Chương 120: Nói dối liên miên
Bên trong nhà rất tối, mọi người tìm quanh một lúc mới thấy vài cây nến.
Sau khi thắp lên, cả nhóm bắt đầu quan sát căn phòng.
Có thể nói là ngôi nhà hoàn toàn trống trải.
Có bốn phòng ngủ, giường cũng không nhỏ, trong đó có một phòng còn đặt hai chiếc giường.
Chăn đệm các thứ nhìn vẫn khá sạch sẽ. Tuy đơn sơ, nhưng cũng không đến mức quá khổ.
Các người chơi bắt đầu phân chia phòng.
Trong 9 người có 5 nam và 4 nữ.
Kim Kiều là người lên tiếng trước:
“Tôi không ở chung phòng với hai chị em họ.”
Như vậy tức là cô ta sẽ ở riêng một phòng với nữ người chơi còn lại.
Bạch Trà và Từ Sinh Sinh ở cùng nhau.
Ba người chơi nam còn lại ở chung một phòng, hai người ở phòng khác. Không để ai ở một mình cũng là vì sợ nếu ở riêng sẽ xảy ra chuyện.
Mọi người đều không có ý kiến gì với cách phân chia này.
Sau khi chia phòng xong, tất cả lại tụ tập ở phòng khách.
Trong phòng khách có một chiếc bàn vuông và một chiếc ghế gỗ dài. Ngồi lên chiếc ghế ấy luôn có cảm giác như thể bất cứ lúc nào nó cũng có thể sập xuống.
“Chị, chị ngồi đi.” Từ Sinh Sinh kéo Bạch Trà ngồi xuống.
Cô bé cảm thấy Bạch Trà cần phải nghỉ ngơi, nếu không thì sẽ không chịu nổi.
Bạch Trà cũng không từ chối.
Nhưng chiếc ghế này khá cứng, bởi dù sao nó cũng là ghế gỗ, phía trên lại không có đệm. Khi tay chạm vào mặt gỗ, cô cảm thấy hơi ẩm ẩm.
Trong nhà cũng có chút ẩm như vậy.
Có lẽ là vì ngôi làng này nằm gần một cái hồ.
“Có ai có hướng suy đoán gì về cốt truyện không?”
Lúc này trông Cao Vĩ có vẻ đỡ hơn nhiều, cũng không còn nói mình chóng mặt nữa.
Nhưng vết thương do rắn cắn trên người anh ta và Vương Nham trông khá nghiêm trọng.
Vì thế anh ta khá lo sẽ xảy ra chuyện, nên gọi mọi người ra để thảo luận, tiện thể chờ Quý Tiểu Lan.
“Nhìn tên phó bản là biết rồi, có khi là những nhân vật như chúng ta đã từng làm chuyện gì đó có lỗi với cô ta, tám phần là cô ta quay lại để trả thù.”
Kim Kiều vừa nói vừa dùng một ngón tay xoay lọn tóc của mình.
“Nếu vậy thì… có phải chúng ta có thể hiểu rằng cô ta đã…”
Chữ ‘chết’ không ai nói ra, nhưng mọi người đều hiểu.
Ngay cả Từ Sinh Sinh dù có lơ đễnh đến đâu cũng nhận ra, nếu đã có quỷ đến báo thù, thì sớm muộn gì họ cũng phải chết.
“Vậy… cái chết của cô ấy… là vì chúng ta sao?” Từ Sinh Sinh nhỏ giọng hỏi.
Sắc mặt của mọi người đều trở nên khó coi.
“Có khả năng.”
“Vậy hướng điều tra tiếp theo của chúng ta vẫn nên tập trung vào mối quan hệ giữa chúng ta và cô ấy…”
Cao Vĩ còn chưa nói xong thì cổng sân đã bị ai đó đẩy mở.
Tiếng cửa vang lên rất rõ trong màn đêm, các người chơi lập tức im bặt, đồng loạt nhìn về phía cổng.
Rất nhanh sau đó, cửa phòng khách bị gõ.
Một giọng nói trẻ trung, dễ nghe truyền vào.
“Là tớ, Quý Tiểu Lan.”
Mọi người nhìn nhau.
Vương Giang Đào khẽ ho một tiếng.
“Cậu cứ vào đi, cửa không khóa.”
Cánh cửa gỗ phòng khách lập tức bị đẩy mở.
Cùng lúc luồng gió lạnh tràn vào, vạt váy của người bước vào cũng bị thổi bay nhẹ.
Quý Tiểu Lan để tóc ngắn, mặc một chiếc váy dài bằng vải bông đã hơi cũ, bên ngoài khoác một chiếc áo rộng đến ngang đùi, được kéo chặt lại.
Nhìn như vậy thì cô ấy ăn mặc khá kín. Váy dài tới mắt cá chân, giày cũng chỉ là một đôi giày vải.
Dung mạo của cô ấy gần như không khác gì so với trong bức ảnh.
Bạch Trà lặng lẽ quan sát gương mặt cô ấy.
Cô cảm thấy… không có khác biệt mới chính là vấn đề lớn nhất.
Người chơi thì còn có thể hiểu được.
Nhưng nhân vật trong cốt truyện, lại còn ở một ngôi làng miền núi hẻo lánh như vậy, sau mười năm mà dung mạo vẫn không thay đổi sao?
Hơn nữa gương mặt của Quý Tiểu Lan cũng không phải kiểu mặt búp bê.
Ngũ quan của cô ấy khá sắc, phần trung tâm khuôn mặt cũng dài. Thông thường kiểu gương mặt như vậy không hề ‘chống lão hóa’.
Tuy vậy, trông cô ấy vẫn rất dễ gần.
Cô ấy để đống đồ đang cầm trên tay xuống bàn.
“Tớ mang cho các cậu một ít đồ khô. Ở đây khá hẻo lánh, có thể có người sẽ không quen ở. Nếu có chuyện gì thì cứ sang gõ cửa bên cạnh, tớ ở ngay trong khu nhà kế bên.”
Vẻ mặt cô ấy rất tự nhiên, vừa nói vừa lấy ra hạt dưa, đậu phộng và cả kẹo cưới.
Ngoài ra cô ấy còn mang đến hai cây nến.
Đó là hai cây nến đỏ dùng trong đám cưới.
“Đường điện trong làng bị hỏng rồi, e là dạo này sẽ không có điện. Các cậu cứ tạm dùng nến vậy. Tớ sợ các cậu không đủ dùng nên mang thêm hai cây, đây còn có cả diêm nữa.”
Nói xong, bầu không khí bỗng chìm vào im lặng.
Quý Tiểu Lan mím môi, tay khẽ đỡ lấy eo.
“Các cậu… các cậu có thể đến đây, tớ thật sự rất vui. Dạo này các cậu sống thế nào? Chắc chắn đều tốt hơn tớ rồi nhỉ?”
Câu hỏi này thực sự rất khó trả lời.
Trong một cuộc trò chuyện bình thường thì kiểu lời như vậy cũng không có gì lạ, nhưng nếu giả định rằng Quý Tiểu Lan đã chết, thì câu này lại trở nên rất vi diệu.
Trong lúc các người chơi còn đang cân nhắc nên trả lời thế nào, thì Quý Tiểu Lan lại giống như chỉ tùy tiện hỏi một câu.
Cô ấy lại đổi sang chủ đề khác.
“Thục Nhã, hồi đại học hai chúng ta thân nhất, sao cậu cứ không để ý tới tớ vậy? Là vì bao năm nay tớ không liên lạc với cậu sao?”
Trần Thục Nhã chính là nhân vật mà Bạch Trà đang đóng.
Kim Kiều đứng bên cạnh lộ ra ánh mắt hả hê khi thấy người khác gặp họa.
Bạch Trà sững lại một chút, rồi mím môi.
Cô nhìn Quý Tiểu Lan một lúc với ánh mắt có phần phức tạp, sau đó đứng dậy.
“Tớ chỉ là… không biết nên nói gì.”
Bạch Trà bước tới bên cạnh Quý Tiểu Lan, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô ấy.
Tay của hai người đều khá lạnh.
Nhưng khác ở chỗ tay Quý Tiểu Lan hơi ẩm.
“Dù sao cũng đã nhiều năm trôi qua rồi.” Bạch Trà khẽ thở dài, ánh mắt vừa dịu dàng vừa mang theo chút hoài niệm.
Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng sờ mặt Quý Tiểu Lan rồi giúp cô ấy vuốt lại tóc.
Rõ ràng nhìn tóc vẫn khô, nhưng khi chạm vào lại ẩm ẩm, giống như tóc vừa gội xong, gần khô mà vẫn chưa khô hẳn.
“Cậu thì chẳng thay đổi mấy.” Bạch Trà nói một cách rất tự nhiên.
Sau đó, dưới ánh mắt đầy khâm phục của các người chơi, cô trực tiếp ôm lấy Quý Tiểu Lan.
“Xin lỗi. Mấy năm nay tớ thật ra vẫn luôn nhớ cậu, không biết cậu sống thế nào. Có lúc tớ cũng muốn hỏi nhưng lại không biết nên mở lời thế nào… không ngờ quay đầu lại thì cậu đã sắp kết hôn rồi. Cậu… người cậu kết hôn là…”
Cơ thể Quý Tiểu Lan bỗng cứng lại trong chốc lát.
Ánh mắt cô ấy có chút né tránh, rồi nhẹ nhàng thoát ra khỏi vòng tay của Bạch Trà.
“Muộn rồi, các cậu nghỉ ngơi trước đi. Tớ không làm phiền nữa, ngày mai lại nói chuyện.”
Nói xong cô ấy liền rời đi.
Vương Giang Đào có chút khâm phục nói:
“Cô giỏi thật đấy, còn dám ôm cô ta luôn.”
Bạch Trà mỉm cười với anh ta.
“Dù sao cô ấy cũng gọi tôi là bạn thân, nên thử xem thôi.”
Liếc thấy Kim Kiều đứng bên cạnh đang bĩu môi định nói gì đó, cô lại nói thêm: “Nhưng từ tình huống vừa rồi, có lẽ quan hệ giữa tôi và cô ấy thật sự rất tốt.”
Ánh mắt của không ít người chơi khẽ lóe lên.
Sau khi hoàn hồn từ hành động táo bạo vừa rồi của Bạch Trà, rồi nhìn lại phản ứng của Quý Tiểu Lan, mọi người cảm thấy không giống như Bạch Trà có lỗi với Quý Tiểu Lan, mà dường như là ngược lại.
“Khụ khụ khụ…”
Bạch Trà bỗng ho dữ dội. Vì ho quá mạnh, trong mắt cô trào ra nước mắt sinh lý.
“Lạnh quá… lúc nãy người cô ấy lạnh quá. Tôi về nghỉ trước nhé, mọi người cứ nói chuyện đi.”
Trông cô có vẻ khá yếu.
Từ Sinh Sinh vội vàng đỡ lấy cô, dìu cô vào phòng.
Sau khi cửa phòng đóng lại, Bạch Trà lập tức trở lại bình thường.
Từ Sinh Sinh sững người.
Cô bé thấy Bạch Trà đưa một ngón tay lên môi ra hiệu im lặng, rồi đi đến bên giường, cầm quyển Ngũ Tam lên, viết một dòng chữ lên đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
