Thiếu nữ tóc trắng mắt đỏ rất nghiêm túc trong việc báo thù.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Về chuyện sau khi tôi cứu cô gái tóc đen xinh đẹp lạnh lùng cô ấy đã trở nên nũng nịu dễ thương khi ở riêng với tôi

(Đang ra)

Về chuyện sau khi tôi cứu cô gái tóc đen xinh đẹp lạnh lùng cô ấy đã trở nên nũng nịu dễ thương khi ở riêng với tôi

purapura

Dù ban đầu Minato còn bối rối trước diễn biến chóng vánh này, nhưng chẳng bao lâu sau, cậu nhận ra rằng chương mới trong cuộc đời mình có lẽ cũng không tệ chút nào — và dần dần, cậu bắt đầu cảm nhận đ

1 5

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

436 11779

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

26 37

Quyển 2: Vượt qua ranh giới lồng giam - GO BEYOND THE CAGE - 7) "Lấy Sao Mai làm đích" (Phần 6)

7) "Lấy Sao Mai làm đích" (Phần 6)

"Buông bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra! (Tiếng I-Tran)" Carly dùng cả hai tay cào vào móng vuốt của Zakamoth, gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn, "Ngươi... đáng chết..."

"Mưa trên bến cảng Hirst... hỡi hậu duệ của I-Tran, hãy ngủ yên đi.. hì hì hì hì..."

Zakamoth siết mạnh tay, đôi mắt xanh băng giá của Carly trợn trừng, cổ họng phát ra những âm thanh nghẹn ứ khó chịu. Cô cố gắng vùng vẫy đôi chân, nhưng lại yếu ớt như một chú gà con nằm gọn trong tay kẻ [Đại Tiên Tri].

"Ta nhìn thấy ngươi rồi... (Tiếng I-Tran)"

"Sẽ không... để ngươi..."

Carly nhắm nghiền mắt, nghiến chặt răng, khẽ vung tay.

"Băng... Lam Quang...!"

Xoẹt——

Một luồng sáng xanh hội tụ bắn tới, trúng ngay giữa ngực Zakamoth. Cảm giác bỏng rát dữ dội ập đến khiến Zakamoth đau đớn buông tay phải, cơ thể Carly ngã nhào xuống đất.

"Cái.. cái gì thế này?"

Trong lúc cơn đau rát vẫn tiếp diễn, Zakamoth nhìn về hướng phát ra luồng sáng xanh nhưng chẳng thấy gì cả. Hắn không thể cảm nhận được vật thể đó, cái vật đó.. rốt cuộc là thứ gì!?

"A a a!!!"

Zakamoth ôm ngực thét lên đau đớn. Chớp lấy cơ hội này, Carly lao vút qua người Zakamoth, vừa bò vừa chạy xông vào đại sảnh của cứ điểm. Cô cố nén nỗi sợ hãi khi nhìn thấy những cái xác nằm la liệt khắp sảnh, nhắm thẳng hướng cửa ra vào mà dốc hết sức bình sinh để chạy.

Tất nhiên... hắn ta không thể nhìn thấy nó. Carly đã sớm đoán được Zakamoth sẽ có cách tránh né cường quang, nên cô đã chuẩn bị kế hoạch B: Một chiếc thấu kính hội tụ trông hết sức bình thường đặt trên tủ đầu giường.

Chín triệu candela cường quang hội tụ vào một điểm, nếu không có gì ngoài ý muốn, nó thậm chí có thể xuyên thủng lồng ngực Zakamoth.

Nhất định... nhất định phải khiến hắn...

Tuy nhiên, Carly còn chưa kịp chạy đến cửa đã bị thứ gì đó dưới chân làm vấp ngã——

"Ư!"

Carly nhọc nhằn quay người lại, phát hiện đó là một lính canh đã chết - vì quá vội vã, cô hoàn toàn không để ý thấy thi thể lính canh nằm đó.

Chưa kịp bò dậy, cô đã nhìn thấy họng súng đen ngòm kia.

"Vậy thì... hãy ngoan ngoãn một chút đi..."

Zakamoth đã đứng ngay sau lưng Carly, hắn giơ khẩu súng ngắn hơi nước lên, nhắm thẳng vào chân cô. Cơ cấu bánh răng chuyển động, Carly biết rõ viên đạn bên trong là loại gì.

Đạn năng lượng nhân tố... nếu bắn trúng chân, có lẽ cả cái chân sẽ biến thành một đống thịt vụn.

Nếu như vậy... nếu như vậy...

Perlice, lúc cậu ấy đi còn không thèm gọi mình dậy, sao có thể để chuyện này xảy ra——

"Đợi.. đợi đã... ngươi.."

Cảm giác sợ hãi đã lâu không gặp ùa về, Carly trăng trối nhìn khóe miệng Zakamoth nhếch lên một nụ cười quái dị, rồi nhìn ngón tay đen kịt kia bóp cò.

Cô không thể cử động nổi, Carly Filhos lúc này mới nhận ra rằng, đối mặt với nỗi sợ tột cùng, cô không thể nhúc nhích dù chỉ nửa tấc.

Đoàng——

Lửa đạn bùng phát, gần như giống hệt lưỡi hái của tử thần vung xuống, tuyên cáo sự thất bại của Carly.

Thế nhưng, ngay lúc đó, một bóng trắng sắc lẹm lướt qua——

Keng——

"......."

Những mảnh vỡ của viên đạn năng lượng rơi xuống bên cạnh chân, Carly thẫn thờ nhìn chúng, bấy giờ mới nhận ra chân mình vẫn ổn.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy bóng lưng đang đứng sừng sững trước mặt mình.

"Per.. Perlice..."

Nước mắt dâng đầy hốc mắt, giọng nói của Carly run rẩy.

"Ngươi dám nổ súng vào Carly..."

Sau khi đưa tay che chắn cho Carly phía sau, Perlice giận dữ nhìn thẳng vào [Đại Tiên Tri], đôi mắt đỏ rực như máu lóe lên hung quang. Con dao bướm phát ra ánh đỏ rực đã được cô nắm chặt trong tay, bùng phát những tia điện năng lượng nhân tố màu đỏ đầy nguy hiểm.

"Ồ? Chủng Thuần Bạch... ngươi... vẫn còn ở đây sao... (Tiếng I-Tran)"

Zakamoth nhìn Perlice với vẻ kinh ngạc, không rõ biểu cảm trên khuôn mặt đen kịt kia là gì. Dường như nhận ra điều gì đó, Zakamoth vung tay, một lá chắn năng lượng đỏ rực bao quanh cơ thể hắn.

"Ngươi nên tuân theo định mệnh, đừng có làm trái..."

Xoẹt——

Keng——

Một tia sáng đỏ lóe lên, Zakamoth vất vả giơ lưỡi đao ở tay trái lên mới đỡ được một đòn tấn công nhanh như chớp từ [Thuần Bạch Diễm Hỏa].

Lưỡi đao màu cổ đồng và lưỡi dao bướm giằng co nhau, bắn ra những tia lửa năng lượng đỏ rực.

Xè xè...

Xuyên qua những tia sáng đỏ rực đang bắn tung tóe, Perlice nhìn chòng chọc vào đôi mắt trắng dã đục ngầu của Zakamoth. Đôi mắt đỏ ngầu như chứa đựng hàng vạn tia sét, khiến cơ thể Zakamoth khẽ run lên.

Ánh mắt đó, bùng phát từ sâu thẳm linh hồn đang thịnh nộ của [Thuần Bạch Diễm Hỏa].

Tuy nhiên, dị tượng chưa dừng lại ở đó: Từ thân dao bướm lan tỏa ra những hồ quang điện năng lượng nhân tố đỏ rực, bao quanh cơ thể Perlice giống như cách năng lượng bao quanh những khối đá đỏ. Đôi mắt đỏ rực ấy dường như cũng phát ra ánh huyết quang mờ ảo, uy lực như sấm sét nghìn quân.

"Thú vị thật đấy..." Nhìn đôi mắt đỏ đang phát sáng của Perlice, khóe miệng Zakamoth nhếch lên, "Chủng Thuần Bạch, ngươi quả nhiên..."

"Chết đi!!"

Perlice mạnh bạo hất ngược lưỡi dao lên, tạo ra một vệt sáng đỏ, kết thúc thế giằng co với Zakamoth. Cô lùi lại nửa bước, nhún người bật nhảy, cơ thể bay vút lên không trung cùng với những hồ quang điện màu đỏ.

Lưỡi dao bạc giơ cao, năng lượng nhân tố đỏ rực bao quanh lưỡi dao kéo theo một vệt dài, chém thẳng xuống chỗ Zakamoth.

Zakamoth giơ lưỡi đao lên đỡ, bị động đón nhận đòn giáng từ trên trời xuống——

Xoẹt——

Một vụ nổ năng lượng nhân tố cực mạnh bùng phát. Lưỡi dao bạc được nạp năng lượng quá mức chém đứt lưỡi đao đồng của Zakamoth dễ dàng như cắt đậu phụ, chém nổ lá chắn năng lượng của hắn, và nhát cuối cùng chém thẳng vào ngực hắn——

Bùm——

Làn khói đen bùng nổ, giống như cơ thể Zakamoth vừa nổ tung vậy. Perlice khẽ vung tay gạt lớp khói, tìm kiếm bóng dáng của Zakamoth.

Tuy nhiên, khi khói tản đi, Zakamoth đã biến mất không dấu vết, chỉ để lại một vũng máu trên sàn nhà.

Hắn.. lại chạy thoát rồi, nhưng chắc chắn là bị thương không nhẹ, dự là sẽ không thể quay lại tấn công sớm được.

Perlice không kịp nghĩ ngợi nhiều, bản năng thôi thúc cô xoay người lại, lao về phía bóng dáng đang ngồi dưới đất——

"Carly!!"

Perlice nhào tới ôm chầm lấy Carly đang ngã.

"Tớ.. tớ đến muộn rồi," Perlice hoảng hốt buông Carly ra, lo lắng quan sát cô, "Cậu.. cậu có sao không? Có bị thương ở đâu không, tớ... ơ?"

Perlice khẽ giật mình, vì Carly đã đưa tay ôm lấy cô, siết chặt vào lòng.

"Carly, cậu..."

"Được rồi, được rồi.. tớ không sao, đừng hoảng.. đừng hoảng.."

Đôi mắt xanh băng giá đầy vẻ mệt mỏi, Carly từ từ xoa nhẹ từ sau đầu xuống lưng Perlice, lặp đi lặp lại để trấn an "đóa hoa nhỏ" đang hoảng loạn.

" Tớ.. tớ cứ tưởng là đã.."

"Không sao rồi, không sao rồi," Carly mỉm cười dịu dàng, " Tớ làm sao mà có chuyện gì được chứ, đúng không? Cậu phải tin tớ chứ, Hoa Trắng Nhỏ."

"Carly... hức..."

Perlice bỗng cảm thấy vô cùng tủi thân. Trong những ngày xa cách Carly, cô đã bao nhiêu lần tưởng rằng mình sẽ không bao giờ được gặp lại Carly nữa - bị Zakamoth đánh ngất, suýt bị người Liên bang bắt đi, rồi lại suýt nữa phải tận mắt chứng kiến Carly bị nổ súng ngay trước mặt.

Cô cứ ngỡ đây chỉ là một cuộc chia ly ngắn ngủi, không ngờ lại có biết bao trắc trở xảy đến. Perlice không thể mất Carly.

"Lần.. lần sau, lần sau tớ sẽ mang cậu theo luôn!" Đôi mắt Perlice nhòe lệ vì tủi thân, " Tớ.. tớ không sợ cậu làm vướng chân đâu! Không sao hết, tớ sẽ bảo vệ..."

"Được rồi được rồi, đã bảo là không sao rồi mà, đừng hoảng nữa," Carly nhẹ nhàng vỗ lưng Perlice, "Chẳng phải vẫn ổn đây sao.. không sao, không sao.."

"Hức..."

Perlice phát ra một tiếng nức nở ngắn ngủi, rồi cũng vòng tay ôm chặt lấy Carly.

Cái Hoa Trắng Nhỏ này... sao tự dưng lại bám người thế nhỉ.. cứ thế này thì không ổn rồi.

"Hoa Trắng Nhỏ trông cứ như cô vợ nhỏ ấy... cứ khóc thút tha thút thít.. chẳng có tiền đồ gì cả nha.."

Carly vừa dỗ dành vừa cười khổ, thầm nghĩ mình mới là người vừa suýt đặt một chân vào cửa tử, vậy mà giờ lại phải đi an ủi cậu ấy, ngược đời thật đấy...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!