Thiên Sứ Đánh Cắp Ký Ức

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 293

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Bản Web - Chương 11: Lần Lại Quá Khứ

Chương 11: Lần Lại Quá Khứ

“Xin chào, tôi là Takamiya Shizuku. Mong được các bạn giúp đỡ.”

Vào cái thời điểm dở dở ương ương của tháng Sáu, lớp tôi đón một học sinh chuyển trường. Mái tóc đen dài suôn mượt còn làn da trắng nõn nà. Trước một mỹ nhân có thể khiến ai nấy đều phải ngoái nhìn, cả lớp nháo nhào cả lên.

Bọn con trai thì thi nhau bàn tán: “Dễ thương vãi”, “Đẹp thật”, “Ngực to thế”, “Thằng nào lên bắt chuyện thử đi”. Đám con gái cũng xôn xao: “Tóc đẹp ghê”, “Da trắng quá”, “Hay là rủ bạn ấy nói chuyện chút nhỉ”.

Thế nhưng, màn giới thiệu của cậu ấy lại dội một gáo nước lạnh. Câu nói chỉ vỏn vẹn được cái tên, ngắn gọn đến mức phũ phàng, khiến cả lớp im bặt.

Cậu ấy từ chối mở lòng với mọi người. Cả người cậu toát ra cái hào quang “đừng có bắt chuyện với tôi”. Một bầu không khí cự tuyệt rõ ràng, như thể muốn nói rằng tôi không muốn dính dáng đến bất kỳ ai. Cậu ấy cứ thế ngồi xuống ghế với cái thái độ đó, không nhìn ai, chỉ chăm chăm nhìn lên bảng đen.

Lẽ dĩ nhiên, cậu ấy nhanh chóng bị cô lập trong lớp. Ban đầu cũng có vài bạn nữ thử bắt chuyện, hay mấy tên con trai tò mò lại gần.Nhưng cậu ấy gạt phăng tất cả, và đương nhiên, cậu ấy cũng từ chối luôn cả tôi. Chẳng có cái kịch bản “cô gái lạnh lùng với cả thế giới nhưng chỉ dịu dàng với mình tôi” đâu, cô ấy thẳng thừng bảo tôi: “Làm ơn đừng bắt chuyện với tôi”. Chắc mấy chuyện ngon ăn thế kia chỉ có trong light novel hay manga mà thôi.

“...Cảm giác khó gần ghê ha.”

Cô bạn Kurihara nói với tôi như vậy.

“Ờ thì...”

Tôi trả lời cho qua chuyện.

“Không, là quá tệ ấy chứ. Kousaka đã có lòng bắt chuyện mà thái độ lồi lõm thế là không được. Dù có không thích thì cũng phải biết cách nói chuyện cho lọt tai tí chứ.”

“......”

Chuyện đó với tôi thì sao cũng được, nhưng tôi chỉ thấy… cậu ấy vụng về quá. Cứ giữ cái thái độ đó thì sớm muộn gì cũng tự làm khổ mình thôi, chắc cậu ấy không hiểu điều đó.

“Mà thôi kệ đi. Nè Kousaka, hôm nay… đi karaoke không? Amamiya cứ nằng nặc đòi phải có Kousaka đi cùng mới chịu.”

“Này, tui nói thế bao giờ hả bà kia~”

Tôi cười đáp lại hai cô bạn đang vui vẻ đùa giỡn, trong đầu loay hoay tìm một lý do từ chối… Nhưng chẳng hiểu sao hôm nay tâm trạng tôi không tốt lắm, miệng nhanh hơn não.

“Được thôi, tôi đi. Nay tôi cũng rảnh.”

“...! Thật á? Chốt nhé? Hứa rồi đấy nhé?”

“Biết rồi mà.”

“Ngon rồi nha Amamiya!”

“Đã bảo đừng có nói thế trước mặt mọi người mà!”

Và thế là cô bạn chuyển trường xinh đẹp bị cô lập ngay ngày đầu tiên. Mọi người tránh xa cô ấy như tránh hủi.

“...”

Trong khi đó, Takamiya chẳng mảy may quan tâm đến xung quanh, lặng lẽ ngồi đọc sách một mình.

Thất Lạc Cõi Người à… đúng là vụng về thật.”

Tôi lầm bầm.

Đêm hôm đó. Sau khi kết thúc buổi karaoke vui vẻ với nhóm khoảng 10 người, tôi ghé qua chỗ làm thêm chào hỏi anh Kirinashi một chút rồi lững thững đi bộ về nhà.

“Chả hiểu sao cứ đi karaoke là mấy người đó lại gọi khoai tây chiên nhỉ.”

Vừa lẩm bẩm mấy chuyện vô thưởng vô phạt, tôi bỗng thấy một bóng người.

“...Hình như là Takamiya thì phải.”

Một thiếu nữ đang ngồi một mình trên ghế đá công viên giữa đêm khuya, mặt ngước nhìn bầu trời. Chẳng hiểu sao bóng dáng ấy trông mong manh đến lạ, khiến tôi buột miệng gọi.

“Cậu làm gì ở đây thế? Takamiya.”

“......”

Cậu ấy không thèm nhìn tôi, cũng chẳng buồn trả lời.

“Con gái con lứa ở một mình chỗ này giờ này nguy hiểm lắm đấy.”

“...Không liên quan đến cậu.”

“...Công nhận.”

Thấy đúng là không liên quan thật, tôi định quay lưng bỏ về.

“Takamiya này, tôi nghĩ cậu nên bỏ cái kiểu đó đi. Sự cô độc không phải là tài sản riêng của một mình cậu đâu.”

Tôi buông một lời thừa thãi rồi bước đi... Nhưng không hiểu sao, Takamiya lại gọi giật tôi lại.

“Câu đó nghĩa là sao?”

“Thì nghĩa là thế đấy... Takamiya không muốn dính dáng đến người khác đúng không? Nhưng nếu vậy thì đừng có cự tuyệt ra mặt như thế. Lớp mình… cũng không đến nỗi tệ, chắc không có chuyện bắt nạt đâu. Nhưng cứ đà này thì sớm muộn gì cậu cũng gây thù chuốc oán thôi.”

“...Tôi ghét phải cười nói giả tạo với những người mình không thích.”

“Có sao đâu. Nếu muốn được ở một mình, thì kỹ năng đầu tiên cần luyện là cười xã giao đấy. Sau đó là kỹ năng từ chối khéo léo.”

Nói xong, tôi bước đi. Lần này Takamiya không gọi tôi lại nữa.

“A, phải rồi. Cho cậu cái này. Ở chỗ làm thêm tôi được cho nhiều lắm, mà nhà tôi ít người hảo ngọt nên ăn không hết.”

Đấy là đống bánh pudding in hình nhân vật anime mà anh Kirinashi cuồng nhiệt đã mua cả lố. Anh ta lớn đầu rồi mà không biết kiềm chế, chỉ vì muốn lấy hàng tặng kèm mà mua nhiều đến mức phải đi nhét cho người khác. Thế nên tôi chia bớt cho cậu ấy.

“Cái này ăn cũng được lắm.”

“...Cảm ơn.”

“Không có chi.”

Nói rồi tôi rời khỏi công viên.

“...Cứ có cảm giác đã gặp cô ấy ở đâu rồi thì phải.”

Chắc là chuyện vặt vãnh nên quên béng mất rồi... Hôm nọ vừa bảo quên làm bài tập xong bị chị Aya mắng cho sói trán. Thế mới nói, con người là loài sinh vật dễ dàng quên đi cả những điều quan trọng. Nên chắc là tôi chỉ đơn thuần quên mất cô ấy thôi.

“Nhắc mới nhớ, nghe bảo có Thiên Sứ giúp xóa đi những ký ức đau buồn.”

Lúc hát karaoke, tôi nghe Amamiya kể về tin đồn đó. Nghe đâu tin đồn đang truyền tai nhau trong đám năm nhất, có đứa còn tin sái cổ đi tìm.

“...Hay mình cũng thử đi tìm xem sao.”

Tôi dừng bước, quyết định tạt ngang một chút thay vì về thẳng nhà.

Đương nhiên làm gì có Thiên Sứ. Chỉ là tin đồn nhảm nhí. Tôi không còn trẻ con đến mức tin vào mấy chuyện đó, nhưng cũng chưa đủ người lớn để phủ nhận tất cả... Với lại, đây là cách giết thời gian không tồi.

Dù sao thì tôi cũng chẳng có việc gì cần làm, cũng chẳng có việc gì muốn làm. Thời gian thì có thừa.

“Bố mẹ hiền lành. Em gái dễ thương. Ngôi trường tẻ nhạt. Bạn bè vui vẻ. Những buổi karaoke náo nhiệt. Chỗ làm thêm quen thuộc. Và cô bạn chuyển trường bí ẩn.”

Tôi đã quá chán ngấy cái cuộc sống thường nhật êm đềm này. Tôi luôn tìm kiếm một thứ gì đó, một điều gì đó mà tôi phải làm. Không phải những bài toán ai đó đặt ra sẵn, tôi muốn tự mình làm điều gì đó cho chính bản thân mình.

Tôi đã chán ngấy cái hạnh phúc hiển nhiên này rồi.

“Không, không phải chán.”

Là tôi đang chán ghét chính mình. Chán ghét cái thằng tôi chỉ biết than chán trong khi đang sống trong nhung lụa.

Xin lỗi vì đã được sinh ra à. Mình không thích Dazai, ông ta u ám quá.”

Kể từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu đi tìm Thiên Sứ.

…Có lẽ đó chính là khởi đầu cho mọi sai lầm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

"Xin lỗi vì đã được sinh ra" (Umarete, sumimasen) là lời đề từ trong tác phẩm Kẻ cầm cờ thế kỷ 20 của Dazai Osamu. Câu nói này gói gọn triết lý bi quan, cảm giác tội lỗi và sự yếu đuối đặc trưng của Dazai, dù thực tế ông đã mượn nó từ một bài thơ của một người khác.