Mở đầu) Mưa băng, người trở về (From where it begins)
"Ngươi sinh ra đã có đôi cánh, cớ sao lại cam chịu cả đời bò sát, sống kiếp sâu kiến?"
— Jalal Addin Rumi
———————
Thủ đô Vizele - Liên bang Akademi
Mưa băng, mây đen đè nặng thành phố.
Cơn gió lạnh cuốn theo những lá khô bay qua những tòa cao ốc, xuyên qua dòng xe cộ, lướt qua những con hẻm nhỏ.
Nó giống như một kẻ lãng du phóng đãng, rong đuổi khắp nơi trong ngày mưa âm u của Vizele, để rồi cuối cùng hạ xuống cùng cơn mưa băng trước dáng hình một dinh thự đổ nát, xoay vòng rồi rơi vào một vũng nước bên đường.
Vũng nước phản chiếu bầu trời xám xịt và tòa tháp Babel đâm thẳng vào mây xanh. Những giọt mưa liên tục rơi xuống mặt nước, kích khởi từng đợt sóng lăn tăn, khiến hình ảnh phản chiếu của bầu trời và tháp Babel trở nên hư ảo và hỗn loạn vô cùng.
Hồi lâu sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. Một bàn chân nhỏ nhắn đi ủng đi mưa dẫm vào vũng nước, đập tan hình ảnh phản chiếu thành vô số mảnh vụn bắn tung tóe khắp nơi.
“......”
Dưới bầu trời mây đen bao phủ, thiếu nữ khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ thẫm dưới vành mũ trùm nhìn xuyên qua cánh cổng sắt cao vút để chiêm ngưỡng toàn cảnh dinh thự cũ kỹ này.
Trong một Vizele đã hiện đại hóa như ngày nay, dinh thự này vẫn còn sót lại phong cách kiến trúc từ thời Liên bang cũ: những viên gạch màu xám nâu xếp chồng lên nhau tạo thành mái nhà hình thang, nước mưa chảy qua những lớp dây leo bám đầy tường rồi tí tách rơi xuống đất.
Ngôi nhà này đã rất già, già đến mức có lẽ tuổi đời của nó bắt đầu từ ngày Liên bang mới thành lập.
Trên tấm biển hiệu bên đường, thiếu nữ nhìn rõ những dòng chữ khắc trên tấm bảng đồng cổ kính: “Valentia.”
“......”
Perlice đứng lặng trước dinh thự một lúc rồi khẽ nhún người, kéo theo một luồng xích quang nhảy qua cánh cổng lớn, đáp xuống sân vườn đầy cỏ dại.
Sau đó, thiếu nữ băng qua khu vườn cỏ cao ngang hông, đứng trước cửa chính của dinh thự với vẻ mặt thờ ơ.
Cô vẫn còn nhớ nơi này. Khi cô đạp trên làn mưa băng để đến với quốc gia dưới chân tháp thông thiên này, đây từng là nơi dừng chân của cô.
Một ngôi nhà từ thuở xa xôi.
Bàn tay trắng nõn khẽ đẩy, cánh cổng chính của dinh thự mở ra. Perlice khẽ rũ sạch nước mưa trên người, tháo mũ trùm đầu rồi tiến thẳng vào bóng tối của căn nhà.
Ngày mưa âm u, cộng thêm lớp dây leo che khuất cửa sổ khiến cả dinh thự bị bao phủ trong bóng tối.
Perlice không bật đèn, cô theo lộ trình trong ký ức xuyên qua đại sảnh, bước lên những bậc cầu thang đầy mạng nhện để lên tầng hai. Men theo hành lang, cô đi qua những cánh cửa phòng quen thuộc.
Sau cánh cửa này, là phòng của cô. Và sau cánh cửa kia, là phòng của Carly. Còn cánh cửa này....
Cuối hành lang, Perlice đứng lại trước một cánh cửa đã khóa chặt. Cô nhìn chằm chằm vào mạng nhện trên khung cửa, đôi mắt đỏ thẫm hiện lên một tia bi thương nhàn nhạt.
Sau cánh cửa này, là phòng của Edward.
Sau trận mưa băng của tám năm trước, Perlice chưa từng bước vào căn phòng nơi cha mình từng sinh sống.
Đối với cô, cánh cửa này giống như một phong ấn chứa đựng những chuyện cũ đã phủ bụi.
Lúc đó, cô hoàn toàn không có đủ can đảm để đối diện với mọi thứ; thậm chí chỉ cần nhìn thấy những thứ liên quan đến Edward cũng khiến cô đau đớn vô cùng, chứ đừng nói đến việc bước vào phòng của ông.
Nhưng lần này, Perlice buộc phải đối mặt. Cô cần biết sự thật. Cô cần biết nội dung của [Huyết Ước (The Blood Pact)] mà Edward và Laplace đã định ra.
Trong không khí đầy bụi bặm, một vệt xích quang chợt lóe lên, nung chảy ổ khóa sắt trên cửa. Sau một chút do dự, Perlice trấn tĩnh lại rồi đẩy cửa bước vào.
“......”
Giống như những căn phòng trong dinh thự ở Welkin, phòng của Edward rất giản dị. Một chiếc giường, một tủ đầu giường, một tủ chứa đồ.
Tuy những món nội thất này mang phong cách cổ điển, nhưng chúng được sắp xếp rất gọn gàng, không hề có vẻ khoe khoang của giới quý tộc cũ.
Hít một hơi thật sâu, Perlice bước vào phòng, đi thẳng đến nơi có khả năng giấu đồ nhất - tủ đầu giường của Edward. Cô ngồi xổm xuống cạnh tủ, nhưng phát hiện ổ khóa đã bị phá hủy từ trước, bên trong chẳng còn lại gì.
Perlice nghi ngờ đây là do người của Liên bang làm: sau khi Edward chết, bọn họ có thừa lý do để dọn sạch mọi bằng chứng còn sót lại trong phòng nhằm ngăn cản người khác tìm ra sự thật.
Nhưng Perlice không nản lòng. Cô lùng sục khắp căn phòng, dùng đôi mắt đỏ rực và trực giác nhạy bén để tìm kiếm mọi manh mối mà cha cô có thể để lại.
Việc lục tìm trong môi trường nơi cha từng sống mang lại cho Perlice một cảm giác kỳ lạ.
Có một khoảnh khắc, cô dường như quay trở lại những năm tháng tươi đẹp trước cơn mưa băng ấy, khi cô mỗi ngày đều ở dinh thự tại Welkin mong ngóng Edward về nhà, rồi quấn quýt đòi ông dắt đi chơi giữa rừng hoa.
Cơn mưa băng đã mang cô rời xa quá khứ ấy, còn giờ đây, cô là người trở về của đoạn quá khứ đó.
“......”
Rất nhanh, Perlice đã nhận ra manh mối: lớp sơn trên bức tường cạnh tủ chứa đồ dường như có dấu vết mài mòn, trông hơi khác thường. Thế là cô mở tủ chứa đồ ra một lần nữa, gạt bỏ những món lặt vặt bên trong, cô nhìn thấy một lỗ khóa nhỏ trên tường.
Cái lỗ khóa đó... cô ngay lập tức biết chìa khóa là gì.
Trong thầm lặng, Perlice khẽ xoay nhẹ con dao bướm.
Trong không khí đầy bụi bặm hiện lên những điểm sáng của nhân tố hủy diệt, từ từ bám vào lưỡi dao của cô. Cô tra lưỡi dao mang theo xích quang vào lỗ khóa.
Ngay lập tức, luồng sáng đỏ lan tỏa theo những đường vân ẩn trên tường, bao phủ toàn bộ bức tường trong chớp mắt.
Tiếp theo, chiếc tủ chứa đồ từ từ dịch chuyển sang một bên, lộ ra một cánh cửa bí mật nhỏ phía sau.
Cửa năng lượng nhân tố?
Perlice chưa từng thấy công nghệ này ở bất kỳ nơi nào khác trong Liên bang, nhưng giờ không phải lúc để bận tâm về chuyện đó.
Bên trong cửa bí mật là một chiếc hộp nhỏ, Perlice lấy hộp ra, đặt lên giường của Edward rồi nhẹ nhàng mở nó.
Thứ đầu tiên đập vào mắt là một xấp ảnh cũ. Perlice cầm những bức ảnh lên, bắt đầu xem từng tấm một.
Tấm đầu tiên là ảnh chụp chung của ba người: Edward, Aleph và Ivar. Bối cảnh là một bức tường thành hùng vĩ và rất cao, trên đó khắc những hoa văn đỏ thẫm.
Perlice chưa bao giờ thấy kiến trúc nào như vậy trên lục địa Admir, ít nhất là ở ba khu vực Liên bang, Welkin hay Thebes. Cô không biết đây là đâu, nhưng nhìn thấy nụ cười trên mặt cha, cô cảm thấy một luồng hơi ấm trong lòng.
Thật sự rất nhớ ông.
Tấm ảnh thứ hai chụp một vùng đất đen kịt. Vùng đất này có màu đen thuần túy, trên đó không có bất kỳ dấu vết nào của sinh vật.
Nhưng không hiểu sao, Perlice lờ mờ cảm thấy vùng đất này có sự sống, chỉ thông qua một bức ảnh, cô dường như thấy vùng đất đó hóa thành sóng dữ, cuồn cuộn ập đến bao trùm lấy cô.
Đây là đâu? Chẳng lẽ là nơi gọi là... “Bờ bên kia”?
Với sự nghi hoặc, Perlice tiếp tục lật sang tấm tiếp theo. Tuy nhiên, khi nhìn thấy tấm ảnh thứ ba, trái tim cô bỗng thắt lại dữ dội ——
“Cái gì...?”
Đó là một cánh đồng hoa vô tận, khẽ lay động dưới bầu trời sao.
Và ở cuối cánh đồng hoa đó, Perlice nhìn thấy một thiếu nữ: mái tóc trắng muốt dài rủ xuống thảm hoa, dáng người cao ráo đứng hiên ngang dưới trời sao.
Thiếu nữ đó ngoảnh đầu nhìn lại từ đằng xa, đôi mắt đỏ thẫm nhìn về phía người chụp, khẽ nheo lại thành một đường chỉ nhỏ.
Đây chính là thiếu nữ mà Perlice đã thấy lặp đi lặp lại trong những giấc mơ của mình... Cánh đồng hoa này rất giống với cánh đồng ở Welkin, nhưng tuyệt đối không phải.
Đây rốt cuộc là nơi nào? Cô ta rốt cuộc là ai?
Mưa băng vỗ vào khung cửa sổ, khiến lòng Perlice dấy lên một cơn lạnh lẽo. Cùng với lượng thông tin khổng lồ ập đến là một dự cảm chẳng lành dần lan rộng trong lòng cô.
Cô nhanh chóng lật hết những tấm ảnh còn lại; đa số là những thứ cô chưa từng thấy: địa hình lạ lẫm, vũ khí lạ lẫm, và phần lớn là ảnh chụp chung của Edward với những người khác mà cô không hề quen biết.
Đây là đâu? Có phải là "Bờ bên kia biển khơi" mà Edward từng đến không?
Theo tuyên bố chính thức của Học viện, lục địa Admir là lục địa duy nhất có văn minh trên thế giới, còn những vùng đất trải dài ra xa hơn đều là những vùng hoang sơ, không chỉ nghèo nàn tài nguyên mà khí hậu còn khắc nghiệt, không thể khai phá.
Vậy những bức ảnh này là sao?
Perlice thu dọn tất cả ảnh, tiếp tục tìm kiếm trong hộp. Khi đưa tay sâu xuống dưới, cô chạm phải một cái lọ, trông như đang đựng thứ gì đó.
Tuy nhiên, khi cô lấy cái lọ đó ra, cô suýt chút nữa đã thốt lên một tiếng kinh hãi ——
“Đây là thứ...”
Trong lọ chứa một loại chất lỏng trong suốt đang không ngừng sủi bọt khí, và lơ lửng giữa đống bọt khí đó là một con ngươi. Một con ngươi đỏ ngầu như máu.
Perlice ngơ ngác nhìn thẳng vào con ngươi đó. Một loại trực giác mách bảo cô rằng, con ngươi này có mối quan hệ không thể tách rời với cô.
Phải rời đi ngay, nếu không sẽ muộn mất.
Tiếng chuông bạc vang lên trong não bộ, Perlice nhanh chóng nhét tất cả những thứ hữu dụng vào túi đeo bên mình, rồi mau lẹ rời khỏi phòng. Trước khi đi, cô không quên đặt mọi thứ trong phòng về vị trí cũ.
Nơi mà Edward từng đến rốt cuộc là đâu?
Người phụ nữ có ngoại hình giống hệt mình kia rốt cuộc là ai?
Bản thân mình rốt cuộc là ai?
Hay nói đúng hơn... là thứ gì?
Cô phải nhanh chóng rời khỏi đây. Nếu cô có thể phát hiện ra những thứ này, có nghĩa là người của Liên bang vẫn chưa tìm thấy chúng. Mà tại thủ đô Vizele, đôi mắt của Liên bang hiện diện ở khắp mọi nơi.
Trong kẽ hở của muôn vàn suy nghĩ, Perlice nhanh chóng xuống cầu thang, xuyên qua đại sảnh dinh thự. Cô dùng lực đẩy cửa, bước vào làn mưa băng của Vizele.
Tuy nhiên, đã muộn rồi ——
“Tiểu thư Perlice, đã lâu không gặp.”
Giữa bụi cỏ dại cao ngang hông trong sân vườn, một bóng người khoác áo tơi đen khẽ ngẩng đầu.
Đôi mắt màu xanh lục sẫm nhìn Perlice một cách bình thản và vô thần.
Hắn có vóc dáng thấp bé, nếu không nhìn kỹ sẽ dễ dàng biến mất giữa đám đông. Từ bàn tay dưới lớp áo tơi, Perlice thấy hắn đang cầm một thanh đoản kiếm, trên thân kiếm màu đen hình gai nhọn quấn quýt những tia điện đỏ thẫm.
Vị trí cuối cùng của [Lưỡi Kiếm Babel], [Hắc Thoa] Mercury.
Xem ra, hắn đã đợi ở đây từ rất lâu rồi.
“Cô có thông tin gì cần truyền đạt không?”
Mercury chìa một bàn tay về phía Perlice. Nước mưa đập vào lớp áo tơi đen của hắn, bắn tung tóe rồi rơi xuống bụi cỏ.
Và thứ đáp lại Mercury là một vệt xích quang. Perlice khẽ xoay nhẹ con dao bướm trong tay, đôi mắt đỏ thẫm phản chiếu hình bóng kẻ địch trước mặt. Cô giơ dao bướm về phía Mercury, trên cổ tay vẫn còn vết sẹo để lại từ trận chiến trên núi Vạn Nhẫn.
“Đây chính là thông tin cô muốn truyền đạt sao?” Mercury khẽ gật đầu, thanh đoản kiếm dưới lớp áo tơi khẽ rung lên, “Cũng tốt, đúng như lời ngài Laplace đã nói, cô là một vị khách khó xử lý.”
Giữa làn mưa băng của Vizele, hai người đối đầu nhau. Cơn gió lạnh cuốn theo chiếc lá khô trong vũng nước, bay lơ lửng một cách run rẩy giữa không trung, cuối cùng rơi xuống giữa hai người.
Và khoảnh khắc chiếc lá rơi vào bụi cỏ, bóng hình trắng muốt đã xé toạc bức màn mưa băng ——
“Xoẹt ——”
...HẾT...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Áo mưa đen