Ta Trở Thành Vua Nhờ Nuốt Chửng Quái Vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Chương 15: Yêu Cầu Của Cadonia

Chương 15: Yêu Cầu Của Cadonia

Tin tức truyền đến: một phái đoàn từ Cadonia đã đặt chân tới.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi lên ngôi, ta được tiếp một người từ nước khác.

Nói thẳng ra thì từ ngày ngồi lên cái ghế này, ta gần như chưa hề làm bất cứ việc gì mang tính “ngoại giao” cả.

Lý do?

Đơn giản là đám quý tộc phụ trách mảng này… chết sạch rồi.

Không còn ai để mà giao việc.

Gamarath thì đang cắm đầu cắm cổ vào nội chính, nếu ép anh ta ôm thêm ngoại giao nữa thì chắc chắn lần này anh ta chết thật vì kiệt sức.

Còn nhiệm vụ chính thức duy nhất của ta cho đến giờ?

Đấu với Bách Nhân trong đấu trường.

Nghe thì oai, nhưng nói sao nhỉ… rõ ràng không phải việc một vị vua nên làm.

Vậy nên khi biết có sứ thần ngoại quốc tới, ta thực sự thấy phấn khích.

Cuối cùng cũng được làm một việc “đúng chuẩn vua chúa”!

Nhưng…

Sứ thần tự xưng là Oddo, vừa bước vào đã run như cầy sấy.

Ta nhìn mà thấy thương.

Cũng phải thôi.

Cả đoàn người đứng hai bên ngai vàng đều là thành viên Bách Nhân.

Bình thường ta đối xử với họ như sĩ quan quân đội, nhưng thực tế thì… ai cũng vừa mới đánh nhau xong, trên người chi chít vết cắt, vết bầm, mặt mũi hầm hầm, nhìn y chang đám côn đồ đầu đường hơn là hiệp sĩ hay tướng lĩnh.

Nếu anh ta không sợ mới là lạ.

Sau phần chào hỏi xã giao, Oddo đưa một lá thư cho Gamarath.

Gamarath lại đưa cho ta.

Cảm giác rất “vua chúa”, ta thích.

Nội dung thư… đúng như dự đoán.

Vua Cadonia than thở dài dòng:

Các người săn quái nhiều quá → phá nát hệ sinh thái → lũ quái còn sót lại chạy sang đất chúng tôi gây họa → các người phải chịu trách nhiệm.

→ Đánh quái giúp chúng tôi ở đất Cadonia.

→ Bồi thường 3000 vàng.

…Ừ thì, cũng phải thôi.

Bọn ta săn quái kinh khủng đến mức rồng còn tránh xa lãnh thổ Farune, thì mấy nước láng giềng bị ảnh hưởng là chuyện hiển nhiên.

Lỗi hoàn toàn thuộc về chúng ta.

Ta đọc xong, bình thản nói một tiếng “Tôi hiểu rồi” rồi đưa thư lại cho Gamarath.

Gamarath vừa đọc vừa đỏ mặt tía tai, gầm lên:

“Cadonia dám nói thiệt hại do quái vật là lỗi của chúng ta? Còn đòi chúng ta đi dẹp quái, đòi bồi thường tiền?! Chúng không còn chút thể diện quốc gia nào sao?!”

Oddo vội vàng giải thích, giọng run run:

“Thưa… trước đây chúng tôi vẫn đối phó được. Nhưng vài năm gần đây, Farune săn quái quá mạnh, lại khai phá Rừng Quái Thú nhanh chóng… lũ quái hoảng loạn chạy sang đất chúng tôi. Chúng tôi thiếu người, thiếu tiền, thật sự không còn cách nào…”

Nghe hợp lý.

Xin lỗi vì đám thuộc hạ não cơ bắp của ta nhé.

Gamarath lập tức đáp trả lạnh lùng:

“Không thể chấp nhận. Đây là chính sách quốc gia của Farune: diệt quái, khai phá rừng. Nước ngoài không có quyền chỉ trích.”

Không sai. Nhưng rõ ràng chúng ta cũng có phần trách nhiệm.

“Đúng thế!”

Warren, đội trưởng Hồng Kỵ Sĩ Đoàn hùa theo.

“Quái nhiều thì tự đi đánh đi chứ! Hay yếu quá không dám?”

Câu đó như đổ thêm dầu vào lửa.

Cả đám Bách Nhân trong phòng đồng loạt xỉ vả Cadonia:

“Nếu không đánh được quái thì chứng tỏ các người lười luyện tập!”

“Quái nhiều quá thì ăn luôn đi, tiếc gì!”

“Chúng tôi đang thiếu quái để đánh đây này, mang qua đây đi!”

…Mấy người, không phải ai cũng nghiện chiến đấu và thích ăn thịt quái như các người đâu nhé.

Oddo co rúm người, mặt mày xám ngoét.

Thấy tình hình sắp loạn, ta đành lên tiếng:

“Dừng lại.”

Cả đám im bặt ngay lập tức.

Kể cả Oddo cũng ngẩng lên, mắt tròn xoe như không tin nổi.

Ta nói chậm rãi:

“Ta nghĩ… chúng ta nên chấp nhận yêu cầu của Cadonia.”

Cả phòng chết lặng.

Chrom, đội trưởng Hắc Kỵ Sĩ Đoànlập tức phản đối:

“Bệ hạ! Nếu nhượng bộ thế này, Farune sẽ thành trò cười cho thiên hạ!”

Ta hiểu ý anh ta.

Trong ngoại giao, nhún nhường quá là tự làm yếu thế.

Nhưng sự thật thì chúng ta đúng là thủ phạm gây ra rắc rối cho họ.

Hơn nữa… đây là cơ hội tuyệt vời để ta dẫn Frau đi “công du” nước ngoài lần đầu tiên sau khi lên ngôi.

“Ta có lý do của ta,” ta nói.

“Ngoại giao với láng giềng là việc quan trọng. Còn khoản bồi thường, ta sẽ đích thân mang theo Frau đi đưa tiền, đồng thời coi đây là chuyến thăm chính thức đầu tiên của tân vương. Khoảng một tháng nữa là ổn. Gamarath, chuẩn bị được chứ?”

Gamarath ngẩn người:

“Một tháng thì đủ… nhưng Bệ hạ đích thân đi ư? Còn dẫn theo cả Phu nhân Frau?”

“Đúng vậy.”

Ta quay sang Oddo.

“Trong thời gian một tháng đó, chúng ta sẽ cho người sang phía Cadonia diệt quái trước. Như vậy có vấn đề gì không, ngài Oddo?”

“Không ạ! Không có vấn đề gì cả ạ!”

Oddo cúi rạp xuống, gần như quỳ luôn.

“Xin đa tạ lòng khoan dung của Bệ hạ!”

“Được rồi. Ngài có thể lui.”

Oddo gần như chạy biến ra khỏi đại sảnh.

Còn lại toàn người Farune, ai nấy mặt mày đều không vui.

Gamarath lên tiếng thay mặt mọi người:

“Bệ hạ… ngài có thể giải thích cho bọn thần hiểu được lý do không ạ?”

Họ đang hoang mang thật sự.

Cũng phải thôi.

Ta đành bịa ra một cái cớ nghe có vẻ cao cả:

“Ta muốn tránh một vụ dồn đàn.”

“Dồn đàn ạ?”

Gamarath lặp lại.

Dồn đàn, hiện tượng đột ngột hàng đàn, hàng đàn quái vật kéo đến như thủy triều.

Nguyên nhân thì chưa ai rõ hoàn toàn, nhưng chắc chắn liên quan đến sự rối loạn hệ sinh thái và xung đột lãnh thổ giữa lũ quái.

Việc chúng ta săn quá tay rất có thể là nguyên nhân kích hoạt.

Nếu Cadonia xảy ra dồn đàn, không chỉ họ tan nát, Farune cũng sẽ bị cuốn theo. Không ai thoát được.

Ta tiếp tục:

“Lũ quái ở Cadonia đang trở nên kích động hơn. Nếu tiếp tục kích động chúng, khả năng cao sẽ dẫn đến dồn đàn. Khi đó Cadonia sẽ ra sao?”

“Đất nước tan hoang…”

Gamarath lẩm bẩm, rồi mắt sáng lên.

“Vậy nên Bệ hạ mới ra lệnh diệt quái ở lãnh thổ Cadonia!”

Cả đám còn lại đồng loạt “ồ” lên:

“Thì ra là vậy!”

“Ôi trời, tầm nhìn xa thật sự!”

“Bệ hạ đúng là thần cơ diệu toán!”

…Cảm ơn vì đã tự suy diễn giúp ta.

Ta mỉm cười:

“Vậy nên, 1 tháng nữa khi ta đến Cadonia… mọi chuyện sẽ được giải quyết xong xuôi.”

Chrom quỳ một gối, giọng đầy nhiệt huyết:

“Thần xin lĩnh mệnh! Hắc Kỵ Sĩ Đoàn sẽ dốc toàn lực dẹp quái ở Cadonia! Xin Bệ hạ yên tâm!”

Anh ta hăng hái quá mức cần thiết, nhưng thôi… miễn là có người làm là được.

—-

Sau khi mọi người rời đi, trong đầu bọn Bách Nhân lại diễn ra một vở kịch hoàn toàn khác.

Bệ hạ không nói thẳng, vì luôn có nguy cơ lộ thông tin, nhưng rõ ràng đây là cơ hội để thôn tính Cadonia.

Kế hoạch hoàn hảo đến đáng sợ:

Chấp nhận mọi yêu cầu của Cadonia → tạo vỏ bọc chính đáng.

Đưa quân vào Cadonia “diệt quái” → thực chất là kích động lũ quái.

•Khi Bệ hạ và Phu nhân Frau mang tiền bồi thường đến → kích hoạt dồn đàn (hoặc ít nhất là một đợt hỗn loạn lớn).

Lúc Cadonia đang tan hoang vì quái vật → quân Farune “anh hùng cứu quốc”, tiếp quản các thành thị, làng mạc dưới danh nghĩa cứu giúp.

Biết đâu… còn đánh thẳng vào thủ đô Mos luôn.

Hơn nữa, với dự án lai tạo và nghiên cứu quái vật đang tiến triển, việc kích động dồn đàn hoàn toàn nằm trong khả năng.

Tất cả đều nằm trong tính toán của Bệ hạ.

Từ việc đẩy mạnh khai phá Rừng Quái Thú, đến việc săn quái điên cuồng… có lẽ từ rất lâu rồi, ngài đã cố tình ép Cadonia vào thế phải mở miệng cầu xin.

Đúng là… độ sâu của mưu lược này, bọn thần chỉ biết cúi đầu khâm phục.

Cadonia chỉ là bước đầu.

Sau này chắc chắn sẽ còn những đối thủ lớn hơn nhiều.

Bệ hạ đang mở ra vô số cơ hội chiến đấu cho chúng thần.

Thật sự… rất mong chờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!