Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 30

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23104

Arc 13: Nhân Duyên [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 363: Quyết Đấu

Chương 363: Quyết Đấu

[Xung đột rồi! Kuhaha, xung đột rồi kìa.]

Ennoia run lên vì vui sướng khi thấy hai mục tiêu đã chạm mặt nhau.

Bởi lẽ cái viễn cảnh mà cô muốn thấy cuối cùng cũng đã thành hiện thực.

Nếu ví von theo kiểu con người, thì cảm giác này giống như bộ phim điện ảnh mà bản thân mong đợi từ vài tháng trước nay đã chính thức công chiếu.

Háo hức, cực kỳ háo hức, nó đồng nghĩa với khoảnh khắc logo của nhà sản xuất hiện lên hoành tráng trên màn hình lớn.

Cuối cùng, tấm màn nhung cũng đã được vén lên.

[Cái thứ này, người chiến thắng chắc chắn là Akechi Hideyori. Nói theo ngôn ngữ loài người là 100%. ...Nhưng Thần linh chẳng hứng thú gì với chuyện thắng bại đã quá rõ ràng. Kuhaha, thứ mà Thần hứng thú là muốn xem cái quá trình đi đến thắng lợi kia.]

Nếu nói về lịch sử, có lẽ giống như [Sự Kiện Honnoji] chăng?

Do sự phản bội của Akechi Mitsuhide, Oda Nobunaga đã phải bỏ mạng khi giấc mơ còn dang dở.

Một kết cục đã biết trước như vậy chẳng có giá trị gì cả.

Tuy nhiên, ngay cả ở thời hiện đại, quá trình dẫn đến việc Akechi Mitsuhide làm phản vẫn còn chứa đựng nhiều bí ẩn.

Con người luôn muốn biết về quá trình.

Càng bí ẩn, họ càng khao khát.

Dù cuộc đời của chính mình chẳng có ý nghĩa gì, họ vẫn cứ mưu cầu điều đó.

Rốt cuộc thì Thần cũng suy nghĩ theo lối tư duy hệt như con người mà thôi.

[Giải quyết nhanh gọn cũng được. Mà từ từ, chậm rãi dầy vò thời gian cũng tốt. ──Để xem một Akechi Hideyori dịu dàng và tốt bụng sẽ làm thế nào để cắt đứt mối nhân duyên này. Nè, đáng mong chờ lắm đúng không? Ta, Thần Ennoia, cực kỳ yêu thích gã đàn ông đó. Aa… Chẳng lẽ mối tình đầu là cảm giác thế này sao? Nè, Richiho Aisa.]

Cô cất tiếng gọi cô gái, người được xem như cánh tay phải của mình, nhưng không có hồi đáp.

[Phải rồi nhỉ], vị Thần chợt nhớ ra sự tồn tại của cô ấy.

[Aa, vì mối tình đầu quá mãnh liệt nên mình lỡ tay xóa bỏ cô ấy mất rồi.]

Cô nhớ lại rằng mình đã loại bỏ Richiho Aisa vì cô ta là nữ chính trong game mà Akechi Hideyori từng chơi ở kiếp trước.

Tuy nhiên, cô ấy vẫn chưa chết.

Dù đã bị xóa bỏ, nhưng cô ấy không chết.

[Kuhaha! Kuhahaaha! Nếu ví như cờ vua thì Richiho Aisa chính là quân Hậu chủ bài của Thần. Mình sẽ còn giấu kín nó dài dài.]

Trái tim cướp được từ Aisa không còn nằm trong tay Ennoia nữa.

Bởi vì cô đã bố trí nó ở ngay gần đó rồi.

[Nào, hãy giãy giụa cho ta xem.]

Vị Thần lặng lẽ biến mất.

Cô đã rời khỏi sân khấu chào hỏi để di chuyển xuống hàng ghế khán giả.

Và rồi, thời gian bắt đầu chuyển động──.

✦✧

Tôi bị một gã đàn ông kỳ lạ nhắm đến.

Không hiểu sao, đó là một gã mang lại cảm giác chán ghét theo bản năng.

Bầu không khí gay gắt bao quanh hắn ta giống hệt gã đàn ông ở tiền kiếp đến mức đáng sợ.

"Này, ê. Chắc cũng có nhiều chuyện chồng chất muốn nói nhỉ? Hay là hai ta ra chỗ nào riêng tư đi? Hử?"

Gã đàn anh đầu trọc nhìn tôi bằng ánh mắt đê tiện và khinh bỉ.

Không cho phép tôi phản kháng.

Đây có lẽ là ép buộc.

Sau đó, hắn giải tán đám đàn em đi cùng.

Tôi cũng đành phải cất lời với nữ sinh mà mình vừa miễn cưỡng cứu giúp.

"Aa, tạm thời để tôi thương lượng... Ờm, Mai-sama."

"Mai-sama ư... Quả nhiên cậu là Yoriko biến thành con trai!?"

"Aa… chết dở..."

Tôi lỡ miệng gọi cô là Mai-sama theo thói quen.

Xấu hổ quá... tật xấu thời làm Yoriko vẫn chưa bỏ được...

"Chẳng lẽ Yoriko mọc ra cái ấy rồi à?"

"A, xin lỗi. Chốc nữa tôi sẽ giải thích, cậu quên Yoriko đi được không? Với lại, đừng có hỏi mọc ra chưa chứ."

"S-Sao Yoriko lại biến thành đàn ông thế này!?"

"Là Yoriko đã biến thành phụ nữ mới đúng! Tôi sẽ giải thích cho Mai-sama sau, chờ chút!"

"Cái đồ yếu nhớt mà cũng to còi! Mà thôi được rồi. Chốc nữa phải giải thích rõ ràng về Yoriko cho tôi đấy!"

Tôi cố gắng lấp liếm để mời Mai-sama rời đi.

Dù hoàn toàn không gặp nhau, nhưng việc bị nhận ra là Yoriko chứng tỏ tôi và dáng vẻ Yoriko rất giống nhau.

"Rồi sao? Đáng lẽ tôi và anh mới gặp lần đầu chứ nhỉ? Xin hỏi đàn anh là vị nào vậy?"

Thật thất lễ khi nói thế này, nhưng tôi đang đối mặt với một đàn anh đầu trọc có ngoại hình như con gorilla... nói giảm nói tránh thì là đười ươi.

Chẳng hiểu sao cái ánh nhìn của người này làm tôi phát cáu...

"Này này, không phải lần đầu gặp đâu nhỉ? Hay là, đằng ấy quên rồi?"

"C-Cái gì chứ...?"

"Cùng nhau tập Kendo, cùng đổ mồ hôi nhắm đến giải Inter-high còn gì?"

"Hả?"

Thằng cha nào đây...

Tôi chỉ tập Kendo với Tatsuyuki-san thôi mà.

"Đã bảo là... Mày đúng là thằng đầu đất thật đấy..."

"......"

Rốt cuộc con gorilla này là ai?

(Giết quách con gorilla này nhé?) Hideyori đang ngủ say trong tôi lên tiếng hỏi.

Làm ơn, mày lui vào trong giùm tao cái.

"Toyotomi hảảả? Mày quên chuyện tao dùng cánh cửa đập nát vai mày rồi à?"

"A...? Là… Tokugawa hả?"

"Tokugawa-senpai chứ nhỉ? Nè? Dù quên mất dung mạo của nhau thì cũng đâu thể xóa bỏ chuyện kiếp trước đúng không?"

Aa…

Đôi mắt xảo quyệt như rắn độc của gã đàn ông này, đúng là tên đội trưởng câu bộ lạc..

Tại sao...

Tại sao gã này lại ở đây...

Hơi thở tôi trở nên nặng nề...

Cảm giác này còn tởm lợm hơn cả khi hứng chịu [Hút Năng Lượng] của Mishima Haruka...

Tôi thậm chí không thể giữ vững tư thế đứng của mình.

"Sau khi mày chết ấy! Nhớ lại xem cuộc đời tao đã thê thảm thế nào! Dù sống hay chết thì mày vẫn là cái gai trong mắt tao!"

"........."

Tôi không biết...

Tôi không biết...

Đến nước này mày còn xuất hiện làm gì nữa...

"NÀY!"

"!?"

Vai tôi bị túm lấy.

Dừng lại...

Dừng lại đi!

Đừng phá hỏng nó...

Đột nhiên, cơ thể tôi bị kéo ra khỏi con gorilla.

"Bắt nạt Hideyori mà làm cái trò gì thế hả tên kia!"

Nhưng không phải.

Lực đặt lên vai tôi rất dịu dàng, là thứ sức mạnh để bảo vệ tôi.

"Ta, Takeru...?"

"Cậu mạnh hơn bất cứ ai! Nên đừng có sợ!"

Dù chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, Takeru vẫn mắng tôi.

Đúng rồi.

Nếu sợ hãi trước một con người thế này thì làm sao đối phó nổi với Ennoia chứ!

"Ê, thằng nào đây? Homo à? Hay Bi? Cái trò diễn kịch tình bạn thắm thiết hả?" <Tluc: “Homosexual” và “Bisexual”.>

"Đừng có sủa mấy câu tởm lợm, đồ gorilla!"

Dừng lại đi, Takeru.

Tên này là một con gorilla có đôi mắt rắn độc đấy.

"Mà thôi cũng được. Tao là Oda Ieyasu. Xưng danh đi."

Thầy chùa… à nhầm, đội trưởng câu lạc bộ kendo kiếp trước, Tokugawa Nobunaga, giờ xưng tên là Oda Ieyasu.

Hắn đang hối thúc chúng tôi tự giới thiệu.

"Juumonji Takeru!"

"Tao không hỏi mày! Tao nói thằng tóc trà kia kìa!"

"...Akechi Hideyori."

"Vậy sao. Thế thì, Akechi. Đưa sổ tay học sinh đây."

Nói rồi, Oda ném mạnh cuốn sổ tay học sinh của hắn xuống sàn.

Tôi cũng lấy cuốn sổ tay học sinh trong túi trong áo khoác blazer của mình và ném xuống sàn.

"1 tuần sau, quyết đấu nhé."

"Nếu mày thấy thỏa mãn với điều đó."

Hệ thống quyết đấu của Học viện Gift, thứ xuất hiện đột ngột và chẳng có chút mạch lạc nào trong nguyên tác, đã được kích hoạt.

Thực hiện nghi thức ném sổ tay học sinh của nhau xuống sàn đồng nghĩa với việc đăng ký quyết đấu.

Quyết đấu là gì?

Là đánh cho đến khi đối phương đầu hàng.

Luật lệ do người chơi tự quyết định, nếu chết thì coi như tai nạn.

Và thế là tôi đã bị chỉ định trong một trận quyết đấu, thứ mà tần suất xảy ra chỉ khoảng một lần mỗi năm ngay cả trong Học viện Gift...

"Đùa hả!? Sao cậu lại hùa theo vậy Hideyori!?"

"Đây là... việc tớ phải làm..."

"Đồ yếu nhớt mà cũng dứt khoát phết nhỉ! Thành giao. Luật quyết đấu là đấu Kendo có sử dụng Gift, chốt vậy nhé."

"Tùy ý mày.”

"Tao mạnh gấp 5 lần mày nghĩ đấy."

"...!?"

Tức là hắn đang tự khẳng định mình mạnh hơn kiếp trước gấp 5 lần.

Ra vậy, hắn đã trưởng thành rồi nhỉ.

"Chờ đã!? Bên đó tự ý quyết định luật à! Hideyori còn chưa thức tỉnh Gift đâu! Ít nhất thì bỏ cái luật đó đi chứ!"

Takeru đốp chát lại ý kiến của Tokugawa.

So với người trong cuộc là tôi, Takeru còn nóng máu hơn, trong khi tôi lại trở nên khách quan hơn.

"Đừng bận tâm. Coi như chấp đi. Gift của tao là [Nhìn Thấy Tên Tiền Kiếp Của Đối Phương]. Chỉ thế thôi. Gift của tao ở trạng thái luôn kích hoạt nên coi như là bảo hiểm ấy mà. Tao cũng không muốn bị bắt lỗi phạm quy vì mấy chuyện nhỏ nhặt. Nếu không phục thì trong vòng 1 tuần cứ việc thức tỉnh cái Gift nào có lợi cho quyết đấu là được chứ gì."

"V-Vậy thì coi như hòa à..."

Takeru gật gù đồng ý, nhưng gã đàn ông này đời nào chịu chơi một trận đấu công bằng.

Tôi thừa biết hắn là loại rác rưởi hạ cấp sẵn sàng giở trò lên thanh kiếm tre của đối thủ nếu cảm thấy không thắng nổi.

Nghi ngờ thêm chút nữa đi Takeru...

Chắc chắn có uẩn khúc gì đó.

Nhưng vì chưa biết lỗ hổng ở đâu nên tôi không thể chỉ ra được.

Hơn nữa, bản thân tôi cũng có thể sử dụng Gift.

Không có trở ngại gì.

Dù sao thì đây cũng là bức tường mà tôi muốn vượt qua vào một lúc nào đó.

"Chơi luôn. Có vẻ như với cả hai, sự tồn tại của đối phương đều là gai mắt."

"Hiểu chuyện đấy. Quả không hổ danh là Akechi ha."

Tokugawa vừa vỗ tay đầy khiêu khích vừa giả lả bỏ đi.

Và rồi, tin đồn về trận quyết đấu giữa Akechi Hideyori và Oda Ieyasu đã lan truyền khắp trường...

<Tác Note>

Về việc Oda Ieyasu trong thế giới nguyên tác đã có cuộc đời như thế nào, tôi cũng đã kể sơ qua rồi (dù chưa nêu tên).

Sau này tôi sẽ kể lại, các bạn thử tìm hiểu xem nhé.

Cũng có phương án giải quyết bằng nắm đấm như kiểu mấy cái "Revengers" nào đó, nhưng tôi vẫn muốn giải quyết bằng Kendo hơn.

Tôi cũng đang biên tập nhiều video trên YouTube.

CV của Sakura Matsuri là Sato Sasara.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!