The Mellow and Mysterious Life of an Exiled Villainess and a Reincarnated Baron

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

魔術師クノンは見えている

(Đang ra)

魔術師クノンは見えている

南野海風

Trên đời này có thực sự tồn tại việc nhân sinh của 1 ai đó thay đổi hoàn toàn chỉ vì 1 câu nói.Kunon grion , kẻ mang trong mình lời nguyền khiến cậu bị cướp đi thị lực từ lúc được sinh ra với 1 cái tê

252 10547

Tôi Không Tha Thứ

(Đang ra)

Tôi Không Tha Thứ

かにくい

Vào một ngày nọ sau khoảng hai năm hẹn hò, nhân vật chính Yukito phát hiện ra bạn gái của mình, Yukina, đang ngoại tình. Cậu và Yukina đã yêu nhau hơn hai năm, và là bạn bè từ thuở nhỏ.

9 12

Yahari Ore no Seishun Love Come wa Machigatteiru. Anothology

(Đang ra)

Yahari Ore no Seishun Love Come wa Machigatteiru. Anothology

Wataru Watari , và nhiều tác giả khác

*Theo tôi hiểu dù không thuộc mạch truyện chính nhưng có thể xem là mở rộng thế giới nhân vật.

31 1098

Công chúa mà tôi chăm sóc cứ bám lấy tôi mãi

(Đang ra)

Công chúa mà tôi chăm sóc cứ bám lấy tôi mãi

夏乃実

Leon trở thành người hầu cận cho Tam công chúa Tetra. Dù đi theo hộ tống Tetra… (một cô nàng chẳng hề thành thật với lòng mình…) đến học viện, nhưng khi những tiểu thư quý tộc mà Leon từng phục vụ trư

4 42

Tôi Đã Trở Thành Con Gái Ác Nhân Học Viện

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Con Gái Ác Nhân Học Viện

희귀한테디베어

Sau cú giật điện định mệnh, game thủ của chúng ta tỉnh giấc trong thế giới game "Tốt Nghiệp Học Viện Nhờ May Mắn" – bị biến thành một thiếu nữ nhỏ nhắn với cái tên kì lạ "Oknodie". Trong tựa game đã q

21 40

Nhỏ thật ra là em gái kế. ~ Thảo nào gần đây tôi và đứa em kế mới lại thân thiết quá thể~

(Đang ra)

Nhỏ thật ra là em gái kế. ~ Thảo nào gần đây tôi và đứa em kế mới lại thân thiết quá thể~

Shirai Muku

Một câu truyện hài-tình cảm với một cô em gái quá đỗi hồn nhiên và đáng yêu để có thể trở thành một người em trai.

3 25

Volume 2: Cuộc chạm trán - Chương 50

Chương 50

Enjoy!

------------------------------------

Sở thích của chúng ta chính là một cuộc cách mạng

Sau khi nghe Violet-san nói rằng không thể tìm thấy Gray, chúng tôi quyết định chia nhau ra tìm cậu ấy. Nếu có rắc rối xảy ra thì sẽ rất phiền phức, và tôi cũng thực sự lo lắng cho cậu ấy nữa.

Dù đã dặn dò không đi theo người lạ, nhưng với những người quen, Gray lại có vẻ dễ tin và dễ bị dụ dỗ.

“Bligh-san, cả cậu nữa, học sinh của Học viện Azalea, các người không bắt cóc Gray đấy chứ?”

“Nói thẳng quá đấy.”

“Ừ, đúng là vậy.”

Thế nên, tôi bắt đầu hỏi những người có vẻ đáng ngờ hoặc có liên quan.

Trước mặt tôi là một nữ sinh mặc đồng phục quý tộc màu đen, đang đứng trò chuyện với Bligh-san về shota. Tất nhiên, tôi không thực sự nghĩ họ đã bắt cóc Gray, nhưng nếu là họ, có thể họ đã nhận ra sự hiện diện của cậu ấy và biết cậu ấy đã đi đâu.

“Chuyện bắt cóc chỉ là đùa thôi, nhưng hiện tại tôi không biết Gray đã đi đâu. Tôi đang hỏi tất cả mọi người để tìm cậu ấy.”

“Không, ta không nhớ thấy cậu nhóc. Còn cô thì sao?”

“Không, nếu trong phạm vi 100 mét không có chướng ngại vật thì tôi đã nhận ra, nhưng cảm biến của tôi không phát hiện được gì.”

“Ừ, ta cũng không cảm nhận được mùi hương của cậu ấy ngoài trời.”

“Đúng vậy. Nếu cậu ấy ở bên ngoài, tôi chắc chắn sẽ nhận ra.”

Thành thật mà nói, tôi bắt đầu lo cho hai người này hơn là lo cho Gray.

Nghĩa là, nếu lúc trước Bligh-san không có mặt ở xưởng rèn, thì có lẽ họ đã phát hiện ra Gray rồi sao?

Và cô gái quý tộc này rốt cuộc là ai?

“Nhóc Kuro, ta đã nói rồi, đối với bọn ta, shota là để yêu thương và trân trọng, chứ không phải để làm tổn thương.”

“Tôi biết điều đó.”

Tôi thực sự biết rất rõ.

Miễn là cách họ yêu thương không gây ra vấn đề, nhưng đôi khi lời nói và hành động của họ lại khá đáng lo ngại.

“Vì vậy, nếu có chuyện gì xảy ra với Gray, hãy gọi bọn ta ngay lập tức. Bọn ta không chấp nhận bất kỳ điều gì cản trở sự trưởng thành của cậu ấy.”

“Tất nhiên là cả tôi nữa, thưa lãnh chúa. Tôi sẽ sử dụng tất cả quyền hạn của mình để loại bỏ những mối đe dọa.”

Ánh mắt và giọng điệu không cho phép bất kỳ lời từ chối nào. Tôi chỉ có thể hy vọng rằng nhiệt huyết của họ không dẫn đến những hành động không đáng có.

Điều này làm tôi nhớ đến cô em gái ở kiếp trước của mình. Em ấy thường nói rằng: "Em yêu thích việc ship thuyền nhân vật, nhưng em không muốn trở thành họ.” Mỗi người đều có cách tận hưởng riêng và có lẽ tôi nên cảm thấy may mắn vì họ chỉ dừng lại ở mức này.

“Nhưng, tôi cũng hiểu cảm giác muốn nhẹ nhàng hướng dẫn một người chưa biết gì, rồi trêu chọc họ khi họ bối rối với cảm giác mới lần đầu trải qua…”

“…Cô vừa nói gì?”

Ồ, có vẻ như bầu không khí đang trở nên tệ đi.

Những người chỉ muốn quan sát sự trưởng thành của shota một cách an lành, và những người muốn hướng dẫn rồi biến họ thành phiên bản lý tưởng của mình, dường như không thể hòa hợp.

Dù em gái tôi ở kiếp trước khá khoan dung, nhưng ngay cả em ấy cũng có những người mà ẻm không thể chịu nổi. Tôi nghĩ điều này không phải hiếm gặp, ngay cả với tôi cũng vậy.

"Có vẻ như tiểu thư đây cần một cuộc cách mạng cách mạng rồi nhỉ..."

"OK, hãy chiến tới cùng nào."

Tốt hơn là chuồn khỏi đây thôi.

Tôi chỉ nói lời cảm ơn rồi rời khỏi đó. Có lẽ họ cũng chẳng nghe thấy đâu.

"Tiếp theo, cậu ấy có thể đi đâu được nhỉ..."

Tôi bắt đầu dò hỏi những nơi mà có khả năng Gray có thể đến.

Nhà thờ, quán trọ, nhà của các bạn đồng trang lứa, nhà của Apricot, chỗ các học viên của học viện Azalea—dù đã lục soát nhưng vẫn không tìm thấy. Nghĩ rằng có thể đã lạc hướng, tôi trở về dinh thự kiểm tra, nhưng Gray vẫn không ở đó.

Khi bước vào sảnh, tôi thấy một mẩu giấy ghi chú do Violet-san để lại. Nếu Gray đã quay về, cậu hẳn cũng sẽ để lại một mẩu ghi chú hoặc ở lại đợi. Điều này có nghĩa là cậu nhóc chưa từng trở về.

"Giờ thì…"

Tôi cố suy nghĩ những nơi khả dĩ khác.

Nếu chỉ đơn thuần là trò nghịch ngợm thì không sao, nhưng nếu xảy ra tai nạn thì đúng là đáng lo. Dù không muốn nghĩ tới, tôi cũng phải cân nhắc khả năng một âm mưu nào đó như lần xảy ra với Schwarz-san trước đây.

Gray rất giỏi về khoảng ma pháp, nhưng tính cách của cậu nhóc lại khá dễ tin người—đó chính là điều khiến tôi lo lắng.

"Hửm?"

Đột nhiên, tôi cảm nhận một sự khác thường.

Không khí trong dinh thự, nơi tôi đã quá quen thuộc, bỗng có gì đó khác lạ... Dù không rõ nguyên nhân, tôi vẫn cảm nhận được điều bất thường.

Tôi cố nghĩ lạc quan: Có lẽ Gray đang cố tạo bất ngờ và đang giấu mình ở đâu đó trong dinh thự. Nhưng trực giác của tôi lại thiên về cảm giác tiêu cực.

Để xác minh, tôi bắt đầu lục soát dinh thự. Dù đã đi qua nhiều nơi rộng lớn trong dinh thự, cảm giác bất thường vẫn không tan biến.

Kiểm tra phòng của mình và Gray, tôi thấy không có món đồ nào bị mất, nên tôi loại bỏ khả năng có kẻ trộm.

"Xin lỗi vì đã thất lễ."

Cuối cùng, tôi đứng trước cửa phòng của Violet-san.

Cúi đầu trước cửa và lẩm bẩm lời xin lỗi. Tôi biết việc tự tiện vào phòng người khác là bất lịch sự, và tôi sẽ xin lỗi Violet-san sau, nhưng tôi cảm thấy nhất định phải kiểm tra.

Khi mở cửa bước vào phòng, tôi nhìn quanh...

"…Không có gì thay đổi sao?"

Không có dấu hiệu phòng bị xáo trộn hay phá hoại.

Tôi thở phào nhẹ nhõm vì nỗi lo chỉ là dư thừa. Định rời khỏi để tránh làm phiền, nhưng rồi tôi nhìn thấy vài tờ giấy đặt trên bàn.

Dù hiểu rằng không nên đọc nếu đó là nội dung riêng tư, tôi vẫn không thể không để mắt tới những từ ngữ nổi bật trên đó.

Trên tờ giấy đầu tiên, chỉ có một dòng ngắn gọn.

"Mày không cần hạnh phúc."

—AA, khỉ thật... lại nữa sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!