1) Kẻ nghiện mưa (Phần 4)
Mỗi khi đối mặt với những tòa nhà cao tầng dựng lên từ những thùng hàng cũ nát ở Hẻm Ngựa Gầy, Camp luôn nhớ về cảnh tượng thời kỳ [Chiến tranh Học viện].
Ngày hôm đó, cha cậu quay người rời đi, dấn thân vào tiền tuyến.
Ngày hôm đó, khi chiến tuyến liên tục lùi xa, cậu buộc phải cùng những người tị nạn chen chúc vào khu ổ chuột ở biên giới thành phố Lavish.
Biên giới của thành phố biên giới, nơi đó chính là biên giới của thế giới.
Camp chưa bao giờ gặp lại cha mình nữa. Từ những lời đồn thổi của người khác, cậu biết được cha mình đã bị những kẻ xâm lược từ Welkin sát hại. Một kẻ mặc áo khoác đen đã giao lại di vật của cha cho cậu: một khẩu súng lục phát một, cùng cái tên của kẻ thủ:
[Nanh Vuốt] Balzar Durant.
Khẩu súng lục đó mãi mãi nằm im lìm trong túi áo ngực của Camp. Cậu hóa thân thành một cậu bé bán báo, len lỏi khắp các ngõ ngách của Lavish, mơ mộng về một ngày nào đó có thể chạm mặt kẻ đã giết cha mình.
Và sau đó, một phát súng kết liễu đời hắn.
“Sẽ có một ngày...”
“......”
Dẫm lên con đường bùn đất trong con hẻm nhỏ, Camp quen đường thuộc lối tìm đến đích đến của mình: một căn nhà cấp bốn hơi thấp bé. Trên tay cậu xách một túi thực phẩm mua từ nội đô Lavish, rải rác vài món, nhìn tuy chất lượng bình thường nhưng cũng có thể coi là phong phú.
“Khụ khụ...”
Sau khi khẽ hắng giọng, Camp đẩy cửa nhà ra, hét lớn:
“Jessica, anh về rồi đây!”
“Camp!”
Nghe thấy tiếng của Camp, một thiếu nữ từ trong nhà chạy ra sân nhỏ, chân trần dẫm vào bùn nhão, làm bắn lên những tia bùn. Thiếu nữ đó chạy đến trước mặt Camp, định ôm lấy cậu nhưng đã bị cậu né tránh ——
“Ấy ấy ấy, cẩn thận chứ!”
Camp bảo vệ túi đồ trong tay, nhìn Jessica với vẻ cảnh giác.
“Đây là tiền lương ba ngày đưa báo của anh đấy, đừng có làm rơi!”
“Được rồi được rồi, đồ keo kiệt,” Jessica vui vẻ nói, mái tóc ngắn màu xanh nhạt khẽ đung đưa, “Mẹ ơi, Camp tới rồi! Anh ấy mang theo thức ăn, có thể nấu cơm rồi ạ!”
“Được rồi.”
Trong nhà vang lên tiếng đáp lại của một người phụ nữ. Jessica nghe thấy liền mỉm cười, định giật lấy túi đồ trên tay Camp nhưng lại bị cậu né được:
“Để anh mang thức ăn vào cho dì,” Camp ôm chặt túi đồ của mình, vô cùng cảnh giác, “Em đi bê củi đi!”
“Thật là keo kiệt mà,” thiếu nữ khẽ bĩu môi, rồi chán nản bỏ đi, “Camp đồ keo kiệt, đồ keo kiệt...”
“Đồ hấp tấp... Haizz...”
Camp khẽ thở dài rồi bước vào căn nhà. Đây là một căn nhà không lớn, đồ đạc giản dị chất đống trong không gian chật hẹp, thứ có giá trị duy nhất trong cả nhà có lẽ là chiếc tivi cũ nát trông như sắp rã rời đến nơi. Camp cẩn thận len lỏi qua không gian hẹp, chẳng mấy chốc đã tìm thấy căn bếp nhỏ.
“Dì ơi, con tới rồi.”
“Ồ, nhóc con, chăm chỉ quá nhỉ,” Trong bếp, một người phụ nữ quấn khăn trùm đầu khẽ ngoảnh lại, gương mặt đầy nếp nhăn nở một nụ cười, “Trong thành phố thế nào? Không bị ai gây khó dễ chứ?”
“Vẫn như cũ thôi ạ, có điều dạo này lượng người hơi đông, hình như là vì chuyện [Cuộc thi] gì đó,” Camp vừa lầm bầm vừa đặt thức ăn mua được lên bệ bếp, “Dì Enlia, sức khỏe của dì dạo này vẫn ổn chứ ạ?”
“Cũng vẫn vậy thôi,” Enlia mỉm cười, gương mặt hiền từ, “Được rồi, con ra giúp Jessica đi, dì sẽ nấu cho các con một bữa thịnh soạn ngay đây.”
“Vất vả cho dì quá.”
Camp mỉm cười với dì Enlia rồi quay người, kiễng chân len lỏi qua đống đồ đạc chật chội để trở lại đại sảnh.
Kể từ khi Camp chạy nạn vào khu ổ chuột được gọi là Hẻm Ngựa Gầy này, cậu bé đơn độc đã thường xuyên nhận được sự chăm sóc của dì Enlia.
Còn con gái của Enlia là Jessica lại càng lớn lên cùng cậu, là thanh mai trúc mã đúng nghĩa. Một nhóm người cùng chung sống dựa vào nhau nơi rìa thế giới, từ lâu đã nảy sinh sợi dây liên kết như người thân trong gia đình.
Nhưng hiện trạng không hề dễ dàng như vậy.
Lúc vừa gặp Enlia, Camp đã chú ý đến lớp băng gạc trên cổ tay phải của bà: từ kẽ hở của lớp băng, cậu nhìn thấy những tinh thể màu xanh lam, bên trong thậm chí còn len lỏi những tia máu.
Bà ấy không trụ được lâu nữa đâu, suy nghĩ đó vô thức lóe lên trong đầu Camp, nhưng ngay lập tức bị cậu gạt đi.
Không, nhất định sẽ tìm được cách.
Ra đến sân, Camp bắt gặp Jessica đang ôm củi, cậu giúp cô chia sẻ một nửa số củi rồi cả hai cùng ôm củi đến phòng lò để nhóm lửa.
Trong lúc chuẩn bị những công việc lặt vặt, Jessica và Camp đã hàn huyên rất nhiều chuyện. Chẳng hạn như con trai trưởng nhà Bowen ở hẻm bên cạnh lại ra ngoài chơi bời rồi nợ vài khoản tiền rượu, bị rượt đuổi qua ba bốn con hẻm rồi bị ăn một trận đòn; hay như binh lính của Lavish lại bắt đầu giới nghiêm các khu rừng lân cận để đề phòng có kẻ gây rối trong thời gian diễn ra cuộc thi.
Sau khi Jessica nói xong, Camp cũng kể lại rất nhiều chuyện cậu thấy trong thành phố mấy ngày qua, bao gồm cả việc cậu gặp một chị gái ở nhà nghỉ thanh niên Steam Pipe: tóc trắng mắt đỏ, nhìn rất xinh đẹp nhưng tính tình rất khó gần.
“Còn Rain thì sao? Dạo này anh ấy thế nào?” Camp hỏi Jessica đang nhóm lửa bên cạnh.
“Vẫn vậy thôi, suốt ngày ở trên tháp đồng hồ, chẳng hiểu sao lại thích cái tháp đó nữa,” Jessica khẽ lẩm bẩm, “Khẩu súng nát của anh ấy sắp rã rời đến nơi rồi, thế mà ngày nào cũng ở trên tháp đồng hồ ngắm tới ngắm lui...”
“Có lẽ là muốn tham gia [Cuộc thi] chăng, ha ha ha ha...”
Camp vô thức thốt ra câu đó, sau đó hơi khựng lại rồi lập tức chuyển chủ đề. Cậu không nói thêm gì với Jessica về những chuyện liên quan đến cuộc thi nữa. Sau khi nghe những lời của chị gái tóc hồng Carly nói lúc sáng, trong lòng cậu vô cùng do dự.
Phải nhanh chóng dập tắt ý nghĩ này mới được, Camp tự nhủ.
Chẳng mấy chốc, dưới nỗ lực của cả ba người, một nồi canh hầm lớn đã được đặt trên chiếc bàn nhỏ giữa phòng khách: thịt cừu tươi thêm vài miếng vỏ quýt để khử mùi, nêm chút nước tương mà Camp mang về, cuối cùng rắc thêm ít hạt tiêu, vậy là thành một nồi canh thịt cừu.
Họ cầm bát nhỏ, dùng thìa múc thịt cừu cùng với canh ra khỏi nồi, rồi bắt đầu ăn thịt uống canh một cách sảng khoái. Jessica ăn ngấu nghiến, chẳng giống con gái chút nào mà giống như một cậu nhóc nghịch ngợm, khiến Camp có chút cạn lời.
Nhưng cậu có thể hiểu được, ở Hẻm Ngựa Gầy, đừng nói đến việc ăn thịt, có thể đảm bảo ngày ba bữa đã là tốt lắm rồi.
“Ăn chậm chút thôi,” Camp chê bai nhìn vết nước thịt trên khóe miệng Jessica, cầm một miếng vải lau cho cô, “Ít nhất cũng phải ra dáng con gái một chút chứ.”
“Không thèm, hình tượng làm sao quan trọng bằng việc ăn cơm!” Jessica từ chối, sau đó lại tọng một miếng lớn, khóe miệng lại đầy nước thịt.
“Thật là...” Camp thở dài, vô cùng bất lực, “Cứ thế này xem sau này em gả đi kiểu gì.”
“Em chắc chắn gả đi được mà! Cần anh quản chắc~”
Nhắc đến chuyện gả đi, Jessica khẽ ngẩng đầu, mắt đầy ánh sao.
“Đợi đến lúc em kết hôn, em muốn mặc loại váy cưới màu trắng của người Welkin! Siêu đẹp luôn, giống như tiên nữ giáng trần vậy!”
“Người Welkin chẳng phải hạng tốt lành gì,” Nhắc đến Welkin, sắc mặt Camp hơi u ám, “Thứ đó mặc vào siêu phiền phức, lại còn màu trắng, rất giống màu của người chết.”
“Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu mà~ Đeo thêm một bông hồng đỏ nữa là vạn sự đại cát~” Jessica tinh nghịch khẽ nháy mắt, “Còn chuyện khó mặc, anh có thể giúp em mặc mà, đến lúc đó sẽ mời anh làm phù rể nha~”
“Anh không thèm, em kết hôn anh sẽ không đi đâu.” Camp khẽ quay mặt đi.
“Ê~ anh ghen rồi hả~” Jessica dùng đầu ngón tay trỏ chỉ vào mũi Camp, khiến Camp khẽ rụt lại về phía sau.
“Anh không có!”
“Chắc chắn là ghen rồi, nhìn mặt anh đen xì kìa.”
“Đồ ngốc... đâu phải vì cái đó...”
“Hô hô, nhóc con, hay là con cưới Jessica luôn đi?” Dì Enlia đột nhiên xen vào cuộc đối thoại của hai người, bà nheo mắt lại, khẽ mỉm cười, “Con xem cũng đã lâu như vậy rồi, tình cảm hai đứa cũng tốt, hay là cứ...”
“Tình cảm không có tốt đâu ạ!” Cả hai gần như đồng thanh phản bác lời của Enlia, khiến bà cười ngặt nghẽo.
“Hô hô hô... Các con xem, chẳng phải rất tốt sao~”
Enlia khẽ cười, canh thịt cừu trong bát trên tay bà theo sự rung động của cơ thể mà khẽ rò rỉ ra, đổ lên mặt bàn. Bàn tay phải quấn băng gạc kia nhìn có vẻ hơi cứng nhắc, dường như đã bị thạch hóa.
“Thân già này không sống được bao lâu nữa đâu, trước khi đi có thể thấy Jessica được gửi gắm cho một người đàn ông đáng tin cậy là dì yên tâm rồi...”
“Mẹ, mẹ đừng nói bậy.”
Sắc mặt Jessica trở nên lo lắng, còn Camp nhạy bén đã phát hiện ra điều bất thường: mới bắt đầu ăn chưa được bao lâu, khóe miệng Enlia đột nhiên trào ra những đốm bọt trắng li ti, đó không phải là vụn thịt, mà là...
“Tiểu…Tiểu Hy à...” Vai của Enlia khẽ run rẩy, Camp đã đứng bật dậy, nhanh chóng vòng sang phía của bà.
“Dì Enlia!”
Sau một trận co giật đột ngột, đôi chân của Enlia duỗi thẳng ra, bà nửa nằm trên ghế sofa, co giật dữ dội. Jessica sợ đến ngây người, nhất thời cô không biết phải làm sao, chỉ biết lẩm bẩm trong miệng:
“Mẹ! Mẹ ơi!”
“Bế dì ấy lên giường, mau lên!”
Sự việc xảy ra quá bất ngờ, Camp trực tiếp đỡ lấy lưng Enlia, vực cơ thể bà dậy. Jessica hơi ngẩn ra một chút rồi cũng nhanh chóng giúp sức, cùng Camp nâng Enlia vào phòng.
Và khi bị nhấc bổng lên, lớp băng gạc trên cổ tay Enlia cuối cùng cũng rơi ra, Camp mới lần đầu tiên nhìn rõ tình trạng trên cổ tay bà:
Nơi lẽ ra phải là cổ tay, từ lâu đã bị thay thế bởi những tinh thể màu xanh lam chằng chịt tia máu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
tên của Jessica trong viết là 杰希卡 (dịch là Kiệt Hy Ca), ở đây Enlia gọi Jessica là 小希 (Tiểu Hy)