Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 72

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 3: Thiếu Nữ và Huyễn Diệt Vực Sâu - Chương 146: Đỏ và Đen (8)

Trong lòng tôi chợt kinh hãi, vội đưa mu bàn tay lau đi nước mắt, chẳng buồn để tâm đến máu mũi đang không ngừng chảy ra, lập tức ngẩng đầu lên.

Trên mái nhà đối diện bên kia con phố, Hồng y Nero đang đứng bên mép, toàn thân run lên bần bật. Không khí xung quanh hắn vặn vẹo lạ thường, một tay nắm chặt sợi dây chuyền trước ngực, ánh sáng trắng rực phát ra từ đó càng thêm chói mắt, cảm giác an lòng kỳ lạ đó vẫn quẩn quanh trong lòng tôi, chỉ là… tôi lại không hề bị lún vào vũng lầy.

Cảnh tượng này giống như thể… sức mạnh do Nero phóng ra, lại trói buộc chính hắn, giam hắn vào trong đó. Hắn dường như không thể động đậy, rất nhanh ngay cả âm thanh yếu ớt cũng không phát ra được, toàn thân cứng đờ, cứ thế bị cố định trên mái nhà.

Đã xảy ra chuyện gì…

Trong lòng tôi đầy hoang mang, nhìn con phố trống không trước mắt, tự mình bước về phía trước vài bước, Diễm Dực sau lưng chớp mấy cái, rồi thu vào trong cơ thể. Tôi đưa ngón tay ra, đầu ngón tay ngưng tụ ra sương trắng, chuẩn bị bắn ra phía trước.

“Tiểu Syl, lùi lại.”

Xoẹt!

Bên phải loé lên ánh điện, bóng dáng Carlos xuất hiện nơi khoé mắt, bàn tay còn vương ánh sét đặt lên vai tôi, kéo tôi lùi lại hai bước, chậm rãi lắc đầu.

“Đừng đi về phía trước nữa.”

Sau đó, tay kia của hắn thò vào trong giáp ngực, lôi ra một chiếc khăn tay trắng muốt, đưa về phía tôi. Tôi đưa tay nhận lấy, tuỳ tiện quệt lên mặt một cái, lau sạch máu mũi rồi vứt bừa xuống đất.

Máu cầm rất nhanh, sau khi cảm giác đau nhức trên mặt qua đi, nước mắt cũng không chảy ra nữa. Tôi hít hít mũi quay đầu lại, đối diện với đôi mắt xanh biếc như ngọc của Carlos, khẽ chau mày.

“Chuyện gì vậy?”

Carlos lắc đầu, không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn về phía xa bên cạnh tôi.

Tôi nhìn theo ánh mắt của hắn, quay đầu lại.

Cuối con phố bên phải, có một bóng người cao gầy đang đi về phía này.

“Ồ, Carlos~”

Hắn đang chào chúng tôi. Giọng nói có phần lả lướt từ xa truyền đến, nghe có chút quen tai.

Tay trái của bóng người đưa thẳng ra trước người, lòng bàn tay hướng lên trời, ánh vàng nhàn nhạt như con rắn dài luân chuyển quanh người hắn, một quả cầu vàng cỡ nắm tay lơ lửng trên đỉnh đầu, càng làm nổi bật mái tóc vàng rối bù của hắn.

Mà cánh tay phải của hắn, dường như còn đang kẹp một người phụ nữ. Mái tóc ngắn màu xanh nước của người phụ nữ rũ xuống từ trong ánh vàng mỏng manh, loà xoà che khuất cả gương mặt.

“A ha! Tiểu~Hắc~Thán~”

Oong...

Bóng người biến mất khỏi ánh vàng.

Giây tiếp theo, một gương mặt đẹp trai đến vô lý, đang cười tủm tỉm, tức khắc xuất hiện ngay trước mặt tôi.

“Tạ ơn Thần Minh, đã cho ta gặp lại một ngươi đáng yêu và vẹn toàn~”

Hắn thu quả cầu lại, giơ tay định xoa đầu tôi.

Bốp!

Theo phản xạ, tôi gạt tay hắn ra, không để ý đến dáng vẻ chán nản của đối phương, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm người phụ nữ đang bị hắn kẹp dưới nách một cách nhẹ nhàng.

Đó là Margaret.

Vết máu trên người cô ấy đã được xử lý sạch sẽ bằng cách nào đó không rõ, bộ tu sĩ bào trắng tuy chi chít lỗ thủng nhưng vải vóc lại trông mới lạ thường, ngay cả tóc cũng trở nên sạch sẽ mềm mượt, lúc này đang bị người đàn ông ôm ngang hông tuỳ tiện treo bên cạnh, đầu và chân gập lại rũ xuống, vẫn đang trong trạng thái bất tỉnh.

Tôi cúi người xuống, đưa hai ngón tay về phía khuôn mặt bị tóc che khuất của cô ấy, thử hơi thở ở mũi.

…Vẫn như trước, không có hơi thở.

“Yên tâm đi, cô ấy không sao.” Nhưng người đàn ông tóc vàng lại nói với tôi như vậy.

Tôi nhíu chặt mày nhìn hắn.

“Trị Dũ Thần Tích của Tiểu Margaret siêu lợi hại lắm đấy. Sự thấu hiểu của cô ấy về sinh mệnh vượt xa sức tưởng tượng của ngươi, tình huống này cũng không phải lần đầu, chết không nổi đâu~”

Người đàn ông xua tay, trên mặt vẫn là dáng vẻ cười cợt.

“Giáo Tông đại nhân, mau lên.”

Carlos ở bên cạnh nhìn Hồng y Nero đang không thể động đậy, không nhịn được mà thúc giục.

“Đừng có giục, Tiểu Hắc Thán còn chưa chào hỏi ta đàng hoàng nữa mà… Sao nào Tiểu Hắc Thán, dạo này sống vui không? Cơ thể có chỗ nào không khoẻ không? Đợi ta giải quyết xong việc vặt, sẽ giúp ngươi kiểm tra một lượt~” Giáo Tông Angel cười nói với tôi.

Dù hắn thậm chí còn đang mặc một bộ đồ ngủ, tóc tai bù xù như thể từ hôm qua đến giờ chưa hề chải chuốt, giọng điệu nói chuyện cứ như mấy tên lưu manh đầu đường xó chợ, nhưng hắn đúng là Giáo Tông của Thần Thánh Giáo Hội.

Một kẻ lôi thôi lếch thếch…

Dù là Giáo Tông, cũng không thể khiến người ta nảy sinh chút lòng tôn kính nào.

Tôi bĩu môi, không muốn đáp lời hắn.

Quả cầu vừa rồi, trong nháy mắt đã bay xuống rồi biến mất, tôi còn chưa nhìn rõ hắn đã cất nó đi đâu… đó là thứ gì vậy?

“Angel!” Carlos ở bên cạnh hơi cao giọng.

“Được rồi, được rồi, biết rồi…”

Angel giơ tay đầu hàng, có chút tủi thân nhìn tôi một cái, sau đó đưa Margaret cho Carlos.

Carlos đưa tay ôm ngang cô ấy: “Đây là… Thánh Nữ điện hạ?”

“Đúng vậy.”

Angel xoay người đi về phía đối diện con phố.

“Sao lại ra nông nỗi này… mấy tu sĩ đi cùng anh đâu rồi?”

“Đang đợi ở xa. Ta không muốn họ qua đây nộp mạng…” Angel vung tay, ánh vàng loé lên, trong nháy mắt đã dịch chuyển đến mái nhà đối diện, “Thật là… từng người từng người một, cộng lại cũng sắp một ngàn tuổi rồi, toàn là mấy lão già cố chấp không biết điều… này Nero, nghe ta nói không? Các người phải học cách bắt kịp thời đại đi chứ…”

Hồng y Nero vẫn không nhúc nhích, đôi mắt mở to nhìn thẳng về phía trước, dường như không hề hay biết việc Giáo Tông đang đến gần.

Tôi và Carlos sóng vai đứng giữa con phố, ngẩng đầu nhìn Angel đi đến bên cạnh Nero, định vỗ mặt đối phương, nhưng giây tiếp theo lại nhanh chóng rụt tay lại, mặt đầy vẻ ghét bỏ.

“Oa, bị biến thành cái dạng ghê tởm thế này… mà như vầy chắc cũng không sống được bao lâu nữa nhỉ? Tiểu Hắc Thán, ra tay cũng ác thật đấy.”

“Hắn muốn giết tôi.”

“Vậy thì ngươi cứ giết quách hắn đi.”

“Margaret không cho.”

“…Chậc.” Angel nghe vậy chép miệng một tiếng, khẽ lắc đầu, “Tiểu Margaret này, đầu óc cứng nhắc thật… nói bao nhiêu lần không nghe, vẫn cứ như vậy.”

Ồ~

Xem ra Giáo Tông đại nhân không phải là người tuân thủ quy tắc cho lắm…

Tôi cười lên: “Vậy giờ tôi giết hắn, được không?”

“Không được.”

Angel còn chưa nói, Carlos ở bên cạnh đã nhanh miệng: “Trước hết áp giải hắn vào địa lao, còn có chuyện cần hỏi.”

Tôi quay đầu lại, đối diện với ánh mắt có phần kinh ngạc của Carlos.

“Tiểu Syl, cô…”

“Sao?”

Trong lòng tôi có chút không vui, híp mắt nhìn hắn.

“…Không, không có gì.” Do dự một lát, Carlos chậm rãi lắc đầu, sau đó chuyển chủ đề, “Cô thật sự không bị thương sao? Sắc mặt trông tệ quá, có chút giống như mất máu quá nhiều.”

“Vậy sao?”

Tôi bất giác sờ lên má.

Nghe hắn nói vậy, một cảm giác mệt mỏi nhàn nhạt đột nhiên ùa vào lòng… năng lượng trong cơ thể vẫn đang âm thầm cuộn trào, cũng không quá dữ dội, chỉ là rõ ràng khác với trạng thái bình thường.

Lúc trước tôi tưởng là do nuốt phải Nghiệp Hỏa, nhưng vẫn chưa hoàn toàn quen được, cộng thêm tình hình khẩn cấp, đợi cảm giác nóng rực đó qua đi, tôi cũng không để ý nữa, cũng không suy nghĩ nhiều về chuyện nuốt chiếc nhẫn. Đến lúc này mới cảm thấy trong dạ dày có chút khó chịu… hơi giống cảm giác khó tiêu.

Từ khi đến thế giới này, tôi chưa từng trải qua cảm giác này, ăn uống rất ngon miệng.

Nhưng lúc này quả thực có một chút.

Hai luồng năng lượng trong cơ thể vẫn đang có những biến đổi không rõ, cũng chính sự biến đổi này khiến tôi cảm thấy mệt mỏi… nhận ra điều này, tôi vén mái tóc bạc của mình lên, đưa đến mũi khẽ ngửi.

Không có mùi gì đặc biệt…

Sự thay đổi này, rốt cuộc chỉ đơn thuần là hấp thụ sức mạnh của Ilyush? Hay là vì nguyên nhân nào khác…

Không biết.

Thôi kệ…

Trước hết xem Angel định làm gì, sau đó nhân lúc họ không để ý, tìm cơ hội giết lão già đó đi.

Nghĩ vậy, tôi chợt nghe thấy giọng nói có phần kinh ngạc của Carlos: “Tiểu Syl, mắt của cô…”

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, nghiêng nghiêng đầu.

“Mắt?”

“Mắt của cô, đang chuyển sang màu đỏ…”

Oong...

Giây tiếp theo, ánh vàng ập đến.