Thiên Sứ Đánh Cắp Ký Ức

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Bản Web - Chương 07: Những Lời Đồn Thổi

Sau khi thoát khỏi màn "giáo huấn" của chị Aya, tôi dồn toàn lực chạy như bay để xua đi cảm giác tội lỗi trong lòng, lao thẳng tới quán cà phê nằm khuất nẻo trong khu dân cư.

“Anh à! Anh đến muộn quá đấy nhá.”

Chào đón tôi là Shirayama đang vui vẻ uống cà phê đá cùng cô hậu bối Inori.

“Hả? Sao Inori lại ở đây?”

Tôi nhìn sang Shirayama, người đang khuấy ly cà phê bằng ống hút với vẻ mặt khá là tươi tỉnh.

“Tình cờ gặp nhau ngoài kia thôi. Thế là Inori rủ vào uống nước chung.”

“Có sao đâu ạ. Chuyện trò rôm rả lắm anh nhé.”

“...Thế hai người nói chuyện gì?”

“Chuyện về anh.”

“Về anh là sao?”

“Nói xấu anh đó, chị nhỉ?”

“Fufu, đúng rồi đó.”

“...Mà công nhận hai người thân nhau ghê nhỉ.”

Thôi thì Shirayama không giận là may rồi. Tôi thở phào nhẹ nhõm, gọi một ly cà phê đá với anh chủ quán mắt nhắm mắt mở rồi ngồi xuống cạnh Shirayama.

“Xin lỗi Shirayama nhé, anh tới muộn. Bị chị Aya gọi lại giảng đạo một trận.”

“Em biết mà. Có sao đâu.”

“Cảm ơn em. Để chuộc lỗi thì anh khao, em muốn gọi gì cứ gọi.”

“Uầy, anh hào phóng thế. Vậy Inori xin cái bánh tart trái cây này nha.”

“Anh không khao Inori đâu. Với lại, bọn anh có chuyện quan trọng cần nói, em về đi… Khi khác anh sẽ bao em món em thích sau.”

“A, xin lỗi ạ. Cho em cái bánh tart trái cây này, làm siêu tốc giúp em với ạ!”

“Có nghe người ta nói gì không đấy?”

Đúng là cái đứa không bao giờ biết lắng nghe.

“Em thì không sao đâu, có Inori ngồi cùng cũng được mà.”

“À, thế à. Shirayama nói thế thì đỡ quá, nhưng mà…”

“Nè nè, đừng lo chuyện đó nữa, chị Shirayama gọi bánh đi. Anh ấy khao đó, phép màu trăm năm có một đấy chị.”

“Anh mày đâu có kiết xu đến thế.”

Shirayama gọi bánh kem dâu tây, còn tôi gọi bánh sô-cô-la. Đúng lúc đó, điện thoại tôi báo tin nhắn đến như thể đã canh sẵn từ trước…Là Takamiya.

“Xin lỗi, anh đi vệ sinh chút. Hai người cứ ăn trước đi nhé.”

Nói rồi tôi rảo bước nhanh vào nhà vệ sinh.

"Haru, anh vẫn bị cô mắng hả?"

"Xin lỗi em. Chắc tốn thêm chút thời gian nữa."

"Haru. Đang bị mắng mà cũng bấm điện thoại được hả?"

"Anh đang trốn vào nhà vệ sinh tí."

"Mà bữa tối nay, anh muốn ăn đồ em nấu được không?"

"Được chứ. Em vui lắm. Vậy anh muốn ăn gì?"

"Cà ri đi."

"Được. Em sẽ nấu thật nhiều chờ anh."

"Yêu Haru lắm."

"Anh cũng vậy."

“Phù, mình đang làm cái quái gì thế này.”

Cảm giác tội lỗi dâng trào, tôi nhét điện thoại vào túi rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh. Thế này thì dù có về muộn một chút chắc Takamiya cũng không giận đâu. …Nhưng không thể cứ tiếp tục thế này mãi được. Phải mau chóng lấy lại ký ức thôi, không thì kiểu gì ngày báo tử sẽ tới sớm.

“Chà, rôm rả gớm nhỉ.”

Từ nhà vệ sinh quay lại, tôi thấy Shirayama và Inori đang nói chuyện gì đó cực kỳ vui vẻ.

“Vui thế, đang nói chuyện gì đấy?”

“A, anh. Lâu la quá đấy~ Em ăn xong bánh luôn rồi này.”

“Lỗi anh, lỗi anh. Thế hai người nói chuyện gì?”

“Inori đang kể cho em nghe về mấy tin đồn nổi gần đây trong đám năm nhất ấy mà.”

“Tin đồn? Cái vụ Thiên Sứ gì đó hả?”

“Chuẩn luôn. Anh cũng rành ghê nhỉ.”

“Anh có nghe loáng thoáng thôi. …Mà khoan, đứa nào xơi một nửa cái bánh của anh rồi?”

Tôi ngồi xuống ghế nhìn hai cô nàng. Cả hai im lặng chỉ tay vào nhau. Thân nhau gớm nhỉ.

“Mà, thôi kệ.”

Tôi xắn một miếng bánh sô-cô-la bỏ vào miệng. Ngon.

“Haru, cho em một miếng.”

“Được thôi.”

Shirayama há miệng chờ đợi, tôi đút cho cô ấy một miếng bánh.

“Ưm, ngon thật.”

“Thế thì tốt rồi.”

“Ây da, tự nhiên thấy ngại ngại.”

Shirayama xoắn lọn tóc vàng vào ngón tay. Cậu ấy mà ngại thế này làm tôi cũng bị cuốn theo mất.

“...Anh ơi, em cũng muốn ăn bánh. Nè, aaa”

“Không, Inori ăn đủ rồi còn gì?”

“Ơ kìa, đi mà~ Cơ hội ngàn vàng để hôn gián tiếp với cô em khóa dưới dễ thương thế này cơ mà?”

“Anh mày không có nhu cầu. Mà kể tiếp chuyện Thiên Sứ lúc nãy đi. Nghe bảo có người bị thương hả?”

Từ "hôn gián tiếp" làm mặt Shirayama đỏ lựng lên, nên tôi phải bẻ lái sang chuyện khác ngay lập tức.

“À, mấy người bên CLB Nghiên cứu hiện tượng bí ẩn ấy hả. Mấy người đó toàn làm chuyện nguy hiểm không à, Inori không thích đâu.”

“Chuyện nguy hiểm à.”

Thời đại này mà còn có người tin vào mấy chuyện tâm linh, nhưng đúng là ở đâu cũng có những kẻ cuồng nhiệt như thế.

“Chuyện về Thiên Sứ nghe dễ thương hơn nhiều cơ. Nghe bảo nếu gặp được Thiên Sứ trắng lang thang lúc nửa đêm, mọi ký ức đau buồn sẽ được xóa sạch đấy.”

“...”

Tim tôi giật thót một cái. Tôi siết chặt bàn tay đang định với lấy ly cà phê, quay sang nhìn Inori.

“Này, Inori. Kể chi tiết hơn cho anh nghe được không?”

“Thì được, nhưng em cũng có rành lắm đâu?”

“Không sao, kể đi.”

Tôi nhìn chằm chằm vào Inori. Không hiểu sao con bé lại đỏ mặt rồi lảng tránh ánh mắt của tôi.

“Anh nhìn chằm chằm thế Inori bối rối lắm đấy.”

“A, xin lỗi.”

“Mà lạ ghê, Haru thích mấy chuyện này từ bao giờ thế? Trước anh toàn bảo không hứng thú mà…”

“Dạo này tự nhiên thấy tò mò chút thôi.”

“...Hừm, ra vậy.”

Với vẻ mặt khó đoán, Shirayama đẩy phần bánh dâu của mình về phía tôi. Tôi chẳng khách sáo làm một miếng, còn Inori thì bắt đầu kể với giọng hơi dỗi.

“Tin đồn về Thiên Sứ bắt nguồn từ một bức ảnh cô gái có đôi cánh trắng được đăng lên mạng xã hội. Chắc là ảnh ghép thôi, nhưng vì làm thật quá nên thành chủ đề bàn tán… Đây nè anh.”

Inori lấy điện thoại ra cho tôi xem ảnh. Cánh trắng, tóc trắng. Một thiếu nữ với khí chất hư ảo đi dạo giữa phố đêm, bảo là Thiên Sứ thì ai cũng tin sái cổ.

“Công nhận làm thật ghê. Nhưng thời nay dùng AI tạo mấy cái này cái một chứ gì?”

“Nhưng ảnh lan truyền thì kiểu gì chả có mấy đứa hùa theo bảo là ‘tao thấy rồi’. Thế là tin đồn cứ thế nhân rộng ra thành truyền thuyết đô thị luôn… Nhưng mà…”

“...Nhưng mà sao? Sao lại thành chuyện xóa ký ức?”

“Cái bạn đăng ảnh đầu tiên ấy, nghe nói là học sinh trường mình, nhưng bạn đó lại bảo là không nhớ gì hết. Không nhớ là mình đã đăng ảnh luôn. Rồi mấy người đi tìm Thiên Sứ đêm khuya cũng bảo là không nhớ đêm đó mình đã làm gì. Mấy người bên Câu Lạc Bộ Nghiên cứu hiện tượng bí ẩn bị thương cũng không nhớ nốt.”

“Thế nên người ta mới đồn là Thiên Sứ xóa ký ức xấu à? Nghe hơi bị suy diễn quá đà nha.”

Shirayama uống cà phê với vẻ thích thú. Nhưng tôi thì không thể cười nổi.

“...”

Tin đồn này có liên quan đến việc tôi mất trí nhớ không? …Không, tin vào mấy chuyện ma quỷ này thà đi khám não còn hơn… Biết là vậy, nhưng có cái gì đó cứ lấn cấn. Cảm giác như… tôi sắp nhớ ra điều gì đó.

“Sao thế ạ? Anh im re vậy.”

“À, không, không có gì.”

Tôi ăn nốt miếng bánh sô-cô-la cuối cùng để xua đi những suy nghĩ vẩn vơ.

“Mà này, Inori không đi tập thật à?”

“À, vụ đó thì ổn mà. CLB bóng rổ trường mình có chế độ nghỉ phép đàng hoàng. Hôm nay Inori xin nghỉ phép.”

“Anh không có tư cách nói câu này, nhưng cúp nhiều quá là mất xuất chính thức đấy nhé? Inori là ngôi sao hy vọng của đội mà.”

“...Em không cần tập cũng mạnh sẵn rồi mà.”

“Inori. Lúc còn cố gắng được thì phải cố gắng đi, không sau này hối hận đấy? …Giống như chị này.”

“...Em nhớ ra có việc gấp! Em về trước đây!”

Nói rồi Inori lao vụt ra khỏi quán. Tiền nước thì đương nhiên là… chưa trả, nhưng thôi coi như trả công cho tin đồn thú vị, tôi sẽ thanh toán cho em ấy.

“Xin lỗi em nha? Hẹn hò mà anh đến muộn, lại còn bắt em tiếp chuyện Inori nữa.”

“Có sao đâu. Em quý Inori mà. …Với lại, chỉ cần Haru ngồi bên cạnh là em vui rồi.”

Shirayama nắm lấy tay tôi dưới gầm bàn. Bàn tay em ấy vẫn ấm áp như mọi khi.

“Cà phê. Em gọi thêm ly nữa nhé? Haru.”

“...Đương nhiên rồi.”

Và thế là, tôi đã có một khoảng thời gian yên bình bên cạnh Shirayama. Cụ thể là chúng tôi đã ngồi ở quán cà phê suốt 2 tiếng đồng hồ, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển.

 

Trong suốt khoảng thời gian đó, tôi đã không hề nhận ra… những tin nhắn liên tục được gửi đến từ Takamiya.