Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 396

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10323

Âm Hoài Quỷ Thai (114-136) - Chương 115: Kiệu hoa chặn đường

Chương 115: Kiệu hoa chặn đường

【Tinh—— Chúc mừng các người chơi đã tập hợp đầy đủ.】

【Các bạn là sinh viên khóa 12 của Đại học X. Nhiều năm sau khi tốt nghiệp, các bạn biết được bạn cùng lớp Quý Tiểu Lan sắp kết hôn và đã nhận được lời mời của cô ấy.】

【Vì một số chuyện từng xảy ra trong quá khứ, dù nơi Quý Tiểu Lan tổ chức hôn lễ rất hẻo lánh, các bạn vẫn lựa chọn lên đường.】

【Tiếp theo, hãy khám phá cốt truyện nhé~】

Từ Sinh Sinh nhìn Bạch Trà, khẽ nói: “Thế là mình đã tốt nghiệp đại học rồi à? Vậy có phải là em không cần làm Ngũ Tam nữa không?”

Bạch Trà vỗ mạnh lên vai cô bé.

“Sống đến già học đến già, ai nói tốt nghiệp đại học rồi thì không thể làm Ngũ Tam nữa chứ!”

Từ Sinh Sinh: QAQ.

Cô bé lập tức tự kỷ, co mình ngồi sang một bên.

Bạch Trà thì bắt đầu kiểm tra đồ trong balo.

Bên trong có hai bộ quần áo, một bộ bàn chải và sữa rửa mặt dùng một lần, một túi bánh quy nén, một chai nước, một chiếc điện thoại, cùng một tấm ảnh.

Thành thật mà nói, lời nhắc của trò chơi rất khó không khiến người ta liên tưởng tới kiểu chuyện như cả lớp từng cùng bắt nạt một học sinh nào đó, rồi sau này trong lòng day dứt.

Nhưng việc trò chơi thích chơi chữ cũng đâu phải ngày một ngày hai.

Bạch Trà lấy tấm ảnh ra.

Đó là một tấm ảnh tốt nghiệp.

Ảnh chụp chung sinh viên khóa 12 khoa Khảo cổ học, Đại học X.

Trong bức ảnh có tổng cộng 11 người, trong đó có cả gương mặt của Bạch Trà và những người chơi khác.

Những người chơi khác cũng tìm thấy bức ảnh này, đang ngẩng đầu đối chiếu với nhau.

Lúc này Từ Sinh Sinh mới nhận ra trong balo vẫn còn đồ, vội vàng lấy ra.

Gương mặt của các người chơi khá dễ nhận ra, chẳng mấy chốc mọi người đã xác định được hai người trong ảnh không phải người chơi, một nam một nữ.

Không ngoài dự đoán, cô gái hẳn là Quý Tiểu Lan, dung mạo rất thanh tú, nụ cười ngọt ngào.

Còn chàng trai thì tạm thời chưa xác định được.

Tuy nhiên, xét đến việc trong giấc mơ đúng là có một chú rể, rất có thể đó chính là chàng trai này. Chỉ là trong giấc mơ, chú rể lại mang dáng vẻ của một con quái vật.

Mọi người tiếp tục lục lọi đồ trong balo. Ngoài bức ảnh ra thì chỉ còn một tấm thiệp mời.

Chất liệu thiệp khá rẻ tiền, hơn nữa nội dung cũng khác với thiệp cưới thông thường.

Trên thiệp mời viết:

Lan Sơn hoan nghênh sự có mặt của bạn: Xin hãy nhất định đến tham dự hôn lễ của Quý Tiểu Lan vào ngày 1 tháng 9 năm 2022.

Đồ đạc đại khái chỉ có vậy, phần còn lại có lẽ nằm trong điện thoại.

Chiếc xe khách vẫn chầm chậm chạy về phía trước. Xung quanh tối đen, hoàn toàn không nhìn rõ được bên ngoài.

Có lẽ quãng đường này là thời điểm thích hợp để mọi người tìm hiểu thân phận của mình, vì vậy không ai lên tiếng nói chuyện.

Từ Sinh Sinh thấy Bạch Trà đang xem điện thoại, chớp chớp mắt rồi cũng mở điện thoại của mình.

Bạch Trà trực tiếp đặt điện thoại sang bên cạnh cô bé, dạy cô bé cách kiểm tra thông tin cá nhân.

Từ Sinh Sinh nhìn một cái là hiểu ngay.

Thực ra cô bé rất thông minh, chỉ là đúng như kỹ năng của mình, cô bé khá lơ đãng và hậu đậu, nhiều lúc cực kỳ vô tư.

Vì cái tật hay quên trước quên sau này mà ngày nào cô bé cũng bị mẹ mắng.

Thông tin của hai người đều rất đơn giản.

Phía Bạch Trà có thân phận tên Trần Thục Nhã, sinh ngày 21 tháng 5 năm 1994, người bản địa của thành phố X, học đại học ngay tại địa phương.

Dù chuyên ngành đại học là khảo cổ học, nhưng đến bậc cao học cô chuyển sang học kế toán, hiện đang làm kế toán cho một công ty lớn, thu nhập mỗi tháng 8000 tệ.

Cô có một người bạn trai, hai người đã đính hôn, gần như được xem là kiểu người thắng cuộc trong cuộc sống theo tiêu chuẩn thế tục.

Còn phía Từ Sinh Sinh có thân phận tên An Di Tương, sinh ngày 2 tháng 3 năm 1995, người thành phố G, sang thành phố X học đại học.

Sau khi tốt nghiệp, cô bé thi đỗ biên chế, vào làm trong một đơn vị nhà nước liên quan đến khảo cổ tại thành phố X.

Hiện lương tháng khoảng 4000 tệ, nhiều năm nay vẫn gần như mức đó, nhưng công việc rất ổn định.

Cô bé từng có một người bạn trai quen ba năm, nhưng vừa mới chia tay.

Từ Sinh Sinh năm nay mới mười bảy tuổi bấm ngón tay tính thử, phát hiện mình tự nhiên già thêm mười tuổi.

Các người chơi còn có một nhóm chat chung.

Nhưng trong nhóm đã rất lâu không ai nói chuyện.

Tin nhắn mới nhất là một tuần trước.

Một người tên Cao Vĩ gửi một tấm ảnh, trong ảnh chính là tấm thiệp mời.

[Cao Vĩ: Các cậu nhận được thiệp mời chưa? Các cậu có định đi không?]

Khi đó trong nhóm không ai trả lời, cho đến khi có người khác cũng gửi ảnh.

Lúc này mọi người mới nói rằng mình cũng nhận được thiệp.

Sau đó nhóm lại im lặng một thời gian rất dài.

Bạch Trà nhìn thấy thân phận của mình đã gửi một tin nhắn.

[Trần Thục Nhã: Dù sao thì tôi cũng định đi.]

[Cao Vĩ: Haizz… đi đi, đi hết đi.]

Có người đáp lại một tiếng, cũng có người không nói gì.

Nhưng quả thật mọi người đều đã tới.

Dù sao thì cả lớp cũng chỉ có từng ấy người.

Hoặc có thể nói là cả một khoa cũng chỉ có từng ấy người.

Khoa khảo cổ của Đại học X vốn dĩ không phải khoa nổi bật gì, huống chi vào năm 2012, khảo cổ còn là một ngành cực kỳ ít người học.

Nếu không thì Trần Thục Nhã cũng đã không đổi chuyên ngành khi học cao học.

Bạch Trà lại mở album ảnh ra xem thử. Trong album của Trần Thục Nhã có khá nhiều ảnh phong cảnh, hình như công ty của cô ấy cứ cách một thời gian là lại tổ chức đi du lịch.

Ngoài ra thì hầu như không còn gì khác. Chiếc điện thoại này trông giống như mới mua.

Bạch Trà mở phần tài khoản trong điện thoại, thử xem có thể đồng bộ dữ liệu từ đám mây hay không.

Nhưng tín hiệu mạng quá kém nên tốc độ rất chậm, đành tạm để chạy ở chế độ nền trước đã.

Cô bảo Từ Sinh Sinh cũng đồng bộ dữ liệu, tiện tay kiểm tra ứng dụng được sử dụng nhiều nhất.

Đó là một ứng dụng video ngắn.

Sau khi mở ra, trong tài khoản cá nhân cũng đăng khá nhiều video về du lịch và ẩm thực.

Nhưng vẫn không có gì mang tính cá nhân, không có ảnh selfie hay ảnh do người khác chụp.

Chỉ có một bức ảnh chụp đồ ăn, trên chiếc thìa inox lại phản chiếu gương mặt của người chụp.

Dù cô cầm điện thoại che đi nửa khuôn mặt, nhưng nếu nhìn kỹ vẫn có thể nhận ra đó là một người phụ nữ rất xinh đẹp.

Trong lúc cô đang lục tìm thông tin trong điện thoại, một người chơi lên tiếng.

“Ờm… tôi là Cao Vĩ, còn mọi người thì sao? Hay là chúng ta đối chiếu thông tin một chút?”

Người nói là một người đàn ông hơi mập, nhưng cao khoảng một mét tám, nên trông khá to lớn.

“Tôi hiện tại là giáo viên tiểu học.” Anh ta trực tiếp nói luôn thân phận nhân vật của mình.

Dù sao mọi người cũng phải cùng nhau khám phá cốt truyện. Tất nhiên giữa họ vẫn có chút đề phòng, bởi dù sao cũng không ai biết trong quá trình khám phá sẽ xuất hiện những tình tiết bất lợi cho ai, nên có người sẽ chọn giấu bớt thông tin.

Nhưng bây giờ mới chỉ vừa bắt đầu phó bản, nên cũng chưa đến mức đó.

Sau khi anh ta mở lời, những người khác cũng lần lượt tự giới thiệu.

Đương nhiên những cái tên họ nói đều là tên trong phó bản.

Từ Sinh Sinh suy nghĩ một lúc rồi mới chợt hiểu ra, liền nhắn tin cho Bạch Trà trên điện thoại:

[Có phải trong loại phó bản này thì tốt nhất là đừng để người khác biết tên thật của mình không?]

Bạch Trà trả lời:

[Cũng không hẳn… chỉ là phải đề phòng người khác thôi. Đôi khi chỉ cần biết tên thật, người ta cũng có thể hại em.]

Từ Sinh Sinh lập tức bày ra vẻ ‘học được rồi’.

Mọi người lần lượt đối chiếu thông tin với nhau, còn Bạch Trà thì ghi nhớ gương mặt và tên của từng người.

Đến đây, khoảng thời gian mà trò chơi dành cho người chơi thảo luận và tìm hiểu thân phận dường như đã kết thúc.

Bởi vì chiếc xe khách đột ngột phanh gấp.

Loại xe khách cũ kỹ này vốn không có dây an toàn, nên mọi người theo phản xạ đều ngả người về phía trước.

Sau khi ngồi thẳng người lại, mọi người theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Trên con đường tối đen, gần như không thể nhìn rõ phía trước, có một chiếc kiệu hoa đang ở ngay giữa đường.

Một cơn gió thổi qua, làm tấm rèm kiệu khẽ lay động, hơi vén lên một chút.

Ánh đèn từ chiếc xe buýt chiếu thẳng lên chiếc kiệu hoa. Ngoài chiếc kiệu ra, mọi thứ khác đều chìm trong bóng tối.

Có người chơi không kìm được mà hít một hơi lạnh.

Cái này…

Ai cũng biết, trong phim kinh dị Trung Quốc có ba yếu tố kinh điển là tân nương, người giấy và nhà cổ.

Từ ba thứ này có thể tạo ra vô số truyền thuyết đáng sợ.

Mà thứ đang chặn đường trước mắt họ…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!