Ta Trở Thành Vua Nhờ Nuốt Chửng Quái Vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Chương 14: Nhiệm Vụ Của Một Vị Vua

Chương 14: Nhiệm Vụ Của Một Vị Vua

Dự án sản xuất hàng loạt quái vật đã chính thức khởi động.

Nhưng càng nghĩ càng thấy… có cần thiết phải xây hẳn một quân đoàn quái vật cho quân đội không vậy?

Quái vật gây hại trong vương quốc giờ đã giảm đi rõ rệt rồi mà.

Mấy nước láng giềng cũng chẳng thèm liếc mắt tới cái xứ sở hẻo lánh này làm gì.

Nói thẳng ra là chẳng có ai thèm xâm lược cả.

Vậy thì dựng quân đoàn quái vật để làm gì?

Nhưng mà… khoan đã.

Nếu dùng lũ quái vật ấy đi đánh nhau với Bách Nhân thay cho mình thì sao nhỉ?

Kể từ ngày đấu trường hoàn thành, mình gần như ngày nào cũng phải ra sàn đấu với đám Bách Nhân.

Lý do thì đơn giản đến mức tức cười:

Lần trước đánh mấy tên mạo hiểm giả trong đại sảnh ngai vàng, mình đã tháo vòng tay trọng lực lẫn nhẫn độc ra để “bung lụa” một phát cho đã.

Ai ngờ đám Bách Nhân nhìn thấy hết.

Thế là chúng nó nổi điên tập thể.

“Ngài không dùng hết sức thật à? Ngài lừa bọn thần!”

“Bất công quá! Đối phó mấy tên mạo hiểm giả vớ vẩn thì tung hết chiêu, còn với bọn thần thì giấu nghề!”

Cả đám đồng thanh réo rắt đòi mình phải đánh “đúng sức”.

Đòi hỏi kinh khủng khiếp.

Thế là mình nghĩ ra một kế hoạch hoàn hảo (tự nhận):

Tổ chức trận biểu diễn dành riêng cho bất kỳ ai thắng được vòng xếp hạng.

Lúc đó chúng nó đã mệt lử sau trận đấu căng thẳng rồi, mình chỉ việc quét sạch một lượt là xong.

Vừa thỏa mãn cái tôi của chúng, vừa đỡ phải đánh riêng lẻ.

Tuyệt chiêu!

Kế hoạch ban đầu rất ngon.

Trận xếp hạng là đánh tay đôi cân sức, nên khi lên sàn biểu diễn, chúng nó đã đuối sức kinh khủng. Dù có cơ bắp cuồn cuộn hay đầu óc cứng như đá đi nữa, mình vẫn đè bẹp cả đám, có khi hơn chục tên cùng lúc.

Mình tính chỉ cần làm vài lần là cả đám sẽ “no nê”, hết thèm đánh nữa.

Ai ngờ… đời không như mơ.

Đám ngu ngốc ấy tự hiểu theo kiểu khác hẳn. Chúng nó kết luận rằng:

“Mỗi lần thắng trận xếp hạng là được quyền thách đấu nhà vua!”

Thế là cứ thắng một trận là réo ngay trận biểu diễn.

Kết quả?

Mình phải ra sàn gần như mỗi ngày.

Người bình thường đánh một trận xếp hạng đã phải nghỉ ngơi tận năm ngày mới hồi phục.

Vậy mà mình thì ngày nào cũng phải đánh?

Mình là đấu sĩ nhà nghề à?

Không, đấu sĩ nhà nghề còn được nghỉ chứ!

Mình đã cố từ chối với lý do “nhân đạo”, nhưng rồi Gamarath lại lết xác đến van xin:

“Thưa bệ hạ, mỗi lần ngài ra trận biểu diễn là lượng khán giả tăng vọt. Mong ngài cố gắng duy trì thường xuyên nhất có thể…”

Hóa ra trận của mình đã trở thành món hàng nóng của đấu trường.

Dân chúng đổ xô đến xem mình chứ không phải xem trận xếp hạng.

Nhiều người thậm chí chỉ mua vé để xem đúng phần biểu diễn của nhà vua.

Khi bị Gamarath nói kiểu đó thì… khó từ chối thật.

Khán giả hò reo inh ỏi, thắng trận là cả sân vận động gào lên:

“Vạn tuế! Vạn tuế Quốc vương Đệ Linh!!”

…Mặc dù tên chính thức của ta là Mars cơ mà.

Thế là mình bị cuốn theo cảm xúc, gật đầu cái rụp:

“Thôi được… nếu mọi người đã mong thế thì…”

Sai lầm chết người.

Vì đã thuê nữ tư tế Luida làm người hồi phục, kỹ năng chữa trị của cô ấy giờ lên cấp kinh khủng.

Dù hai bên đánh nhau tơi bời, máu me be bét, chỉ cần vài câu thần chú là hồi phục gần như nguyên vẹn.

Nên giờ đây, bất kỳ ai thắng trận xếp hạng cũng được chữa lành hoàn toàn trước khi lên sàn đấu với mình.

Chúng còn viện cớ:

“Đấu với bệ hạ mà còn mang thương tích thì thật bất kính!”

Thế là giờ mình phải solo hơn chục chiến binh hạng đầu, toàn bộ đều ở trạng thái máu tối đa, thể lực tối đa, cường hoá tối đa.

Mà bọn chúng còn ngày càng mạnh lên nữa chứ.

Khó khăn tăng theo cấp số nhân.

Làm sao mà mọi chuyện lại thành ra thế này?

Làm vua còn khổ hơn cả đấu sĩ à?

Đáng lẽ mình không nên thuê cái cô tư tế ấy mới phải…

Muốn than thở với Gamarath nhưng không đành lòng.

Ông ấy đã ôm gần như toàn bộ việc triều chính, bận đến mức có khi ngủ quên cả trong phòng họp. Làm sao nỡ quấy rầy nữa.

Rồi một ngày đẹp trời, vòng tay trọng lực bỗng trở thành thời trong đám Bách Nhân.

Đúng cái loại vòng tay dùng để giam phạm nhân ấy.

Chúng nó mua từ thương nhân nước ngoài.

Chrom còn đỏ mặt, ngượng ngùng nói:

“Bọn thần chỉ muốn… được gần hơn một chút với ngài thôi, thưa Quốc vương Đệ Kinh.”

Mấy người…

Mấy người bỏ tiền mua đồ lưu niệm ở quầy bán hàng nhà tù làm cái gì vậy?

Cái thứ miễn phí nếu phạm tội ở nước khác mà các người lại bỏ tiền mua về đeo?

Não các người để trưng à?

Giờ thì toàn bộ tầng lớp lãnh đạo vương quốc (trừ Gamarath) đều đeo vòng tay trọng lực đi lại trong lâu đài.

Nhìn cứ như cả tòa lâu đài này là nhà tù vậy.

Nói đến vòng tay… cái mình đang đeo bây giờ đã khác xưa rất nhiều.

Vào sinh nhật đầu tiên kể từ khi lên ngôi, vợ mình, Frau bảo có quà tặng.

Mình còn nghĩ bụng:

“Ồ, hóa ra cô ấy cũng có lúc dễ thương ghê.”

Ai ngờ cô ấy lôi ra một cái vòng tay.

“Tôi tự làm đấy. Hiệu quả gấp 5 lần.”

“…Khoan. Gấp 5 lần là sao? Gấp 5 lần trọng lực á? Đeo vào là tôi bò không nổi luôn đấy!”

“Làm được vòng tay tăng trọng lực gấp 5 lần rất khó. Tôi đã vất vả lắm.”

Khuôn mặt cô ấy vẫn lạnh tanh như mọi khi, chẳng có vẻ gì là vất vả cả.

Nhưng mà… gấp 5 lần trọng lực là thứ mình chưa từng nghe bao giờ.

Chắc chắn là cực kỳ khó chế tạo thật.

Nhưng mà khó với cô ấy thì đã đành, còn với mình thì là khổ cả đời!

“Khó khăn lúc cô làm thì tôi hiểu. Nhưng đeo vào thì khổ cả đời của tôi đấy, Frau ạ.”

Mình đã chinh phục được độc và vòng tay gấp ba rồi, cuộc sống đang yên bình, không còn sợ ám sát nữa.

Vậy mà giờ lại phải chịu thêm cái này?

“Chồng lại đeo vòng tay của người phụ nữ khác.”

“Ư…!”

Đòn chí mạng.

Frau là người duy nhất biết về sư phụ mình, Cassandra.

Cả nhẫn độc lẫn vòng tay cũ đều là quà của bà ấy.

Đeo chúng trước mặt vợ đúng là có phần… thất lễ thật.

Mà nói thật, gọi Cassandra là “phụ nữ” cũng hơi khiên cưỡng.

Mình không chắc bà ấy có phải người không nữa.

“Frau, em nói cũng đúng… nhưng em không cần phải làm cái vòng gấp 5 lần thật mà. Anh thích đồ ma thuật bảo hộ hơn nhiều.”

Nếu đã phải đeo thì cho anh cái thứ xịn xịn, có hiệu quả tích cực ấy chứ.

Sao lại bỏ công sức nâng cấp đồ nguyền rủa chứ?

“Tăng cường sức mạnh cho chồng là nghĩa vụ của vợ.”

“Tôi chưa từng nghe cái lý thuyết đó bao giờ!”

“Chồng không muốn à?”

Cô ấy nhìn chằm chằm.

Không đọc được biểu cảm, nhưng mình biết cô ấy đã cố gắng rất nhiều.

Ngay cả lúc mọi người ép hủy hôn, cô ấy vẫn kiên quyết giữ lời hứa.

Mình không ghét Frau.

Cô ấy có thể hơi thiếu cảm xúc, nhưng vẫn là người vợ đáng yêu của mình.

“…Thôi được. Anh đeo. Cảm ơn em, Frau.”

“Tôi mừng vì chồng thích.”

Cô ấy nói, trông gần như… thỏa mãn.

Hôm sau, khi ngồi lên ngai vàng, ngai vàng bị nghiền nát dưới sức nặng của chính mình.

Mọi người vội làm cái ngai mới, ưu tiên độ bền tuyệt đối.

Kết quả là cái ngai to đùng, thô kệch, nhìn đáng sợ kinh khủng.

Tình yêu của vợ mình… nặng thật đấy.

—-

Oddo bước vào lâu đài Farune với trái tim nặng trĩu.

Ông đến để đưa ra yêu sách.

Cadonia và Farune nằm kề nhau, cùng giáp Rừng Thú ở phía nam, tạo thành vùng đệm giữa rừng và các quốc gia trung tâm.

Cadonia thành lập sớm hơn, diện tích tương đương, nên địa vị nhỉnh hơn một chút.

Nhưng gần đây Cadonia gặp rắc rối to:

Quái vật tàn phá dữ dội.

Nguyên nhân thì quá rõ ràng, từ khi Farune bắt đầu chủ động tiêu diệt quái vật và mở rộng vào Rừng Thú, rất nhiều con đã chạy sang phía Cadonia để tránh.

Nhà vua Cadonia nổi điên.

Nước yếu hơn lại làm nước mạnh hơn phải chịu thiệt?

Oddo cũng thấy uất ức thay.

Nhưng đánh quái và khai phá rừng vốn là chính sách chung của cả hai nước.

Farune làm vậy chẳng có gì sai.

Dù thế, Cadonia vẫn đòi:

Farune phải tiêu diệt quái vật ở phía Cadonia

Bồi thường 3000 vàng

Yêu sách ngang ngược đến mức buồn cười.

Dù Farune yếu hơn về địa vị, nhưng không phải nước nhỏ.

Không đời nào chấp nhận.

Nhất là khi người Oddo phải đàm phán lại là “Tên điên Mars” khét tiếng.

Tin đồn về Mars thì kinh dị hết chỗ chê:

Tên thái tử suýt bị phế truất vì hư hỏng

Cải danh thành Đệ Linh, dẫn theo đám tội phạm và lưu manh làm đảo chính

Dùng bạo lực và khủng bố khống chế các quân đoàn kỵ sĩ

Tàn sát sạch quý tộc phản đối

•Bắt thuộc hạ ăn thịt quái, thứ độc chết người để chứng minh lòng trung thành

Xây đấu trường, bắt Bách Nhân đánh nhau giải trí mỗi ngày, còn cho dân cược bạc

Sau đó đích thân ra tay đè bẹp tất cả người thắng cuộc

Một tên vua điên thực thụ.

Oddo thậm chí đã viết di chúc trước khi đi, chuẩn bị tinh thần không về được.

Nhưng khi đặt chân đến Farune, ông sốc nặng.

Thành phố nhộn nhịp hơn thời vua trước rất nhiều. Nhà cửa mới mọc lên khắp nơi, đặc biệt quanh đấu trường khổng lồ.

Dân chúng trông… hạnh phúc thật sự.

Vào trong lâu đài thì lại lạnh sống lưng.

Không một bóng quý tộc.

Tin đồn diệt sạch quý tộc là thật.

Vào đại sảnh ngai vàng còn sốc hơn:

Toàn bộ quan viên cao cấp (trừ Thủ tướng Gamarath) đều là lính, và tất cả đều đeo vòng tay trọng lực của tội phạm.

Đúng là triều đình toàn tội phạm!

Rồi Mars xuất hiện.

Không hề giống hình dung.

Chỉ là một chàng trai quý tộc bình thường, không có khí chất hung ác hay điên loạn gì cả.

Nhưng Oddo không dám chủ quan.

Người biết cười thân thiện mà đâm sau lưng mới đáng sợ nhất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!