Chương 3: Công chúa cuồng loạn
Dù bị chiêu Sonic Blade của Carmilla chém xối xả vào người, Bledd vẫn cắn răng chịu đựng và kịp lùi lại tạo khoảng cách. Tuy nhiên, vết thương của anh vô cùng trầm trọng. Máu chảy đầm đìa khắp cơ thể, anh chỉ có thể đứng vững nhờ chống thanh kiếm xuống mặt đất làm điểm tựa.
"Ngươi dai nhách một cách khó chịu thật đấy, trúng đòn đó mà vẫn còn thở được sao?" Carmilla thốt lên, vẻ mặt lộ rõ sự mất kiên nhẫn.
Bledd khó nhọc đáp lời: "Trong đội Bách Nhân... không ai chết vì một đòn như thế đâu."
"Nhưng trên đường vào đây, ta đã tiễn không ít thuộc hạ của ngươi xuống suối vàng rồi, ngươi không biết à?" Carmilla mỉa mai. Thực tế, cô đã hạ gục hàng loạt Lam Kỵ Sĩ cản đường, để mặc xác họ nằm la liệt khắp sảnh chính lâu đài.
"Họ chưa chết đâu. Quá trình huấn luyện của chúng tôi khắc nghiệt hơn cô tưởng nhiều. Nếu chỉ vì đòn đó mà mất mạng, họ đã chẳng thể sống sót nổi trong đội Bách Nhân." Bledd vừa thở dốc vừa nở một nụ cười nhợt nhạt.
Các thành viên của đội Bách Nhân mỗi ngày đều ăn đủ loại thịt quái vật. Thịt của chúng có khả năng cường hóa sinh lực và sự dẻo dai cho con người vượt xa giới hạn thông thường. Nhờ sự bền bỉ đáng kinh ngạc đó, họ có thể lao vào những trận chiến "thập tử nhất sinh" mỗi ngày mà vẫn trụ vững. Các Lam Kỵ Sĩ trong đội Bách Nhân cũng không phải ngoại lệ.
Carmilla thở dài thườn thượt: "Ghê gớm thật — cái tài bốc phét của ngươi ấy. Cả ngươi lẫn đám thuộc hạ đều đang liều mạng cho một cuộc chiến vô nghĩa."
Cô chuẩn bị búng tay kết liễu anh, nhưng đúng lúc đó, một người đàn ông lẳng lặng xuất hiện phía sau Bledd.
"Thực ra, nó không vô nghĩa chút nào đâu. Nhờ họ câu giờ mà tôi đã đến kịp lúc."
"...Ngươi là kẻ nào?" Carmilla nheo mắt hỏi.
Người mới đến có mái tóc đen buộc gọn, ăn mặc khá kỳ lạ với một chiếc áo choàng dài thắt đai ở eo. Gương mặt anh ta trông hiền lành, không có gì nổi bật. Tay trái anh cầm một thanh trường kiếm còn nằm trong bao, cổ tay đeo một chiếc vòng kim loại đơn giản.
"Tôi là Yamato, xếp hạng tư trong đội Bách Nhân. Hiện đang đảm nhận vị trí sư phụ dạy kiếm thuật cho vương quốc Farune." Anh khẽ cúi đầu chào, nhưng ánh mắt chưa rời khỏi Carmilla lấy một giây.
"Sư phụ..." Bledd nhìn thấy Yamato thì thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt giãn ra hẳn.
"Sư phụ dạy kiếm à? Nhìn ngươi chẳng có vẻ gì là mạnh mẽ cả. Ta là—"
"Vâng, tôi biết cô là ai mà. Tiểu thư Carmilla, 'Công chúa Cuồng loạn' lừng danh của đế quốc Dorssen đúng không?"
Carmilla sững người, nụ cười trên môi đông cứng lại.
"À, thứ lỗi cho tôi. Sau khi anh trai cô lên ngôi vua, cô đã bị giáng từ thân phận hoàng tộc xuống hàng Hào Kiệt để sai bảo, tôi nói có đúng không nhỉ?"
Carmilla không đáp, sắc mặt dần tối sầm lại.
"Ở Farune này tin tức nước ngoài khá nghèo nàn nên có lẽ mọi người không biết," Yamato thản nhiên tiếp tục, "nhưng tôi vốn là chủ một võ đường, nên thường nghe ngóng về những nhân vật tầm cỡ. Ai mạnh, đến từ đâu, tôi đều nắm rõ. Tôi đã biết về cô từ lâu và luôn mong có ngày được diện kiến. Cô quả thực rất nổi tiếng, tiểu thư Carmilla ạ. Giai thoại về cô thì kể cả ngày không hết. Nào là công chúa út của tiên vương Dorssen, mang trong mình dòng máu hoàng tộc thuần khiết, thiên phú cả về kiếm thuật lẫn ma pháp. Người ta từng kỳ vọng cô sẽ là người kế vị vĩ đại, nếu không vì cái tính kiêu ngạo và ích kỷ vô lối của cô. Cái danh xưng 'Công chúa Cuồng loạn' đó cũng từ thói quen thích là giết, hễ ai làm cô ngứa mắt là cô tiễn họ đi luôn. Cô tai tiếng đến mức vua Dorssen không thể tìm nổi cho cô một tấm chồng nào, từ hoàng thân quốc thích đến các chư hầu ngoại bang. Cuối cùng, cực chẳng đã, ông ta đành ném cô vào hàng ngũ Hào Kiệt. Tôi nói đúng chứ?"
Carmilla vẫn im lặng, nhưng đôi vai bắt đầu run lên.
"Tôi còn nghe nói, vì lười biếng bỏ bê luyện tập, nên dù sở hữu lượng mana khổng lồ cô lại chẳng dùng nổi một ma pháp ra hồn; dù có tài năng nhưng kiếm thuật lại chẳng đâu vào đâu. Thế nên cô tự gọi mình là 'Ma Kiếm Sĩ', một kiểu nửa nạc nửa mỡ chẳng tinh thông bên nào. Thế nhưng, đời lại trớ trêu là cô vẫn cứ mạnh, vẫn khiến người ta điên đầu. Ái chà, tôi đang mong chờ lắm đây. Không biết cô sẽ dùng kỹ thuật gì để đối phó với tôi?"
Gương mặt Carmilla lúc này đã đen kịt lại vì giận dữ.
"Có chuyện gì sao? Cô thấy lạnh à?"
"Sư phụ..." Bledd lo lắng lên tiếng, "Con nghĩ là cô ta đang điên tiết lắm rồi đấy..." Cảm nhận được bầu không khí sặc mùi thuốc súng, anh vội vàng lùi ra xa một khoảng an toàn.
"Chết đi!" Carmilla nghiến răng gầm lên. Toàn bộ mana trong người cô bùng nổ, cô búng tay một cú cực mạnh. Một loạt đao gió khổng lồ lao thẳng về phía Yamato — chúng lớn hơn hẳn Sonic Blade lúc nãy, thậm chí còn hiện rõ hình thù do được nạp quá nhiều mana.
Xoẹt!
Yamato rút trường kiếm nhanh như chớp, chém tan tất cả các lưỡi đao gió giữa không trung. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp.
"Chà, tuyệt vời thật đấy!" Yamato trầm trồ. "Đó là Sonic Blade phiên bản dồn toàn bộ mana vào âm thanh đúng không? Cô dùng mana khuếch đại sóng âm từ cái búng tay, ép nó thành hình đao dù bản chất thể chất của cô rất yếu. Quả không hổ danh."
Yamato dừng lại một chút như đang phân tích: "Tuy nhiên, tôi nghĩ nếu dùng để niệm một câu thần chú thì lượng mana đó sẽ hiệu quả hơn nhiều. Cô đang lãng phí sức mạnh đấy. Mà thôi, ưu điểm là động tác chuẩn bị ngắn và không cần niệm chú nhỉ? Kỹ thuật này đúng là sản phẩm của việc ỷ lại vào tài năng thiên bẩm và lười luyện tập bài bản. Theo một cách nào đó, đây chính là 'đỉnh cao của sự lười biếng' đấy."
"TA SẼ GIẾT NGƯƠI!" Carmilla gào lên mất kiểm soát. "TA THỀ SẼ XÉ XÁC NGƯƠI!"
Vẻ thanh cao, kiêu kỳ lúc đầu bay sạch. Cô vung chiếc quạt lên cao, tạo ra một cơn cuồng phong biến thành những làn sóng xung kích mãnh liệt quét sạch mọi thứ trên đường đi.
Yamato không chặn đòn mà liên tục nhảy né tránh. Những bức tường đá và cột trụ phía sau anh bị đánh trúng và vỡ vụn ngay lập tức. Bledd ở phía sau phải vất vả dùng khiên để ngăn những mảnh vỡ và dư chấn bay vào người.
"Đòn này giống chiêu Earth Break nhỉ," Yamato vừa nhảy vừa thản nhiên phân tích. "Cô bao phủ gió từ quạt bằng mana rồi biến nó thành sóng xung kích sao? Hiểu rồi, thảo nào đám Lam Kỵ Sĩ lại bị hạ dễ dàng thế."
"Sư phụ, lúc nãy đòn của cô ta không mạnh đến mức này đâu!" Bledd đính chính từ đằng xa.
"Thằng khốn!" Carmilla hét lên. "Cả đời ta chưa từng bị ai nhục mạ như thế này! Còn cái tên 'Công chúa Cuồng loạn' là cái quái gì chứ?! Đó là cái tên ngu ngốc nhất mà ta từng nghe!"
Carmilla điên cuồng tấn công, tay phải búng Sonic Blade, tay trái quạt sóng xung kích liên hồi. Trong khi đó, Yamato vẫn nhàn nhã như đi dạo, vừa vung kiếm triệt tiêu đao gió, vừa lách người né tránh những vụ nổ.
"Ồ, không phải tôi đặt đâu. Đó là cách mà dân chúng cả thế giới nhìn nhận về cô mà."
"Thế thì còn tệ hơn nữa!"
Nhận thấy đòn tấn công tầm xa không hiệu quả, Carmilla gập quạt lại, nắm chặt trong tay. Một luồng sáng dài ra từ đầu quạt, sắc lẹm và dài như một lưỡi kiếm thật sự.
"Tuyệt quá!" Yamato reo lên đầy phấn khích. "Đó là Ma Kiếm! Tôi mới chỉ nghe đồn thôi, giờ mới được thấy tận mắt! Dùng mana tạo ra lưỡi kiếm để thay thế kiếm thật. Ra vậy! Trên chiếc quạt đó có khắc sẵn các vòng tròn ma pháp để thay cho trượng phải không?"
Trong khi Yamato còn đang mải mê chiêm ngưỡng, đôi mắt xanh của Carmilla bỗng chuyển sang màu đỏ rực.
Đứng từ xa, Bledd cảm thấy có gì đó không ổn: "Người mình... tự nhiên nặng trĩu thế này?"
"Không lẽ... đó là Ma Nhãn?" Yamato hỏi. Tất nhiên, anh cũng cảm nhận được sức nặng đè lên vai mình và đoán ngay ra nguồn gốc từ đôi mắt của Carmilla.
"Ta phải khen ngợi ngươi vì đã ép ta đến mức này," Carmilla lạnh lùng nói. "Kẻ duy nhất từng thấy Ma Nhãn của ta mà còn sống chỉ có thủ lĩnh của Ngũ Đại Hào Kiệt thôi. Nhưng hai ngươi thì sắp chết rồi."
Sao tự nhiên mình cũng bị lôi vào cái chết này vậy? Bledd thầm than khóc trong lòng.
"Đây là Trọng Lực? Có vẻ như nó làm trọng lượng tăng lên gấp đôi," Yamato nhận xét với vẻ ấn tượng. Anh hơi khuỵu gối xuống, dường như đang phải chống chọi với sức nặng nghìn cân.
"Đúng vậy. Ma Nhãn có thể không hào nhoáng, nhưng nó là án tử đối với một kiếm sĩ. Giờ thì ngươi không thể di chuyển như bình thường được nữa đâu."
"Có vẻ đúng là vậy. Quả thực là khá khó khăn đây." Vừa nói, Yamato vừa tháo chiếc vòng sắt trên cổ tay ra và ném xuống sàn. Đó là loại vòng dành cho tội phạm.
"Giết!" Carmilla ra lệnh cho chính mình. Cô vung Ma Kiếm, cơ thể lại nhòe đi như một ảo ảnh. Chỉ trong chớp mắt, cô đã áp sát bên sườn Yamato và chém thẳng vào cổ anh.
Yamato dùng kiếm đỡ đòn, rồi xoay người cực nhanh, mượn lực phản chấn để vung một cú chém ngược lại. Nhưng lưỡi kiếm của anh lại đi xuyên qua người Carmilla như thể cô chỉ là không khí.
"...Hụt sao?"
"TẠI SAO NGƯƠI VẪN CÒN DI CHUYỂN ĐƯỢC?!" Carmilla hét lên kinh hãi. Trước cú phản công chớp nhoáng của Yamato, cô lại phải dùng tàn ảnh để lùi xa ra một đoạn.
"Tiểu thư Carmilla, cô thật tuyệt vời!" Yamato không ngớt lời khen ngợi. "Kỹ thuật kết hợp giữa ảo ảnh và di chuyển tốc độ cao, khiến nó trông giống như dịch chuyển tức thời vậy! Quá xuất sắc! Lúc nghe cô là Ma Kiếm Sĩ, tôi cứ ngỡ cô thiên về pháp sư hơn, nhưng vừa rồi rõ ràng là bộ pháp của một kiếm khách thực thụ!"
"Ta không cần lời khen của hạng người như ngươi," Carmilla gắt lên. "Nhưng quan trọng là, tại sao ngươi không hề chậm lại dù đã trúng Ma Nhãn của ta? Trả lời mau!"
Carmilla lấy lại tông giọng kiêu kỳ của một quý tộc, nhưng Yamato chỉ thản nhiên đáp: "À, tại vì tôi vừa tháo cái vòng tay ra."
"Cái vòng tay? Cái thứ đó thì liên quan gì?" Carmilla liếc nhìn chiếc vòng nằm chơ vơ trên mặt đất.
"Đó là vòng dành cho tù nhân, nó có tác dụng nhân đôi trọng lực lên người đeo," Yamato giải thích. "Cộng thêm Ma Nhãn của cô nữa thì trọng lực lên người tôi là gấp bốn lần, lúc nãy đúng là hơi mệt thật. Nhưng giờ tháo ra rồi thì coi như huề, không vấn đề gì nữa."
Carmilla đứng hình mất vài giây: "Cái vòng... cho tù nhân... để tập luyện?"
"Đúng vậy. Đó là phương pháp huấn luyện của vua Zero. Hầu hết các thành viên cấp cao của đội Bách Nhân đều đeo nó. Còn Bệ hạ thì đeo cái có tác dụng mạnh hơn nhiều, mới thấy ngài ấy vĩ đại đến nhường nào." Gương mặt Yamato lộ rõ vẻ sùng bái cuồng nhiệt khiến Carmilla phát hoảng.
"Mấy người... đeo cái thứ đó suốt cả ngày sao?"
"Vâng, tuyệt vời đúng không? Dù làm gì thì cơ thể cũng luôn được rèn luyện."
"Mấy người điên rồi! Chắc chắn là có vấn đề về thần kinh!"
Đến lúc này, Carmilla mới nhận ra mình đang đối mặt với những kẻ quái đản đến mức nào. Họ bền bỉ đến mức trúng Sonic Blade không chết, lại còn coi việc đeo gông cùm là niềm vui hằng ngày. Tư duy của đám người này nằm ngoài mọi quy chuẩn của Dorssen — không, là ngoài quy chuẩn của nhân loại!
"Bọn tôi sống vì kiếm, nên chắc là hơi khác người một chút," Yamato trầm ngâm. "Nhưng đây là con đường chúng tôi đã chọn. Sức mạnh là tất cả. Vua Zero là đỉnh cao của sức mạnh đó. Tôi rất tiếc phải nói điều này, nhưng một người như cô không có cửa đấu với ngài ấy đâu. À mà, ngài ấy hiện không có ở lâu đài."
"...Không có ở đây?"
"Đúng vậy. Bệ hạ cùng các thành viên chủ chốt đang ở Đấu trường rồi. Cô may mắn đấy, tiểu thư Carmilla. Nếu Bệ hạ hay ngài Ogma ở đây, có lẽ cô đã mất mạng rồi. Họ không nhân từ như tôi đâu."
"Nếu vậy thì sao mấy người còn cản đường ta làm gì?!" Carmilla chỉ vào Bledd, tức tối hỏi.
"Hỏi thừa quá!" Bledd lườm cô. "Bọn ta được giao nhiệm vụ trông coi lâu đài khi Bệ hạ đi vắng. Với tư cách là kỵ sĩ, để kẻ lạ đột nhập chính là nỗi nhục lớn nhất!"
Carmilla thở dài, sự kiêu ngạo ban đầu bay sạch, chỉ còn lại vẻ chán chường: "Ta thấy mình như con ngốc vậy. Thôi, ta về đây." Cô hoàn toàn mất hết ý chí chiến đấu.
"Ồ, tôi đâu có nói là sẽ để cô đi," Yamato lại nâng kiếm lên.
"Hả?"
"Thủ tướng Gamarath đã lệnh cho tôi phải bắt giữ cô. Ngài ấy biết danh tính của cô ngay khi cô vừa xông vào. Nhưng giết một người hoàng tộc như cô sẽ gây rắc rối ngoại giao, nên ngài ấy muốn tôi bắt sống."
"Bắt sống ta? Ngươi tưởng ta là ai chứ? Nhìn đi, trên người ta còn chẳng có lấy một vết trầy." Carmilla mỉm cười ngọt ngào, nhưng trong lòng cô bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Đội Bách Nhân, và đặc biệt là người đàn ông tên Yamato trước mặt này, sở hữu một sức mạnh mà cô không thể lường trước được.
"Đúng là chưa có vết trầy nào thật. Tôi cũng bất ngờ sau cú chém lúc nãy, lẽ ra nó phải trúng nhưng lại xuyên qua cô một cách kỳ lạ. Vậy nên..." Yamato vào tư thế chiến đấu. "Vì danh dự của chính mình, tôi không thể để cô rời đi dễ dàng như vậy được."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
