Dẫn - Kỳ 3) Nanh Vuốt - The Fang
"Nanh vuốt và lưỡi kiếm lần đầu giao thoa vào ngày đó, những tia lửa bùng lên rực rỡ suốt hàng chục năm, cho đến cuối cùng vẫn chẳng hề tan biến.”
— 《Cấm Ngữ Lục · Cựu Ước》
———————
Balzar nhớ ngày đó.
Trong giai đoạn đầu của cuộc chiến mà hậu thế gọi là [Chiến tranh Học viện], ông từng dẫn đầu đội tiên phong của Liên quân Thế giới.
Dưới sự yểm trợ của hạm đội Delra, ông đã băng qua Bức màn Sắt từ bờ biển phía Đông, đánh thẳng vào Lavish - một thành phố biên giới của Liên bang.
Khi ấy, ông chỉ là một thành viên trong Cấm vệ quân, vẫn chưa được Vua Avada ban tặng danh hiệu [Nanh Vuốt].
Hành trình xuyên qua Bức màn Sắt đầy gian nan. Là một thành phố biên giới của Liên bang, Lavish tuy nghèo nàn và đổ nát nhưng lại có rừng rậm bạt ngàn, dễ thủ khó công.
Tuy nhiên, đối với Cấm vệ của Welkin, đó chỉ là chuyện nhỏ.
Ông nhớ mình đã múa ngọn trường thương giữa những bụi rậm, dùng một điểm kim quang nơi đầu thương đâm xuyên vô số cuống họng, để máu tươi văng tung tóe lên những lùm cây bên vũng bùn lầy.
Ông vẫn còn nhớ, khi ông sát phạt xuyên qua rừng rậm, đối đầu với [Lưỡi Kiếm Babel] trấn thủ biên giới, ánh sáng trong đôi mắt của gã đó.
[Lưỡi Kiếm Babel] ghế thứ mười một, [Liệt Dương] Amost Lee.
Giữa vùng trũng ngập bùn ấy, ông đã quyết chiến và tử chiến với gã Lưỡi Kiếm tay cầm súng ngắn đó.
Ông nhớ kỹ những viên đạn của gã: chúng là thứ gì đó tỏa sáng như mặt trời gay gắt, nóng bỏng và xuyên thấu.
Amost đã dùng khẩu súng đó bắn thủng lồng ngực của vô số Cấm vệ, như thể dùng kim thép đâm xuyên qua một tấm xốp vậy.
Cuối cùng, ông và gã đối đầu nhau, kim quang trên giáo lấp lánh phản chiếu ánh sáng của [Liệt Dương].
Ông nhớ khẩu Thần Kích Pháo của hạm đội Delra xẹt qua đỉnh đầu, và luồng nhiệt lượng bùng phát khi nó bắn trúng thân Tháp Babel.
Ông nhớ mình đã nín thở tập trung, dồn toàn bộ giác quan vào một điểm nơi đầu thương.
Chính ngay trong khoảnh khắc đó, ông đã lĩnh ngộ được [Xuyên Tâm Thứ (The Heartbreaker)]——
“Xoẹt ——”
Kim quang xuyên qua da thịt, rắc màu đỏ tươi vào vũng bùn. Balzar nhớ rõ ánh mắt của gã Lưỡi Kiếm lúc hấp hối: đôi đồng tử đã vô thần, nhưng tia sáng kia vẫn còn đó.
Ông không thể hiểu nổi, tại sao người Liên bang lại cố chấp bảo vệ những thứ sau lưng mình đến thế?
Tòa tháp do phàm nhân dựng lên kia rõ ràng là thứ tồn tại để tiếm quyền thần linh, vậy mà tại sao gã [Liệt Dương] đang hấp hối kia lại coi đó như sự cứu rỗi của mình?
Chẳng lẽ gã không biết, thứ mà gã đang bảo vệ sau lưng là một lũ tiếm quyền hèn hạ sao?
Khi đỉnh tháp cao rực lên ánh sáng đỏ thẫm, Balzar đã tận mắt chứng kiến mọi thứ kết thúc. Luồng tia sáng hủy diệt màu đỏ khổng lồ lướt qua bầu trời phía trên đầu ông, đâm thẳng về phía bình nguyên Aston xa xôi.
Trận chiến đó, họ đã thua. Họ là những kẻ bại trận của [Chiến tranh Học viện].
Và nhiều năm sau, vào ngày hôm nay, ông lại thua. Lần này, ông thua dưới tay một [Lưỡi Kiếm Babel].
“......”
“Ngài đã trả một cái giá rất lớn đấy, Thân vương Aloy.”
“Đúng vậy, bởi vì ông ta vẫn còn xứng đáng với cái giá này.”
“Chỉ đơn giản là vì ông ta xứng đáng với cái giá này thôi sao?”
“Ồ, Nữ hoàng điện hạ, xin người đừng tra hỏi chút tâm tư nhỏ mọn của tôi nữa...”
Bóng tối dần trở nên rõ nét, Balzar khó nhọc mở mắt, phát hiện mình đang quỳ sụp trên mặt đất.
Hai cánh tay ông bị buộc vào một giá thập tự, lạnh ngắt, gần như không còn cảm giác gì.
Lão Cấm vệ ngẩng đầu lên, đập vào mắt đầu tiên là đôi đồng tử màu vàng kim của hổ.
“Thân... Thân vương...”
Lão Cận vệ khẽ gọi tên chủ nhân, nhưng con "rắn độc" ấy chỉ liếc mắt nhìn qua một cái, rồi lại xoay tầm mắt sang vị Nữ hoàng đứng bên cạnh:
“Điện hạ Ashlia, Welkin sẽ tiếp tục hỗ trợ Chính phủ Vương quốc như thường lệ. Có điều, có lẽ chúng ta cần ký kết một vài hiệp ước liên quan để thúc đẩy kế hoạch viện trợ của mình.”
“Viện trợ? Không, Thân vương Aloy, Gleu-Yard đã khôi phục lại vị thế Vương quốc, thứ chúng tôi cần không phải viện trợ, mà là sự hợp tác đường đường chính chính.”
“Tôi ngưỡng mộ phong thái của người, Nữ hoàng điện hạ. Tuy nhiên, nhìn vào tình hình quốc gia của Gleu-Yard hiện tại, có lẽ người cần thực hiện một vài nhượng bộ nhỏ...”
“Nhượng bộ? Ví dụ như gì?”
“Ví dụ như, chúng ta có thể để quân đội Welkin tiến vào trong lãnh thổ, để cung cấp cho biên giới của người sự bảo vệ...”
“Tôi từ chối. Chủ quyền là giới hạn cuối cùng.”
“Ồ? Cho dù điều đó có nghĩa là...”
“Đúng vậy. Đây là giới hạn của Vương quốc.”
“......”
Thính giác của Balzar trở nên vô cùng hỗn loạn. Ông nhớ lại ngày mình xâm nhập vào biên giới La-Vadino, đối mặt với gã Lưỡi Kiếm bên bờ hồ.
Ông đã thảm bại. Dù đã hứa với Thân vương sẽ thành công, ông vẫn thảm bại dưới tay [Đại Tiên Tri] Zakamoth Arich. Ông là một kẻ thất bại, dù là trong [Chiến tranh Học viện] hay là hiện tại, ông đều làm nhục nhã Wilkin.
“......”
“Thân vương à... xin hãy tha thứ cho sự vô năng của thần...”
“......”
“Ào ——”
Một xô nước lạnh dội thẳng xuống đầu, Balzar bừng tỉnh.
Ông ngẩng đầu lên, thấy mình đang nằm trong một toa tàu chở hàng.
Đứng trước mặt ông là vị Thân vương của mình và một cô gái đeo mạng che mặt.
“[Nanh Vuốt] của ta, ngươi tỉnh rồi chứ?”
“Thân vương...”
Balzar loạng choạng đứng dậy, hành lễ trước mặt Aloy Aziz. Ông cố nén cơn đau nhức ở các khớp xương, đôi bàn tay không ngừng run rẩy.
“Thần... nguyện lấy cái chết để tạ tội.”
“Không, Balzar, ngươi vẫn còn giá trị lợi dụng,” Đôi mắt rắn độc của Alloy lạnh lẽo, mang theo ý lạnh thấu xương nhìn xuống lão Cấm vệ đang cúi đầu, “Tiếp theo, ta cần ngươi giúp ta hoàn thành kế hoạch.”
“Xin cứ sai bảo.” Giọng Balzar khàn đục.
“Kamikaze, hãy tiến hành huấn luyện phục hồi cho ông ta,” Aloy dặn dò cô gái đeo mạng che mặt bên cạnh, “Kế hoạch Đoạt Huyết nhất định phải thành công, không được phép xảy ra sai sót nữa.”
“Thân vương, [Thuần Bạch Diễm Hỏa] hiện đang ở ngay trên đoàn tàu này,” Kamikaze thì thầm bên tai Aloy, “Hãy để tôi đi, tôi sẽ trực tiếp...”
“Không, không phải lúc này,” Aloy lạnh lùng từ chối đề nghị của cô gái, “Hãy làm tốt việc của cô đi.”
Thân vương quay người, trước khi rời khỏi toa tàu, ông ta ngoảnh đầu lại lần cuối, đôi mắt vàng kim liếc nhìn Balzar một cái cuối cùng:
“Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi đấy, [Nanh Vuốt] Balzar Durant.”
“Tuân lệnh.”
Mãi cho đến khi Thân vương rời đi, Balzar vẫn không hề thay đổi tư thế. Cô gái tên Kamikaze dùng ánh mắt có chút chán ghét nhìn Balzar một lát, rồi cũng quay đầu bỏ đi.
Trước khi đi, Balzar nghe thấy tiếng thì thầm của cô ta:
“Ông đã già rồi, [Nanh Vuốt]...”
Ông có giận dữ không? Ông có tư cách để giận dữ sao?
Đích thân Balzar đã hứa với Aloy, bảo đảm mình sẽ hoàn thành mục tiêu, nhưng cuối cùng lại rơi vào cảnh ngộ phải bị dùng làm quân bài để chuộc về.
Ông vốn là Cấm vệ bảo vệ kẻ khác, giờ lại trở thành đối tượng được che chở.
Đến lúc này, ông mới thấu hiểu ánh sáng trong mắt của [Liệt Dương] Amost Lee.
Khi đối mặt với thứ mà mình đáng lẽ phải bảo vệ, phong thái cần thể hiện chính là tia sáng trong đôi mắt của gã Lưỡi Kiếm đã khuất kia.
Amost Lee, lòng trung thành của gã vượt xa ông.
Và [Nanh Vuốt] của Welkin, đã đến lúc tìm lại ánh sáng đã bị cướp đi vào cuối thời kỳ [Chiến tranh Học viện] rồi.
Balzar đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Đoàn tàu đang tiến vào bình nguyên Aston, chiến trường của mười bốn năm trước.
Tuyến đường [Tuyến Hoang Mạc] đang tiến về phía thành phố biên giới Lavish của Liên bang.
Cùng một địa điểm, khác thời gian, Balzar khẽ nhắm mắt lại.
Ông dường như quay lại ngày đó của mười bốn năm trước, ngày mà ông đóng vai trò là ngọn giáo của Welkin đâm xuyên qua Bức màn Sắt.
Lần này, ông sẽ hoàn toàn hóa thân thành [Nanh Vuốt] của [Kim Sa Xà], dâng lên chủ nhân dòng máu của Thiên Thần.
...HẾT...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
"Mặt trời rực rỡ", chứ không phải bệnh sinh lý đâu nhé =))