Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 6: Thiếu Nữ và Thần Thánh Giáo Hội - Chương 1: Hư Vô

Chương 1: Hư Vô

Đầu năm 1189 Công Lịch, duyên hải Đông Châu.

Khi ánh tà dương dần tắt, thứ ánh sáng vàng vọt xuyên ngang qua những dãy phố kiến trúc cao thấp nhấp nhô.

Khí hậu tại cảng Norgay vẫn chưa hoàn toàn ấm lên, luồng không khí lưu chuyển mang theo chút ẩm ướt và âm u lạnh lẽo, nhưng vì nơi này quanh năm không có tuyết rơi nên cũng không khiến người ta cảm thấy rét buốt thấu xương như mùa đông ở Đế quốc Valen. Vào thời điểm màn đêm buông xuống này, đầu đường cuối phố náo nhiệt tiếng người, những hàng cây tím mọc san sát ven đường đều đã đâm chồi, nơi đầu cành ngọn nhánh kết đầy những nụ hoa trắng muốt chỉ to bằng móng tay.

Mùa xuân sắp đến rồi.

Tàu bè qua lại nơi bến cảng ngày một thường xuyên hơn, gần bến tàu, những hạm đội trở về đang tụ tập lại, từng hàng hải âu mỏ đỏ đậu trên cột buồm quan sát, cách đó không xa thi thoảng lại truyền đến tiếng gọi nhau của ngư dân, phu thuyền chen chúc huyên náo trên bờ, đôi khi còn xảy ra tranh chấp, gây ra một trận hỗn loạn cùng tiếng chửi rủa.

Đong, đong, đong——

Chẳng bao lâu sau, tháp chuông sừng sững phía sau vịnh cảng vang lên, khi tiếng chuông du dương từ xa vọng tới, giữa những dãy phố lầu các trải dài phía sau cũng đã lác đác sáng lên ánh đèn. Sóng triều nông vỗ vào bờ biển, từng đợt từng đợt, đánh vào những thanh xà gỗ ngang của bến tàu, làm ướt ống quần của không ít thuyền viên đi ngang qua chuẩn bị lên tàu.

“...Vị tiểu thư này, tuy rằng tôi đã đồng ý đưa cô lên tàu, nhưng cho dù đã trả bạc, cô cũng phải phụ giúp làm chút việc vặt mới được.”

Người đi đầu là Phàm Lãm Trưởng, trông chừng đã bốn mươi tuổi, khuôn mặt vuông vức, làn da thô ráp, dưới mắt trái có một vết sẹo dao rất rõ, lúc này ông ta đang nói chuyện với bóng người thấp bé được bọc kín mít trong chiếc áo choàng vải xám đi bên cạnh, giọng điệu vô cùng nghiêm khắc và nghiêm túc, khuôn mặt cau có vì thế cũng trở nên hơi đáng sợ.

“Nghe cho kỹ đây, tàu hàng Norgay không nuôi kẻ nhàn rỗi, đây là quy tắc, loại tàu nhỏ như chúng ta lại càng chưa bao giờ bỏ tiền thuê phu thuyền, cô đã muốn lên tàu thì phải nhanh nhẹn cần mẫn một chút cho tôi. Lữ khách muốn lên tàu thì có đầy, người sẵn sàng trả nhiều tiền hơn cũng có, tôi thấy cô cô đơn lẻ loi, lại không nơi nương tựa, thấy đáng thương mới cho cô đi theo, cho dù là người khác lên tàu thì cũng phải làm việc vặt như nhau thôi, chỉ có thần chức giả và kỹ nữ mới được miễn những việc đó, biết chưa hả?”

Người đàn ông lải nhải nói một thôi một hồi, bóng người thấp bé bên cạnh liền “ưm” một tiếng, giọng mũi mềm mại non nớt, nghe như một cô bé tuổi đời còn nhỏ. Sau tiếng “ưm” đó cũng không nói thêm gì nữa, cô bé đi theo sau Phàm Lãm Trưởng lên tàu, bước tới boong tàu, ánh mắt lộ ra dưới mũ trùm đầu mang theo chút tò mò quan sát tứ phía.

Lúc này vệt nắng chiều cuối cùng ở phương tây sắp tắt, mây trăng lướt tới, bên bờ biển bóng cây chập chờn, ánh đèn của thành phố cảng phía xa lấp lánh, in bóng xuống mặt biển. Hàng hóa trên tàu đã được chất xong trước khi trời tối, những bóng người bận rộn chạy ngược chạy xuôi trên boong, phía sau vẫn còn người lục tục lên tàu. Cô bé vừa đi theo Phàm Lãm Trưởng về phía khoang thuyền, vừa vươn bàn tay nhỏ từ dưới áo choàng ra, khẽ đặt lên lan can gỗ bên mạn tàu, nhìn ngắm ánh sáng lấp lánh phản chiếu trên mặt biển.

“Có điều nhìn cái thân hình gầy gò nhỏ bé này của cô, có vẻ cũng chẳng làm được việc nặng gì...” Phàm Lãm Trưởng kia tiếp tục nói với cô, “Dây thừng kéo không nổi, bánh lái mái chèo thì càng khỏi phải nói, tời trục chắc chắn cũng chưa từng vận hành qua, thùng hàng nhỏ nhất trên tàu cũng có thể đè bẹp cô... Này, nhóc con, nói cho tôi biết cô biết làm gì? Đã từng dùng cung tên chưa?”

Người đàn ông vừa nói vừa quay đầu lại, nhíu đôi lông mày rậm nhìn cô nhóc cao còn chưa đến ngực mình, sau đó thấy cô bé từ từ lắc đầu, liền có chút buồn rầu: “Cung tên cũng chưa từng dùng à... Hừ, nghĩ cũng phải.”

Ông ta gãi gãi mái tóc lưa thưa, suy nghĩ một lát, sau đó dứt khoát xua tay: “Thôi bỏ đi, bỏ đi, cô cứ phụ trách cọ rửa boong tàu là được, lúc rảnh rỗi cũng có thể đưa cơm rửa bát đĩa gì đó, dù sao thì cứ chăm chỉ một chút là được, phải biết nhìn trước ngó sau, đừng để người ta nói tôi dẫn một kẻ ăn bám lên tàu... Này cậu kia, đợi một chút!”

Ông ta liền gọi với theo rồi chạy qua nói chuyện với người khác, dường như là dặn dò chuyện nhổ neo, cô bé đứng cách đó không xa ngoan ngoãn chờ đợi. Một lát sau, bên kia dường như hỏi thăm về cô, tiếng nói chuyện đứt quãng truyền tới.

“Một con bé kỳ lạ, cũng chẳng biết chạy từ đâu tới đây, dù sao thì nói là muốn đi Tây Châu... Ừ, có thể là thấy tàu sắp đi nên tự mình tìm tới, chỉ có một mình nó, nói là đi Tây Châu tìm người thân...”

“...Lúc nhìn thấy bên đường, trong tay đang cầm nửa miếng bánh mì khô mà gặm, thấy đáng thương nên dẫn lên đây... Trông có vẻ chẳng có chút tâm cơ phòng bị nào, tôi mà không lo, nó sẽ chết ở đây sớm thôi... cứu được một mạng thì hay một mạng vậy... còn hơn là bị bọn bang Nedlin bắt đi...”

Đợi bên kia nói xong, Phàm Lãm Trưởng lại cười cười đi về, nói vài câu bâng quơ với cô bé, dẫn cô đi về phía đuôi tàu, xuống boong dưới tìm một gian phòng ở rìa ngoài cùng, đẩy cửa ra nói: “Đây là chỗ ở của thủy thủ đoàn, có thể hơi bẩn hơi bừa bộn một chút, chúng ta là tàu chở hàng, vốn dĩ không có chỗ dành cho khách đi tàu, người như cô cũng đừng kén chọn gì nữa, đám đàn ông kia còn có người ngủ trên boong tàu đấy... Cứ ở đây trước đi, đợi tàu chạy, sẽ có người đến bảo cô phải làm gì.”

Đợi cô bé tự mình bước vào khoang thuyền chật hẹp ẩm thấp, Phàm Lãm Trưởng liền không để ý đến cô nữa, đóng cửa lại rồi bỏ đi. Sau khi tiếng bước chân đi xa, cô bé ngồi khoanh chân xuống giữa đống chăn nệm lộn xộn, không khí trong khoang hôi hám ngột ngạt, cửa sổ bàn ghế đều không có, nhưng cô dường như chẳng hề chê bai, tự mình hất mũ trùm đầu ra, mái tóc đen nhánh suôn mượt xõa xuống, để lộ một khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo thanh tú, hoàn toàn không phù hợp với hoàn cảnh xung quanh, tựa như nàng công chúa tôn quý sống trong lâu đài.

Giáo Tông Kỵ Sĩ, Sylvia Lapis Hermes.

Hay là con gái Công tước Pháo đài Santel, Peilor Guinevere Đông Chi Nguyệt.

“Phù——”

Cô bé ngửa đầu lên, nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi dài.

Cuối cùng...

Cũng sắp trở về rồi.

Ngay khi ý nghĩ này nảy ra trong đầu, trong lòng thực ra vẫn chưa có cảm giác thực tế rõ ràng nào, hoặc giả, cho dù có cảm giác thực tế đó, cũng có lẽ khó mà dấy lên được cảm xúc gì nữa.

Tôi tháo bọc hành lý buộc bên hông xuống, đặt trước mặt mở ra từng lớp, bên trong có một ít tiền đồng, tiền bạc lẻ tẻ, cũng không nhiều, đều là tiền Phỉ Thúy của Sirgaya, trong đó còn lẫn một đồng tiền vàng sáng lấp lánh——đồng tiền vàng này vẫn chưa tiêu được, vốn định mua loại bánh ngọt nổi tiếng nhất ở đây để ăn, nhưng chỉ cần tôi dám móc nó ra ở thị trấn Đông Châu, ở nơi đông người, thì luôn sẽ có những kẻ không biết trời cao đất dày nảy sinh ý đồ xấu, cuối cùng làm mọi chuyện rối tung lên.

Thế là để tránh phiền phức, về sau tôi dứt khoát chỉ mua loại bánh mì khô rẻ nhất để gặm.

Còn quần áo trên người, áo choàng, đều là nhặt những mảnh vải rẻ tiền nhất tìm bà lão tốt bụng may giúp tôi, lúc làm đặc biệt dặn dò kích cỡ lớn một chút, có thể che kín toàn thân, làm xong trả mấy đồng tiền công, cứ mặc như vậy, không gây chú ý, sẽ không có nhiều lũ ruồi bọ phiền phức chủ động tìm đến tôi, thỉnh thoảng gặp thần chức giả của Giáo hội, cũng đều không phải chuyện gì cần lo lắng, thậm chí có thể nghênh ngang đi qua trước mặt họ.

Chỉ có bang Nedlin là sẽ nhắm vào tôi.

Cho nên số tiền trên người tôi, đều là cướp được từ tay lũ đó.

Sau khi rời khỏi Aporista, gần như mỗi khi đến một thị trấn mới, tôi đều sẽ vào một đêm không có chỗ để đi nào đó, đụng độ người của bang Nedlin. Số lần nhiều lên, dần dần từ miệng những kẻ sợ chết nghe ngóng được hai sào huyệt trong số đó, nhàn rỗi không có việc gì liền tìm đến, xử lý thủ lĩnh của chúng, cứu được không dưới một trăm người phụ nữ đáng thương, còn phóng hỏa đốt sạch kho chứa Cô Quả Thảo của chúng.

Dường như sự tuyệt diệt của Chân Lý Chi Môn khiến việc kinh doanh Cô Quả Thảo của bang Nedlin tổn thất nặng nề, chúng mất đi phần lớn kênh rạch và đường tiêu thụ, tồn đọng rất nhiều hàng trong kho, vừa hay đều bị tôi đốt sạch——từ nay về sau, những kẻ buôn lậu vận chuyển Cô Quả Thảo từ Đông Châu đến Sirgaya, e rằng sẽ giảm đi rất nhiều.

Cũng coi như là làm chút việc tốt vậy.

Ăn gió nằm sương, phiêu bạt bất định——nửa cuối năm ngoái, tôi gần như là sống như vậy.

Trong thời gian đó cũng không phải chưa từng nghĩ đến việc quay về Tây Châu cho rồi, đến Norgay tùy tiện tìm một con tàu là có thể chở tôi đi, chuyện rất đơn giản, chỉ cần qua biển, đến được Tây Châu, những chuyện còn lại đến lúc đó tính sau cũng được, dù sao với năng lực hiện tại của tôi, trên đất liền gần như là muốn đi đâu thì đi đó, xe Giác Mã cũng chẳng cần ngồi.

Nhưng lại không dám lắm, sợ xảy ra vấn đề, nên cứ do dự mãi.

Không phải vì Giáo hội.

Nguyên nhân chủ yếu thực ra là——tôi vẫn có chút không thể xác định, kể từ khi phá kén tái sinh nửa năm trước, phá hủy ý chí của Tinh Phách Nữ Thần, tôi của hiện tại, rốt cuộc có còn là tôi của trước kia hay không.

Tôi hầu như rất khó nảy sinh cảm xúc mãnh liệt nào nữa.

Vui vẻ, buồn bã, đau khổ, giận dữ...

Nửa năm qua, những thứ này gần như đều không có.

Ngay cả khi nhìn thấy những người phụ nữ bị bang Nedlin hành hạ đến không ra hình người, thê thảm thậm chí hấp hối, tôi cũng không thể cảm thấy đau lòng hay buồn bã cho nỗi bất hạnh mà họ gặp phải, khi đối mặt với khuôn mặt của những kẻ thi hành bạo lực, tôi cũng sẽ không cảm thấy quá phẫn nộ, chỉ thuận tay xử lý bọn chúng mà thôi.

Đôi khi vào những đêm một mình, tôi nhớ về cuộc chiến của Đế quốc Valen, nhớ về khuôn mặt của mẹ và cha trong lâu đài, nhớ về Nữ vương Victoria có lẽ vẫn đang ở Vương Thành, ngày ngày ra vào cung điện hoa lệ, nghĩ đến trang viên đã được đổi tên thành "Vilo Viên" kia hiện giờ đã hoàn công chưa, cây giống Mật Quả mà tôi muốn liệu đã cao hơn tôi chưa, khi tôi nhớ đến những chuyện này, trong lòng cũng chưa từng có dao động cảm xúc nào quá mãnh liệt.

Tôi cảm thấy mình đã đánh mất đi tình cảm bình thường của một con người.

Tôi đã trở thành con rối dây giật, chỉ bị lý trí thúc đẩy.

Cũng không biết đến khi nào, có lẽ tôi sẽ trở nên rất nguy hiểm.

Bởi vì tôi không thể dự đoán được sau khi tỉnh lại vào ngày mai, trạng thái ý thức này của tôi liệu có xảy ra biến hóa lớn hơn hay không, liệu có từ cảm xúc bình thản chuyển thành máu lạnh vô tình, liệu có trở nên không thể hiểu nổi sự ràng buộc giữa người với người nữa hay không, liệu có vì để đạt được mục đích của mình, mà hóa thân thành một Elna khác, dung túng bản thân tàn sát chúng sinh hay không.

Vậy nên lý trí mách bảo tôi rằng, lúc này chưa phải là thời điểm thích hợp để quay về Tây Châu.

Và lẽ dĩ nhiên, bản thân tôi cũng chẳng còn mấy tha thiết với chuyện hồi hương, bởi ngay cả những xúc cảm như "nỗi nhớ", thực ra cũng đã cạn kiệt đi nhiều.

Thậm chí, tôi thường e ngại việc đặt chân đến những thành thị phồn hoa huyên náo. Phần lớn thời gian, tôi chọn ẩn mình nơi hoang mạc vắng vẻ ít người lui tới, trừ phi chẳng còn gì để bỏ bụng.

Thiếu nữ từng trò chuyện với tôi trong tâm khảm, cô gái có mái tóc trắng và đôi mắt đỏ ấy, chính là ý chí của Vực Sâu. Cô ấy được sinh ra từ những cuộc thí nghiệm tàn phá cả thể xác lẫn tinh thần, là ý chí phân tách của Peilor. Cô ấy gánh chịu sự xâm thực của sức mạnh Vực Sâu, cũng chính nhờ đó mà bản ngã Peilor - kẻ đã quên đi ký ức ba năm kia - mới có thể giữ được sự tỉnh táo.

Nhưng một sự tồn tại như thế, trong cuộc đối đầu với ý chí của Tội Nghiệp, cũng đã hoàn toàn tan biến giữa dòng xoáy tinh thần khổng lồ của Thần Minh. Cô ấy hòa làm một với tất cả nguồn năng lượng, dung hợp lại để tạo nên tôi của hiện tại.

Tựa như mọi sự hỗn loạn, điên đảo cũng theo đó mà tan biến vào hư vô.

Nửa năm qua, tôi chẳng hề có ý nguyện muốn gặp gỡ bất kỳ ai, cứ thế lang thang vô định khắp chốn, dùng đôi mắt hệt như Thượng Đế để cúi nhìn xuống chúng sinh muôn loài. Đã có đôi lần thi thoảng...

Tôi cứ ngỡ, chính bản thân mình là Thần Minh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!