Sau khi chia tay Shirayama, tôi vội vã quay lại lớp, tận dụng thời gian trong tiết học và giờ nghỉ trưa để vạch ra kế hoạch hành động cho buổi chiều.
“Được rồi, hoàn hảo.”
Nhìn vào lộ trình đã được ghi chép cẩn thận trong cuốn vở, tôi gật đầu đắc ý.
“Giờ chỉ còn việc bắt tay vào thực hiện thôi…”
Tôi rà soát lại kế hoạch một lần nữa.
Đầu tiên, nhắn tin cho Takamiya bảo rằng bị giáo viên gọi lên mắng vụ cúp học nên cậu ấy cứ về trước đi. Trong lúc đó, tranh thủ hẹn hò với Shirayama ở quán cà phê gần trường. Sau đó, viện cớ chỗ làm thêm gọi gấp để chuồn sớm, chia tay Shirayama. Cuối cùng, nhắn cho Takamiya một tin thật ngọt ngào: “Hôm nay anh muốn ăn món em nấu”, rồi xách theo ít quà sang nhà cậu ấy, ăn tối xong xuôi thì về.
“Một kế hoạch không kẽ hở. …Cơ mà, sao đời mình lại ra nông nỗi này chứ? Thiệt tình.”
Thở dài ngao ngán cho số phận hẩm hiu, chuông báo hết giờ vừa reo, tôi nhìn theo bóng dáng Takamiya vội vã rời khỏi lớp như bị ai đuổi, rồi mới soạn tin nhắn: “Xin lỗi nhé, anh bị giáo viên gọi lại nên em cứ về trước đi.”
“Giờ thì đến chỗ Shirayama… Khoan, ở trường mà đi chung thì dễ lộ lắm.”
Chẳng biết tai mắt thiên hạ ở đâu. Thế nên tôi nhắn cho Shirayama: “Anh bị giáo viên gọi lại, em cứ ra quán cà phê gần trường đợi anh nhé”, rồi mới đứng dậy. Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên.
“Nè nè, Kousaka. Đi karaoke lẹ thôi nào.”
“Này, bà dai quá Kousaka ghét cho bây giờ.”
Vẫn là Kurihara và Amamiya, hai người mà tôi đã từ chối hồi sáng.
“Xin lỗi nha, nhưng nay tôi bận lắm.”
“Lại làm thêm hả? Kousaka vất vả ghê ta.”
“Ahahahaha. …Thế nên xin lỗi nhé, để khi khác ha?”
Tôi định chuồn lẹ khỏi lớp thì lại có tiếng gọi giật ngược.
“Trò Kousaka. Cô có chuyện muốn nói, phiền em ra phòng học trống một chút được không?”
Lại ai nữa đây? Tôi quay lại nhìn thì thấy chủ nhân của giọng nói đó chính là giáo viên chủ nhiệm, cô Aya.
“Dạ… hôm nay em hơi bận, để khi khác được không cô?”
“Không được. Em cúp học liền tù tì ba ngày, vào lớp thì hồn xiêu phách lạc. Cứ đà này em sẽ trở thành kẻ bỏ đi thật đấy.”
“Em thành kẻ bỏ đi rồi mà cô, nên không sao đâu ạ.”
“Thế thì càng không được. Nhanh, đi theo cô.”
Cô Aya kéo tay tôi lôi đi xềnh xệch đến phòng học trống. Sao hôm nay tôi có duyên với cái phòng này thế nhỉ? …Mà khoan, sao không vào phòng giáo viên mà lại ra đây?
“Được rồi, trò Kousaka. Em đã làm gì, ở đâu trong suốt ba ngày qua? Cô nghe bảo em còn không về nhà.”
Cô Aya, với mái tóc nâu uốn lượn bồng bềnh, đang trừng mắt nhìn tôi nghiêm khắc.
“Hả? Em không về nhà ạ?”
“Em gái em nói vậy đấy.”
“Sao con em nó…”
“Bố mẹ nuông chiều em quá mức rồi đấy.”
“Nhà em theo chủ nghĩa nuông chiều mà lại.”
“Làm gì có cái chủ nghĩa đó. …Bố mẹ em gọi điện báo là em bị cảm nên xin nghỉ. Nhưng thú thật cô thấy hơi nghi nên đã hỏi lại em gái em. Và y như rằng, em trốn học đi chơi.”
“Đồ phản bội…”
Về nhà tôi sẽ véo má nó cho chừa cái tội bán đứng anh trai.
“Người sai là em, Kousaka. Rốt cuộc ba ngày qua em đã làm cái gì?”
“Thì… nhiều chuyện lắm cô ạ. Nhiều chuyện lắm…”
Chính em mới là người muốn biết nhất đây này, tôi thầm gào thét trong lòng.
“...Cô không cấm em chơi bời. Em học giỏi, thái độ cũng không đến nỗi nào. Nhưng cúp học nhiều quá sẽ ảnh hưởng xấu đến đánh giá của các giáo viên khác. …Chưa kể dạo này học sinh hay gây rối lắm.”
“Có chuyện gì sao cô?”
“Em có nghe chuyện về Thiên Sứ trắng lang thang lúc nửa đêm không?”
“T-Thiên Sứ ạ? Truyền thuyết đô thị hay gì hả cô?”
Cụm từ bất ngờ khiến tôi trố mắt ngạc nhiên.
“Đúng vậy. Có vẻ tin đồn đó đang lan truyền trong đám học sinh năm nhất, mấy em bên Câu Lạc Bộ Nghiên cứu hiện tượng bí ẩn cũng đi điều tra thử. …Kết quả là hai em bị thương nhẹ.”
“Chẳng lẽ là do Thiên Sứ làm thật ạ?”
“Làm gì có chuyện đó? Chỉ là hai em đó đều khăng khăng không nhớ gì về chuyện đã xảy ra… Chắc là bày trò nghịch ngợm gì nguy hiểm rồi kiếm cớ lấp liếm thôi… Nhưng cô vẫn thấy lo.”
Cô Aya nhìn tôi với đôi mắt ươn ướt. …Cái tính hay lo của cô vẫn chẳng thay đổi chút nào.
“Em vui vì cô Aya lo cho em, nhưng em không sao đâu. Nhìn thế này thôi chứ em cũng có tập tành đấy.”
“Chị không nói chuyện đó. Em hiểu ý chị mà đúng không?”
“...Em xin lỗi.”
Aya đặt tay lên vai tôi. Hành động này có hơi quá thân mật giữa giáo viên và học sinh, nhưng thực ra Aya là chị họ của tôi. Nhà gần nhau nên từ bé Aya đã như chị ruột của tôi vậy. Đó là lý do chị ấy lo lắng cho tôi thái quá như thế.
“Mà Aya này. Chị vẫn còn đeo sợi dây chuyền đó à.”
Đó là sợi dây chuyền có hình đôi cánh thiên sứ ôm lấy viên thủy tinh mà tôi đã tặng chị ấy hồi tiểu học. Nhớ lại hồi đó phải nhịn ăn nhịn mặc tiết kiệm tiền tiêu vặt để mua quà sinh nhật cho bả, hoài niệm ghê.
“Này, em chạm vào đâu đấy.”
“A, em xin lỗi.”
Thấy hoài niệm quá nên tôi lỡ tay chạm vào sợi dây chuyền. …Hình như cùi chỏ tôi vừa chạm trúng ngực chị ấy. Ngực Aya to thật đấy.
“Chị thì không sao. Nhưng đây là trường học, học sinh khác nhìn thấy thì phiền phức lắm đấy biết không?”
“Vâng, em xin lỗi ạ.”
“Không cần xin lỗi đâu. Haruto từ bé đã thích chị nhất mà. Còn luôn mồm bảo lớn lên sẽ cưới chị nữa chứ.”
“...Chuyện trẻ con nói ai mà nhớ chứ? Em quên rồi.”
Aya mân mê sợi dây chuyền, mỉm cười dịu dàng. Nụ cười ấy trông trẻ con hơn hẳn cái vỏ bọc giáo viên thường ngày.
“Vậy, em về được chưa? Aya. Thật ra hôm nay em có chút việc…”
“...Em hối lỗi thật chưa đấy?”
“Rồi mà, rồi mà. Chị không cần lo đâu, em ổn.”
“Những lúc em bảo ổn là những lúc chả ổn tí nào.”
Sắc sảo thật. Đúng là không uổng công quen biết nhau bao nhiêu năm nay. Nhưng giờ thật sự không phải lúc ôn nghèo kể khổ. Không đi nhanh là Shirayama lại nổi cơn tam bành cho xem.
“Thôi được rồi, em đi đi. Dù sao chị nói em cũng có nghe đâu.”
“Ahahahaha.”
“Nhưng nhớ là không được làm gì nguy hiểm đấy nhé? Về muộn thì phải báo cho bố mẹ. Với lại, hạn chế ngủ lang đi. Rõ chưa?”
“Vâng, đã rõ thưa sếp. Cảm ơn cô đã chỉ bảo ạ.”
Tôi nói rồi định chuồn lẹ khỏi phòng học trống. Nhưng cánh tay lại bị giữ lại.
“...Còn chuyện gì nữa hả chị?”
“...Chị muốn xác nhận lại một chuyện cuối cùng thôi.”
“Xác nhận?”
“Cái chuyện… đêm hôm trước ấy.”
Aya nhìn tôi. Đôi gò má thoáng ửng hồng, tô nên vẻ mặt e thẹn mà lần đầu tiên tôi nhìn thấy ở chị ấy.
“...”
Có phải tôi đang tưởng tượng không hay là có điềm báo cực xấu thế này? Không, làm gì có chuyện đó. Aya là họ hàng, lại còn hơn tôi tận 5 tuổi. Làm sao có thể xảy ra chuyện gì sai trái với Aya được chứ?
“Thôi, không có gì đâu.”
“Gì vậy, tự nhiên không có gì là sao…”
Bàn tay Aya rời khỏi tay tôi… Nhưng cứ thế mà đi thì có ổn không đây?
“Được rồi mà! Không có gì là không có gì! …Chỉ là hiểu lầm chút thôi. Trò Kousaka về được rồi đấy. Từ nay nhớ hành động cho đúng mực đấy nhé?”
Cuộc nói chuyện kết thúc, Aya… cô giáo Aya bước ra khỏi phòng học trống. Cảm giác cứ lấn cấn, khó chịu thế nào ấy, nhưng thôi tránh voi chẳng xấu mặt nào.
“Trước mắt phải chạy lẹ đến chỗ Shirayama đã.”
Tôi cắm đầu chạy thẳng đến quán cà phê “ruột” hồi còn hẹn hò với Shirayama.
“...Quả nhiên em quên hết rồi sao.”
Lời thì thầm nhỏ nhoi ấy đã không thể đến được tai tôi.
