Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

Truyện tương tự

Maryoku Cheat na Majo ni Narimashita ~ Souzou Mahou de Kimama na Isekai Seikatsu ~

(Đang ra)

Maryoku Cheat na Majo ni Narimashita ~ Souzou Mahou de Kimama na Isekai Seikatsu ~

アロハ座長 (Aloha Raichou)

Chise - phù thủy sáng tạo bất tử, trở thành một mạo hiểm giả và đi du hành khắp thế giới cùng với Tet, nữ golem bất tử do cô tạo ra với căn cứ là một vùng đất bình yên mà tự tay cô gây dựng.

94 11504

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

41 93

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

28 66

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

27 124

1-50 - Chương 1: Man di mọi rợ (1)

Chương 1: Man di mọi rợ (1)

"Ivar Gorgonov. Lệnh lang của Kashrin đầu sói."

"Chàng trai trẻ của bộ lạc Stonegar, nguời đã chinh phục Vách Đá Mũi Tên nhanh nhất."

"Nay ngươi đã vượt qua thử thách. Hãy đón nhận danh hiệu chiến binh theo ý chỉ của Ishkar."

Thú thật, ban đầu tôi còn chẳng biết mình đã xuyên không. Cứ ngỡ là đầu thai nhầm vào một bộ lạc du mục nào đó tận thời Cao Ly loạn lạc.

Đất đai cằn cỗi, mùa đông cắt da cắt thịt, còn chiến tranh với những kẻ tự xưng là "văn minh" thì triền miên không dứt. Mãi đến khi tận mắt thấy đám thú rừng mà bộ lạc săn về làm thức ăn chính là ma thú, những quái vật bị thần linh nguyền rủa, tôi mới nhận ra. Đây đếch phải Trái Đất.

Chẳng có nhiều lựa chọn. Sinh ra trong một ngôi làng nhỏ nơi phương Bắc, tôi buộc phải hòa mình vào lối sống nơi đây.

Bộ tộc Stonegar đúng chất man di mọi rợ. Kẻ nào phạm tội, hình phạt đầu tiên là mỗi tay ăn một gậy.

Hễ có bệnh, họ mời thầy cúng về khấn vái. Lễ trưởng thành ư? Đẩy bọn trẻ con xuống vách núi là xong.

Cứ thế, tôi may mắn sống sót qua bao lần thập tử nhất sinh. Cuối cùng, khi đã đủ lông đủ cánh, tôi cũng giành được quyền bước ra thế giới bên ngoài với tư cách một chiến binh thực thụ.

Đó là năm thứ năm kể từ khi tôi chuyển sinh.

"Ivar, đi săn không?"

"Tôi đi lấy nước."

"Việc nhà là của đàn bà! Ra đây làm vài đường quyền với ta xem nào!"

Vì tôi nhập vào thân xác Ivar – cậu bé từng ốm liệt giường hồi nhỏ – nên người trong tộc coi tôi như bạn bè đồng trang lứa. Nhưng để được họ thực sự công nhận thì lại là chuyện khác.

Tôi đã quen với việc nhai thịt ma thú sống, quen cảnh hơi tí là rút vũ khí ra phang nhau. Nhưng có vài thứ, chẳng hạn như vệ sinh cá nhân, thì tôi sống chết cũng không thỏa hiệp.

Thế là tôi thành kẻ lập dị. Một kẻ "khác loài".

Một kẻ mà họ không dám giao phó tấm lưng trần. Tôi đã phải nỗ lực điên cuồng để xóa bỏ cái định kiến rằng "thằng này sẽ hại chết cả lũ bất cứ lúc nào".

"Để lần sau đi, đang bận."

"Mùa thu ngươi cũng từ chối rồi! Suốt ngày ru rú trong lều dán mắt vào mớ giấy vệ sinh..."

"Đó là sách. Với lại bà thầy cúng mới tới bảo cần nước sạch để làm lễ bói toán."

"Đồ thỏ đế! Thế mà cũng đòi xưng danh Chiến binh của Ishkar à!"

Harald là con trai tộc trưởng. Gã khỏe đến mức đấm vỡ tảng đá mà bảy con ngựa kéo không nhúc nhích, lúc nào cũng vênh váo khoe cái vòng cổ làm từ xương ma thú hắn tự tay giết.

Còn tôi, chỉ là một chiến binh non nớt vừa qua lễ trưởng thành. Chẳng có chiến công hiển hách, cũng chẳng có biệt danh ngầu lòi nào để vỗ ngực xưng tên.

Trận đánh nổ ra bất ngờ. Nhưng kết quả thì nhạt nhẽo.

"Hự...!"

"I-Ivar hạ gục Harald rồi!"

"Sức mạnh Tổ Tiên bùng nổ! Hắn được Thần Chiến Tranh Ishkar chọn rồi!"

"Hắn còn chưa đánh trận nào với bọn núp sau tường thành... Ivar đúng là chiến binh bẩm sinh!"

Một luồng khí lực vô hình đè nghiến gáy Harald xuống đất, buộc gã phải quỳ gối. Đám đông reo hò ầm ĩ.

Tôi điều khiển thứ sức mạnh được gọi là "Tổ Tiên ban tặng" này mượt mà hơn bất cứ ai. Nhưng trớ trêu thay, đó lại là thành quả của việc tôi cố gắng tìm hiểu thế giới này theo cách của người hiện đại.

Tất cả nhờ một cuốn sách tôi nhặt được trong lều của một gã cùng tộc.

Rõ ràng đó là chiến lợi phẩm cướp được từ dân Đế Quốc, nhưng kỳ lạ thay, chỉ mình tôi đọc được chữ trong đó.

Sách dạy cách điều khiển luồng sức mạnh chưa từng có này. Người Đế Quốc gọi nó là Mana, còn dân chúng tôi gọi là Sức mạnh Tổ Tiên.

Chủ cũ của cuốn sách đã xé từng trang để... chùi đít mỗi khi đi vệ sinh, nên nội dung mất mát quá nửa. Tôi phải đổi một con dê con để cứu lấy những trang giấy còn sót lại.

Từ ngày đó, tôi sục sạo khắp nơi tìm kiếm đồ vật của Đế Quốc, nhưng khổ nỗi lời nói của một thằng nhóc chẳng ai nghe, nên cũng chẳng thu hoạch được gì thêm. Dù sao thì, việc tự tu luyện theo sách cũng đã đơm hoa kết trái.

Tôi chìa hai tay về phía Harald đang nằm đo ván. Một cử chỉ buông bỏ vũ khí, tôn trọng danh dự đối thủ. Tôi không muốn gây thù chuốc oán với con trai tộc trưởng.

"Harald. Ta không trốn tránh, ta chỉ đang đợi cừu trên đồng bằng béo lên thôi."

"Cừu trên đồng bằng?"

"Mùa đông sắp tới rồi. Ông Grak bảo lần này sẽ mang đám chiến binh trẻ như ta ra trận."

Khi gió đổi chiều và lương thực cạn kiệt, các bộ lạc trên thảo nguyên sẽ liên minh lại và xuôi về phương Nam. Mục tiêu là cướp lương thực và vũ khí của lũ chuột nhắt đang run rẩy sau những bức tường thành.

"Muốn so tài thì để ra đó xem ai chém được nhiều đầu rùa rụt cổ hơn. Giờ đánh nhau sứt đầu mẻ trán, lỡ mất cơ hội đến Doom Helm thì ngu người."

Doom Helm, vùng đất thánh vinh quang chỉ dành cho những chiến binh tử trận oanh liệt.

Harald nhìn đôi tay tôi, ngẫm nghĩ một hồi rồi toét miệng cười. Gã vứt cây dùi cui, nắm chặt tay tôi cười.

"Khà khà! Được đấy, Ivar Khôn Lõi! Từ nay ngươi là anh em của ta!"

"Cảm ơn người anh em."

"Chiêu vừa nãy ngon đấy! Có dịp dạy ta với nhé!"

"Ngươi giúp ta xách nước đi, trước mùa đông ta sẽ chỉ cho."

Cứ thế, số người tin tưởng tôi trong bộ lạc tăng dần lên. Ivar Thông Thái, Ivar Tài Ba, Ivar Gian Xảo...

Đó là những cái tên anh em đặt cho tôi, vì tôi vẫn chưa có một danh hiệu chính thức. Và rồi, mùa đông đầu tiên sau khi trưởng thành cũng ập đến.

Trong cái lạnh cắt da khiến ngựa cũng đóng băng, chúng tôi liên minh với các bộ lạc khác tấn công tòa thành. Kết quả chẳng mấy tốt đẹp. Người chết như rạ.

Harald giữ được mạng, nhưng đổi lại là một con mắt và một cái tai.

"Ba mươi bảy! Ngươi được sáu mạng phải không? Ta thắng cược rồi nhé, Ivar!"

Tôi còn quá trẻ để tham gia trực tiếp vào chiến trường chính. Nhiệm vụ của tôi chỉ là dọn dẹp đám lính trinh sát lởn vởn bên ngoài. Quân số bọn chúng ít ỏi, vì chúng thừa biết đánh nhau với chúng tôi trên đồng bằng chẳng sơ múi được gì.

"Đừng buồn vì không được leo tường. Ngươi còn trẻ, cơ hội còn nhiều."

"Ta cũng không thất vọng lắm đâu."

Tôi chẳng dại gì mà thắc mắc quyết định của tộc trưởng. Đúng là tôi còn non và xanh lắm.

Đây là cơ hội để tôi tận mắt chứng kiến thế giới mình đang sống, xem cái đám bên trong bức tường kia sống chết ra sao. Thu hoạch tuy nhỏ nhưng cũng tạm hài lòng.

"Cây rìu ngon đấy. Cướp của lũ chuột nhắt à?"

"Ừ."

Một cây rìu tà ác, lưỡi rìu lúc nào cũng rỉ máu tươi. Không biết phẩm cấp thế nào, nhưng là báu vật của tên đội trưởng đội trinh sát. Sắt tốt ra phết. Tôi quyết định dùng nó đến khi nào hỏng thì thôi.

"Mà này, con đầu đàn của lũ chuột nhắt đó cáo già thật."

"Ý ngươi là Mụ Phù Thủy Mùa Đông à? Trận chiến căng lắm sao?"

"Cảm giác như bị sa lầy, y hệt lúc đánh nhau với Chúa Tể Đầm Lầy vậy. Nhất là cái Sức mạnh Tổ Tiên mà con mụ đó tung ra, nguy hiểm vãi nồi."

Chúa Tể Đầm Lầy, Chúa Tể Ngàn Hoa, Chúa Tể Bóng Đêm, Chúa Tể Huyết Tinh. Trên vùng đất này, đó là bốn con ma thú hùng mạnh đến mức được xưng tụng là thảm họa.

Lý do Đế Quốc dựng lên bức tường thành khổng lồ kia không chỉ vì sợ đám man di chúng tôi. Mà còn vì những đội quân chinh phạt ma thú – những kẻ mà ngay cả các già làng cũng dặn tuyệt đối không được dây vào – mỗi năm lại rầm rập kéo ra khỏi cổng thành vài lần, để rồi thường xuyên bị tiêu diệt sạch sẽ.

"Ngươi nghĩ sao, Ivar?"

"Về cái gì?"

"Mụ Phù Thủy Mùa Đông ấy, mụ ta cũng có một ông Tổ Tiên bá đạo chống lưng hả?"

"Chắc thế... có lẽ vậy."

Hẳn là họ phải cử một kẻ có năng lực trấn thủ phương Bắc. Họ đâu có ngu.

Dù sao thì, tôi trở về nhà với chút tiếc nuối. Chỉ mới một trận đánh, nhưng Sức mạnh Tổ Tiên trong tôi đã lớn lên trông thấy.

"T-Tuyệt vời!"

"Thật sao?"

"Ta chưa bao giờ cảm nhận được nguồn năng lượng thế này từ những chiến binh cùng lứa. Ivar chắc chắn sẽ trở thành Đại Chiến Binh vĩ đại!"

"Nghe sướng tai đấy."

Aiter, nữ thầy cúng thi thoảng ghé thăm bộ lạc, reo lên phấn khích. Cô ta khoác bộ da ma thú trông như dê núi trắng, mặt đeo nạ, dáng người uốn éo nhìn hơi rợn.

Bình thường cô ta chỉ chữa thương hoặc bói toán, nhưng hôm nay thì khác. Aiter nghiền mịn một loại bột đỏ lạ lẫm trong cối đá.

"Cái gì thế?"

"Ta sẽ khắc một ấn ký để cậu điều khiển Sức mạnh Tổ Tiên tốt hơn. Khi ấn ký hòa vào cơ thể, cậu sẽ bay cao và xa hơn nữa."

Ra là vậy, giống như mạch ma pháp tôi từng đọc trong sách. Trong bộ lạc cũng có vài chiến binh xăm hình này trên người.

Lũ trẻ con hay bắt chước dùng máu ma thú vẽ bậy lên người rồi bị mắng. Tôi vốn không tin mê tín dị đoan nên chưa thử bao giờ.

'Hóa ra không phải vẽ cho đẹp hay mê tín vớ vẩn.'

Dù sao thì, nếu mạnh lên được thì tôi không từ chối. Tôi ngoan ngoãn cởi áo, chìa lưng trần về phía Aiter.

"Vậy cho tôi cái mạnh nhất nhé."

Một thoáng im lặng, rồi tiếng thét nhỏ vang lên sau lưng.

"Kyaa!? I-Ivar..."

"Sao thế?"

"Loại ấn ký không phải do ta quyết định."

"Thế thì ai?"

"Nếu cậu có khát vọng, Tổ Tiên sẽ ban cho cậu."

Aiter chỉnh lại mặt nạ, rắc bột đỏ lên thứ chất nhầy lấy từ Đầm Lầy Móng Vuốt. Rồi qua hai hốc mắt tròn vo của chiếc mặt nạ, cô ta hỏi tôi:

"Cậu muốn làm gì, Ivar? Cậu muốn trở thành sự tồn tại như thế nào trên thảo nguyên nơi những vì sao an nghỉ này?"

Tôi chưa từng nghĩ về điều đó. Ở cái chốn khỉ ho cò gáy này, chỉ việc sống sót thôi đã ngốn hết thời gian rồi.

Nhưng giờ đây, khi đã có sức mạnh, đã thức tỉnh mana và được bộ lạc chấp nhận, trong lòng tôi vẫn còn một ẩn số chưa có lời giải.

Thế giới quái quỷ này rốt cuộc được tạo nên từ cái gì? Thế giới bên kia bức tường mà bộ lạc chúng tôi không thể vượt qua kia ra sao?

Tôi tò mò muốn chết đi được.

"T-Ta hiểu rồi...!"

"Sao lại ngạc nhiên?"

"Ta tưởng cậu sẽ nói muốn làm Tộc trưởng hay Đại Chiến Binh. Vì ai cũng nói thế cả."

Đại Chiến Binh ư? Đó chỉ là cái danh hão cho mấy tay giỏi đấm đá, đâu phải nghề ngỗng gì. Còn làm Tộc trưởng thì phiền phức bỏ xừ.

Tôi chẳng ham, cũng chẳng muốn. Mục tiêu của tôi chỉ có một.

Hiểu rõ hơn về thế giới này. Và cả việc tại sao một thằng mù chữ (theo tiêu chuẩn thế giới này) như tôi lại đọc được chữ viết của Đế Quốc ngay từ lần đầu tiên.

Như đáp lại khát khao ấy, ấn ký từ từ di chuyển và định hình. Aiter cẩn trọng khắc nó lên da thịt tôi.

"Xong rồi. Mất một tháng để ấn ký ổn định, từ giờ cấm cậu dùng Sức mạnh Tổ Tiên đấy."

"Cảm ơn."

"K-Không có gì! Ivar, cậu... ngày nào cậu cũng đi lấy nước cho ta mà..."

Tìm được nguồn nước sạch giữa cái thảo nguyên đầy rẫy ma thú này khó hơn lên trời.

Aiter vẫn nhớ chuyện tôi lặn lội đi lấy nước cho cô ta, mặc kệ đám trong tộc trêu chọc. Thực ra tôi chỉ tiện tay xách về để... ké chút nước sạch tắm rửa thôi mà.

Sau khi có được ấn ký đầu đời, tôi lại vác rìu đi săn ma thú, chuẩn bị cho mùa đông sắp tới.

Và rồi 11 tháng trôi qua.

"Các chiến binh, sẵn sàng chưa...!"

Năm thứ sáu sau khi chuyển sinh.

Lại một mùa đông chiến trường lạnh lẽo nữa.

Nhưng lần này, cuối cùng tôi cũng đủ tư cách để leo lên bức tường thành kia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!