Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Âm Hoài Quỷ Thai (114-136) - Chương 114: Lên xe khách trong đêm

Chương 114: Lên xe khách trong đêm

Thời gian trò chơi đã đến.

Bây giờ là nửa đêm.

【Chào mừng đến với phó bản cấp B1 Âm Hoài Quỷ Thai!】

【Số người tham gia phó bản này: 9 người.】

【Chế độ chơi của phó bản này: Khám phá toàn bộ cốt truyện.】

【App Quỷ Vực chúc bạn có cuộc sống vui vẻ~】

Bạch Trà đứng tại một trạm xe buýt.

Bên cạnh cô là Từ Sinh Sinh vẫn còn ngơ ngác, mỗi người đều đeo một chiếc ba lô.

Từ Sinh Sinh vẫn tưởng mình đang nằm mơ.

“Ơ? Hôm nay giấc mơ khác rồi à? Chị cũng ở trong mơ sao, trùng hợp ghê.”

Bạch Trà: “…”

Cô nhìn quanh một vòng, tạm thời chưa thấy người chơi nào khác.

“Chuyện dài nói ngắn. Đây là trò chơi kinh dị. Chị không biết em có nhận được thông báo chưa, nhưng em chắc đã bắt đầu khởi tạo kỹ năng nhân vật rồi. Những giấc mơ trước đó của em chính là lời nhắc của trò chơi. Phó bản lần này của chúng ta tên là Âm Hoài Quỷ Thai. Tạm thời chị cũng chưa rõ tình hình cụ thể. Em cứ bám sát chị.”

Bị Bạch Trà nói một tràng như bắn liên thanh, Từ Sinh Sinh ngẩn người ra.

Sau đó cô bé cũng nghe thấy kỹ năng nhân vật của mình, còn thấy một đống bình luận lướt qua trước mắt nữa.

“Ồ!” Cô bé mở to mắt đầy kinh ngạc. “Em hiểu rồi! Vô hạn lưu phải không? Đỉnh thật! Vậy ra đây không phải là mơ à?”

Bạch Trà: “…”

Ban đầu cô còn lo Từ Sinh Sinh vào đây sẽ sợ hãi, nhưng bây giờ xem ra… có lẽ nhà họ vốn di truyền gan to rồi.

“Đúng vậy. Em mở giao diện của mình ra trước đi, chúng ta kết bạn, chị sẽ gắn cho em một tấm thẻ.”

Từ Sinh Sinh loay hoay mở giao diện, rồi kết bạn với Bạch Trà.

【Có sử dụng thẻ định vị với bạn bè Từ Sinh Sinh không?】

【Có】【Không】

【Bạn đã sử dụng thẻ định vị. Trong phó bản này, bạn và Từ Sinh Sinh sẽ chia sẻ thông tin vị trí.】

Từ Sinh Sinh cảm thấy khá mới lạ.

Nhưng rất nhanh sau đó cô bé lại nhìn thấy một dòng bình luận.

【Người mới à, nhìn cái kiểu này đúng là tướng chết sớm. Chúc mày sớm siêu thoát nhé, chậc chậc.】

Từ Sinh Sinh: “…”

Từ Sinh Sinh tủi thân: “Chị ơi, bình luận mắng em…”

Bạch Trà: “…”

“Đừng để ý mấy thằng ngu đó. Tắt bình luận đi, bọn nó gặp người mới là hay vậy.”

Từ Sinh Sinh ngoan ngoãn tắt bình luận đi.

“Chị, kỹ năng của chị là gì? Kỹ năng của em kỳ lắm, tên là ‘Thô cành đại diệp’, dùng xong có thể khiến người ta trở nên bất cẩn.”

Bạch Trà: “…”

Bạch Trà nhìn Từ Sinh Sinh với vẻ cạn lời.

“Không sao đâu, cũng khá tốt đấy. Dùng đúng lúc có thể tạo ra hiệu quả bất ngờ.”

“Thật á?”

Từ Sinh Sinh còn định hỏi thêm gì đó thì từ trong màn đêm, một chiếc xe khách chậm rãi chạy tới.

“Lên xe rồi thì đừng nói nhiều. Tấm thẻ đạo cụ này cho em.” Bạch Trà hạ giọng dặn dò.

Bạch Trà đưa Kim Chung Tráo cho Từ Sinh Sinh, bảo cô bé cất vào túi đồ.

Từ Sinh Sinh lập tức gật đầu, còn làm động tác kéo khóa miệng lại.

Đó là một chiếc xe khách màu đỏ.

Chiếc xe đã cũ nát, loại xe khách này bây giờ đã bị loại bỏ từ lâu, trông giống kiểu mười năm trước.

Xe cũng không lớn, cả xe chắc chỉ ngồi được hơn chục người.

Chiếc xe chạy rất chậm.

Ánh đèn cũng lờ mờ tối tăm.

Chiếc xe khách dừng lại trước mặt hai người, cửa xe mở ra.

Bên trong trông tối om.

Trên cửa kính xe còn dán chữ ‘song hỷ’. So với chiếc xe cũ kỹ, chữ đó lại rất mới, như vừa mới được dán hoặc quét màu xong.

Lúc này Từ Sinh Sinh mới chậm chạp nhận ra… có chút rợn người.

【Tinh—— Mời người chơi lên xe. Nếu bỏ lỡ chuyến xe này, mọi người sẽ phải tự mình đi tới điểm đến nhé.】

Trong chế độ cốt truyện, thỉnh thoảng sẽ có những lời nhắc như vậy, ví dụ như thông báo về tiến độ hiện tại của cốt truyện.

Bạch Trà và Từ Sinh Sinh lên xe.

Ở hàng ghế cuối đã có hai người ngồi sẵn.

Bạch Trà không để lộ cảm xúc, trước tiên liếc nhìn tài xế.

Tài xế đội mũ lưỡi trai, mặc áo da màu đen, khóa kéo kéo kín, trông như bọc kín người.

Ngay cả tay cũng đeo găng trắng.

Chiếc mũ kéo rất thấp, không nhìn rõ mặt.

Từ Sinh Sinh vì tò mò cũng đang quan sát. Cô bé cố nhìn rõ mặt tài xế nhưng vẫn không thấy được, liền tò mò hỏi: “Ông đội mũ thấp vậy thì nhìn đường sao được? Cảnh sát giao thông thấy là bị trừ điểm đó!”

Giọng nói lanh lảnh vang lên đặc biệt rõ trong màn đêm.

Hai người chơi ở phía sau vốn đang quan sát hai chị em, nghe vậy lập tức dồn ánh mắt về phía Từ Sinh Sinh.

Tài xế không hề nhúc nhích, giống như không nghe thấy gì.

Thấy ông ta im như xác chết, Từ Sinh Sinh đang định nói thêm thì bỗng khựng lại.

Khoan đã…

Xác chết?

Cô bé kinh hoàng mở to mắt.

Bạch Trà lúc này cũng hiểu kỹ năng của Từ Sinh Sinh từ đâu mà có.

Cô kéo Từ Sinh Sinh ngồi xuống hàng ghế đôi phía sau. Hai người chơi kia ngồi ở ghế đôi bên trái lối đi, ngay cạnh họ.

Đó là hai người đàn ông. Một người trông khoảng hơn 20 tuổi, người kia hình như hơn 30.

Hai người khẽ gật đầu với họ, nhưng không ai lên tiếng.

Chiếc xe tiếp tục chạy chậm rãi.

Mùi trong xe không dễ chịu lắm, có mùi ẩm mục lẫn với mùi xăng, hòa trộn vào nhau.

Hơn nữa nhiệt độ cũng khá thấp.

Cả cô và Từ Sinh Sinh đều mặc áo phông ngắn tay, hai người chơi bên kia cũng vậy, hình như là trang phục do trò chơi phát thống nhất.

Từ Sinh Sinh bỗng dịch sát lại.

“Chị, chị có ổn không?”

Cô bé vẫn nhớ rất rõ thể trạng yếu ớt của Bạch Trà.

Hồi nhỏ, cô bé từng nằng nặc đòi Bạch Trà dẫn mình ra ngoài chơi.

Lúc đó là mùa đông, có hơi lạnh, nhưng thật ra cũng không quá tệ. Vừa mới tan tuyết, trời lại nắng rất to.

Nhưng Bạch Trà chỉ ra ngoài một lúc, trở về liền lập tức sốt cao, nửa đêm phải đưa vào bệnh viện.

Sau khi về nhà, Từ Sinh Sinh liền bị mẹ đánh cho một trận tơi bời.

Cô bé khi đó còn nhỏ, vừa lo lắng và tự trách vì làm chị họ bị bệnh, vừa bị đánh vào mông, khóc đến xé ruột xé gan, đến bây giờ vẫn nhớ rõ như in.

Tình trạng của Bạch Trà bây giờ đương nhiên tốt hơn ngoài hiện thực rất nhiều.

Nhưng có nhiều chuyện không thể nói thẳng, nên cô chỉ lắc đầu.

Từ Sinh Sinh nắm lấy tay cô, phát hiện tay cô lạnh buốt.

Nhưng không phải vì Bạch Trà bị lạnh.

Thật ra cô nói mình giống như một cái cây cũng không sai. Sau khi cơ thể được sức mạnh của tơ hồng vàng cải tạo, nhiệt độ cơ thể cô đã giảm đi rất nhiều, gần giống với nhiệt độ của thực vật.

Có thể nói là rất lạnh.

Hơn nữa thực ra cô cũng sợ lạnh, nhưng nhiệt độ bây giờ vẫn ổn, chỉ là nhiệt độ đêm hè bình thường.

Cùng lắm chỉ là âm khí hơi nặng một chút.

Từ Sinh Sinh nắm lấy tay Bạch Trà, bỗng nhiên ánh mắt trở nên kiên định.

“Em sẽ bảo vệ chị!”

Bạch Trà do dự một chút rồi gật đầu.

Từ Sinh Sinh thở dài, chốc lát lại nhìn Bạch Trà, rồi lại thở dài.

Sao chị họ mình lại bị kéo vào cái trò chơi này chứ, phải làm sao đây?

Bạch Trà: “…”

Cô mở cửa hàng, tìm thấy một bộ Ngũ Tam, mỗi môn có thể đổi với 10 điểm.

Cô đổi lấy một quyển Toán, rồi đưa cho Từ Sinh Sinh.

Ánh mắt Từ Sinh Sinh run rẩy.

“Không cần biết thế nào, em cũng không được quên việc học. Lỡ như chúng ta phải ở trong trò chơi này vài ngày, sang năm em đã lên lớp 12 rồi, kỳ thi đại học rất quan trọng. Không thể vì trò chơi mà quên mất việc học được.”

Từ Sinh Sinh: “…”

Cô bé run run nhận lấy tình yêu nặng trĩu này, đầu óc mơ màng, nhất thời không nói nổi lời nào.

Hai người chơi bên cạnh giật giật khóe miệng.

Người trông trẻ hơn lên tiếng: “Khụ… hai người là chị em à? Hiếm thật đấy, trong trò chơi rất ít khi người thân cùng vào một phó bản.”

Bạch Trà lịch sự mỉm cười.

“Đúng vậy.”

“À…” Người chơi này hơi lúng túng, nhưng nhanh chóng tự giới thiệu: “Tôi tên Vương Giang Đào, còn mấy người thì sao?”

Người đàn ông lớn tuổi hơn đáp: “Trương Phong.”

“Bạch Đào, đây là em gái tôi, Bạch Sinh.”

Từ Sinh Sinh chớp mắt. Tuy không biết vì sao chị họ lại đổi tên, nhưng cô bé vẫn phối hợp.

Vương Giang Đào cười ha hả nói: “Tên hai người nghe may mắn ghê, Đào Sinh! Hay!”

Từ Sinh Sinh cũng cười hề hề theo.

Bạch Trà im lặng.

Đang nói chuyện thì xe khách lại dừng lại.

Lần này có năm người bước lên xe.

Đủ người rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trừ điểm GPLX giống như ở nước ta thôi. Viết tắt của Ngũ niên cao khảo, Tam niên mô phỏng. Đây là bộ sách luyện thi đại học nổi tiếng nhất Trung Quốc. 白桃 (Bạch Đào); 白笙 (Bạch Sinh). Ghép lại thành 桃笙 phát âm giống hệt với 逃生, nghĩa là chạy thoát để sống / thoát thân / sống sót. Chị thì cấp F1 gặp phó bản A3 (cách nhau 47 cấp), em thì F1 gặp B1 (cách nhau 36 cấp) trong khi quy tắc thông thường là cấp phó bản không vượt quá 3 cấp so với cấp người chơi...