Ta chỉ là tới phá hư hôn ước, công lược ta làm gì

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

hắc long pháp điển

(Đang ra)

hắc long pháp điển

Hoan thanh

"Câu chuyện về một con Hắc Long vô năng về ma pháp nhưng lại khuấy đảo phong vân tại dị giới."

290 1458

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

716 11908

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

172 299

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

30 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 54

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 857

Toàn truyện - Chương 423

Chương 423

Chẳng biết có phải Rein cố tình đợi Stella đi khỏi mới kể cho Florry hay không, nhưng ngay sau khi cô nàng rời đi, tiến độ chuẩn bị cho cuộc Đông chinh của Đế quốc bỗng tăng tốc đến chóng mặt.

Chỉ vỏn vẹn mấy ngày, dân tình khắp Hoàng đô đều đã kháo nhau: Đế quốc định xuất quân đánh Vương quốc Lithuania vào khoảng tháng Chín, đúng độ chớm thu.

Dã tâm thực sự của Đế quốc đằng sau đợt tấn công này cũng chẳng còn giấu giếm nữa mà dần lộ rõ trước bàn dân thiên hạ.

Bề ngoài thì lấy cớ đoạt giống "Long Huyết Bảo Mã" của Lithuania để bổ sung quân lực, nhưng mục đích cốt lõi vẫn là củng cố quyền uy của Đế quốc tại các quốc gia Đông Vực. Bởi lẽ, dù Đế quốc đã dựng hai cửa ải Sunny và Yokumon trấn giữ gần Vương quốc Slake, nhưng cái bóng của Man tộc ở phương Đông vẫn quá lớn.

Trong khi đó, các tiểu quốc nằm trên huyết mạch giao thông Đông Vực đa phần binh lực chỉ cỡ một vạn, dân số tầm mười vạn. Họ lấy đâu ra sức mà chống chọi lại sức ép từ hai gã khổng lồ là Đế quốc và Man tộc? Kẻ yếu thì đành phải gió chiều nào che chiều ấy, bên nào mạnh hơn thì cúi đầu thần phục bên đó.

Ngoài ra, bao quanh ba mươi sáu nước Đông Vực còn có ba quốc gia tầm trung: phía Bắc là Công quốc Livonia, phía Nam là Vương quốc Minsk, và cực Đông chính là Vương quốc Lithuania. Cả ba đều đề cao cảnh giác với cả Man tộc lẫn Đế quốc. Tuy nhiên, do Livonia nằm sát nách Man tộc nên thái độ với Đế quốc khá hòa hoãn, thậm chí còn muốn kết đồng minh.

Đáng tiếc, Man tộc cũng sành sỏi kế sách "viễn giao cận công" chẳng kém. Về phần Lithuania, cậy mình nằm ngay đầu mối giao thương nối Đông Vực với các nước phương Đông, lại biết cả hai ông lớn đều cần dựa vào mình, nên họ quyết tâm giữ thế trung lập. Với Đế quốc, họ vẫn giữ liên lạc nhưng thái độ chung lại khá cứng rắn.

Thấy Lithuania "rượu mời không uống muốn uống rượu phạt", Đế quốc bèn tính kế đánh sập quốc gia này để "gõ núi dọa hổ", buộc cả ba nước lớn lẫn đám tiểu quốc Đông Vực phải tâm phục khẩu phục mà quy hàng.

Dân chúng tuy chẳng tường tận sự tình, nhưng ai cũng thấy được đích đến cuối cùng: tiếp tục chèn ép Man tộc – kẻ thù hùng mạnh năm xưa giờ chỉ còn là "con chó mất chủ". Trong cái vụ "ném đá xuống giếng" này, người dân Đế quốc đương nhiên giơ cả hai tay tán thành.

Bàn về lợi ích kinh tế, khoan hãy nói đến chuyện khai thông hành lang Đông Vực sẽ giúp hàng hóa phương Đông tràn vào, cũng như mở đường xuất khẩu cho hàng nội địa. Chỉ riêng những lợi nhuận thương mại từ phía Tây Nam do Rein và Florry chủ trì sau trận Anatolia thôi, cũng đã đủ thấy kèo này thơm thế nào rồi.

Thêm vào đó, Hoàng cung vì muốn thúc đẩy cuộc chiến nên đã chủ động phối hợp tuyên truyền với Rein. Việc này khiến không ít người dân, những kẻ vốn chẳng phải lo chuyện cơm áo gạo tiền, đều háo hức chờ đợi kịch bản cũ lặp lại: đánh cho đám Đông Vực một trận để chúng biết sợ mà lo học tập văn hóa Đế quốc.

Khâu tuyên truyền đã xong, Đế quốc cũng chẳng buồn diễn kịch nữa, chuyển hẳn từ chuẩn bị âm thầm sang công khai rầm rộ.

"Vào thu... nghĩa là cuối tháng Chín xuất quân sao? Thời điểm này nhạy cảm phết đấy."

Rein không hề né tránh mà thoải mái bàn luận với Florry. Dù sao nếu có biến, hai người bọn họ cũng dễ bề ứng cứu. Đây không phải do Rein tự cao, cho rằng Đế quốc rộng lớn chỉ có mình và Florry biết đánh trận, mà là vì hệ lụy của việc đấu đá quyền lực. Lão già ngồi trên ngai vàng kia chỉ chọn dùng những vị tướng "hợp ý" nhất, chứ đâu phải những kẻ xuất sắc nhất. Rein cảm thấy bất cứ ai trong Thanh Thiên Tứ Kỵ Sĩ tách lẻ ra cũng ăn đứt tên Belen Segan kia.

Nói trắng ra, lão già ưu tiên những kẻ biết nghe lời, biết luồn lách chốn quan trường. Mà một khi đã dồn quá nhiều tâm tư vào việc chọn phe chọn phái, thì năng lực cầm quân tự nhiên sẽ chẳng còn thuần túy và sắc bén nữa. Tất nhiên, không phủ nhận thế gian vẫn có những quái kiệt cân được cả hai mảng, nhưng tạm thời Rein chưa thấy ai... À khoan, ngay trước mắt anh chẳng phải đang có một người sao?

"Phải, lỡ mất mùa xuân rồi thì hành quân vào mùa thu là cơ hội cuối cùng trong năm. Ưu điểm là nước sông ở hành lang Đông Vực chưa đóng băng, cứ bám theo dòng sông về phía Đông sẽ không lo thiếu nước. Nhưng nhược điểm là Lithuania vừa gặt hái xong, lương thảo đầy kho, họ có thể cố thủ rất lâu..." Florry điềm tĩnh phân tích.

Dù mang tiếng là quốc gia tầm trung diện tích khiêm tốn, nhưng binh lực của Lithuania chẳng kém vùng Anatolia là bao. Tính cả lính đánh thuê, họ có thể huy động tới ba vạn quân. Về trang bị, Lithuania tuy không bì được với những binh chủng tinh nhuệ nhất của Đế quốc, nhưng cũng nằm ở mức trên trung bình.

Cộng thêm lợi thế sân nhà, "lấy sức nhàn chống kẻ mỏi mệt", trong khi Đế quốc vì áp lực kinh tế và sĩ diện nên cùng lắm chỉ phái đi quân số tương đương... Kèo này nhìn kiểu gì cũng thấy là một trận ác chiến. Chưa kể, dù đã rục rịch chuẩn bị từ giờ, nhưng kho vật tư của Đế quốc vốn đang rỗng tuếch sau trận Anatolia, lại thêm quãng đường chim bay hơn ba ngàn cây số, việc tiếp tế cho quân Đông chinh chắc chắn sẽ cực kỳ hạn chế. Quân đội có mạnh đến mấy mà đói ăn thì cũng chẳng cầm cự được lâu.

Cuộc thảo luận chìm vào trầm tư. Florry dù tài giỏi đến mấy cũng không phải thánh thần, cô không thể đoán chính xác suy tính của lão già kia khi thiếu thông tin tình báo.

Nhưng đó lại là chỗ Rein có thể xen vào. Anh tìm cớ đến Hoàng thành bàn việc công với Morick, rồi tiện đường vào cung kiến diện lão già. Suy nghĩ của Rein rất đơn giản: Chẳng phải ông đề phòng tôi và Florry ra tay mở rộng ảnh hưởng của Thanh Thiên hay Hắc Long sao? Được thôi, vậy tôi sẽ lấy danh nghĩa "vì đại cuộc" mà công khai đến hỏi xem ông định bài binh bố trận thế nào.

"Đây là chuyện ngươi muốn tìm hiểu?"

Trên đại điện vắng bóng bá quan văn võ, lão già ngồi bất động trên long ỷ, ánh mắt lạnh lẽo chiếu xuống thiếu niên tóc đen bên dưới.

"Nếu tôi nói không phải thì sao?" Rein nhếch mép cười khẩy.

"Vậy thì chỉ có thể nói, tầm nhìn của các ngươi quá hạn hẹp... Trẫm hỏi ngươi, ý nghĩa lớn nhất của trận chiến này là gì?"

"Uy chấn Đông Vực, khiến họ quy thuận, cùng kháng Man tộc."

"Nhất định phải chiến thắng mới có thể răn đe sao?"

"Ý ngài là... dọc đường sẽ cưỡng ép, trấn lột các tiểu quốc đó để giải quyết vấn đề nhu yếu phẩm và binh lực?"

"Nếu chiến sự không thuận lợi, mùa xuân năm sau trẫm sẽ phái thêm viện binh."

Lão già chẳng buồn giải thích thêm. Nhưng Rein đã ngộ ra, lão không hoàn toàn hành động theo cảm tính mà phớt lờ sách lược mùa xuân của Florry, cũng chẳng hề nhắm mắt làm ngơ trước thực trạng thiếu hụt vật tư. Lão đã tính toán tất cả để tìm ra một lối đi thỏa mãn được tham vọng của mình.

Dù khó chịu, Rein cũng phải thừa nhận lão già này ngoài sự cố chấp ra thì cũng có bản lĩnh và mưu mô ra phết. Anh không định dây dưa chủ đề này nữa. Thế nhưng, Rein đã cất công đến đây, lão già cũng đâu định để anh rời đi dễ dàng.

"Còn một việc nữa, Bright Champion sẽ sớm trở thành thầy giáo của ngươi."

Nghe vậy, Rein sững người. Nhưng chưa kịp mở miệng, lão già đã phất tay đuổi khách.

(Đây là muốn cắm người giám sát chúng ta sao?)

Xâu chuỗi các dấu hiệu trước đó, không khó để nhận ra: Bright Champion tuy danh nghĩa là em trai Florry, là Phó đoàn trưởng Thanh Thiên, nhưng thực chất hắn đã sớm bán mình làm con cờ cho lão già. Thậm chí, gã còn là kẻ tiếp tay chính trong việc khiến Florry bị biến đổi thành nữ giới. Một kẻ phản phúc như vậy mà đòi làm thầy anh sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!