Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 394

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 26

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10323

Âm Hoài Quỷ Thai (114-136) - Chương 116: Càng lúc càng gần

Chương 116: Càng lúc càng gần

Bên trong xe khách rơi vào một bầu không khí yên lặng quái dị.

Không một ai lên tiếng.

Dưới ánh nhìn căng thẳng của mọi người, đèn pha của chiếc xe khách bỗng chớp tắt một cái.

Khi ánh đèn sáng trở lại, chiếc kiệu hoa đã biến mất.

Tài xế khởi động lại xe, tiếp tục lái về phía trước.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong xe lại càng trở nên yên tĩnh hơn.

Bạch Trà liếc nhìn tập tạp chí treo sau lưng ghế phía trước.

Phía sau ghế còn dán quảng cáo, là quảng cáo đồ định hình vóc dáng.

Mấy quyển tạp chí cũng gần như toàn quảng cáo, xen lẫn vài mẩu truyện đạo đức hôn nhân gia đình.

Bạch Trà lật vài trang.

Một tờ giấy cũ rơi ra từ trong đó.

Tờ giấy đã hơi ngả vàng, đặc biệt là ở những chỗ nếp gấp.

Mở ra xem, bên trong có một dòng chữ.

Nét chữ rõ ràng, thanh tú, trông khá giống chữ của con gái.

【Hy vọng tôi có thể thực hiện được ước mơ của mình.】

Có người chơi tinh mắt đã nhìn thấy cảnh này, anh ta cũng lập tức kiểm tra tạp chí của mình xem có tờ giấy nào không.

Sau khi phát hiện không có, anh ta nhìn sang Bạch Trà.

“Cái đó… có thể cho chúng tôi xem một chút không?”

Bạch Trà đương nhiên không từ chối, liền đưa tờ giấy cho họ.

Mọi người chuyền tay nhau xem tờ giấy.

Chàng trai trước đó tự giới thiệu là Vương Giang Đào lên tiếng: “Cái này… có phải là của… ừm… người kia không?”

Ai cũng hiểu ‘người kia’ mà anh ta nói đến chính là Quý Tiểu Lan, nhưng không ai nói thẳng tên ra. Ai mà biết được việc nhắc đến cái tên đó có gây ra chuyện gì không?

Đúng lúc đó, chiếc xe khách đột ngột phanh gấp.

Các người chơi lại đâm vào ghế phía trước.

Ngẩng đầu nhìn lên phía trước, quả nhiên lại là chiếc kiệu hoa đó.

“… Có phải… nó gần hơn một chút rồi không?”

Sau một lúc im lặng, có người chơi lên tiếng.

Chỉ một câu nói thôi cũng đủ khiến da đầu mọi người tê dại.

“Không phải chứ… cái này là sao vậy? Mới bắt đầu mà…”

Có cần vừa vào đã bày ra trận thế như này không?

Từ Sinh Sinh vừa căng thẳng, lại vừa hơi phấn khích.

Lần này cũng giống như lúc nãy, chiếc kiệu hoa dừng lại khoảng ba phút.

Đèn xe chớp tắt một cái, rồi chiếc kiệu lại biến mất.

Sau đó tài xế tiếp tục lái xe.

Một tài xế bình tĩnh đến mức đáng sợ như vậy, chứng tỏ ông ta không phải người bình thường, thậm chí có lẽ còn chẳng phải người.

“Nó chắc chắn sẽ còn xuất hiện nữa. Hay là chúng ta bàn trước xem… nếu thật sự đụng phải nó thì phải làm sao?”

Mọi người nhìn nhau, không ai nói gì.

“Nhưng tại sao nó lại xuất hiện ở đây? Trong giấc mơ tôi nhớ là đi rất suôn sẻ, không phải cứ thế đến nơi luôn sao?”

“Cậu ngốc à? Điều đó chỉ chứng tỏ đoạn đường đó có khả năng sống sót cao hơn thôi.”

Giấc mơ và trò chơi chưa bao giờ giống nhau.

Trò chơi nguy hiểm hơn giấc mơ rất nhiều.

Nếu thật sự có ai coi giấc mơ là tiêu chuẩn để vượt ải, thì kết cục chỉ có chết chắc.

Bạch Trà lúc này lại móc ra một tờ quảng cáo từ túi phía sau ghế trước.

Đó là tờ quảng cáo của một khu du lịch, địa điểm chính là Lan Sơn.

Tờ quảng cáo này cũng khá sơ sài, là một tờ giấy mỏng màu đỏ hồng, trên in chữ đen và ảnh đen trắng.

Bức ảnh là một ngôi chùa.

Bên cạnh ngôi chùa là một cái hồ.

Nội dung trên tờ quảng cáo đại khái viết rằng ngôi chùa này tên là chùa Nhược Lan, ở đây cầu nguyện rất linh nghiệm, hoan nghênh mọi người đến tham quan.

Nhưng chỉ cần nhìn cái tên cũng biết là đang ăn theo xu hướng.

Dù trên tờ quảng cáo không ghi ngày tháng, nhưng dựa vào mấy mốc thời gian trên tạp chí và quảng cáo xung quanh thì chắc là khoảng từ năm 2012 đến 2015.

Thời điểm đó, loạt phim truyền hình Liêu Trai vẫn còn rất được người ta quan tâm.

Bên cạnh cũng có người thò tay vào túi sau ghế tìm thử, cũng móc ra một tờ quảng cáo giống vậy.

Nhưng không phải ai cũng có.

Có người còn móc ra một đống thứ gì đó không rõ là gì.

Trông giống trái cây bị hỏng, đã mốc meo và thối rữa.

Từ Sinh Sinh thì mò ra một cây bút.

Đó là một cây bút máy Anh Hùng, mực bên trong đã khô cạn, lớp sơn trên thân bút cũng bong tróc vài chỗ. Ngòi bút thì vẫn ổn, chỉ không biết sau khi bơm mực lại có dùng được hay không.

Từ Sinh Sinh buồn bã nhìn quyển Ngũ Tam trong lòng mình, rồi lại nhìn cây bút.

Đây chính là số phận mà một học sinh cấp ba như mình không thể trốn khỏi sao?

Bạch Trà tiêu 1 điểm tích lũy, đổi cho cô bé một lọ mực xanh cực kỳ bình thường.

Tên của loại mực này đúng là ‘mực xanh cực kỳ bình thường’, nên mới rẻ như vậy.

Ngược lại, phần giới thiệu của quyển Ngũ Tam lại tuyên bố hùng hồn rằng chỉ cần làm xong thì thi đại học chắc chắn sẽ đạt điểm cao.

Từ Sinh Sinh nhìn lọ mực, lại nhìn cây bút, rồi vặn mở bút ra.

Bên trong vẫn còn một ít cặn mực khô, nhưng không ảnh hưởng đến việc hút mực.

Cô bé tiện tay lấy tờ quảng cáo lau phần mực dính ở ngòi bút, rồi vạch thử vài nét lên đó, mực ra rất trơn tru.

Rất tốt, cô bé chuẩn bị bắt đầu chăm chỉ học tập… mới lạ!

“Ánh sáng trong xe không đủ.” Từ Sinh Sinh khẽ nói, chớp chớp đôi mắt rất giống Bạch Trà.

Đôi mắt của Từ Sinh Sinh thừa hưởng từ mẹ, còn mắt của cha Bạch Trà và cô cô lại giống hệt nhau.

Vì vậy, đôi mắt của hai chị em trông rất giống nhau.

Ánh sáng trong xe quả thật rất yếu, bởi vì chỉ khi đèn pha phía trước chiếu xuống đường, ánh sáng mới hắt vào trong xe được một chút.

Những ghế phía trước còn sáng hơn một chút, còn hàng ghế cuối nơi họ ngồi thì tối hẳn.

“Không sao đâu. Sau khi ra khỏi trò chơi, cơ thể em sẽ trở lại trạng thái như trước khi vào, không cần lo bị cận.” Bạch Trà hiểu ngay ý của cô bé, liền ghé sát tai thì thầm.

Từ Sinh Sinh: “…”

Chị, chị đúng là ác quỷ mà!!

Nếu mẹ em nghe thấy chắc phải bái chị làm thầy mất!!!

Trong lúc hai người đang thì thầm với nhau, chiếc xe lại phanh gấp lần nữa.

Lần này, chiếc kiệu hoa quả nhiên đã gần hơn.

Lần đầu tiên khoảng cách đại khái xa bằng một chiếc xe khách.

Lần thứ hai chỉ còn một nửa.

Còn bây giờ, khoảng cách lại rút ngắn thêm một nửa nữa.

Khoảng cách giữa nó và chiếc xe giờ chắc chỉ còn chừng hai hàng ghế.

Hơn nữa, gió dường như cũng mạnh lên.

Tấm rèm của chiếc kiệu hoa lay động theo gió. Dù chưa bị vén hẳn lên, nhưng dưới ánh đèn xe chiếu vào, người ta đã có thể thấy bên trong phần thấp của kiệu, lộ ra một đôi giày thêu màu đỏ.

Không khí trong xe dường như cũng lạnh đi vài phần.

Có thể chỉ là tâm lý, cũng có thể thật sự lạnh xuống. Nhiều người vô thức xoa xoa cánh tay, nổi cả da gà.

Từ Sinh Sinh ôm lấy Bạch Trà, cố dùng nhiệt độ cơ thể mình sưởi ấm cho cô.

“Chị, đừng sợ!”

Bạch Trà: “…”

Thật ra, có lẽ cô là người duy nhất ở đây hoàn toàn không có cảm giác gì.

Chỉ cần không phải kiểu bị khống chế trong giấc mơ, thì khi gặp những chuyện thế này, cô rất khó sinh ra cảm xúc sợ hãi.

Cô vỗ vỗ lưng Từ Sinh Sinh rồi nói: “Không sao đâu. Cái này vẫn còn ổn. Nếu cô ta trực tiếp bò lên cửa sổ phía sau xe mình, lúc đó mới thật sự có chuyện.”

Cuộc đối thoại của hai chị em tuy đã hạ thấp giọng, nhưng cũng không phải là thì thầm sát tai.

Ngoại trừ Từ Sinh Sinh là người mới, những người còn lại ở đây đều không phải người mới, cơ thể ít nhiều cũng từng được cường hóa.

Thậm chí dù không cường hóa thì vẫn có thể nghe được.

Có người vẻ mặt phức tạp định quay đầu nhìn hai chị em, nhưng lại bị câu nói của Bạch Trà dọa cho không dám nhìn ra cửa sổ phía sau nữa.

Đặc biệt là Vương Giang Đào và Trương Phong ngồi phía lối đi.

Vương Giang Đào ngồi ở hàng ghế bên này nhìn Bạch Trà đang ngồi ở hàng ghế bên kia lối đi với ánh mắt đầy ai oán.

Bạch Trà chỉ nở nụ cười dịu dàng, hồn nhiên vô tội.

Chiếc kiệu hoa lại biến mất.

Trong lòng mọi người không tránh khỏi dâng lên cảm giác lo lắng.

Ai mà biết lần sau khi nó xuất hiện sẽ biến thành tình huống gì?

Nhỡ đâu lần tới nó trực tiếp lao thẳng vào xe thì sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Loạt phim truyền hình Liêu Trai (thường gọi là Liêu Trai Chí Dị) là các bộ phim cổ trang Trung Quốc/Hồng Kông chuyển thể từ tuyển tập truyện ma quái nổi tiếng của Bồ Tùng Linh thời nhà Thanh. Phim nổi tiếng với các câu chuyện siêu nhiên về tình yêu giữa người và ma/hồ ly, lồng ghép yếu tố báo ứng và phê phán xã hội. Một trong những thương hiệu bút máy lâu đời và nổi tiếng nhất của Trung Quốc.