The Mellow and Mysterious Life of an Exiled Villainess and a Reincarnated Baron

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Volume 2: Cuộc chạm trán - Chương 41

Chương 41

Enjoy!

-------------------------

Orororo

Violet POV

“Fuhahahaha, tiến lên nào! Đến nơi cao và xa nhất, New Record!”

“Aaaaaaa――――――!”

Chúng tôi bay vút lên bầu trời với một tốc độ kinh hoàng.

Cảm giác như tốc độ ban nãy chỉ là đang bay chậm lại hoàn toàn là sự thật. Thật lòng mà nói, tôi ước gì điều đó là nói dối.

Mặc dù cảm nhận được lực đẩy mạnh mẽ, nhưng áp lực tác động lên cơ thể lại rất ít. Có lẽ đó chỉ là cảm giác sai lệch, nhưng việc bay với tốc độ này thật sự rất đáng sợ.

“Muu, phát hiện phản ứng kẻ thù! Violet-kun, hãy bám chặt vào nhé!”

Không cần nhắc, tôi đã bám chặt hết sức có thể rồi. Dù biết rằng mình sẽ không rơi, nhưng tôi không có chút dư thừa nào để nới lỏng tay ra cả.

Nhưng mà, “kẻ thù” là gì cơ chứ…

“Wyvern!?”

Loài phi long Wyvern.

Đây là quái vật cấp B sống trong những khu vực không người, trên không trung hoặc núi cao.

Cánh của nó tạo ra những cơn gió có thể phá hủy cả nhà cửa, hỏa thuật phun từ cơ thể có thể đốt cháy các nhà thám hiểm bọc giáp, và móng vuốt của nó dễ dàng cắt đứt tay người như cắt giấy.

Và giờ, con quái vật nguy hiểm đó đang lao đến tấn công chúng tôi.

“Hừ, thứ hạng B cấp thấp mà nghĩ có thể thắng ta hiện giờ sao!?”

Nhưng Robo-san không chỉ không hoảng loạn, mà còn tỏ ra đầy tự tin. Cô ta hướng cánh tay phải về phía Wyvern, liên tiếp phát ra âm thanh "kyuin" và làm cánh tay phát sáng đỏ.

Ah, tôi không biết sao nữa. Nhìn Wyvern lúc này giống như một sinh vật đáng thương trước khi bị loài rồng ăn thịt vậy.

“Địa bộc pháo vô cực! Khai hỏa!”

Một thứ gì đó đã được bắn ra.

“Phù, đây là thứ mà chỉ vài ngày mới có thể bắn một lần. Thực lòng mà nói, tôi cũng không hiểu nó hoạt động thế nào. Nếu bắn từ mặt đất, thiệt hại sẽ rất lớn, nên cơ bản là không thể bắn được.”

“Cái thứ đó nhất định đừng bắn dưới mặt đất!”

Một sóng xung kích với kích thước tương đương Wyvern đã nuốt chửng và tiêu diệt nó hoàn toàn.

…Người (hoặc thứ này) có sức mạnh quá mức cần thiết rồi.

“Rồi, kẻ cản đường đã biến mất.”

“Kẻ cản đường…”

Nếu nói là cản đường, có lẽ nó đúng thật. Nhưng Wyvern, một con quái vật cấp độ mà quân đội phải lập đội nhỏ để đối phó, giờ đây chỉ như cỏ rác trước Robo-san.

Mà hơn nữa, con Wyvern làm cản trở thứ gì chứ…

“-----AÀ”

Bầu trời thật đẹp.

Một màu xanh trong vắt, như thể kéo dài vô tận.

Dù ở độ cao thế này, tôi không cảm thấy sợ hãi, mà thay vào đó là cảm giác như chỉ có chúng tôi tồn tại trong thế giới này.

Nhìn xuống, tôi có thể thấy học viện nơi tôi từng theo học và vương quốc quê nhà nhỏ bé trong tầm mắt.

Thật sự, chúng trông rất nhỏ bé.

“Violet-kun-này, mọi thứ đều có cách riêng của nó. Chẳng phải cậu từng được Kuro-kun nói rằng muốn yêu mọi thứ ở cậu hay sao?”

Tại sao cô ấy lại biết… Hay đúng hơn, Robo-san có vẻ đang nói điều đó theo kiểu, "Nếu là Kuro-kun, anh ta sẽ nói như vậy."

Đây có phải là cách biệt thời gian bên cạnh anh ấy giữa tôi với Robo-san không? Điều này khiến tôi hơi khó chịu.

“Đúng vậy. Nhưng chính vì thế mà tôi mới đang phân vân. Một người mang vết thương quá khứ như tôi, liệu có đủ tư cách để yêu và được yêu không? Tôi có đang lợi dụng lòng tốt của Kuro-dono không?”

"Cậu không định chấp nhận chính con người hiện tại của mình sao?"

"Đó là lời của những người mang thiên phú. Tôi thì không có thứ đó."

Nếu không tính đến địa vị khi sinh ra, tôi có lẽ thuộc dạng người kém tài năng.

Chính vì vậy, tôi đã dành thời gian để che đậy sự yếu kém đó, cố gắng biến những ảo tưởng thành hiện thực thông qua nỗ lực. Dù tôi đã để lộ những điểm yếu trước Kuro-dono và những người khác, nhưng điểm yếu thật sự, tôi không muốn ai biết đến.

Để được người khác công nhận, cần phải nỗ lực tương xứng. Cô ấy, người mang thiên phú, cũng đã rèn luyện tài năng của mình qua những nỗ lực để được lòng nhóm điện hạ. ...Cả hai người họ đều đã chấp nhận bản thân nhau, cả những gì thật nhất.

Chính vì thế, tôi mới do dự.

"Vì vậy, tôi muốn nỗ lực để vượt qua tình cảm dành cho người đàn ông khác mà tôi từng yêu, cũng như những thất bại trong quá khứ. Tôi muốn hiểu rõ đối phương rồi mới có thể khẳng định rằng mình yêu họ—"

"Im lặng đi!"

Nhưng Robo-san đã cắt ngang những suy nghĩ của tôi một cách thẳng thừng.

“Suy nghĩ phức tạp quá đấy, Violet-kun. Cậu thích thì cứ nói là thích, sao lại viện cớ quá khứ để trốn tránh hạnh phúc ngay trước mắt mình?”

"...Đó chỉ là lời nói hoa mĩ. Làm sao có thể bỏ qua những kinh nghiệm từ quá khứ, yêu những ký ức đẹp đẽ mà không đối mặt với hiện tại chứ?"

"Lời nói hoa mĩ cũng được thôi."

Robo-san thẳng thừng tuyên bố, không cho tôi cơ hội phản bác.

Những lời của Robo-san mang lại cảm giác rõ ràng, mạnh mẽ về con người mình, khiến tôi có chút ghen tị.

"Cậu không giống như những kẻ chỉ ngồi mơ mộng lý tưởng mà chẳng làm gì, rồi đổ lỗi cho xã hội bất công hay người khác. Cậu đã nỗ lực để hoàn thiện bản thân, đúng không?"

Vậy thì, Robo-san tiếp tục nói.

"Kuro-kun đã nói rằng cậu ấy muốn yêu tất cả những gì thuộc về cậu, đúng không? Nếu không phải như thế, anh ta sẽ chẳng tặng cậu chiếc nhẫn, bảo vệ cậu trước những người mà cậu không thích, hay mở tiệc để làm cậu vui. Những hạnh phúc như vậy rất hiếm có, thế mà cậu lại muốn trốn tránh. Cậu định đòi hỏi bao nhiêu sự xa xỉ nữa đây?"

Robo-san khẳng định rằng thứ hạnh phúc này không phải là điều gì đạt được bằng sự hy sinh người khác.

Không phải hạnh phúc đạt được bằng cách giết người, không phải ảo giác từ thuốc, cũng không phải niềm vui chiếm đoạt từ sự xâm phạm. Đó là hạnh phúc có thể đạt được nếu cả hai cùng sáp lại gần nhau.

"Vậy thì cứ nói ra đi! Cứ ích kỷ mà hạnh phúc! Quá khứ chỉ là quá khứ mà thôi! Thậm chí hãy để những kẻ từng bỏ rơi cậu phải hối hận đi!"

Robo-san nói rằng, đừng để ý đến ánh mắt người đời, rằng tôi hoàn toàn có quyền được hạnh phúc.

Ở nơi này, không ai, không điều gì có thể ngăn cản tôi. Không cần bận tâm đến địa vị, hãy trút bỏ tất cả những gì đã chất chứa.

"...Đây là suy nghĩ của cô ư, Robo-san."

Robo-san đã mắng tôi không thương tiếc, bày ra hàng loạt lý lẽ.

A, thật tình. Trong không gian này, chỉ có một mình Robo-san đang nói đủ thứ muốn nói. Còn tôi, chỉ biết ôm lấy những băn khoăn, trông thật ngu ngốc.

Chết tiệt, nếu đã như vậy thì tôi cũng sẽ nói! Đúng thế, tôi sẽ hét ra tất cả!

"Vermillion, tên đại ngốc!"

Tôi hét lên thật to, hướng về phía xa xăm.

Đây là lần đầu tiên tôi hét lớn đến vậy. Chính tôi cũng ngạc nhiên về điều đó.

"Anh thật đáng ghét! Anh biết rõ Ash, Chartreuse, và Eckle đều bị cô ta mê hoặc, thế mà vẫn lao đầu vào ả!"

Đúng vậy.

Ngài ấy luôn ở cạnh cô gái đó, người khiến những gã đàn ông khác cũng bị thu hút. Tôi không thể không ghen tị. Vì cô ấy có những điều quyến rũ mà ngài ấy yêu thích.

"Một ngày nào đó, tôi sẽ trở thành một người phụ nữ tuyệt vời, để anh phải hối hận vì đã bỏ rơi tôi! Và khi anh đã hối hận, thì tôi cũng sẽ chẳng thèm là của anh đâu!"

Đúng, tôi sẽ trở thành một người phụ nữ tuyệt vời.

Anh ta từng nói rằng không yêu tôi. Từng nghĩ rằng không ai đứng về phía tôi. Nhưng đáng tiếc thay, giờ đây đã có một người trao nhẫn cho tôi, thề nguyện với tôi. Thậm chí tôi còn có một người con nữa!

Tôi đã thề nguyện sẽ ở bên cạnh Kuro-dono cùng với chiếc nhẫn vàng này. Lời thề đó không hề có sự dối trá.

Vì vậy, tôi sẽ ở bên Kuro-dono và sống thật hạnh phúc. Nhờ thế, khi nhìn thấy tôi – người mà họ nghĩ rằng đang chìm trong bất hạnh – họ, cùng với cô ta sẽ trông kinh ngạc ra sao. Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng khiến tôi thích thú.

… Nhưng mà.

“Nhưng, tôi thật sự đã yêu anh ta, điều đó là sự thật, và nó đã mang lại niềm vui cũng như trở thành chỗ dựa tinh thần cho tôi.”

Nếu không yêu anh ta, có lẽ trong môi trường giáo dục khắc nghiệt đó, tâm hồn tôi sẽ bị hủy hoại đến mức không thể cứu vãn. Điều này tôi không muốn phủ nhận.

Dù anh ta không hề yêu tôi, nhưng nhờ việc cố gắng vì anh ta mà tôi đã không để bản thân gục ngã.

“Nhưng, hiện giờ mình là vợ của Kuro-dono, dù chúng mình chỉ vừa mới quen nhau…”

Mới gặp nhau được hai tháng.

Cũng hai tháng kể từ khi trở thành vợ chồng.

Khoảng thời gian đó thật sự quá ngắn để quyết định bạn đời hay để hiểu rõ về đối phương.

Thế nhưng,

“Tất cả, toàn bộ mọi thứ! Tôi sẽ ôm trọn hết và sống hạnh phúc như một gia đình dưới cái tên Violet Heartfield!!”

Tôi đã hét lên bằng một giọng lớn chưa từng thấy trước đây.

Thật sảng khoái làm sao.

Nỗi bất an thì chất đầy. Liệu Kuro-dono có yêu tôi không? Tôi có thể chấp nhận Gray, người chỉ kém tôi bốn tuổi, như một đứa con trai không? Và còn nữa, tôi muốn xin lỗi vì những hành động thái quá của mình, nhưng đồng thời tôi cũng rất muốn tìm cách nào đó để đấm điện hạ một cái mà không bị bắt.

Nhưng tôi không dao động. Tôi sẽ chủ động bày tỏ với Kuro-dono. Tôi sẽ yêu và khiến anh ấy yêu lại tôi, theo cách ích kỷ nhất.

… Nhưng trước hết, tôi muốn chúng tôi có một nụ hôn. Chuyện này vẫn cứ bị trì hoãn và chưa bao giờ thực hiện.

Nhưng ít nhất, lần đầu tiên nên thật lãng mạn… À, nhắc mới nhớ.

“… Robo-san, xin lỗi nhé.”

“Hả? Chuyện gì vậy?”

Nhân lúc nghĩ đến nụ hôn, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi.

Nghĩ kỹ lại, tôi vừa hồi tưởng về quá khứ khiến tâm trạng trở nên tồi tệ.

“Bữa trưa vừa rồi, cộng thêm việc chuyển động lên xuống đột ngột, và cả việc hét lớn vừa nãy nữa… Tôi sắp nôn mất rồi.”

“Ể…”

—-------------------

“Địa bộc pháo vô cực! ”

Kẻ thù thường đắp chiếu với đòn này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!