The Mellow and Mysterious Life of an Exiled Villainess and a Reincarnated Baron

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

魔術師クノンは見えている

(Đang ra)

魔術師クノンは見えている

南野海風

Trên đời này có thực sự tồn tại việc nhân sinh của 1 ai đó thay đổi hoàn toàn chỉ vì 1 câu nói.Kunon grion , kẻ mang trong mình lời nguyền khiến cậu bị cướp đi thị lực từ lúc được sinh ra với 1 cái tê

252 10547

Tôi Không Tha Thứ

(Đang ra)

Tôi Không Tha Thứ

かにくい

Vào một ngày nọ sau khoảng hai năm hẹn hò, nhân vật chính Yukito phát hiện ra bạn gái của mình, Yukina, đang ngoại tình. Cậu và Yukina đã yêu nhau hơn hai năm, và là bạn bè từ thuở nhỏ.

9 12

Yahari Ore no Seishun Love Come wa Machigatteiru. Anothology

(Đang ra)

Yahari Ore no Seishun Love Come wa Machigatteiru. Anothology

Wataru Watari , và nhiều tác giả khác

*Theo tôi hiểu dù không thuộc mạch truyện chính nhưng có thể xem là mở rộng thế giới nhân vật.

31 1098

Công chúa mà tôi chăm sóc cứ bám lấy tôi mãi

(Đang ra)

Công chúa mà tôi chăm sóc cứ bám lấy tôi mãi

夏乃実

Leon trở thành người hầu cận cho Tam công chúa Tetra. Dù đi theo hộ tống Tetra… (một cô nàng chẳng hề thành thật với lòng mình…) đến học viện, nhưng khi những tiểu thư quý tộc mà Leon từng phục vụ trư

4 41

Tôi Đã Trở Thành Con Gái Ác Nhân Học Viện

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Con Gái Ác Nhân Học Viện

희귀한테디베어

Sau cú giật điện định mệnh, game thủ của chúng ta tỉnh giấc trong thế giới game "Tốt Nghiệp Học Viện Nhờ May Mắn" – bị biến thành một thiếu nữ nhỏ nhắn với cái tên kì lạ "Oknodie". Trong tựa game đã q

21 40

Nhỏ thật ra là em gái kế. ~ Thảo nào gần đây tôi và đứa em kế mới lại thân thiết quá thể~

(Đang ra)

Nhỏ thật ra là em gái kế. ~ Thảo nào gần đây tôi và đứa em kế mới lại thân thiết quá thể~

Shirai Muku

Một câu truyện hài-tình cảm với một cô em gái quá đỗi hồn nhiên và đáng yêu để có thể trở thành một người em trai.

3 25

Volume 2: Cuộc chạm trán - Chương 48

Chương 48

Enjoy!

-------------------------------------

Thứ cảm xúc kỳ lạ dâng trào trong lòng

Violet POV

"...Haiz."

Một tiếng thở dài vang lên trong phòng làm việc.

Dù vốn được dạy rằng thở dài chỉ nên dùng để gây áp lực cho đối phương, nhưng khi nhìn vào chồng tài liệu báo cáo trước mặt, khó mà không thở dài được.

"Violet-sama, mời dùng trà."

"Ừm... Cảm ơn, Gray."

Có lẽ Gray, người đang giữ vai trò thư ký tiếp khách hôm nay, đã nhận ra tôi đang mệt mỏi nên mang trà tới.

Uống thử, tôi thấy rất ngon. Lượng đường đúng ý, cách pha cũng hoàn hảo. Gray pha trà và cà phê rất giỏi, ít nhất là trong số những người tôi từng biết.

"Gray, cậu pha thực sự rất giỏi."

"Tôi không dám nhận."

Khi tôi khen ngợi, Gray cúi đầu chào rất mực lễ phép.

Thái độ ấy rất giống một quản gia hoặc thư ký mẫu mực. Xét về tuổi, em ấy là một cậu bé được giáo dục rất tốt và có tính cách đáng tin cậy.

"...Gray này, ở nhà em có thể thoải mái hơn một chút đấy."

Tuy nhiên Gray, dù là con trai nuôi của tôi nhưng vẫn giữ thái độ này.

Chúng tôi mới chỉ gặp nhau khoảng hai tháng, vì vậy việc em ấy chưa mở lòng cũng không thể trách. Bản thân tôi cũng chưa xác định rõ khoảng cách phù hợp, nên việc giữa chúng tôi vẫn còn xa cách là điều dễ hiểu. Tuy vậy, tôi vẫn thấy hơi buồn. Gray là một đứa trẻ tốt, nhưng cách em ấy cư xử khiến tôi cảm giác lạ lẫm.

"Không ạ. Nếu không chú ý đến lời nói và hành động thường ngày, tôi sẽ dễ mắc sai sót trong những lúc quan trọng."

Gray dường như không phải là đang khép mình, mà đây là cách em ấy thực sự cảm thấy thoải mái.

Ngay cả khi nói chuyện với Kuro-dono, em ấy cũng luôn giữ kính ngữ. Có lẽ, Gray xem chúng tôi như những người mà em ấy cần tôn trọng, và việc dốc lòng phục vụ là niềm hạnh phúc của em ấy.

Việc dùng kính ngữ với gia đình không phải là điều hiếm. Ngay cả tôi, khi nói chuyện với cha mẹ mình cũng từng sử dụng kính ngữ.

Nhưng tôi gọi họ là "phụ thân" hay "mẫu thân," chứ không có dùng tên.

"...Hừm."

Vậy, tôi nên làm gì đây?

Nếu để Gray sống đúng với bản chất của mình, thì cứ giữ nguyên như bây giờ cũng được.

Tuy nhiên, tôi cũng không biết nhiều về cách sống "bình thường" trong một gia đình. Cha không mấy quan tâm đến tôi, còn mẹ thì hiếm khi nói chuyện nếu không phải tại các buổi giao lưu xã hội. Với các anh trai, sau khi đạt một độ tuổi nhất định, chúng tôi chỉ gặp nhau đôi lúc.

Tóm lại, tôi không thực sự hiểu rõ khoảng cách trong một gia đình.

Giữa Kuro-dono và Gray, dù Gray cũng dùng kính ngữ thì tôi vẫn cảm nhận được một mối quan hệ tin tưởng rõ rệt. Tôi rất muốn có được một mối quan hệ thoải mái như vậy với Gray, nhưng…

"Gray, hiện giờ trong phòng chỉ có hai chúng ta. Em có thể thay đổi cách gọi ta không?"

"Thay đổi cách gọi sao… Vậy, phu nhân Heartfield?"

"Sao lại xa cách hơn thế!"

Gray gọi tôi như vậy thực sự khiến tôi sốc. Làm ơn đừng gọi thế nữa.

"Violet okaa-sama."

Hôm qua, em ấy cũng đã gọi như vậy.

Trong các tình huống xã giao, cách gọi đó có thể đúng, nhưng tôi mong muốn một cách gọi gần gũi hơn. Hơn nữa, cách gọi ấy làm tôi nhớ đến mẹ mình, điều mà tôi không mong muốn.

"…Mama?"

Cảm giác này là gì vậy? Một cảm giác kỳ lạ chưa từng trải qua trỗi dậy trong tôi.

Tôi chỉ mong Gray không gọi tên tôi mà chỉ gọi bằng danh xưng "mẹ" thôi, nhưng em ấy đột ngột rút ngắn khoảng cách, như thể nhảy hẳn ba bậc thang vậy

Bình tĩnh nào, Violet ơi. Mày không giống tên thợ rèn vũ khí kia mà. Nhưng… cảm giác này là sao? Việc một cậu bé trông như bé thú nhỏ, ngước nhìn tôi và gọi "Mama" nó thật sự…

"Nhưng đúng là cách gọi này không hợp với tôi. Vậy tôi nên gọi là ‘Mẫu thân’ thì sao ạ?"

"Hợp lắm, nên gọi lại lần nữa đi!"

Tôi nắm chặt vai Gray và tiến sát đến.

Thú thật, được gọi là "Mama" có chút xấu hổ, nên "Mẫu thân" cũng được. Nhưng tôi có cảm giác nếu bỏ lỡ lần này thì sẽ không bao giờ được nghe lại nữa.

"Có chuyện gì sao? Trông tiểu thư giống hệt Bligh-sama."

"Gah!?"

"Sao người lại ôm đầu và sụp đổ như thế!?"

Không, tôi không giống tên thợ rèn vũ khí biến thái ấy.

Gray không nhận ra Bligh-san là một kẻ lập dị, chỉ đơn thuần nhận xét rằng tôi giống ông ta. Điều đó khiến tôi tổn thương. Không, tôi chỉ muốn Gray xem tôi như một người thân trong gia đình thôi. Tôi không hề mất kiểm soát nhé.

Không, chẳng lẽ tôi chỉ cảm thấy hứng thú vì được một cậu bé chênh lệch tuổi tác như em trai gọi như vậy? Nếu đúng thế thì chẳng phải tôi cũng là một kẻ…

"Mình không giống Bligh-san, mình không giống Bligh-san, không giống Bligh-san, không giống Bligh-san…"

"Xin hãy bình tĩnh lại, Violet-sama! Cách tôi gọi lại ảnh hưởng lớn đến tinh thần người đến vậy sao!?"

Hả, không ổn. Tôi suýt nữa đã trốn tránh hiện thực bằng cách lẩm bẩm như một lời nguyền.

Gray vốn là người dễ bị ảnh hưởng. Ở Shiki, không phải lúc nào em ấy cũng tránh được tác động xấu, vì vậy ít nhất tôi phải là một tấm gương tốt, giữ thái độ cứng rắn trước mặt em ấy.

"Ổn rồi, Gray. Và này, em muốn gọi ta thế nào cũng được, miễn là lúc em cảm thấy thoải mái."

"Tôi… hiểu rồi. Tôi sẽ làm vậy."

Gray có vẻ hơi e dè trước phản ứng của tôi. Chắc hẳn việc đối phương cư xử kỳ lạ chỉ vì cách gọi tên sẽ khiến người khác bối rối.

…Có lẽ việc để Gray thoải mái gọi tôi là "Mẹ" vẫn cần thêm thời gian.

Nếu từ ngày thứ hai sau khi gặp nhau, tôi đã yêu cầu em ấy gọi như vậy, có lẽ mọi chuyện đã không đến mức này… Ồ, ai đó vừa đến thì phải. Tiếng chuông cửa vừa vang lên.

"Có khách sao? Để tôi ra xem."

"Nhờ em vậy."

Gray cúi chào rồi nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc, bước đi mà không gây chút tiếng động nào. …Thật là một cậu bé đáng tin cậy. Có lẽ còn đáng tin hơn cả Amber, nữ hầu nhà công tước nữa.

"Khách đến sao… nhưng mình đâu có hẹn ai nhỉ."

Hôm nay không có lịch hẹn tiếp khách nào khác.

Tôi đã xác nhận với Kuro-dono về việc đón tiếp sứ giả nhà Valentine. Nếu không phải là họ, có lẽ là một lữ khách hay thương nhân nào đó. Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng đây là báo cáo khẩn cấp. Với việc các học sinh học viện đang ở đây, tôi càng phải cẩn trọng hơn bình thường.

"Nhắc mới nhớ, lát nữa mình còn phải gặp một người…"

Tôi chợt nhớ ra mình đã hẹn gặp một học sinh của học viện.

Người muốn gặp tôi chắc chắn là cô gái đã liên quan đến cuộc đấu tay đôi lần trước. Kuro-dono đã nói bóng gió về cô ấy, và nếu là người đó, thì tôi biết rõ cô ấy là ai.

Việc cô ấy xuất hiện ở đây thực sự khiến tôi ngạc nhiên. Nhưng dù có ngạc nhiên đến đâu, tôi cũng không thể lảng tránh được.

Cô ấy là người mà Điện hạ yêu quý, Ash và những người khác cũng bị cuốn hút, một người đối xử hòa nhã với mọi người, không phân biệt quý tộc hay dân thường. Cô ấy cũng là người bạn cùng lớp mà tôi, vì mải mê với những vấn đề riêng, đã không nhận ra.

…Tốt nhất là nên bình tâm lại trước khi gặp cô ấy.

"…Đầu tiên, mình cần xin lỗi cô ấy."

Dù cô ấy đã làm những điều không hợp với tiêu chuẩn của xã hội quý tộc, và tôi cũng từng không cố gắng hiểu cổ, nhưng điều đó không có nghĩa là hành động của tôi được dung thứ.

Nhưng nếu nhân cơ hội này, tôi sẽ cho cô ấy thấy tôi và Kuro-dono đã thành vợ chồng và sống hạnh phúc, có lẽ cũng không sao nhỉ? Để cô ấy tròn mắt kinh ngạc một chút chắc cũng thú vị… Nhưng mà, ngay cả việc thể hiện tình cảm, tôi cũng không làm tốt lắm. Thậm chí còn khiến mọi người lo lắng cho tình trạng sức khỏe của mình nữa

Lần đó, ngay cả Gray cũng đã lo lắng cho tôi…

"…?"

Khi đang suy nghĩ về những việc sắp tới, tôi chợt nhận ra đã khá lâu mà Gray vẫn chưa quay lại.

Lạ thật. Đáng ra em ấy đã phải quay về và báo cáo từ lâu rồi chứ. Hay em ấy đang bận xử lý gì đó ở cửa?

Nếu đó là một kẻ mời chào kỳ lạ, rất có thể Gray – người dễ bị ảnh hưởng – đã bị tác động. Tốt hơn hết là tôi nên âm thầm ra xem tình hình thế nào.

"…Gray?"

Tôi tiến đến cánh cửa chính, nhưng ở đó chẳng có ai.

Không có dấu hiệu ai đó đã được dẫn vào nhà. Khi nhìn ra bên ngoài qua cánh cửa mở, tôi cũng không thấy bất kỳ ai xung quanh.

"Gray?"

Tôi gọi em ấy lần nữa.

Và….vẫn không có lời hồi đáp nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!