Chương 119: Bà ngoại dẫn đường
Một bà lão đang đứng ở đó.
Trời tối om, mà bà lão lại gầy đến đáng sợ, gầy đến mức hốc mắt lõm sâu, cả đôi mắt trông như một mảng bóng tối.
Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ giật mình.
【Khiếp, cái bà cụ này trông…】
【Trời, nửa đêm không ngủ được nên vào trò chơi xem, sao streamer tôi theo dõi lại đang ở trong phó bản nữa rồi?】
【Hôm nay người xem hơi ít nhỉ…】
【Chắc là qua hết phó bản của Thẩm Khinh Trần rồi.】
【? Thẩm Khinh Trần vậy mà lại vào phó bản sao?】
【Đúng vậy. Nếu không phải thấy streamer hình như có em gái ruột vào cùng, hiếm khi thấy người thân cùng vào phó bản như vậy, tôi cũng đã đi xem bên kia rồi.】
【Ừm… tôi cũng qua xem thử đây. Xin lỗi streamer nhé, tạm biệt cô. Dù sao streamer hình như cũng không mở bình luận, chắc cũng không để ý.】
Bạch Trà quả thật không mở bình luận.
Lần này Từ Sinh Sinh cũng vào phó bản, nên cô tắt luôn phần bình luận, tập trung toàn bộ vào trò chơi.
Thấy họ không trả lời, bà lão lại hỏi thêm một câu: “Các người là ai?”
“À…” Vương Giang Đào cười nói: “Là thế này, bọn cháu đến tham dự hôn lễ của Quý Tiểu Lan.”
Bà lão nghe vậy chợt hiểu ra, trên gương mặt đầy nếp nhăn nở một nụ cười, thậm chí còn nhìn thấy được hàm răng đã bị rụng mất mấy cái.
“Ra là bạn học của Tiểu Lan à. Ta là bà ngoại của Tiểu Lan. Mấy ngày trước con bé đã nói với ta rồi, bảo sẽ có một nhóm bạn học tới.”
Bà lão vừa nói vừa run rẩy bước về phía trong làng.
“Đi theo ta. Ta đã dọn sẵn cho các cô cậu một khu nhà, bên trong có ba bốn gian phòng, chen chúc một chút thì chắc cũng ở được.”
Bà lão đi rất chậm.
Các người chơi cũng chậm rãi theo sau, vừa đi vừa quan sát xung quanh.
Ngôi làng này không lớn, chắc chỉ khoảng mười mấy hộ.
Tổng cộng dân số có lẽ chỉ vài chục người.
Trước nhà nào cũng treo đèn lồng đỏ, điều này thực ra khá kỳ lạ.
Bình thường trong làng có người kết hôn thì cũng chẳng thể nào có chuyện nhà nhà đều treo đèn lồng đỏ được, nhiều nhất cũng chỉ là cả làng cùng tụ họp ăn tiệc mà thôi.
“Bà ơi, bà là gì của Tiểu Lan vậy ạ?” Bạch Trà lên tiếng hỏi.
“Tiểu Lan là cháu ngoại của ta!”
Nhắc đến Quý Tiểu Lan, trên gương mặt bà lão lộ ra vẻ tự hào.
“Cháu ngoại của ta giỏi lắm, là người duy nhất trong làng những năm gần đây thi đỗ đại học! Hơn nữa tính tình cũng tốt, lương thiện. Không giống mấy người trong làng khác, thi đỗ đại học xong là không quay về nữa, con bé học xong là đã quay về dạy học rồi!”
“Tốt biết bao… tốt biết bao…” Đang nói, bà lão bỗng dừng bước, quay đầu nhìn Bạch Trà.
“Cô là bạn học của cháu ngoại ta, chẳng lẽ trước đây con bé chưa từng nhắc đến ta với cô sao?”
Các người chơi đều trở nên căng thẳng.
Bạch Trà bình tĩnh đáp.
“Nghe bà nói vậy thì hình như cô ấy cũng từng nhắc qua, nhưng bình thường cô ấy bận học lắm, rất ít khi nói chuyện gia đình. Ở trường, cô ấy là một người rất chăm chỉ.”
Nghe vậy, bà lão lập tức cười tươi.
“Đúng vậy! Cháu ngoại ta đương nhiên là tốt như vậy. Con bé từ nhỏ đã chăm chỉ học hành. Đi học ở thị trấn thì đường rất xa, mỗi ngày bốn giờ sáng đã phải dậy, về đến nhà còn giúp ta làm việc…”
Bà lão cứ lẩm bẩm mãi không thôi.
“Con bé Tiểu Lan ấy… chỗ nào cũng tốt… là do tôi không tốt…”
Bà lão bỗng nhiên nói nhỏ lại.
Thực ra vì đã rụng mất vài chiếc răng nên lời nói của bà vốn đã hơi không rõ ràng, kiểu lẩm bẩm mơ hồ thế này lại càng khiến người khác khó mà nghe được.
Mà trạng thái như vậy của bà rất có thể liên quan đến tình tiết cốt truyện quan trọng.
Kim Kiều chen lên phía trước, đẩy Bạch Trà sang một bên, rồi trực tiếp bước tới đỡ lấy bà lão.
“Bà ơi, để cháu dìu bà nhé. Cháu thấy bà đi đứng có vẻ không vững lắm!”
Khi tay cô ta chạm vào cánh tay bà lão, Kim Kiều liền cảm nhận được một thứ cảm giác lạnh buốt và cứng đờ truyền đến.
Cô ta có hơi hối hận.
Nhưng NPC này rõ ràng là NPC dẫn dắt, chắc chắn có thể cung cấp rất nhiều thông tin cốt truyện.
Trong điều kiện đảm bảo bản thân còn sống, tất nhiên vẫn phải cố gắng đạt đánh giá cao hơn, vì như vậy mới nhận được nhiều điểm hơn.
Thấy lúc nãy chỉ với một câu nịnh bợ đơn giản của Bạch Trà mà bà lão đã nói nhiều như vậy, hơn nữa cô ta còn ghét hai chị em họ, nên Kim Kiều quyết định tự mình hỏi.
“Bà sao lại nói mình không tốt chứ? Cháu thấy Tiểu Lan tốt như vậy, chắc chắn cũng là do bà dạy dỗ tốt mà!”
Từ Sinh Sinh ở bên cạnh liền trợn mắt.
Người phụ nữ này đúng là khó hiểu thật.
Bà lão bỗng nhiên im lặng.
Đôi mắt đục ngầu của bà nhìn Kim Kiều một cái.
“Cô cảm thấy… ta là người tốt sao?”
Kim Kiều cứng đờ người lại.
Câu hỏi này nghe u ám đến rợn người.
Cô ta muốn rút tay lại, nhưng cổ tay đã bị đối phương nắm chặt lấy.
Trước đó bà lão mặc một chiếc áo khoác khá dày, cảm giác lạnh lẽo kia đã rất rõ ràng rồi. Giờ tay chạm trực tiếp vào cổ tay bà, Kim Kiều lập tức rùng mình một cái.
Cô ta chỉ có thể gượng cười.
“Dù sao Tiểu Lan tốt như vậy, chắc chắn bà cũng là người rất tốt.”
Cô ta cũng không phải hoàn toàn không có đầu óc. Bà lão thích cháu gái mình đến thế, khen cháu gái của bà chắc chắn sẽ không sai.
Quả nhiên, bà lão chậm rãi buông tay ra.
Bà lão vừa gật đầu lại vừa lắc đầu.
“Ta không phải người tốt… là ta vô dụng…”
Sau đó bà không nói thêm gì nữa.
Bầu không khí liền trở nên gượng gạo.
Cũng may là đã đến nơi.
Bà lão lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa, mở cánh cổng gỗ của khu nhà.
Tiếng cửa gỗ mở ra kêu két rất lớn.
Một cơn gió lạnh lẽo thổi ra từ bên trong sân.
“Các cô cậu cứ ở tạm đây đi. Bên trong tự dọn dẹp lấy nhé, ta già rồi, muốn làm gì cũng khó.”
Bà lão nói xong thì định rời đi.
Bạch Trà khẽ lên tiếng: “Bà ơi, Tiểu Lan giờ đã nghỉ chưa ạ? Có phải bọn cháu đến không đúng lúc không? Dù sao cũng là nửa đêm rồi…”
Bà lão khựng lại một chút, quay đầu nhìn cô.
“Nếu cô muốn gặp nó thì để ta hỏi thử xem.”
Nói xong, bà lão liền rời đi.
Đợi đến khi bà lão đi xa hẳn, Kim Kiều đột nhiên quay phắt lại.
“Cô làm cái gì vậy? Cô muốn hại chết bọn tôi à? Ai mà không biết Quý Tiểu Lan là mấu chốt quan trọng nhất? Cô còn nói muốn gọi cô ta tới?”
Bạch Trà hoàn toàn không để ý đến cô ta, cứ thế đi thẳng vào trong sân.
Sắc mặt Kim Kiều tái mét, nhấc chân định đuổi theo, nhưng đã có hai người chơi đi trước cô ta một bước.
Là Vương Giang Đào và Trương Phong.
Vương Giang Đào cười với cô ta một cái.
“Điều cô lo lắng cũng không phải hoàn toàn vô lý. Nhưng vậy thì cô có định ở đây không?”
Tất nhiên chẳng ai muốn gặp nữ quỷ.
Nhưng không gặp là chuyện không thể.
Thà gặp một lần ngay ngày đầu, có khi còn đỡ hơn để đến lúc sau.
Thời gian tổ chức hôn lễ là ngày 1 tháng 9, hôm nay là 27 tháng 8.
Vẫn còn bốn ngày nữa.
Trò chơi tuy không quy định thời gian cụ thể, nhưng những người chơi có chút kinh nghiệm đều biết rằng bốn ngày này chính là khoảng thời gian để họ điều tra cốt truyện.
Một khi hôn lễ bắt đầu…
Giấc mơ của các người chơi gần như đều giống nhau, cuối cùng đều chết trong hôn lễ, trái tim bị moi ra.
Kim Kiều hậm hực bước vào trong.
Cô ta đơn giản là ghét hai chị em kia.
Nói chuyện thì chẳng kiêng dè gì, lại còn luôn mở to đôi mắt vô tội nhìn quanh, giả bộ ngây thơ ngốc nghếch, buồn nôn chết đi được!
Đã bước vào trò chơi rồi, ai mà tin bọn họ là kiểu ngây thơ vô hại chứ!
Bạch Trà, người đang bị cô ta ghét, lúc này đã đẩy cửa phòng khách ra.
Bạch Trà không quan tâm Kim Kiều nghĩ gì, nhưng ác ý mà đối phương thể hiện ra, cô đã ghi nhớ.
Nếu cô ta biết điều thì thôi.
Nếu không biết điều thì… Cô sẽ khiến cô ta biết điều.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
