thậm chí cảm thấy muốn nôn mửa. Bao nhiêu năm qua, [Tiêm Đao Sư] đã dùng bao nhiêu thủ đoạn đe dọa và dụ dỗ để tạo nên những cuộc giao dịch phản bạn giết thân như thế này để có được cơ ngơi như ngày hôm nay?
Pace âm thầm siết chặt những ngón tay lạnh ngắt thành nắm đấm. Anh ghét sự phản bội, nhất là khi bản thân anh từng phản bội cô gái bên cạnh mình trước đó, anh cảm thấy phẫn nộ vô cùng trước hành vi xúi giục phản bội của Leon.
Nếu không vì những tên Giáp Hành Hình xung quanh, có lẽ anh đã vung rìu từ lâu.
Không, thời điểm vung rìu có lẽ cũng sắp đến rồi.
Perlice không thể nào đồng ý một giao dịch như vậy. Nếu thế, cách nhanh nhất để họ rời khỏi La-Vadino chính là trực tiếp kết liễu Leon Kelast. Ngay lúc này, gã Cha nuôi đầy mỡ đang ngồi cách đó không xa, chỉ cần hạ được hắn...
Trong lúc Pace đang tính toán thời cơ để cùng Perlice ra tay, cô gái tóc trắng sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng bỗng ngẩng đầu lên:
"Tôi chấp nhận giao dịch của ông."
"Cái..." Pace kinh ngạc quay sang nhìn Perlice, "Công chúa nhỏ, cô..."
"Lựa chọn sáng suốt," Leon mỉm cười, "Đúng là [Lưỡi Kiếm Babel], tiêu chuẩn đạo đức linh hoạt đã mở ra cho cô cánh cửa dẫn đến lợi ích..."
"Trong vòng ba ngày, tôi sẽ bắt cô ta đến đây," Perlice đứng dậy, nhìn chằm chằm vào Leon, "Nhưng tôi không đảm bảo cô ta còn sống."
"À... hơi rắc rối chút, nhưng nếu chết thì cũng chẳng sao," Leon lắc đầu đầy tiếc nuối, rồi lại nhìn Perlice một cách hóm hỉnh, "Nếu cô ta chết, các người sẽ không được tiêu xài không giới hạn ở Thượng Đình nữa."
"Chốt thế đi."
Perlice gật đầu, rồi kéo Pace đứng dậy với một tốc độ mà anh chưa kịp phản ứng——
"Đi thôi."
"Này, công chúa nhỏ..." Pace có chút sốt ruột, "Chẳng lẽ cô..."
"...Để lát nữa nói.." Perlice nói bằng tông giọng gần như chỉ là tiếng gió, "Đi trước đã.."
Pace nhìn vào bàn tay Perlice đang nắm lấy vạt áo mình, không hiểu sao, bàn tay đó đang run rẩy với một tần số rất nhẹ.
Cô ấy... làm sao vậy...
"Vậy thì, ta sẽ sắp xếp chỗ ở cho các người tối nay," Leon phẩy tay, "Nghỉ ngơi cho tốt, rồi mang cô ta về cho ta."
"Ừm..."
"Grace!" Leon vẫy tay gọi Grace đang túc trực bên cạnh, "Đưa hai vị này đến khách sạn đã định trước, dùng tiêu chuẩn đãi khách cao nhất."
"Rõ." Grace nhận lệnh.
"Cô thông minh hơn ta tưởng đấy, [Thuần Bạch Diễm Hỏa]," Leon đan mười ngón tay vào nhau nhìn Perlice, không chú ý đến đôi chân đang khẽ run rẩy của cô, "Ta vốn tưởng ngươi sẽ rút dao ngay tại đây. Ta rất mừng vì ngươi đã không làm vậy, bởi nếu ngươi làm thế, ta sẽ xách cái xác của ngươi đi đổi tiền với Laplace."
Perlice không đáp lại Leon, cô lặng lẽ cúi đầu, cùng Pace đi theo sau Grace rời khỏi phòng khách.
Cạch.
Sau khi cánh cửa phòng khách đóng lại, Leon cầm ngay chai rượu vang đã khui sẵn, dốc ngược vào họng.
Cô ấy rốt cuộc... đang nghĩ gì vậy?
———————
Grace dẫn Perlice và Pace lên xe ngựa. Suốt cả quãng đường, Pace dán mắt vào Perlice đang ngồi bên cạnh, lòng đầy thắc mắc. Dù anh có hỏi bao nhiêu điều, Perlice vẫn không hé răng nửa lời, chỉ im lặng cúi đầu, bờ vai khẽ run rẩy.
Chẳng lẽ... cô ấy thực sự muốn phản bội Ashlia, chấp nhận cành ô liu của Leon sao?
Chẳng lẽ cô ấy... cũng là loại người như vậy?
Lòng Pace chùng xuống, anh không nghĩ thêm nữa. Grace ngồi đối diện hai người cũng có vẻ mặt rất căng thẳng, dường như nhận ra có chuyện gì đó đã xảy ra.
Khách sạn ở Thượng Đình cũng không cách xa Hang Sư Tử là bao. Quy mô khách sạn tương đương với khách sạn Saint Gil ở Lowtown, chỉ là phong cách trang trí thiên về cổ điển hơn. Grace dẫn hai người xuống xe, dưới sự hộ tống của hai vệ binh Tiêm Đao Sư, họ bước vào khách sạn và đi về phía căn phòng đã định sẵn.
"Carly sẽ đến sớm thôi, tôi đã báo vị trí cho cô ấy rồi," Trong hành lang, Grace nói với Perlice, "Cô... bây giờ..."
Perlice không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Grace quay lại nhìn hai tên vệ binh đi theo phía sau, nuốt nước bọt. Rất nhanh, họ đã đi đến trước phòng số 13. Grace giao ba chiếc chìa khóa cho Perlice, dặn dò thêm vài điều rồi cúi chào cô và Pace, dắt theo hai vệ binh rời đi.
Trước cửa phòng chỉ còn lại Pace và Perlice. Perlice vẫn cúi đầu, không nói một lời.
"Công chúa nhỏ?" Pace thấy lạ, vì suốt cả đường đi cô đều như vậy, "Cô làm sao thế?"
Perlice cầm một chiếc chìa khóa lên, bàn tay cô đã run rẩy đến mức không ra hình thù gì. Cô cố gắng cắm chìa khóa vào ổ, nhưng thất bại hết lần này đến lần khác, đầu chìa khóa liên tục va vào mép ổ khóa mà không thể vào được.
"Công chúa nhỏ?" Pace bắt đầu hoảng hốt, "Này, chờ đã, cô..."
Bịch.
Chìa khóa rơi xuống thảm, và ngay sau đó là đầu gối của Perlice — cô đột ngột quỳ sụp xuống tấm thảm, thở dốc dữ dội:
"Hà... hà..."
Perlice khẽ ôm lấy ngực mình, hơi thở dồn dập. Cô rõ ràng đang cố gắng hết sức để kiềm chế sự mất kiểm soát của mình, vẫn cố gượng để đứng dậy.
"Công chúa nhỏ!"
Pace vội vàng nhìn về phía cuối hành lang, sau khi xác nhận người của Tiêm Đao Sư đã rời đi, anh nhanh chóng nhặt chìa khóa, mở cửa trong chớp mắt. Sau đó, anh nhanh chóng đỡ Perlice dậy, đưa cô vào trong phòng——
"CÔNG CHÚA NHỎ!?"
Pace vội vã đỡ Perlice đến bên giường, nhưng cô thậm chí không ngồi vững được, đôi chân bủn rủn khiến cô ngã gục dưới cạnh giường. Pace hoảng loạn lật người Perlice lại, đôi mắt cô đang hơi trợn ngược, cơ thể cũng khẽ co giật.
"A... aaaa..."
Perlice dùng tay nắm chặt lấy cạnh giường, run rẩy kịch liệt, dường như đang phải chịu đựng một cơn đau đớn khủng khiếp. Những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu túa ra từ trán, chảy dọc theo đường nét khuôn mặt và làm ướt đẫm áo cô.
"Đau..."
"Này! Perlice, cô bị làm sao thế này!?" Pace vừa hoảng vừa gấp lắc vai Perlice, "Này! Cô làm sao..."
"Tránh ra mau!"
Một giọng nữ sắc sảo vang lên từ phía sau, Pace quay lại và thấy Carly đang lao tới.
"Tiểu thư Carly! Perlice cô ấy..." Pace như thấy được cứu tinh, giọng nói trở nên lắp bắp, "Cô ấy vừa ra khỏi Hang Sư Tử là đã..."
"Tôi biết rồi," Carly bình tĩnh nói, quỳ xuống bên cạnh Perlice, nhanh chóng rút ra một ống dung dịch màu xanh lam từ thắt lưng, "Đây là phản ứng cai nghiện của Mía Đỏ, chắc chắn cô ấy đã dùng thứ đó khi đối đầu với [Đại Tiên Tri]."
Carly khẽ búng nhẹ ống dung dịch xanh, rồi lấy ra một chiếc lọ nhỏ từ thắt lưng, dùng ngón cái cậy nắp, bốc một nhúm bột đỏ nhỏ bỏ vào dung dịch, lắc nhẹ.
"Há miệng ra," Carly vừa nói vừa trực tiếp dùng tay cậy miệng Perlice, "Uống đi."
"Ực... ực..."
Perlice ngoan ngoãn uống hết dung dịch - thực tế cô không muốn cũng không được, vì cô chẳng còn lựa chọn nào khác. Sau khi dung dịch vào bụng, cơ thể cô dần bình ổn lại. Cô hơi ngửa đầu ra sau, tựa vào cạnh giường, đôi mắt hơi mất tiêu cự nhìn Carly:
"Carly..."
"Tại sao không nói với tớ sớm hơn?" Carly nghiêm khắc mắng mỏ, "Nếu biết cậu đã dùng Mía Đỏ, tớ đã pha thuốc sẵn cho cậu rồi."
"Tớ... quên mất... hì hì..."
"Không được phép quên những chuyện như thế này, rõ chưa?" Carly nhẹ nhàng vuốt tóc mái của Perlice, lau sạch mồ hôi trên trán cô, "Đồ ngốc... phản ứng cai nghiện bắt đầu từ lúc nào?"
"Thì... lúc đấu với Zakamoth..."
"Lâu thế rồi sao? Đáng đời! Cho chừa cái tội không nói với tớ!" Carly vừa mắng vừa lấy khăn lau mặt cho Perlice, "Đã bảo bao nhiêu lần là đừng có cố quá rồi, cứ thích lao vào, sao không đau cho chừa cái thói đấy đi?"
"Dù sao thì cũng có Carly ở đây mà..."
"Thế nếu tớ không ở đó thì sao? Chuyện ở Thebes lại quên rồi à?"
"......"
Câu nói của Perlice khiến Pace nhớ lại tình cảnh lúc đó, anh bừng tỉnh đại ngộ: Hóa ra đó là lý do Perlice luôn chọn cách né tránh giao chiến từ lúc ấy... Bởi vì nếu thực sự đánh nhau, dưới tác dụng phụ của Mía Đỏ, họ chắc chắn sẽ thảm bại.
Nghĩ lại những khoảnh khắc nồng nặc mùi thuốc súng trước đó, Pace bỗng rùng mình, suýt chút nữa là có chuyện lớn rồi...
"Công chúa nhỏ... không được gượng ép bản thân như thế đâu," Pace nhìn Perlice, thở dài bất lực, "Để tiểu thư Carly pha thuốc cũng không mất bao lâu, suốt quãng đường vừa rồi cô đã phải khó chịu đến mức nào chứ?"
"Thời gian... rất gấp..." Perlice khẽ thở dốc, "Nếu tôi không nhanh lên, thì có lẽ..."
Perlice không nói hết câu, chỉ khẽ mỉm cười với Pace. Đã lâu rồi anh không thấy cô cười, kể từ khi vào địa phận La-Vadino, cô dường như lại biến thành một [Thuần Bạch Diễm Hỏa] lạnh lùng. Nhưng lúc này, nụ cười của thiếu nữ không khiến Pace cảm thấy vui mừng chút nào, ngược lại còn thấy xót xa.
Cô bé này... chẳng lẽ vì sợ mình không đối phó nổi Zakamoth nên mới vội vàng như vậy sao?
Pace chậm rãi cúi đầu, đột nhiên cảm thấy hổ thẹn. Quả nhiên mình vẫn chưa đủ mạnh mẽ mới khiến cô ấy phải gượng ép như vậy.
Perlice, suy cho cùng cũng chỉ là một người em gái hay cố tỏ ra mạnh mẽ mà thôi.
"Tôi đi lấy chút nước cho cô," Pace đứng dậy, "Tiểu thư Carly, đỡ cô ấy lên giường đi, có chuyện gì để mai hãy nói."
"Ồ? Bỗng nhiên lại tâm lý thế?" Carly liếc nhìn Pace đầy khinh bỉ, rồi gật đầu, "Đi mau về mau."
"Ừ, chờ tôi nhé."
Nói xong, Pace rời khỏi phòng đi lấy nước cho Perlice.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
