Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 72

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 4: Thiếu Nữ và Quê Hương của Cự Long - Chương 141

Nghĩ một lát, tôi liền nhận ra. À, là anh ta, người từng bị tôi ném đá.

Anh ta tên gì nhỉ? Sao lại ở đây...

Một tay ôm túi bánh, tay kia sửa lại vạt váy, tôi nhìn quanh một lượt rồi bước tới.

Phía trước, gã lính say vẫn đang vỗ bôm bốp vào mặt chàng thanh niên. Lực tay không mạnh, so với đánh đập, thì mang ý sỉ nhục nhiều hơn. Gã lính cười cợt, một mực yêu cầu chàng thanh niên xin lỗi, nhưng chàng thanh niên chỉ trừng mắt giận dữ, ngọn lửa trong mắt như sắp phun ra.

Bên cạnh chàng trai mà tôi quên mất tên còn có một cậu bé, lúc này đang sợ đến khóc ré lên, trông vô cùng đáng thương. Tôi đi tới, ngồi xổm xuống, xoa đầu cậu bé rồi lấy một chiếc bánh ngọt trong túi ra đưa cho cậu: “Đừng khóc nữa, cho em cái này ngon lắm.”

Cậu bé ngẩn ra.

Mấy chàng thanh niên và đám lính xung quanh đều ngẩn ra, một gã lính nghi hoặc hỏi: “Này, cô là ai?”

Giọng nói đó vọng đến từ phía sau, tôi không thèm để ý, chỉ mỉm cười với cậu bé, nhét bánh ngọt vào tay cậu. Cậu bé nín khóc, sụt sịt nhìn tôi, bất giác đưa bánh ngọt lên miệng: “Chị ơi...”

“Ngon không?”

“Ngon, ngon ạ...”

“He he.”

Tôi lại xoa đầu cậu, tóc cậu bé rất mềm, sờ vào cảm giác gần giống tay Ellie, rất dễ chịu.

“Chị, chị là...”

“Này! Con nhóc kia, tao đang hỏi mày đấy!”

Hai giọng nói vang lên gần như cùng lúc, ngay sau đó, có người đi đến bên cạnh, đẩy vào vai tôi một cái: “Mẹ kiếp mày là ai? Làm cái gì thế? Không thấy lính gia tối nay không vui à? Cút đi cút đi, không có chuyện của mày ở đây, về tìm mẹ mày đi.”

Cơ thể tôi hơi loạng choạng vì bị đẩy, bánh ngọt trong túi kêu lên “rào rào”. Tôi vội giữ chặt miệng túi, đứng dậy, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đã hoàn toàn ngây dại của chàng thanh niên quen mặt, rồi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào gã lính vừa đẩy mình, khẽ nhíu mày.

“Anh là, lính của Cộng Hòa Quốc?”

“......”

Trong thoáng chốc, mắt gã lính của Cộng Hòa Quốc gần như lồi cả ra, hắn nhìn tôi chằm chằm, miệng há hốc nhưng không nói nên lời.

“Các người say rồi.”

Mùi rượu nồng nặc từ người đối phương bay tới khiến người ta buồn nôn, tôi không nhịn được, đưa tay che mũi, liếc nhìn xung quanh, thấy gã lính kia vẫn đang túm tóc chàng thanh niên, mày nhíu càng sâu hơn: “Say rượu làm càn, ở đây ra oai...”

“Vãi! Thần Minh trên cao, Sage, các cậu mau nhìn cô nàng này đi...”

“Khốn kiếp...”

“Mẹ nó chứ...”

Những tiếng kinh ngạc không kìm được vang lên xung quanh, mấy gã lính nhìn tôi, mắt trợn trừng, khuôn mặt vốn đã ửng đỏ vì rượu giờ bỗng đỏ bừng như mông khỉ, tiếng thở dốc vang lên rõ mồn một. Hai chàng thanh niên trẻ tuổi đứng gần tôi cũng ngây ra như phỗng, vào khoảnh khắc này, dường như họ đã sớm vứt bỏ chuyện không vui lúc nãy ra sau đầu.

Thấy tôi đang nhìn mình, gã lính kia lập tức buông tay đang túm tóc chàng thanh niên ra, vỗ nhẹ vào đầu mình một cái rồi choàng vai đối phương, cười giả lả: “Đùa thôi, đùa thôi... Ha ha, cái đó, tiểu thư, cô quen mấy tên nhãi... mấy chàng trai trẻ này à? Đi cùng họ sao?”

“Buông ra!”

Chàng thanh niên bị hắn choàng vai cố sức giãy ra, lùi về phía sau. Gã lính không để tâm, ngược lại còn quan tâm hỏi: “Không sao chứ? Xin lỗi xin lỗi, tôi đùa với cậu thôi mà, đùa thôi...”

Thấy mâu thuẫn tạm lắng, tôi quay đầu lại, nói với người vẫn còn đang ngẩn ngơ... Ồ, nhớ ra rồi, anh ta tên là Ryan.

Tôi nói với Ryan: “Các cậu đi đi.”

“Khoan đã, khoan đã!”

Một gã lính thô kệch vội vàng chặn trước mặt tôi, mặt cười một nụ cười đáng ghét: “Đừng vội đi thế chứ, tiểu thư... Xin lỗi xin lỗi, vừa rồi chỉ là một hiểu lầm nhỏ thôi, ừm, hiểu lầm. Mấy người trẻ này va vào chúng tôi, haiz! Người trẻ tuổi nóng tính, mấy anh em tôi đây cũng là người nóng nảy, nói chưa được hai câu đã gây sự, thế là không đúng, không đúng...”

Hắn vừa nói vừa liếc mắt ra hiệu cho mấy người kia: “Sage, Jim! Mau đến xin lỗi mấy người trẻ tuổi đi, chúng ta kết bạn, kết bạn... Tiểu thư, các cô là người Hùng Lộc Trấn à, cô năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

“Ai cần các người xin lỗi! Rõ ràng là các người cố tình gây sự! Phì! Một lũ say rượu!”

“Ryan, đừng nói nữa...”

“Họ đánh Virgil!”

“Xin lỗi xin lỗi, chúng tôi quả thật có uống chút rượu... Hay là thế này đi, buổi biểu diễn sắp bắt đầu rồi, quảng trường trung tâm đông như kiến, các cậu cũng đừng chen vào đó làm gì, tôi có người quen tìm được một chỗ tốt, có rượu uống đấy!”

Mấy gã lính chặn Ryan và bạn anh ta lại, không cho đi, lựa lời ngon ngọt khuyên mấy chàng thanh niên đi uống rượu, đồng thời có người vẫy tay với đám đông vây quanh hét lên: “Đừng nhìn nữa! Giải tán đi, giải tán đi...”

“Đừng đi với họ, đừng đi với họ!”

“Cô bé kia, cháu đừng sợ, Kỵ sĩ đại nhân sắp đến rồi...”

Trong đám đông, có người hét lên như vậy, liền bị binh lính quát lại: “La cái gì, la cái gì! Kỵ sĩ đại nhân đến thì sao? Chúng ta là chiến sĩ của Cộng Hòa Quốc, là anh hùng cứu trợ dân đói, thân với Kỵ sĩ đại nhân lắm đấy, với lại, ở đây một không giết người hai không phóng hỏa, xem các người nói kìa, cứ như Kỵ sĩ đại nhân đến là phải bắt chúng tôi đi vậy...”

“Tất cả cút hết cho tao, cút cút cút!”

“Lũ say rượu...”

Ồn ào, náo nhiệt, những âm thanh hỗn loạn xung quanh khiến lòng tôi ngày càng bực bội, mày nhíu chặt, không nhịn được sờ vào huy hiệu Giáo Tông Kỵ sĩ giấu trong ngực, nắm chặt rồi lại buông ra, hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm gã say đang cười hềnh hệch trước mặt: “Lính của Cộng Hòa Quốc, đều như các người cả sao...”

“Tiểu thư, chúng tôi không phải lính quèn đâu, chúng tôi là anh hùng cứu trợ! Muốn nghe chiến công anh dũng của đại ca không? Đi thôi đi thôi, cùng bạn bè của cô, đến chỗ chúng tôi xem biểu diễn, đảm bảo nhìn rõ mồn một!”

“Anh tránh xa cô ấy ra!”

Chàng trai tên Ryan tiến lên một bước, chắn trước mặt tôi, che khuất tầm nhìn của gã lính: “Chẳng qua chỉ là mấy tên áp tải lương thực, nhìn cái mùi rượu thịt trên người các người kìa, ai biết các người đã biển thủ bao nhiêu thịt thà lương thảo vận chuyển đến vùng thiên tai? Nam Cảnh đang có chiến tranh, ác quỷ đã đến, ngay cả làng chúng tôi cũng có người ra tiền tuyến, các người có ai dám đến đó liếc một cái không? Chỉ biết ở đây bắt nạt người khác, anh hùng cái con khỉ!”

“Ryan, đừng nói nữa mà...”

Chàng thanh niên tóc đỏ bên cạnh khuyên anh ta, kéo tay áo Ryan muốn lôi anh ta lại, có lẽ không hiểu anh ta đột nhiên lấy đâu ra dũng khí, dám cãi lại mấy gã lính côn đồ này. Mặt chàng thanh niên tóc đỏ tái nhợt, sợ đến tay cũng run rẩy, không nhịn được liếc trộm tôi một cái, sắc mặt mới hơi trấn tĩnh lại, rồi nhanh chóng dời mắt đi.

Anh ta nói với gã lính: “Đại ca, xin lỗi ạ, các anh đi uống rượu đi, chúng tôi không đi đâu, để chúng tôi đi đi... Đừng làm khó con gái nhà người ta, chúng tôi không quen cô ấy, không quen cô ấy...”

Chàng thanh niên tóc đỏ nói, rồi lại quay đầu nhìn tôi: “Cô, cô đi trước đi...”

“Cút sang một bên!”

Gã lính đột nhiên quát lớn, sắc mặt lập tức âm trầm, đưa tay đẩy chàng thanh niên tóc đỏ một cái loạng choạng, nheo mắt, nhìn chằm chằm vào mặt Ryan, nói từng chữ một: “Nhóc con, ăn nói không lựa lời à, cái gì cũng dám nói ra? Nào, nói cho tao biết mày tên gì... Mày ở Hùng Lộc Trấn phải không?”

“Dừng lại! Tất cả nghe tôi nói...”

Bực bội, bực bội, bực bội...

Cứ ồn ào thế này, không chừng sẽ bị người khác chú ý...

Trong lòng tôi vô cùng mất kiên nhẫn, mắt thấy tình hình sắp leo thang, nhưng đại địch đang ở trước mắt, tôi hiểu mình vẫn chưa thể để lộ tung tích, càng không thể để lộ thân phận Giáo Tông Kỵ sĩ, mọi chuyện đều phải hành động kín đáo. Thế là tôi nén giận tiến lên hai bước, định khuyên hai người ngừng cãi vã, nhưng dù là Ryan hay gã lính, chẳng ai chịu nghe tôi nói.

“Tao tên gì kệ tao? Tao ở đâu liên quan gì đến mày? Rõ ràng là chiến sĩ của Sirgaya, mày còn muốn giở trò trả thù tao à? Vậy thì tới đây, ngay tại đây, tới đây! Tao xem mày có dám không! Mày có biết cô ấy là ai không...”

Nói đến chỗ kích động, Ryan đưa tay chỉ về phía tôi: “Biết cô ấy là ai không? Nói ra dọa chết các người! Cô ấy chính là...”

“Ryan!”

Tôi giận dữ, trừng mắt nhìn anh ta, quát lớn.

Hơi hối hận vì đã chạy ra đây...

Có lẽ nghe ra được sự tức giận trong giọng nói của tôi, Ryan hơi sững lại, nhưng ngay sau đó, gã lính đã bị anh ta chọc giận hoàn toàn đột nhiên ra tay, một tay túm lấy cổ áo Ryan, giơ nắm đấm phải lên định đấm vào mặt anh ta: “Mẹ kiếp, cho mặt mũi lại không biết điều...”

“Dừng lại!”

“A a a!”

Một khi cảm xúc đã lên đến đỉnh điểm, liền không còn quan tâm đến điều gì nữa. Ryan bị đối phương đấm một cú vào mặt, vừa đau đớn, vừa gầm lên vung nắm đấm qua, nhưng anh ta làm sao là đối thủ của binh lính, huống hồ còn là binh lính mặc áo giáp, cho dù say rượu, anh ta cũng không thể lay chuyển được đối phương mảy may. Gã lính cúi đầu né cú đấm thẳng, cong lưng ôm lấy ngực Ryan, đột ngột đè anh ta xuống đất.

“Mẹ mày...”

Ryan liều mạng giãy giụa, hai tay vung loạn xạ, mắt thấy sắp ngã xuống đất, tôi nhanh như chớp đưa tay trái ra, nắm lấy giáp vai của gã lính, kéo hắn lại, nào ngờ túi giấy ôm trong lòng, trong lúc hai người xô xát, “rào” một tiếng bị hất đổ, bánh ngọt rơi vãi ra đất.

“......”

Trong khoảnh khắc, tôi sực tỉnh.

Rồi, tâm trạng tôi sụp đổ, tôi nhấc chân lên, đá vào bên hông gã lính.

Rầm...

Khoảnh khắc cú đá vang lên, hai chân gã lính rời khỏi mặt đất, cơ thể nghiêng hẳn đi, bay xa bốn năm mét, đâm vào một đồng bọn khác, hai người cùng lăn mấy vòng trên đất.

“......”

Cảnh tượng yên lặng trong giây lát.

Ngay sau đó, đám đông trở nên xôn xao.

“Opal!”

“Cô, cô đã làm gì...”

Sự việc xảy ra quá đột ngột, bao gồm cả mấy chàng thanh niên, tất cả mọi người đều sững sờ. Đồng bọn của gã lính nhìn về phía này, vẻ mặt đầu tiên là tức giận tột độ, thoáng chốc lại biến thành kinh hãi, hoang mang. Gã lính bị đá bay nằm rên hừ hừ trên đất, đám đông vây quanh một trận xôn xao, mấy chàng thanh niên nhanh chóng chạy đến bên cạnh Ryan, cũng mặt đầy kinh hoàng nhìn tôi, họ không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Phiền thật...

Tôi nhìn những mẩu bánh ngọt vương vãi trên đất, có mấy miếng đã bị giẫm nát, chắc chắn không ăn được nữa.

...Phải bắt chúng đền cho mình.

Mang theo suy nghĩ đó, tôi bước về phía ba gã lính còn lại đang đứng.

“Tiểu thư, đây, đây là cô làm...”

“Im miệng trước đi.”

“Cô dám động thủ với lính áp tải lương thực ư...”

Một gã lính đưa tay chỉ tôi, định mắng, bị tôi một tay nắm lấy ngón tay, dùng sức bẻ một cái, hắn rên lên một tiếng, mặt mày méo mó, lập tức quỳ xuống trước mặt tôi.

“A! A, a...”

Hắn đau đớn kêu la thảm thiết.