Bạch Trà co rúm trong chăn, tuy khó chịu vô cùng, nhưng cô hoàn toàn không dám chui ra.
Ai bảo bây giờ cô đang là Cố Bách Tuyết chứ.
Cô run rẩy gõ tin nhắn trên điện thoại, trong khi tiếng nhạc cứ vây quanh cô không dứt.
Vũ Kỳ thân thân không trả lời tin nhắn.
Nỗi sợ hãi trên gương mặt Bạch Trà ngày càng hiện rõ. Cô lo lắng cắn móng tay, rồi lại gửi thêm một tin nhắn.
[gbx: Sợ quá, cậu còn đó không? Cứu tớ với.]
[gbx: Có người tặng tớ quà sinh nhật, là một hộp nhạc, nhưng không hiểu sao tiếng nhạc của nó rất kỳ lạ, còn chảy máu nữa!]
[gbx: Giờ tiếng đó vẫn còn, tắt kiểu gì cũng không được.]
Ngay khoảnh khắc gửi tin nhắn ấy đi, xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Tiếng hộp nhạc biến mất, tiếng gió cũng không còn, chỉ còn lại tiếng thở của cô trong chiếc chăn.
Cơ thể Bạch Trà chợt cứng lại.
Cô cố làm hơi thở của mình chậm lại, dù bên trong chăn quá bí khiến cô bắt đầu cảm thấy khó thở.
Bạch Trà cảm thấy như có ai đó đang đứng cạnh giường, nhìn chằm chằm vào mình.
Ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt cô, chiếu rõ sự hoảng loạn tột độ trên đó.
Reng reng——
Tiếng thông báo WeChat trên điện thoại chợt vang lên.
Trong không gian tĩnh lặng ấy, Bạch Trà hoảng sợ đến mức theo bản năng ôm chặt lấy điện thoại, không dám nhúc nhích.
Cô ra sức bấm nút giảm âm lượng, cho đến khi tắt hết mọi âm thanh.
Bạch Trà thậm chí còn không dám nhìn xem ai đã gửi tin, chỉ cứng đờ người, một tay siết chặt cây kéo.
Không biết đã qua bao lâu, xung quanh dường như thật sự không còn động tĩnh gì nữa, lúc này cô mới cẩn thận mở điện thoại ra xem lại.
[Vũ Kỳ thân thân: Có phải ai đó đang trêu chọc cậu không?]
[Vũ Kỳ thân thân: Nếu cậu sợ quá thì báo cảnh sát đi.]
Bạch Trà nuốt nước bọt, run rẩy gửi đi tin nhắn.
[gbx: Nhưng tớ cứ cảm giác có người đang nhìn tớ, tớ không dám.]
[Vũ Kỳ thân thân: Không sao, để tớ giúp cậu gọi cảnh sát. Địa chỉ nhà cậu ở đâu ấy nhỉ?]
Bạch Trà trong lòng khẽ động, nhưng sắc mặt vẫn không đổi, ngón tay nhanh chóng gõ địa chỉ trên bàn phím.
Dù sao địa chỉ của cô cũng đã bị lộ rồi, chẳng còn gì phải giấu nữa.
[Vũ Kỳ thân thân: Được, tớ báo cảnh sát ngay cho cậu. Cậu cẩn thận nhé, có gì nguy hiểm thì báo tớ ngay.]
Bạch Trà nắm chặt cây kéo, trong chăn nồng độ CO2 càng lúc càng cao, khiến cô ngột ngạt đến mức khó thở.
Hơn nữa, tư thế này cực kỳ khó chịu, cánh tay bị đè đến tê dại, chân cũng bắt đầu đau.
Cô thật sự không nhịn được nữa, khẽ cử động một chút.
Cạch——
Từ phòng khách lại vang lên tiếng nhạc.
Bạch Trà lại cứng đờ người, không dám cử động.
【Hơi đáng sợ thật, nhưng mà streamer này cũng nhát quá.】
【Ra xem có chuyện gì đi chứ, trốn ở đây thì có ích gì?】
【Nếu tên sát nhân thật sự đang trốn trong nhà thì chẳng phải cô sẽ bị giết ngay sao?】
【Vãi, mấy người qua xem phòng stream số 6 đi! Người chơi đó cũng trùm chăn trốn giống vậy, vừa ló đầu ra thì bị tên sát nhân đứng ngay cạnh giường chém một nhát chết luôn!】
【Vcl? Hắn thật sự đứng ngay cạnh giường à? Ghê quá!】
【Streamer cứ ngoan ngoãn trốn ở đó đi, thò đầu ra là mất mạng đấy.】
【Nhưng trốn ở đây thì cũng sẽ chết mà, đúng không?】
Từng dòng bình luận lướt qua, và Bạch Trà nhanh chóng rút ra những thông tin quan trọng từ đó.
Xem ra cảm giác đó quả nhiên không hề sai.
Bạch Trà cứng đờ trong chăn, không dám nhúc nhích.
Cho đến khi điện thoại lại sáng lên lần nữa.
[Vũ Kỳ thân thân: Tớ báo cảnh sát cho cậu rồi, họ nói khoảng mười phút nữa là sẽ đến.]
Bạch Trà suýt nữa bật khóc thành tiếng, cắn chặt ngón tay để không phát ra âm thanh, nhưng nước mắt thì vẫn không kìm lại được.
Cơ thể cô run lẩy bẩy, nhưng cô cố gắng kìm nén hết mức, sợ làm phát ra tiếng động quá lớn.
Trong phòng khách, khúc nhạc bi thương vẫn đang vang lên.
Khoảng mười phút đó dài như vô tận.
Khi tiếng còi xe cảnh sát xé toang màn đêm tĩnh lặng, Bạch Trà cuối cùng cũng gần như sụp đổ, đưa tay ôm lấy mặt.
Cô gần như không chờ nổi mà bật tung chăn ra.
Hành động này của cô khiến khu bình luận vô cùng kinh ngạc.
【Streamer bị ngu à? Không thấy bình luận sao? Có người đang đứng ngay cạnh giường của cô kìa!】
【Không, ý tôi là trong game kinh dị thì cảnh sát có ích gì chứ?】
【Streamer có phải nhập vai hơi quá rồi không? Đây là game mà!】
【Dù là ngoài đời thật đi nữa, thì ngay lúc nghe tiếng xe cảnh sát cũng không nên lộ mặt ra chứ! Nhỡ đối phương hoảng lên rồi lao vào giết người thì sao?】
Bạch Trà đã bật chăn ra và nhìn về phía cửa sổ.
Trong căn phòng ngủ tối om không có ai cả.
Cô bước về phía cửa sổ, nhưng vì giữ nguyên một tư thế quá lâu khiến tay chân tê cứng, nên cô liền ngã xuống đất.
Nhưng cô vẫn cố gắng chạy đến bệ cửa sổ, kéo rèm và nhìn ra bên ngoài.
Ánh đèn đặc trưng của xe cảnh sát chiếu sáng bầu trời đêm.
Bạch Trà cuối cùng cũng mềm nhũn người, nằm sấp xuống bệ cửa sổ. Cô run rẩy cầm lấy điện thoại, còn cây kéo trong tay đã rơi xuống đất.
Cô gõ mấy lần cũng không ra, cứ liên tục xóa rồi gõ lại.
[gbx: Cảnh sát tới rồi.]
[Vũ Kỳ thân thân: Thế thì tốt rồi! Cậu nhớ cẩn thận nhé.]
Cốc cốc cốc——
Cánh cửa bỗng bị gõ mạnh.
Bạch Trà giật nảy mình, đến mức làm rơi cả điện thoại xuống đất. Cô cuống quýt nhặt lên, rồi khó nhọc đứng dậy, kéo theo cơ thể còn chưa hồi phục mà lao đến cửa.
Tới trước cửa, cô định mở chốt nhưng đột nhiên khựng lại, giống như chợt nhận ra điều gì, sợ hãi ghé mắt sắt vào mắt mèo.
Bên trong mắt mèo chỉ là một khoảng tối đen.
Điều đó cũng bình thường thôi, vì bên ngoài cửa vẫn còn dán một lớp giấy.
Nhưng mà…
Bạch Trà nuốt nước bọt, không kìm được mà lại ghé sát vào mắt mèo lần nữa.
Cái lỗ đen kịt ấy hình như khẽ lay động.
Ầm! Ầm! Ầm!
Cánh cửa bỗng bị đập mạnh một cách dữ dội.
Bạch Trà sợ đến mức hét lên, lùi lại rồi ngã nhào xuống đất.
Đây tuyệt đối không phải tiếng gõ cửa của cảnh sát.
Bên ngoài có một người đang điên cuồng đập cửa nhà cô.
Bạch Trà hét lên, luống cuống bò dậy từ dưới đất rồi loạng choạng chạy về phía ban công.
Xe cảnh sát đã dừng dưới sân, nhưng tiếng đập cửa dữ dội lại càng lúc càng lớn. Cả cánh cửa phát ra những tiếng cót két như sắp không chịu nổi nữa, cứ như thể nó thực sự sẽ bị phá tung vậy.
Bạch Trà co mình lại sau rèm cửa, nước mắt nước mũi tèm lem, trông vô cùng thảm hại.
【Vãi, đáng sợ thật đấy!】
【Phòng stream này trông chẳng giống livestream chút nào mà như đang xem phim kinh dị ấy, cảm giác nhập vai mạnh ghê.】
【Vậy rốt cuộc lúc nãy có người đứng cạnh giường của streamer không vậy?】
【Không phải chứ streamer, cô nghĩ trốn sau rèm có ích à? Nếu đối phương vào thật thì thà mở cửa hàng xem có đạo cụ nào dùng được không còn hơn!】
Bạch Trà vẫn hành xử như thể chưa từng nhìn thấy bình luận vậy.
Đùa à, diễn xuất của cô đã tinh tế đến mức này, sao có thể làm bất cứ điều gì khiến nhân vật của mình sụp đổ được chứ?
Cuối cùng, tiếng đập cửa bên ngoài cũng dừng lại.
Tiếp đó là tiếng bước chân tiến lại gần.
“Anh kia! Làm cái gì đấy?!”
Hình như là cảnh sát.
