trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Chương 13: Dần dần, tôi đã nhận ra.
Về cơ bản thì, cách tôi tận hưởng ngày nghỉ vẫn như vậy dù có Kasumi hay không.
Nếu cả hai chúng tôi đều không có kế hoạch đi chơi với bạn bè, chúng tôi sẽ đi chơi cùng nhau.
""....… Kasumi à....."
“Ừm?”
Cả hai chúng tôi đang nằm dài trên giường đọc manga, và Kasumi đang cố gắng kéo mình sát vào vai tôi.
Chúng tôi đã như vầy từ lúc thức dậy sáng nay cho đến tận bây giờ, và Kasumi vẫn không hề có dấu hiệu muốn tách ra khỏi tôi.
“Cậu lúc nào cũng dính lấy tớ như thế."
"Cậu không phiền khi bị mắc kẹt với một cô gái xinh đẹp như vậy chứ?"
“Đừng tự nói ra điều đó chứ, haaa……"
Ừ thì cô ấy nói cũng không sai........
Kasumi- người có vẻ ngoài xinh đẹp, không thể diễn tả chỉ bằng từ "cô gái xinh đẹp" đâu, và có vẻ như cô nàng cũng tự tin vào ngoại hình của mình, nhắm một mắt lại.
“…….. Tớ nghĩ câu đó hợp với cậu lắm.”
“Phải không? Tôi không làm thế với bất kì ai khác ngoài cậu đâu.”
Kasumi duỗi tay lên trần nhà.
Như để thả lỏng cơ thể cứng đờ, cô ấy hạ thấp hai tay, và mông cô ấy lắc lư theo trọng lực..............
“………..”
Không nói một lời, tôi lặng lẽ nhìn đi chỗ khác.
Sự khác biệt giữa cơ thể nam và nữ, hay đúng hơn là nơi tôi có thể nhận thấy sự khác biệt rõ nhất, lại càng rõ rệt hơn trong trường hợp của Kasumi.
Tôi nhớ rằng cô ấy bắt đầu lớn nhanh từ khoảng năm thứ hai sơ trung, và tôi tự hỏi liệu có phải cũng vào khoảng thời gian đó cô ấy mới bắt đầu nhận thức rõ ràng về sự khác biệt giữa nam và nữ hay không.
"Có chuyện gì vậy? Sao cậu cứ nhìn chằm chằm vào mông tớ thế?"
Cô ấy biết là một chuyện, nhưng mà............ Sao cô ấy không thấy ngượng à? Lại còn nói thẳng ra như vậy nữa chứ......
"...... Fufufu~"
Rồi, với nụ cười ranh mãnh trên môi, Kasumi luồn ra phía sau lưng tôi.
Tôi lập tức cảm nhận được hai khối mềm mại đang ghì lên lưng mình.
“Đây này, xem tớ đã lớn thế nào rồi đi.”
Kasumi vòng tay, ôm chặt lấy tôi từ đằng sau.
Khi cô ấy lắc lư cơ thể, hình dạng 'thứ đó' cũng vì áp lực mà biến đổi theo.
"...... Nếu cậu quên rồi thì, tớ cũng là một người đàn ông đó?"
“Tớ biết. Tôi chỉ làm thế với Kazuki thôi mà."
“....……….”
Tôi cảm thấy như mình đã nhìn cô ấy bằng ánh mắt một cách kỳ lạ.
"......…. Haaaaaa."
"Nè, đừng có thở dài như vậy chứ."
"Là lỗi của ai hử?"
Rốt cục thì cái gì đang diễn ra vậy trời......
Tôi để Kasumi tự do làm điều cô ấy muốn một. Cô ấy vẫn dụi người vào lưng tôi, nhưng như thể nhớ ra điều gì đó, cô ấy đứng dậy.
"Sao thế?"
"Tớ vừa nhớ ra một chuyện."
Cô nàng đứng dậy, rời khỏi phòng.
Một lúc sau, Kasumi quay lại, trên tay cầm một chiếc bánh.
"Hôm qua mẹ đưa cho tớ, bảo chúng ta cùng ăn. Trước đó Kazuki đã mua bánh tặng tớ, nên tớ cũng muốn cảm ơn cậu."
"Vậy à. Cảm ơn nhé, Kasumi"
Rồi, cả hai cùng nhau ăn bánh.
Trong lúc ăn.
"Đợi một chút"
Kasumi nói, rồi đưa ngón tay ra, quệt lấy vệt kem trên khóe miệng tôi và liếm sạch.
“Ngon quá đi mất~”
“………..”
Ựa........!
Sao mà cô nàng này lại dễ thương quá vậy!
Đôi khi tôi cứ nghĩ mình đã làm phiền cô ấy vì khoảng cách do chia xa, nhưng rồi nghĩ lại mới thấy mọi thứ vẫn chẳng thay đổi gì so với ngày xưa.
"Ăn bánh cùng Kazuki là ngon nhất. Tớ vui lắm."
Nhìn Kasumi mỉm cười, tôi gắp một miếng bánh lên bằng dĩa.
Kem lại vương trên má tôi, và Kasumi lại quệt và liếm, cô ấy cứ lặp lại hành động mỗi lần phát hiện ra trên mặt tôi có vết kem.
"............"
"Sao thế?"
Đó mới là câu tớ muốn hỏi đó, haaaaa..............
“Nè Kazuki, tớ không biết cậu bị sao, nhưng tớ có một phương pháp tuyệt vời để thổi bay nỗi lo lắng của cậu đó."
"Hửm~ Là gì thế?”
“Thử nhắm mắt lại xem.”
Tôi nhắm mắt lại.
Rồi, tôi cảm thấy bàn tay Kasumi đang đặt trên đầu mình, cô ấy kéo tôi lại gần hơn, và tôi cảm thấy một cảm giác mềm mại lan tỏa trên mặt.
“Mufffff!?”
“Bình tĩnh nào."
Tôi cố gắng di chuyển, nhưng giọng nói của Kasumi đã khiến tôi dừng lại.
“Xấu hổ à? Nếu tớ cũng ở trong hoàn cảnh đó, chắc chắn tớ cũng ngượng thôi. Nhưng chẳng phải cậu cảm thấy an tâm hơn sao?”
Kasumi bắt đầu xoa đầu tôi.
Cảm giác nhột nhột nhưng dễ chịu ấy xoa dịu tâm trí đang rối bời của tôi.
Nỗi xấu hổ vẫn ở đó, nhưng tôi chắc chắn mình đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn.....
…… Kasumi không thấy ngượng sao?
Mà, có nghĩ vậy thì làm sao tôi biết được biểu cảm của cô ấy chứ, vì tôi đang bị chắn mà........
“Chúng ta có thể rời ra được chưa?”
“…… Chỉ một chút nữa thôi.”
“Nhưng mà....--”
“Một chút nữa thôi mà!”
“Đ-Được rồi!”
Cứ thế, tôi ngã gục trong sự mềm mại ấy.....
Kasumi đang nằm ngửa trên giường, và tùy theo cách nhìn, có thể trông như thể tôi đã đẩy cô ấy ngã xuống vậy....
“Cậu thực sự ổn chứ…….?”
“Ừm....... Kazuki cũng ổn chứ? À mà, có gối mềm gối cho cậu rồi mà.”
Trời ạ, đừng nói mấy câu như vậy nữa mà.......
Mặt tôi đang nóng bừng, và khá chắc là Kasumi cũng vậy.
Nhưng, giữa sự ngại ngùng, tôi cảm thấy thoải mái và yên bình là nhiều hơn, chắc chắn, Kasumi cũng vậy.
