Chương 44
Enjoy!
------------------------
Bản tính không thể làm ngơ trước những tiếng kêu cứu
"Xin hãy nghỉ ngơi."
Tôi và Gray đã đưa Violet-san về phòng và quyết định bắt cô ấy nghỉ ngơi.
"Không, Kuro-dono. Em không có vấn đề gì về sức khỏe..."
"Xin hãy nghỉ ngơi."
"...Hiểu rồi."
Với giọng điệu có phần nghiêm khắc hơn, Violet-san cuối cùng cũng miễn cưỡng ngồi xuống giường. Trước tiên, tôi nghĩ nên bảo cô ấy thay đồ ngủ và nằm xuống nghỉ ngơi, nhưng trước đó, tôi cần xác nhận một số điều.
"Violet-san, nếu em có điều gì muốn chia sẻ với bọn anh thừ cứ nói ra nhé."
"...Thật ra, tình huống này chính là điều em muốn nói nhất đó."
Violet-san nói rồi quay mặt đi.
Chết tiệt, cô ấy không chịu nói ra sao? Tôi đã nghĩ rằng mối quan hệ giữa chúng tôi đã trở nên tốt hơn, nhưng có lẽ chỉ là ảo tưởng của tôi. Tuy nhiên, chúng tôi là gia đình. Là gia đình, chúng tôi không thể bỏ mặc Violet-san trong tình trạng kỳ lạ này.
Có lẽ cô ấy đang cố giấu việc mình cảm thấy không khỏe để khiến chúng tôi khỏi lo lắng, nhưng chính điều đó lại làm chúng tôi lo hơn.
"—A!"
Hửm? Sao Violet-san lại trông như vừa nảy ra ý tưởng gì hay ho vậy? Và tại sao tôi lại cảm thấy dự cảm không lành...
"Xin lỗi, Kuro-dono, Gray. Thật ra, em cảm thấy hơi ớn lạnh. Tuy đã cố giấu để không làm mọi người lo lắng, nhưng có vẻ như điều đó phản tác dụng rồi"
Hóa ra là cổ không khỏe thật sao.
Dù sao thì hôm nay cô ấy nên nghỉ ngơi. Nếu cần, chúng tôi có thể nhờ cha xứ đảm nhận các cuộc họp ngày mai liên quan đến cuộc điều tra của Học viện Azalea.
Trước tiên, tôi nên để cô ấy thay đồ ngủ. Tất nhiên, không thể đứng nhìn em ấy thay đồ, nên tôi và Gray sẽ tạm rời đi.
"Á, á– trời lạnh thật đó."
Cô ấy thực sự lạnh sao? Có lẽ tôi nên chuẩn bị một chiếc máy sưởi sử dụng đá lửa để làm ấm căn phòng. Tốt, tôi sẽ tranh thủ chuẩn bị ngay.
"Những lúc thế này, muốn ai đó làm ấm mình ghê..."
Sao giọng điệu của cổ nghe có vẻ lạ ta?
Chắc là do không khỏe nên tôi nghe nhầm. Dù vậy, vì Violet-san, tôi sẽ nhanh chóng chuẩn bị máy sưởi.
...Hửm? "Ai đó"? Không phải "cái gì đó" à?
"Chẳng có cách nào giúp cơ thể ấm từ bên trong hơn sao?"
Ấm từ bên trong... Gừng ư? Phải rồi, làm ấm bên ngoài không đủ. Để cải thiện sức khỏe, phải bắt đầu từ bên trong. Nghe nói phụ nữ dễ bị lạnh hơn nam giới, nên việc chuẩn bị là cần thiết.
"Đợi nhé, anh sẽ ra ngoài hái chút gừng!"
"Không phải thế."
Khi tôi vừa định rời khỏi phòng, để ở lại Gray coi nhà thì đã có người chộp lấy tay tôi để ngăn lại.
Cái gì? Không phải gừng sao? Và sao tay cô ấy lại mạnh thế? Tôi gần như nghĩ rằng cô ấy vẫn khỏe mạnh như thường.
Nhưng nếu để giảm cái lạnh và làm ấm từ bên trong, thì...
"Để làm ấm….tôi nghe nói rằng cách tốt nhất là tiếp xúc da thịt với nhau!"
Về mặt lý thuyết thì đúng, nhưng cách này rõ ràng không phù hợp. Đó là biện pháp cứu nguy khi lạc trong núi tuyết thôi.
Sau này, tôi nhất định phải hỏi kỹ ai đã dạy cậu ấy điều đó. Và nếu người đó còn âm mưu bắt Gray thực hiện biện pháp này, thì chắc chắn tôi sẽ không để yên.
"Gray này, tuy cách đó không sai, nhưng trong tình huống này thì..."
"Đúng vậy, đúng là thế đó Gray!"
"Violet-san!?"
Em ấy đang nói cái gì vậy?
Rõ ràng vài ngày qua, sự kỳ lạ của Violet-san chắc chắn là vì sốt hoặc gì đó tương tự. Không còn lý do nào khác để cô ấy thốt ra những lời này.
"Nhanh nào, Kuro-sama! Hãy cởi áo khoác ra! Hãy làm Violet-sa….Okaa-sama ấm lên ngay đi!"
"Khoan, chờ đã!"
"Để ta giúp nữa, Gray!"
"Hả, Violet-san!? Em rõ ràng vẫn khỏe mạnh đấy chứ!? Đừng, đừng cởi đồ của anh mà! Dừng lại! Khôngggg!"
Một tình huống khó hiểu khi cả vợ lẫn con trai cùng lao vào lột đồ của tôi. Trời đất quỳ thần ơi, Violet-san, đừng ôm lấy chân anh mà! Còn Gray, chẳng phải cậu nên ngăn Violet-san lại sao hả!?
"Đúng rồi, Violet Okaa-sama. Cha đang ngại vì chỉ mình cha phải cởi đồ thôi đó!"
"Ra là vậy. Gray, vậy thì chúng ta cũng cởi áo khoác ra nào!"
"Vâng!"
"Dừng lại ngay!"
Chuyện gì đang xảy ra thế này? Sao trong vài tuần gần đây, số người tự nguyện cởi đồ tăng đột biến vậy? Không lẽ cái thói quen kỳ lạ của Schwarz-san đã lây lan hả? Khỉ thật, cả hai người họ cởi cùng lúc nên tôi không ngăn được!
Cái tình huống này mà bị ai đó nhìn thấy thì sẽ bị hiểu lầm đến mức nào đây? Khi đang vật lộn để phản kháng, tôi bất giác quay sang phía cửa...
"...Xin lỗi. Tôi đã gõ cửa và đợi một lúc, nhưng không thấy ai trả lời, nên tôi định quay lại. Tuy nhiên, tôi nghe thấy tiếng la hét."
Ánh mắt tôi gặp phải Ash, người đang đứng đó với vẻ mặt cực kỳ bối rối.
Tại sao cậu ta lại ở đây? Không lẽ cậu ta đến để chất vấn Violet-san? Hay có tiến triển gì mới trong cuộc điều tra? Nhưng bất kể lý do là gì, thời điểm này thực sự quá tệ.
Cả Violet-san cũng nhận ra sự hiện diện của Ash. Cô ấy đột nhiên đông cứng, như thể cố gắng hiểu tình huống hiện tại.
"...Xin mời, cứ thoải mái tận hưởng."
"Khoan đã!"
Cả tôi và Violet-san đồng thanh hét lên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
