Chương 362: Kuromaku Gainen Cùng Với Ván Cờ
"Kuha! Kuhaha!"
Hôm đó, Kuromaku Gainen đang cười.
Điệu cười “Kuha” đặc trưng ấy là thứ mà ngay cả cô bạn cùng lớp Asai Chihiro cũng chẳng thể nào quen nổi.
"Thôi đi mà! Gainen-san! Điệu cười đó hơi bị đáng sợ đấy!"
"Vậy sao?"
"Vâng! Chẳng dễ thương chút nào cả! Cảm giác như cái điệu cười đó của Gainen-san cứ..."
"Điệu cười của tôi làm sao?"
"Cứ như đang coi thường người khác ấy! Cười là phải tươi tắn, phải dễ thương, kiểu như “Wa ha ha!” thế này này!"
Chihiro làm mẫu một cách đầy dễ thương.
Gainen gật gù tỏ vẻ “ra là vậy” trước màn thị phạm đó.
"Kuha ha ha!"
"Lẫn vào rồi! Bị lẫn điệu cũ vào rồi!"
"Kuha ha ha ha ha!"
Gainen cảm thấy điệu cười quen thuộc vẫn hợp với mình nhất, mặc cho lời góp ý của Chihiro trở nên vô nghĩa.
"Có chuyện gì thế hả Gainen-san? Tâm trạng cậu có vẻ tốt nhỉ? Cậu mới gặp chuyện gì dễ thương sao?"
"Cái thói cuồng dễ thương của cậu cũng dị lắm đấy. Nhìn đằng kia đi."
"Đằng kia? Người đó là Misaki-san sao? Misaki-san tuy dễ thương nhưng đáng sợ lắm..."
Kuromaku Gainen chỉ tay về phía Misaki Mai.
Cô gái ấy đang bồn chồn, vừa như sốt ruột lại vừa như đang cáu kỉnh, trông càng thêm lạc lõng giữa lớp học.
Ngay từ lúc mới nhập học, Chihiro đã thử bắt chuyện nhưng không nhận được phản hồi gì đáng kể, nên cô cũng liệt Mai vào danh sách những người hơi khó gần.
"Cô ta có thể trở thành nhân tố chủ chốt đấy."
"Nhân tố chủ chốt?"
"Là kẻ mà tôi kỳ vọng hơn bất cứ ai, kẻ sẽ khiến tôi vui thú hơn bất kỳ người nào. Đây là ván cờ giữa gã đàn ông đó và Thần linh. Kuhahaha! Aa, thú vị thật. Tôi muốn vượt qua chướng ngại này để lại được đàm đạo với hắn sau bao ngày xa cách."
"......"
Chihiro hoàn toàn không hiểu tại sao Gainen lại cười.
Cô chỉ lờ mờ đoán rằng hình như cô ấy đang nói về một người khác giới mà mình thích.
Ngoài ra, trong mắt Chihiro, Gainen là một bệnh nhân mắc hội chứng "Chuunibyou".
Cô chỉ coi đây là một pha tái phát bệnh nhẹ mà thôi.
"Kuhahaha. Nào, hãy giải quyết mối nhân duyên từ tiền kiếp và tận hưởng sự trưởng thành đi thôi."
"Nhân duyên tiền kiếp? Thôi chịu, tôi hoàn toàn không hiểu gì cả..."
Chihiro cười khổ, nhận ra việc kéo Gainen ra khỏi thế giới riêng của mình là điều bất khả thi.
Và rồi, như bị thúc đẩy bởi một thứ gì đó, Misaki Mai lặng lẽ rời khỏi lớp học.
"Sao Yoriko lại không có ở đây chứ... Cậu đang ở đâu vậy hả Yoriko...?"
Misaki Mai đang lùng sục khắp trường để tìm cô gái duy nhất mà mình công nhận là bạn thân.
Nhưng cứ như thể học sinh có tên Akechi Yoriko chưa từng tồn tại, chẳng có lấy một dấu vết hay hình bóng nào.
Sự tồn tại của cô ấy đã bị xóa sổ, như muốn tát vào mặt Mai rằng cuộc gặp gỡ ngày hôm đó chỉ là một giấc mơ.
Mai biết rõ cả hai học cùng khối nên đã rà soát cái tên [Akechi Yoriko] trong danh sách.
Thế nhưng, cô gái ấy không hề có mặt.
Nghĩ đến khả năng khác khối, cô tìm sang danh sách các khối khác nhưng cũng bặt vô âm tín.
Mai đã gặp Yoriko đến hai lần, và chính Yoriko đã khẳng định rằng: “Nếu không học cùng trường thì chúng ta đã chẳng thể gặp nhau”.
Lẽ ra phải có, nhưng lại không có.
Không phải học sinh chuyển trường, cũng chẳng phải đã thôi học.
Hình bóng Yoriko như đã tan biến vào bóng tối.
Tự nhiên, Mai nghĩ đến khả năng sự tồn tại ấy đã bị xóa bỏ bởi một Gift nào đó.
"............ Là ai? Do bọn Thợ săn Gift làm? Nếu tra tấn đám liên quan thì bọn chúng có chịu phun ra không? Yurika thì............, với cái Gift rác rưởi đó thì làm được tích sự gì chứ..."
Tại Học viện Gift này, dường như chỉ có duy nhất một người mang họ Akechi.
Nhưng cái tên [Akechi Hideyori] lại khiến cô thất vọng tràn trề.
Việc cậu có cùng chữ "Yori" với Yoriko một cách vô nghĩa chỉ càng làm cô thêm cáu tiết.
Vì thế, cô cứ bước đi.
Hy vọng rằng Yoriko sẽ bất chợt đến bắt chuyện với mình lần nữa...
"Xong rồi á, thằng đó ngứa mắt quá nên tao đấm cho một phát, thế là nó khóc lóc xin lỗi rối rít. Hài vãi, hài vãi. Biết thế tao quay video up lên YouTube rồi."
"Kaaa! Đúng là Oda-senpai có khác! Mạnh nhất quả đất!"
Một đám "dân chơi" nhìn mặt đã thấy kém thông minh đi dàn hàng ngang từ phía đối diện tới.
Cái kiểu đi đứng gây phiền toái tột độ.
"Aa!?”
"Ui da..."
Misaki Mai không có chỗ tránh, đâm sầm ngay vào một nam sinh.
Cô đã mong hắn né ra, nhưng vốn dĩ hắn còn chẳng thèm để ý đến sự tồn tại của Mai.
"Cái gì đấy, con kia. Muốn gây sự hả!? À hả!?"
Tên đầu đinh, một đàn anh hơn cô hai khóa, gào lên.
Nếu là một nữ sinh bình thường, có lẽ đã rối rít xin lỗi hoặc sợ đến co rúm người lại.
Nhưng Mai không phải là một cô gái bình thường.
Cái tính cách mạnh mẽ của cô đã phản chủ.
"Hảảả!? Cái l*n gì!? Là do cái tướng đi hàng ngang như bố đời của tụi bây chắn hết đường đấy chứ!? Vốn dĩ làm gì còn chỗ nào mà né! Cái lũ rác rưởi đéo tụ tập bầy đàn thì không sống nổi kia!"
"Mày xin lỗi một câu thì tao tha, cái thái độ gì đấy hả? Muốn nhờn à? Tao là đàn anh đấy nhé!?"
"... A, phiền phức thật."
Đám đàn em cùng khối nhìn Mai với ánh mắt bảo cô hãy mau xin lỗi đi.
Quả thực, Mai sở hữu Gift có thể giết sạch tất cả những kẻ ở đây.
Nhưng chẳng có gì đảm bảo cô có thể khiến chúng tránh đường mà không cần phải giết người.
Bực mình thật, nhưng bị bắt rồi lãnh án tử hình thì xin kiếu... Haa, cáu thật chứ... Giá mà có lão Takiguchi chống lưng thì đỡ... Nhưng lão ta lại ghét mình... Mà tên này nhìn chẳng giống khỉ đầu đàn, giống khỉ đột hơn.
Mai đang phân vân không biết nên làm thế nào.
Gã tiền bối Gorilla vẫn đang hăm dọa.
Đám đàn em thì hùa theo.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên phá vỡ tình thế từ một hướng khác.
"Rồi rồi, xin mọi người đừng đánh nhau nữa. Giáo viên mà tới là to chuyện đấy."
──Yoriko...?
Trong thoáng chốc, Mai ngỡ như Yoriko vừa xuất hiện.
Nhưng khi quay lại, người đứng đó là một nam sinh.
"Aa, là Akechi..."
"Yo. Mấy trò này phèn lắm, bỏ đi. Nhé?"
Akechi...? Cùng họ với Yoriko?
Nam sinh vừa chen ngang nắm lấy tay Mai, định kéo cô quay lưng bỏ đi.
Tuy nhiên, gã tiền bối Gorilla đã gọi giật lại.
"Ê, đứng lại đó mày. Tao còn chưa nghe con nhỏ ngu ngốc đó xin lỗi câu nào đâu nhé!"
"Tôi đã chứng kiến từ đầu đến cuối, nhìn kiểu gì cũng là do mấy người sai rành rành ra đó. Đừng có kiếm chuyện nữa!"
Khoảnh khắc chàng trai được gọi là Akechi đối mặt với gã tiền bối Gorilla.
"............ Này này. Này này! Cái con c*c gì thế này hả!? Mày... Tao cứ tưởng mày là thằng đáng ghét nào, hóa ra là mày... Hả? Định mệnh kiểu gì đây?"
"Hả? Anh đang lảm nhảm cái gì thế?"
"Đầu thai chuyển kiếp mà vẫn đụng mặt nhau sao? Trò đùa kiểu gì đây?"
"............ Hả?"
Sự chú ý của gã Gorilla chuyển từ Mai sang thiếu niên tên Akechi.
Gift [Nhìn Thấy Tên Tiền Kiếp Của Đối Phương] của hắn đã bị kích hoạt.
Và rồi, thật bất hạnh cho cả hai, bởi đối phương lại chính là kẻ đầy duyên nợ...
<Tác Note>
Lần tới, phần mới: Arc [Nhân Duyên].
Chính thức bắt đầu!
Tôi muốn biến phần này thành nơi hội tụ các nhân vật đã xuất hiện từ trước đến giờ...
Không phải cao trào hay gì đâu nhé.
Chỉ là, phần Năm nhất Cao trung sắp kết thúc rồi.
~ • ~ END ARC 12 - Bình Yên Thoáng Chốc ~ • ~
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
