Chương 367: Akechi Hideyori Muốn Được Ở Một Mình
Trong khi tôi đang chán ngấy vì bị người ta đòi giải thích về chuyện quyết đấu này nọ, thì tiết học ở trường vẫn cứ tiếp diễn.
Vài giáo viên cũng hướng ánh mắt đầy ái ngại về phía tôi.
Dù tôi hoàn toàn chẳng biết gì về vị tiền bối kia, nhưng những người biết chuyện đều đồng thanh cảnh báo rằng: "Oda-senpai là một kẻ rất nguy hiểm".
Tôi không biết gì về Oda-senpai, nhưng tôi lại biết rất rõ về trưởng ban Tokugawa của kiếp trước.
Hắn ta ghen tị với việc tôi nổi bật trong câu lạc bộ và được đánh giá cao hơn hắn, nên đã bày ra đủ trò quấy rối khó chịu. Tôi biết hết tất cả những chuyện đó.
Hắn gai mắt với bất cứ kẻ nào mạnh hơn mình.
Đặc biệt là kiểu người luôn khúm núm nịnh bợ bề trên để được cưng chiều, nhưng lại tàn nhẫn chèn ép cấp dưới hòng vùi dập những tài năng chớm nở.
Hắn ta chính là loại người như vậy đấy.
Thực lực Kendo của tôi đã sớm nở rộ từ trước khi gặp hắn, nên chắc chắn tôi đã trở thành cái gai trong mắt hắn.
Vì thế, hắn đã dùng vũ lực để khiến tay tôi không thể sử dụng được nữa.
Hắn chọn tôi làm vật tế thần để răn đe những đàn em khóa dưới, đảm bảo không ai có thể mạnh hơn hắn.
"Rõ ràng mình đã không muốn dính dáng gì nữa rồi mà..."
Vậy nên tôi mới rời câu lạc bộ như một kẻ trốn chạy.
Không phản kháng, tôi bộc lộ rõ bản tính hèn nhát và cắt đứt mọi sự lưu luyến với Kendo.
Khi chẳng còn việc gì để làm, tôi càng dấn sâu hơn vào con đường Otaku và chẳng thèm bận tâm đến ánh mắt của những người xung quanh nữa.
"Haa... Mệt mỏi thật đấy..."
Ký ức về một năm trước khi cuộc đời kết thúc cứ bị lôi ra dù tôi chẳng hề muốn.
Có quá nhiều chuyện tôi không muốn nhớ lại chút nào.
[Tớ muốn xem ảo thuật bài của Toyotomi-kun!]
…………Thích quá.
Cuối cùng thì tâm trí tôi cũng bình yên trở lại bên Kurusu-san.
"…………"
Hãy nghĩ về chủ đề các bộ phim điện ảnh Dor●emon yêu thích để không phải nghĩ về kiếp trước nữa nào...
Nếu là tôi, chắc tôi sẽ chọn những movie kinh điển như Lạc vào xứ quỷ, Binh đoàn người sắt, Tây du ký, hay Ba chàng hiệp sĩ mộng mơ nhỉ...
Đặc biệt là Medusa, nỗi ám ảnh vẫn còn đọng lại mãi, mụ ta không bị tiêu diệt mà chỉ mất tích, điều đó hồi ấy từng khiến tôi sợ khiếp vía.
Nếu muốn tận hưởng những nét vẽ rùng rợn thì xem Dor●emon cũ, còn muốn cảm giác sảng khoái, nhẹ nhàng thì xem Dor●emon mới. Tóm lại là nên xem cả hai.
Takeru từng phàn nàn là bản cũ xưa quá nên cậu ấy chưa xem hết bao giờ.
Mấy bộ cậu ấy từng xem thì tôi lại chẳng biết bộ nào, khoảng cách thế hệ đúng là đáng sợ thật...
Cảm giác nỗi sợ hãi đối với tên trưởng ban kia đã vơi đi đôi chút.
Cảm ơn Dor●emon.
Tớ yêu cậu lắm, Dor●emon.
Hôm nay hai gã con trai vẫn thường đi cùng tôi là Takeru và Yamamoto cũng không bắt chuyện, có lẽ vì họ đang giữ ý.
Cả Emi và Risa hình như cũng nhận ra sự chán chường của tôi nên không thấy nói năng gì.
Không biết các idol có cảm thấy như thế này không nhỉ?
Nghĩ đến đó, tôi mới hiểu thấu việc [Hoá Nhân Vật] của Hoshiko được coi trọng đến mức nào.
Giả sử tôi và Hoshiko là người dưng nước lã, và nếu trong lớp có một StarChild thì tôi cũng sẽ chạy lại mua gì đó cho cô bé, hoặc xoa đầu cô bé cho mà xem.
…………Ủa?
Đó chẳng phải chỉ là chuyện anh em tương tác thường ngày thôi sao?
Gần đây tôi hay suy nghĩ rằng, so với việc thích Hoshiko vì là em gái hay vì con bé là idol, thì tôi thích con bé đơn giản vì đó là Hoshiko hơn...
"Chậc... hôm nay thời tiết chán thật..."
Giờ nghỉ trưa, tôi lén lút rời khỏi lớp học và đến sân thượng, nơi có vẻ sẽ chẳng có ai lui tới. Trời trông như sắp đổ mưa.
Tôi cũng đã cân nhắc đến phòng Câu lạc bộ Văn học, nhưng có lẽ Khái niệm-san hoặc ai đó đang ở đấy.
Tôi quyết định sẽ ở lại sân thượng này cho đến hết giờ nghỉ trưa, dành thời gian để không suy nghĩ về nguyên tác hay tiền kiếp nữa.
Tranh luận về kẻ địch mạnh nhất trong Dor●emon Movie thì Nước nhật thời nguyên thuỷ cũng khó mà bỏ qua được, nhưng chắc vẫn là Binh đoàn người sắt nhỉ?
Lần nào cũng nghĩ y hệt nhau nên có khi suy nghĩ xem kẻ nào mạnh tầm trung lại vui hơn ấy chứ.
"…………!?"
Két... Tiếng cửa sắt nặng nề mở ra.
Có ai đó bám theo tôi sao, hay chỉ là ngẫu nhiên...
Hay là Tokugawa đã đến? Trong lúc tôi đang vạch ra những khả năng có thể xảy ra, thì một nhân vật mà tôi hoàn toàn không ngờ tới đã đứng sừng sững ở đó.
"......Chào cậu, Hi-kun. Lâu rồi không gặp nhỉ."
"E-Eimi......?"
Trái tim tôi dao động dữ dội đến mức tôi nghi ngờ cánh cửa sân thượng kia là Cánh cửa thần kỳ hay gì đó.
Saki Eimi, người có nét mặt hao hao Emi, trông như em gái của cô ấy, đang tiến lại gần tôi...
<Tác Note>
Hideyori chắc chắn đã xem hết các bản Dor●emon chiếu rạp cũ, và xem lướt qua các bản remake của Dor●emon mới. Cậu ấy thuộc phái không biết đến các bản gốc của Dor●emon mới.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
