Ngoại Truyện: Lôi Đế
Bất kể là pháp sư hay người thường, nhân loại đều có thể chia làm ba loại: thiên tài sớm nở, người bình thường và những đóa hoa nở muộn.
Những kẻ "sớm nở" bộc lộ tài năng từ rất sớm, nhưng càng trưởng thành thì tốc độ tiến bộ càng chậm lại. Người bình thường thì phát triển đều đặn, không nhanh cũng chẳng chậm. Còn những đóa hoa nở muộn thì thuở nhỏ chẳng mấy ai kỳ vọng, nhưng khi đến một độ tuổi nhất định, họ mới bứt phá và bộc lộ tiềm năng thực sự.
Cô gái tên Frau vốn được coi là thiên tài sớm nở. Hay đúng hơn, ai nấy đều tin rằng cô buộc phải thuộc diện sớm nở chóng tàn. Bởi lẽ, năng lực ma pháp của cô ngay từ khi còn nhỏ đã vượt xa mức tưởng tượng. Năm ba tuổi, từ đầu tiên cô thốt ra không phải là "cha" hay "mẹ", mà là "Sấm Sét". Đó là khi cô bé lén lấy một cuốn sách ma pháp từ thư viện của cha mình — Brahms. Khi bị ông bắt gặp và mắng mỏ, Frau đã thốt ra từ đó. Ngay lập tức, một tia sét giáng xuống đầu Brahms.
Brahms run rẩy trong cơn xúc động trào dâng: "Con gái mình... đúng là một thiên tài!"
Thực ra, ông run là vì luồng điện khiến cơ bắp co giật không ngừng.
Trước đó, Frau chẳng mấy mặn mà với việc tập nói, khiến Brahms lo sốt vó về sự phát triển của con mình. Thậm chí, ông đã chuẩn bị sẵn tâm lý để từ bỏ hy vọng cô bé sẽ trở thành pháp sư. Thế nhưng, kể từ ngày "tiếng sét" đầu tiên ấy, ông bắt đầu nhồi nhét cho cô một nền giáo dục ma pháp cấp tốc. Ông tự tay đọc sách phép cho cô nghe, thị phạm cách triển khai và giải thích cặn kẽ nguyên lý vận hành của mọi thứ.
Frau tiếp thu mọi thứ nhanh như chớp và biến chúng thành của mình. Cô không chỉ rập khuôn theo lời dạy, mà còn tự mình cải biến các câu chú, thay đổi cường độ, thêm thắt các hiệu ứng bổ trợ để đưa vào thực chiến một cách linh hoạt.
Cô bộc lộ tài năng còn rực rỡ hơn cả Brahms ở cùng độ tuổi. Tuy nhiên, dù tương lai có vẻ đầy hứa hẹn, ông vẫn không khỏi lo lắng. Liệu thế này có quá hoàn hảo đến mức phi lý không? — ông tự hỏi.
Tổng lượng mana của một người được ấn định từ khi sinh ra, và đó là thứ quyết định thiên chất của một pháp sư. Khi trưởng thành, sản lượng mana sẽ tăng dần cho đến giới hạn đó. Brahms lo sợ rằng Frau đã chạm đến ngưỡng giới hạn quá sớm.
Chắc chắn là do con bé sớm nở thôi, đúng không? Nhưng dù thế thì tài năng này vẫn quá khủng khiếp so với lứa tuổi.
Năm Frau sáu tuổi, Brahms đưa cô đi cùng trong một nhiệm vụ của Hội Pháp sư. Mục tiêu là tiêu diệt Orochi — một loài mãng xà khổng lồ cực kỳ hung dữ, có khả năng kháng ma pháp cực cao (chỉ kém loài rồng). Đây là loại quái vật đủ sức khiến ngay cả đội quân tinh nhuệ của Hội Pháp sư cũng phải chật vật, vậy mà Brahms lại giao trận chiến này cho cô con gái bé nhỏ.
Đứng trước con Orochi đang ngóc cao đầu chực vồ tới, Frau chẳng hề nao núng. Cô bắt đầu niệm chú với vẻ mặt vô cảm. Con quái vật lập tức cảm nhận được lượng mana khổng lồ từ sinh vật nhỏ bé kia và lao đến, nhưng ngay trước khi những chiếc nanh sắc nhọn kịp cắm vào da thịt cô, một luồng sét cực đại đã giáng xuống. Con mãng xà chết tươi, cháy đen thành than.
Đó là trận chiến đầu tiên của Frau, khởi đầu cho hàng loạt chiến tích hiển hách sau này.
Tin đồn về một cô bé pháp sư tài năng tiêu diệt vô số quái vật hung dữ lan rộng khắp Farune và các nước lân cận. Các pháp sư nước ngoài thậm chí còn lặn lội đến tận nơi chỉ để tận mắt chứng kiến năng lực của cô. Khi thấy Frau thi triển ma pháp, tất cả đều đồng thanh tán dương cô là một thiên tài ngàn năm có một. Thế nhưng, khi nhìn vào khả năng kiểm soát mana hoàn hảo đến mức cực đoan của cô, họ lại thầm nghi ngờ rằng cô chỉ là một thiên tài "sớm nở", và đã đạt đến đỉnh cao nhất của mình rồi. Một sức mạnh hơn thế nữa đơn giản là điều không thể có thực.
Tương truyền, Matou — pháp sư vĩ đại nhất đại lục thuộc Ma quốc Kiel — sau khi thấy Frau đã nhận xét với cộng sự: "Con bé đó không có tương lai." Brahms vô cùng phiền lòng vì những lời phán xét ấy, nhưng bản thân Frau chẳng hề bận tâm, cô vẫn lầm lũi tiếp tục con đường nghiên cứu ma pháp.
Năm Frau tám tuổi, Brahms đã thành công trong việc sắp xếp hôn ước giữa cô và Hoàng tử Mars. Nhà vua cũng nhìn thấy tiềm năng độc nhất vô nhị của Frau và muốn đưa cô vào hoàng tộc để củng cố huyết thống. Về phần Brahms, ông thầm cảm ơn vì đã "tống khứ" được Frau cho nhà vua với cái giá hời trước khi năng lực của cô bị chững lại.
Tuy nhiên, ông không tính đến việc chính trường Farune đổi thay quá nhanh. Với sự trỗi dậy của Thủ tướng Gamarath, cháu trai lão — Hoàng tử Nicol — trở thành người kế vị sáng giá nhất.
"Ta hủy bỏ hôn ước," Brahms tuyên bố với Frau, muốn cắt đứt liên hệ với Mars ngay lập tức. Nhưng ông lại vấp phải một sự kháng cự bất ngờ.
"Không," Frau đáp ngắn gọn. Cô gái vốn luôn im lặng và phục tùng như một con búp bê giờ đây lại lên tiếng phản kháng.
Để khẳng định uy quyền của người đứng đầu gia tộc, Brahms đã mắng nhiếc cô thậm tệ. Đáp lại, Frau tặng ông một tia sét — lần thứ hai kể từ năm ba tuổi. Lần này, uy lực của nó mạnh hơn gấp bội. Dù Brahms đã kịp dựng rào chắn bảo vệ, nhưng dinh thự của ông bị phá hủy tan tành, quần áo cháy sém và mái tóc thì trông chẳng khác gì một cái tổ chim.
Con bé đã vượt xa mình rồi. Sự việc đó khiến Brahms nhận ra ông đã mất quyền kiểm soát Frau từ lâu, và ông thực sự run sợ trước sức mạnh ấy. Nhờ vậy, hôn ước giữa Frau và Mars vẫn được giữ vững.
Năm Frau mười bốn tuổi, trái ngược với mọi dự đoán, năng lực pháp sư của cô vẫn không ngừng phát triển. Dù chiều cao đã chững lại từ sớm, nhưng mana của cô cứ thế tăng tiến không ngừng. Lý do là vì cô đã học theo Mars, bắt đầu ăn thịt quái vật. "Thiên tài sớm nở" vốn dĩ sẽ lụi tàn nay đã tìm ra cách kéo dài sự tăng trưởng mana vô hạn nhờ chế độ ăn uống quái dị này.
Một ngày nọ, một con rồng — sinh vật mạnh nhất trong giới quái vật — xâm lấn lãnh thổ Farune. Đây là loại kẻ thù khó nhằn nhất đối với Hội Pháp sư vì khả năng kháng phép tuyệt đối. Bình thường, vương quốc phải huy động toàn bộ hiệp sĩ và pháp sư mới mong có cơ hội chiến thắng.
Thế nhưng, Frau chỉ nói: "Không cần họ," rồi một mình đi diệt rồng. Gương mặt cô vẫn vô cảm như thường lệ, nhưng người ta nói rằng trông cô có vẻ... vui.
Lơ lửng trên không trung, nhìn xuống con rồng đang gào thét, Frau triệu hồi hàng loạt vòng tròn ma pháp tỏa sáng rực rỡ quanh mình và niệm chú đại ma pháp hệ lôi mạnh nhất: Phán Quyết Thiên Lôi (Thunder Judgment). Đây là loại phép thuật yêu cầu lượng mana cực lớn và khả năng kiểm soát thượng thừa. Những tia sét mang hình hài loài rồng trút xuống không nương tay, xuyên thủng lớp vảy kháng phép và biến con rồng thành một đống than vụn.
Frau đã lập nên kỳ tích: tiêu diệt rồng chỉ bằng ma pháp. Kể từ đó, danh hiệu "Lôi Đế" gắn liền với tên tuổi của cô.
Thực tế, con rồng mà Frau hạ gục là rồng cái. Bạn đời của nó đã bị Mars giết trước đó, và nó xâm nhập Farune để trả thù. Mars tất nhiên chẳng hay biết gì, anh chỉ nghĩ một cách vô trách nhiệm: "Nghe bảo có con rồng nào đó đang quậy phá thì phải. Mà thôi, mình ra tay lại gây chú ý quá, cứ mặc kệ đi." Đội Bách Nhân lúc bấy giờ cũng chưa đủ mạnh để đối đầu với rồng, nên cuối cùng, chính vị hôn thê của Mars đã phải đi "dọn dẹp" bãi chiến trường do anh để lại. Dĩ nhiên, chỉ mình cô biết điều này.
Và giờ đây, đứng trước mặt Frau là liên quân của các quý tộc phe Gamarath. Chúng đang rầm rộ tiến về thủ đô để thực hiện kế hoạch tiêu diệt Mars. Lực lượng của chúng lên tới hơn năm ngàn quân, gấp đôi tổng lực lượng của Mars cộng lại. Thống lĩnh của chúng, Cras, đang hừng hực khí thế cứu viện cho các chủ nhân đang bị kẹt trong thành.
Từ trên cao nhìn xuống, khóe miệng Frau khẽ nhếch lên — hoặc ít nhất đó là những gì các pháp sư cấp dưới của cô cảm nhận được. Họ vốn thuộc quyền quản lý của Brahms, nhưng giờ đây chủ nhân của họ là Frau.
Chỉ vài giờ trước, Frau đã đứng trước toàn thể Hội Pháp sư và tuyên bố: "Từ hôm nay, Hội Pháp sư thuộc về tôi."
Đám pháp sư ngơ ngác. Tài năng của Frau là không phải bàn cãi, nhưng vị trí lãnh đạo vốn dựa trên tước vị và thứ bậc quý tộc. Một ông lão pháp sư lên tiếng khuyên can:
"Thưa tiểu thư Frau, ngài Brahms mới là chủ nhân của chúng tôi..."
Chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, Frau lười biếng giơ tay phải lên. Một tia sét xẹt qua, bắn trúng mục tiêu với độ chính xác tuyệt đối. Đó là một kỹ thuật bậc thầy: không cần niệm chú, kiểm soát hoàn hảo hướng đi và phạm vi ảnh hưởng.
"Aaaaa!" Lão pháp sư gào lên thảm thiết rồi bất tỉnh nhân sự, cơ thể vẫn còn co giật từng cơn.
Frau bình thản nhìn những người còn lại, hỏi ngắn gọn: "Được chứ?"
Đám pháp sư cao cấp nhìn nhau, họ đồng loạt bắt đầu niệm chú để phản kháng. Nhưng Frau đã nhanh hơn. Từ mười đầu ngón tay cô, mười tia sét mảnh như sợi chỉ phóng ra, găm thẳng vào mười kẻ đang định niệm phép. Luồng điện liên tục khiến họ không thể thốt nên lời, các câu chú bị cắt đứt giữa chừng.
Sau một hơi thở dài, Frau thu phép. Mười vị pháp sư đổ gục xuống sàn như những khúc gỗ.
Cô lại hỏi lần nữa: "Được chứ?"
Lần này, không còn một ai dám hé răng nửa lời.
Giờ đây, Frau cùng đám cấp dưới đang lơ lửng trên không trung nhìn xuống đạo quân quý tộc. Những pháp sư trẻ thì hưng phấn, nhưng những người già dặn hơn thì nhìn đám quân bên dưới với ánh mắt đầy thương hại.
Chắc chắn họ sẽ chết hết, họ nghĩ thầm. Họ hiểu Frau từ khi cô còn nhỏ — một cô gái chỉ quan tâm đến ma pháp, không quan tâm đến con người hay quái vật. Đối với cô, đám quý tộc kia chẳng khác gì lũ quái vật, và cô luôn tiêu diệt quái vật một cách triệt để nhất.
Quân đội quý tộc bắt đầu bắn tên lên trời. Đó vốn là một chiến thuật hiệu quả để đối phó pháp sư, nhưng Hội Pháp sư đã nhanh chóng dựng rào chắn gió để gạt phăng mọi mũi tên. Frau thăng lên độ cao mà tên không thể chạm tới và bắt đầu chậm rãi niệm chú. Bình thường cô nói chuyện cộc lốc, nhưng khi niệm phép, giọng cô lại du dương như một bài hát đầy màu sắc:
"Vực thẳm sâu thẳm, hãy đóng băng hơi thở sự sống. Bóng tối ơi, hãy giải phóng sức mạnh của ngươi. Ngọn cuồng phong tử thần nuốt chửng tất cả. Hủy diệt linh hồn, tận diệt sinh mệnh tại thời khắc định sẵn. Ta thỉnh cầu ngươi, hãy tấu lên khúc nhạc của sự kết thúc..."
"Không phải lôi thuật sao? Không ổn rồi!"
Đám pháp sư tái mặt khi nhận ra đó là Hắc Ma Pháp — loại ma pháp bị cấm. Hơn nữa, câu chú này rõ ràng đã được tùy chỉnh để chuyên dùng tiêu diệt con người. Một pháp sư hét lên: "Tiểu thư Frau, không được!" nhưng đã quá muộn.

Một vùng tối đen kịt như mực đổ loang lổ bắt đầu lan rộng dưới chân đạo quân quý tộc. Đó không phải là bóng tối bình thường. Đám lính xôn xao:
"Cái gì thế này?"
"Ma pháp của kẻ địch à?"
"Nhưng trông nó chẳng có vẻ gì là gây sát thương cả..."
Thế rồi, trong khoảnh khắc tiếp theo, 30% quân số đột nhiên ngã quỵ. Họ chết ngay tức khắc mà không kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra. Một bữa tiệc tử thần đột ngột bắt đầu. Ma pháp của Frau không giết sạch ngay lập tức mà rút cạn sinh mạng theo một tỷ lệ nhất định. Khi đạo quân đang rơi vào hỗn loạn tột độ, Frau lại tiếp tục niệm một câu chú khác:
"Ta giải phóng sức mạnh của cõi âm và triệu gọi những linh hồn đã khuất. Nhân danh Minh Vương, các ngươi được tái sinh. Những xác thân mục ruỗng, hãy kéo sợi dây tử thần và phục tùng mana của ta..."
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng các pháp sư. Frau vừa thi triển Thuật Chiêu Hồn (Necromancy) — một loại ma pháp tà ác ép buộc người chết phải đứng dậy làm nô lệ. Những xác chết của đám binh sĩ vừa ngã xuống bắt đầu lảo đảo đứng lên, khuôn mặt xám ngoét và đôi mắt vô hồn. Chúng vung kiếm, vung giáo tấn công chính những người đồng đội còn sống của mình với một sự căm thù sục sôi.
Chiến trường biến thành địa ngục trần gian. Tiếng la hét của người sống hòa lẫn với tiếng gầm gừ của xác sống tạo nên một bản đồng ca chết chóc. Các pháp sư dưới quyền Frau phải ngoảnh mặt đi không dám nhìn. Còn Frau, đứng giữa bầu trời với gương mặt khuất trong bóng tối, dường như đang mỉm cười.
Sau thảm kịch đó, Frau còn dùng Tâm Ma Pháp để thao túng những binh sĩ còn sống sót, khiến họ tự tàn sát lẫn nhau. Ngay cả ác quỷ chắc cũng phải mủi lòng khi thấy những người lính khóc lóc van xin: "Làm ơn dừng lại đi!" trong khi tay vẫn điên cuồng vung kiếm chém vào đồng đội.
Đạo quân quý tộc nhanh chóng đầu hàng. Họ phủ phục xuống đất, van xin sự tha thứ trong đau đớn. Các pháp sư phải hết lời can ngăn, Frau mới chịu dừng tay với vẻ mặt hơi khó chịu: "Tiếc quá, khó lắm mới có cơ hội thử nghiệm mà."
Những kẻ sống sót thầm cảm ơn trời đất vì đã thoát chết, nhưng ký ức về ngày hôm đó sẽ ám ảnh họ cho đến tận cuối đời.
Cùng lúc Frau ép đạo quân quý tộc phục tùng, Mars cũng đã hạ gục nhóm mạo hiểm giả hạng A và kết thúc cuộc binh biến. Khi Frau trở về, cô chỉ báo cáo ngắn gọn: "Tôi đã dẹp xong rồi."
Mars trông đầy mệt mỏi sau trận chiến, anh xoa đầu Frau một cách lơ đãng: "Cảm ơn em."
Frau đưa tay chạm vào nơi anh vừa xoa, làn da trắng sứ của cô hơi ửng hồng. Cô luôn được tán dương, nhưng vì quá tài năng, chưa một ai thực lòng cảm ơn hay chạm vào cô một cách tự nhiên như thế.
Cảm giác này... cũng không tệ lắm, cô thầm nghĩ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
