Chương 2: Thần Giới
1
Sau khi được bao bọc trong ánh sáng của ma pháp trận, mở ra trước mắt Konoe là bầu trời và những đám mây.
"..."
Tầm nhìn ngập tràn một màu xanh của bầu trời và sắc trắng của mây.
Ngoài ra hầu như không thấy gì khác. Ở đằng xa, chỉ có thể lờ mờ thấy những chấm nhỏ màu xanh lá và nâu. Và những chút màu sắc ít ỏi đó, chính là màu của những hòn đảo lơ lửng giữa không trung.
Đúng vậy. Những hòn đảo đang trôi nổi giữa trời. Đảo bay. Dù đây là một thế giới dị giới kỳ ảo có ma pháp và rồng, thì đây vẫn là khung cảnh lần đầu tiên cậu được thấy.
Nói đúng hơn thì, Konoe đã nhận ra qua cảm nhận từ đầu, nhưng nơi cậu đang đứng lúc này cũng chính là một trong những hòn đảo bay đó. Nhìn xuống chân, ma pháp trận giống hệt dưới tầng hầm lâu đài đang hiện diện, và mặt đất nơi vẽ ma pháp trận ấy, theo như cậu dò xét, chỉ dày vỏn vẹn vài mét. Bên dưới nó chỉ có không khí.
"...Đây là, Thần Giới sao?"
Một thế giới chỉ có mây và những hòn đảo trôi nổi trên bầu trời trải dài vô tận. Các hòn đảo có đủ kích cỡ lớn nhỏ, và ở đằng xa, có thể thấy những hòn đảo mang trên mình các công trình kiến trúc khổng lồ, quy mô có lẽ lên tới hàng trăm mét, tụ tập lại với nhau như những thành phố. Nếu dùng kiến thức của Konoe để miêu tả khung cảnh này, thì gọi là "Thành phố trên không" có lẽ là chính xác nhất. Không phải được xây trên đỉnh núi, mà là một thành phố thực sự lơ lửng giữa bầu trời.
"Konoe, hướng này cơ."
"...Giáo quan."
Trong lúc Konoe còn đang choáng ngợp trước khung cảnh tráng lệ, Giáo quan đã cất tiếng gọi.
Nhìn sang, Giáo quan đã bước ra khỏi hòn đảo bay. Vì xung quanh không có chỗ đặt chân, cô cứ thế thản nhiên bước đi giữa không trung. Hướng cô đi tới là một hòn đảo lớn với nhiều công trình kiến trúc, Konoe cũng dùng ma lực tạo bệ đỡ dưới chân rồi đuổi theo sau.
"...E hèm... Không có cầu hay gì sao cô?"
"Không cần thiết đâu. Những người đến được Thần Giới này đều là Người Thức Tỉnh đã được Thần Sinh Mệnh ban ấn ký mà. Làm gì có chuyện không biết đi trên không chứ."
Konoe bồn chồn nhìn ngó xung quanh. Thấy vậy, Giáo quan nhìn cậu bằng ánh mắt xen lẫn chút buồn cười, rồi bắt đầu giải thích về nơi này.
Thần Giới, rốt cuộc là nơi thế nào?
"Nơi này, đúng như tên gọi Thần Giới, là thế giới mà các vị Thần linh thường sinh sống. Nó là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với thế giới chúng ta đang sống."
Tất nhiên đây mới chỉ là tầng thứ nhất của Thần Giới, nơi các vị Thần linh thực sự ngự trị còn nằm ở sâu hơn nữa. Giáo quan vừa bổ sung vừa đảo mắt nhìn quanh.
"Dù lơ lửng trên trời, nhưng bên dưới không phải là thế giới con người đâu, thậm chí nghe nói còn chẳng có mặt đất. Từng có người xin phép nhảy xuống thử, nhưng với sức chân của một Người Thức Tỉnh mà chạy thục mạng suốt một ngày trời vẫn không thấy đáy."
"...Thật, thật vậy sao?"
"Còn nhiều điểm khác biệt nữa. Ví dụ như ở Thần Giới, mặt trời không bao giờ di chuyển khỏi một điểm trên bầu trời. Thế nên dù thời gian trôi qua bao lâu thì mặt trời cũng không lặn. Lúc nào cũng là ban ngày, đêm không bao giờ buông xuống."
Konoe tròn xoe mắt. Có vẻ như thế giới này khác biệt rất lớn so với thế giới con người.
Nếu không có mặt đất và mặt trời không di chuyển, thì có lẽ ngay từ đầu các định luật vật lý đã khác rồi. Không phải thuyết nhật tâm, cũng chẳng phải thuyết địa tâm. Nó là một thứ gì đó hoàn toàn khác. Một thế giới còn mang đậm chất kỳ ảo hơn cả cái dị giới có ma pháp kia.
"Hình như dòng chảy thời gian cũng hơi khác một chút thì phải... Ngày xưa có mấy vị anh hùng diệt Ma Vương thích nghiên cứu mấy thứ này lắm. Cứ mỗi lần lên Thần Giới là họ lại lôi ra làm thí nghiệm."
"...Ra là vậy?"
"Ngày xưa, vào Thời đại Hỗn mang một ngàn năm trước, số lượng Ma Vương nhiều hơn bây giờ, nên số người thảo phạt cũng đông đảo hơn. Thần Giới hồi đó náo nhiệt lắm..."
Giáo quan nói với giọng hoài niệm. Tất nhiên, cô cũng bồi thêm rằng thời đại bây giờ vẫn tốt hơn.
Thời đại Hỗn mang một ngàn năm trước.
Đó là thời đại mà vô số Ma Vương hoành hành trên mặt đất, không gian sinh tồn của con người chật hẹp hơn bây giờ rất nhiều, và cái chết luôn cận kề. Trong một ngàn năm qua chỉ có bốn Ma Vương xuất hiện, nhưng Konoe từng được học rằng trước đó có nhiều Ma Vương hơn thế rất nhiều.
"Thôi, chuyện đó không phải để nói lúc này. Quan trọng hơn, Konoe. Lý do hôm nay cô đưa cậu đến Thần Giới cùng... như đã nói trước khi tới đây, là để trao phần thưởng cho cậu."
"...À ừm, phần thưởng, sao ạ."
"Đúng vậy, phần thưởng cho việc thảo phạt Ma Vương."
Giáo quan có vẻ khá vui vẻ, nhưng Konoe lại nghiêng đầu khó hiểu.
Bởi vì phần thưởng thì...
"...Em đã nhận được trong lễ phong thưởng rồi mà."
Một núi tiền vàng và một tấm huân chương kèm theo khoản lương hưu khổng lồ mỗi năm. Một số tiền mà Konoe nghĩ rằng cả đời này cậu sẽ chẳng bao giờ phải lo nghĩ về tài chính nữa. Kể từ lúc được xem danh sách phần thưởng vài chục ngày trước, cảm quan về tiền bạc của Konoe đã bắt đầu sụp đổ.
Tiền trọ trước đây cậu từng nghĩ là đắt đỏ, giờ trông chẳng khác gì tiền lẻ, dạo gần đây Konoe còn nghiêm túc cân nhắc việc giao luôn ví tiền cho Terunerika giữ vì sợ cứ thế này thì hỏng bét.
"Mới chỉ có tiền và huân chương thôi đúng không? Thật ra vẫn còn một phần thưởng nữa, phần thưởng lớn nhất đấy."
"...Hả?"
Nhưng Giáo quan chỉ nhếch mép cười và nói vậy.
Rồi, cô chậm rãi mở lời...
"Konoe, từ giờ cậu sẽ trở thành một thành viên của Bàn tr... hửm?"
"...?"
Chính lúc đó. Konoe và Giáo quan đồng loạt quay mặt về cùng một hướng.
Vì có một luồng khí tức đang tiến lại gần. Một khí tức Konoe không hề biết, nhưng vô cùng mạnh mẽ.
Nó lao đến trong chớp mắt.
"...Là em à."
"Vâng, là em đây!"
Người đó dừng lại trước mặt Konoe và Giáo quan. Kẻ vừa xuất hiện là một người phụ nữ.
"Chị Rena. Lâu rồi không gặp. Em đến đón chị đây!"
"...À, ừ."
Người phụ nữ với mái tóc màu hồng đào rực rỡ gọi Giáo quan bằng biệt danh. Cô ấy trạc độ đầu hai mươi. Chiều cao tầm trung, vô cùng xinh đẹp, trên môi nở một nụ cười rạng rỡ như hoa nở.
Nhìn người phụ nữ ấy, Konoe...
"...Hả."
Konoe sững sờ. Cậu thực sự kinh ngạc. Lý do là vì, Konoe biết khuôn mặt của người phụ nữ này.
Dù là một người rất kém trong việc nhớ mặt người khác, Konoe vẫn nhận ra. Cậu đã xem tranh vẽ cô ấy không biết bao nhiêu lần.
"Chị Rena... Đã năm mươi ngày rồi. Celes đã chờ đợi ngày này với cảm giác một ngày dài tựa ngàn thu đấy."
"...Ha ha ha."
Konoe nhìn xuống hông người phụ nữ. Ở đó có hai thanh kiếm.
Thanh kiếm màu hồng. Có lẽ là thanh kiếm nổi tiếng nhất thế giới.
Trên thế giới này, những kẻ không biết đến cô ấy chắc chỉ có trẻ sơ sinh hoặc những người chuyển sinh vừa mới được triệu hồi trong ngày. Bởi vì, tên tuổi và chiến công vĩ đại của cô đã được viết thành sách tranh. Cuốn sách tranh bán chạy nhất thế giới.
Cuốn sách tranh "Thánh nữ màu hồng" chính là cuốn sách đầu tiên Konoe đọc khi đến dị giới. Cậu nhớ mình đã đọc nó vào ngày thứ hai sau khi được triệu hồi để làm quen với gia hộ phiên dịch.
"Chị Rena, em có rất nhiều chuyện muốn nói với chị."
"À, ừ. Nhưng mà, em xem. Nhân vật chính hôm nay là cậu nhóc này cơ."
Đến lúc đó, Konoe mới nhận ra tay và ánh mắt của Giáo quan đang hướng về phía mình.
Cùng lúc đó, ánh mắt của người phụ nữ tóc hồng cũng chuyển sang Konoe. Cô nhìn cậu, chớp mắt trong khi vẫn giữ nụ cười.
"Ôi, tôi xin lỗi. Tôi mải chú ý đến chị Rena quá. Chào cậu, vị anh hùng diệt Ma Vương mới, rất vui được gặp cậu."
"...À, vâng. ...Tôi cũng vậy."
Người phụ nữ mỉm cười rạng rỡ với Konoe. Nói đúng hơn thì, từ nãy đến giờ cô ấy vẫn luôn cười tủm tỉm.
Vị Thánh nữ luôn nở nụ cười. Trong sách tranh đã viết như vậy.
"Thật đấy nhé? Tôi thực sự rất vui. ...Thật tốt khi đất nước của chị tôi lại có một người như cậu."
"...V, vâng."
"Nếu cậu có thể hỗ trợ chị ấy thì tôi vui lắm. ...Nếu được thì cả trong công việc lẫn đời tư nhé."
...Hửm? Đời tư?
"...Celes."
"Ôi chao, tôi lại nói thừa rồi. Em xin lỗi chị."
Giáo quan cau mày, còn người phụ nữ thì cười "e hẹ hẹ".
Nhìn cô ấy, Konoe cảm thấy... đây có vẻ là một người khá kỳ quặc. Mà thôi, những Người Thức Tỉnh mạnh mẽ thường có cá tính rất mạnh, nghĩ đến những chiến công vĩ đại cô ấy đã làm thì điều này cũng là đương nhiên.
"..."
Konoe biết. Cô ấy đã sống hơn một ngàn năm, lập nên vô số huyền thoại.
Một trong ba Người Thức Tỉnh nổi tiếng nhất thế giới. Nếu có câu hỏi ai là người mạnh nhất thế giới, tên cô chắc chắn sẽ nằm trong top ba.
Năm trăm năm trước, vị anh hùng đã thảo phạt Ma Vương Nuốt Chửng Giấc Mơ, cứu rỗi thế giới.
Thánh nữ Hoa Rơi, Celestina. Đó chính là tên của cô.
2
Đó là câu chuyện của năm trăm năm trước.
Một buổi sáng mùa hè bình thường như bao ngày khác. Khi tiếng chim bắt đầu râm ran, và những giọt sương đọng trên lá bắt đầu lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Một thành phố, đột ngột đi đến hồi kết.
Mặt trời lên cao nhưng không một ai bước ra khỏi nhà, đường phố vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng sủa của những con chó bị xích trước cửa nhà ai đó vang vọng khắp không gian.
Ngày hôm đó, toàn bộ cư dân trong thành phố đều chìm vào một giấc ngủ dài đằng đẵng. Họ vẫn thở, cơ thể vẫn ấm, nhưng đó là một giấc ngủ không bao giờ tỉnh lại.
Vài giờ sau, vương quốc mới nhận ra sự bất thường. Thông tin được mang đến bởi một thương nhân ghé thăm thành phố để giao dịch, một đội điều tra bao gồm cả các Người Thức Tỉnh lập tức được cử đến hiện trường để xem xét.
Tuy nhiên...
"Cái gì thế này. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Không có độc. Cũng không cảm nhận được ma lực. Vậy mà toàn bộ người dân trong thành phố đều ngủ say không tỉnh."
Ghi chép để lại rằng, một Người Thức Tỉnh trong đội điều tra đã sững sờ thốt lên như vậy khi dốc hết sức dùng ma pháp trị liệu mà người dân vẫn không tỉnh lại. Không thấy bóng dáng kẻ thù. Cũng chẳng thấy thứ gì kỳ lạ. Vậy mà không một ai thức giấc. Trong sự hoang mang tột độ, đội điều tra đã tập trung những người dân đang ngủ say vào lâu đài của thành phố.
Và rồi, ngày hôm sau. Toàn bộ cư dân của năm thành phố lân cận cũng rơi vào trạng thái hôn mê.
Đó chính là khởi đầu cho sự tà ác của kẻ sau này được đặt tên là Ma Vương Nuốt Chửng Giấc Mơ.
Một trong bốn Ma Vương xuất hiện trong một ngàn năm qua: Bất Tử, Nuốt Chửng Giấc Mơ, Cực Thiên, Phủ Định.
Con quái vật đã đẩy bốn quốc gia đến bờ vực sụp đổ chỉ trong chớp mắt. Ma Vương làm tổ trong giấc mơ của con người. Một con quái vật tồi tệ nhất không thể chạm vào, cũng chẳng thể nhìn thấy. Kẻ đã thảo phạt Ma Vương đó và cứu rỗi thế giới chính là...
◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆
"Chị Rena, chị Rena, em có nướng bánh kem này, chị mang về ăn nhé."
"............À, ừ. Chị nhận."
Thánh nữ Hoa Rơi, Celestina.
Vị anh hùng đã dùng sức mạnh của Ma pháp Đặc trưng để chém đứt sự tồn tại thay vì thể xác, tiêu diệt Ma Vương vô hình.
Và cũng là người đang bám riết lấy Giáo quan với khí thế hừng hực. Khoảng cách giữa hai người đang cực kỳ gần.
"Chị Rena, chị Rena, chị Rena."
"............À, ừ."
Thánh nữ đúng là một người đáng gờm, Konoe vừa nghĩ vừa lùi lại khoảng mười bước, vừa đi vừa nhìn hai bóng hình một bạc một hồng. Trong sách tranh, cô ấy được miêu tả giống một vị Thánh nữ lý tưởng hơn cơ mà.
...Thôi thì, sách tranh cũng chỉ là sách tranh, chắc là vậy rồi.
"..."
Nhìn người phụ nữ đang cười rạng rỡ bám lấy Giáo quan, Konoe lại vô thức lùi thêm một bước để giữ khoảng cách.
Đúng lúc đó, Giáo quan đẩy vị Thánh nữ ra và nói "Tránh ra nào". Bị đẩy ra một lần, Thánh nữ không tiến lại gần Giáo quan thêm nữa. Giáo quan thở dài, quay sang nhìn Konoe.
"...Phù. Chà, cũng sắp đến giờ hẹn rồi, chúng ta đi nhanh một chút nhé."
"...À, vâng."
Giáo quan lấy chiếc đồng hồ bỏ túi từ thắt lưng ra xem, giọng có vẻ hơi mệt mỏi. Rồi cô bắt đầu chạy lên dẫn đường. Konoe đuổi theo, và Thánh nữ cũng bắt đầu chạy gần như cùng lúc với cậu.
Thế là thành ra Konoe và Thánh nữ đang chạy song song với nhau.
Ánh mắt chạm nhau, Thánh nữ vừa chạy vừa mỉm cười với Konoe. Konoe hơi giật mình, khẽ cúi đầu đáp lễ.
"............Fufu."
"............?"
Thánh nữ khẽ cười. Cô nheo mắt lại, một nụ cười thật hiền hòa.
Biểu cảm đó khác hẳn với vẻ mặt cô dành cho Giáo quan lúc nãy, nó mang một nét gì đó vô cùng dịu dàng.
Konoe chớp mắt nhìn vị Thánh nữ. Cô ấy chỉ đơn thuần là đang cười tủm tỉm.
Chẳng mấy chốc, một hòn đảo bay khá lớn với một công trình kiến trúc màu đen dần hiện ra trước mắt.
◆
Cứ thế, họ đến được hòn đảo bay.
Đúng như những gì nhìn thấy từ xa, ở đó có một công trình kiến trúc màu đen. Một tòa nhà xây bằng đá đen, mang hình dáng khiến Konoe liên tưởng đến những ngôi đền Hy Lạp cổ đại.
"Konoe, hướng này."
"...Vâng."
Giáo quan vẫy tay gọi, Konoe bước qua lối vào. Và rồi.
"...Ồ, cậu là người thảo phạt Ma Vương mới sao."
"Chào cậu. Gọi cậu là Konoe-kun được chứ?"
Bên trong ngôi đền có đặt một chiếc bàn tròn lớn, và có hai người đàn ông đang ngồi trên ghế. Vừa thấy Konoe, họ lập tức đứng dậy và bước về phía cậu.
Một người đàn ông to lớn, cao kều với những khối cơ bắp cuồn cuộn như áo giáp, và một người đàn ông vóc dáng trung bình, đeo kính, thân hình mảnh khảnh. Konoe chậm một nhịp mới đáp lại lời họ: "...À vâng, xin chào, gọi thế nào cũng được ạ."
(Ủa? Hai người này)
Chợt, Konoe nhận ra. Cậu cũng thấy hai người này quen quen. Cậu nhớ đã từng thấy hình vẽ của họ trong sách giáo khoa. Họ cũng là những anh hùng diệt Ma Vương. Trong Thời đại Hỗn mang, khi các quốc gia, thành phố và con người bị cái ác chà đạp, khi sinh mạng trở nên quá đỗi rẻ mạt, họ là những người đã đứng lên chiến đấu chống lại cái ác vì nhân loại.
Hai người trước mặt chính là những đại anh hùng như thế. Họ cũng là hai người đứng trên đỉnh cao của mười đại cường quốc nơi các phân thân của Thần linh ngự trị.
"Konoe-kun, chào mừng cậu đến với Bàn tròn. Cùng là những người tiếp nhận lời tiên tri, từ nay mong cậu giúp đỡ."
"...V, vâng."
Konoe vừa kinh ngạc trước sự xuất hiện liên tiếp của các anh hùng huyền thoại, vừa bắt lấy bàn tay mà người đàn ông mảnh khảnh đưa ra.
...Hửm? Tiên tri? Là chuyện gì vậy?
"À, xin lỗi xin lỗi, cô đang giải thích dở."
"...?"
Lúc này Giáo quan vừa gãi mái tóc bạc vừa bước lại gần Konoe.
Cô chỉ tay về phía chiếc bàn tròn trước mặt và những chiếc ghế xếp xung quanh.
"Đang nói về phần thưởng. Phần thưởng cho việc thảo phạt Ma Vương. ...Mười hai chiếc ghế đặt quanh chiếc bàn tròn này. Quyền được ngồi vào đó chính là phần thưởng lớn nhất cho việc tiêu diệt Ma Vương đấy."
"...Được ngồi vào chiếc ghế này, sao ạ?"
"Đúng vậy. ...Nói chính xác thì, bây giờ không còn đủ mười hai người thảo phạt Ma Vương nữa, nên những ghế trống sẽ do những người đứng đầu lực lượng Người Thức Tỉnh của các đại cường quốc ngồi. ...À, tất nhiên, không phải chỉ là ngồi vào ghế thôi đâu. Konoe, nhìn lên trên đi."
Nói rồi, Giáo quan hướng mắt lên trần của ngôi đền. Nhìn theo, Konoe thấy một huy hiệu được vẽ trên đó.
Một huy hiệu được tạo thành từ những hình vuông, hình tròn xếp chồng lên nhau, tạo thành hình dáng giống như một con mắt người. Konoe đã từng được học xem đó là huy hiệu gì.
"...Là huy hiệu của Thần Vận Mệnh, đúng không ạ?"
"Đúng, huy hiệu của Thần Vận Mệnh. ...Konoe có biết ma pháp vận mệnh mang sức mạnh gì không?"
"...À ừm, hình như là bói toán hay gì đó đúng không ạ?"
Konoe, một người chẳng có chút duyên nợ nào với loại ma pháp đó, lục lọi trí nhớ rồi trả lời. Giáo quan gật đầu xác nhận.
"Ở trong thành phố thì có rất nhiều thầy bói. Nếu về các vùng nông thôn thì họ thường được lãnh chúa thuê để dự báo mưa gió. ...Nói tóm lại, đó là ma pháp nhìn thấu tương lai."
Nhưng mà, chừng nào còn là con người bói, thì ma pháp vận mệnh cũng chẳng trúng được bao nhiêu đâu, Giáo quan nói. Đặc biệt là bói tình duyên, hoàn toàn, không trúng một chút xíu nào luôn. Cô nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Nhưng.
"Nếu không phải con người bói, thì câu chuyện lại khác. Và nơi này, không phải nhân giới, mà là thế giới nơi Thần linh ngự trị."
"...Điều đó có nghĩa là."
"Nói tóm lại là thế này, những người ngồi vào chiếc bàn tròn này, cứ mỗi năm mươi ngày, sẽ được đích thân Thần Vận Mệnh ban cho một lời tiên tri."
◆
Tiên tri. Những lời nói để biết trước tương lai.
Nếu ở Trái Đất, đó chỉ là một từ nghe có vẻ hoang đường. ...Nhưng, nếu là ở dị giới, mà lại còn là ở Thần Giới nữa thì.
"Nhân tiện thì tỷ lệ chính xác là, trừ khi cậu chủ động né tránh, còn không thì chắc chắn sẽ xảy ra."
"...Thế thì, thật sự, quá tuyệt vời rồi."
Nghe Giáo quan nói, Konoe mở to mắt kinh ngạc. Tỷ lệ chính xác một trăm phần trăm, dù nói thế nào thì cũng quá sức tưởng tượng. Thấy Konoe như vậy, Giáo quan bật cười: "Khó tin lắm đúng không?"
Nhưng. Lúc đó Giáo quan lại rào trước bằng một chữ "tuy nhiên".
"...Tuy nhiên, ngoại trừ một trường hợp duy nhất, chúng ta không thể biết Ngài sẽ tiên tri điều gì, nên cũng cần phải lưu ý điểm này."
"...Hả?"
"Nội dung lời tiên tri hoàn toàn phụ thuộc vào ý muốn của Thần Vận Mệnh. ...Lần trước của cô hình như là lời tiên tri về việc sẽ có một tiệm bánh ngọt cực ngon mở trong học viện thì phải."
...Tiệm bánh ngọt?
Trong lúc Konoe còn đang ngớ người, ba người xung quanh cũng bắt đầu lên tiếng: "Của tôi là lời tiên tri về việc người hầu trong dinh thự làm vỡ bình hoa", "Của tôi là cháu trai bị vấp ngã khóc nhè", "Của tôi là tác giả yêu thích sắp ra sách mới". Họ kể lể những chuyện như vậy.
...Nói cách khác, đa số là những lời tiên tri có mức độ quan trọng thấp như thế này sao.
"Ngoài ra, để tránh việc tương lai bị ấn định, nội dung lời tiên tri thường được viết khá mơ hồ. Thế nên, có lẽ cần phải quen mới giải mã được."
"...À ừm."
Konoe cảm thấy bối rối khi giá trị của lời tiên tri tụt dốc không phanh.
Giáo quan khẽ cười gượng trước phản ứng của Konoe, rồi chợt, nét mặt cô trở nên nghiêm túc.
"Chính vì thế. Về cơ bản, lời tiên tri này chỉ thực sự quan trọng trong cái trường hợp ngoại lệ duy nhất mà cô vừa nhắc tới thôi."
"...Ngoại lệ?"
"Đúng vậy. Chỉ có một điều duy nhất mà Thần Vận Mệnh chắc chắn sẽ tiên tri cho chúng ta."
Đó là, Giáo quan ngập ngừng một nhịp.
"Khi có ai đó ngồi ở Bàn tròn này sắp phải chết trong vòng năm mươi ngày tới."
"..."
"Chỉ vào lúc đó, Ngài mới cho chúng ta biết, kèm theo cả cách để né tránh nó."
Nói cách khác, đó là lời tiên tri báo trước vận mệnh tử vong.
Đó mới chính là phần thưởng thực sự cho việc thảo phạt Ma Vương, Giáo quan nói.
3
"...Lời tiên tri báo trước cái chết và cách né tránh, sao ạ?"
"Đúng vậy. Tuyệt vời đúng không?"
Konoe há hốc mồm kinh ngạc, Giáo quan mang vẻ mặt hơi tự mãn nói rằng đây chính là phần thưởng cho việc diệt Ma Vương. Konoe cũng đồng tình, "Quá tuyệt vời".
Bởi vì, điều đó có nghĩa là, họ có thể biết trước những đòn đánh lén của kẻ thù.
Có thể biết trước những kẻ thù có khả năng giết chết mình, những tai ương ập đến bất ngờ, hay những âm mưu của Ma Vương, Tà Thần. Hơn nữa lại còn được chỉ cho cách né tránh, thật sự quá sức khủng khiếp.
"Vì mục đích đó, cứ năm mươi ngày một lần, chúng ta lại tập trung tại đây. Từ giờ cậu cũng sẽ tham gia cùng."
"...Ra, là vậy."
"...Mà nói thì nói thế thôi, những người tập trung ở đây toàn là những chiến binh sừng sỏ cả. Chẳng mấy khi có lời tiên tri về cái chết đâu."
Thế nên, thường thì sau khi xác nhận không có vận mệnh tử vong nào, mọi người sẽ dành thời gian để trao đổi thông tin với nhau, Giáo quan nói thêm.
Konoe chỉ biết kinh ngạc trước những lời giải thích đó, cậu ngước nhìn lên trần nhà, nơi có huy hiệu của Thần Vận Mệnh một lần nữa.
"............"
Trên trần nhà là một huy hiệu mô phỏng hình dáng con mắt người.
...Thành thật mà nói, tạo hình của nó có chút rùng rợn, nhưng, không hiểu sao, Konoe lại cảm nhận được một sự ấm áp tỏa ra từ huy hiệu ấy.
◆
Sau cuộc trò chuyện.
Vì phải đợi đủ mười hai Người Thức Tỉnh tập hợp mới bắt đầu nhận tiên tri thực sự, nên họ có một khoảng thời gian tự do.
Lúc này, Konoe được hai người đàn ông bắt chuyện trước. Họ chào hỏi lại đàng hoàng và bắt tay nhau.
Hai người họ tỏ thái độ rất cởi mở khi nói chuyện với Konoe... và vì đều là những Người Thức Tỉnh nam giới nên Konoe cũng cảm thấy thoải mái hơn đôi chút.
Dù mắc chứng ngại giao tiếp, cậu vẫn có thể trò chuyện một cách điềm đạm, và cuối cùng khi hai người kia rủ hôm nào cùng đi uống rượu, cậu cũng gật đầu đáp "Nếu có cơ hội".
"............Xin lỗi. Cậu có rảnh một chút không?"
"...? Vâng."
Đúng lúc cuộc trò chuyện với hai người kia vừa dứt.
Konoe nghe thấy tiếng gọi từ bên cạnh. Ở đó là vị Thánh nữ tóc hồng.
Thánh nữ đang vẫy tay gọi Konoe lại gần.
Konoe tự hỏi có chuyện gì và bước tới...
"Cậu là Konoe-san, đúng không nhỉ. Nếu được, cậu có muốn nói chuyện với tôi một chút không?"
"...À ừm."
Trước lời đề nghị kèm theo nụ cười rạng rỡ, Konoe suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Cậu chẳng có lý do gì để từ chối cả. Dù sao cậu cũng đã nói chuyện với hai người đàn ông kia rồi.
Thực ra, lý do cậu phải suy nghĩ một chút là vì Thánh nữ quá xinh đẹp. Một mỹ nhân được sách vở ca tụng là một trong ba người đẹp nhất thế giới, và Konoe thì vẫn mang cái tính ngại giao tiếp, luôn muốn bỏ chạy khi đứng trước người đẹp.
...Nói chung là, vì lý do đó nên Konoe chậm một nhịp mới gật đầu.
"Tốt quá. ...Vậy, mong cậu giúp đỡ nhé."
"...À, vâng."
Thánh nữ đưa tay ra như muốn bắt tay Konoe.
Konoe, quả nhiên vẫn hơi chần chừ, nhưng rồi cũng đưa tay ra đáp lại...
"...Fufu."
"Hả?"
Ủa? Konoe thầm nghĩ. Đột nhiên, Thánh nữ nắm chặt lấy tay Konoe.
Và rồi, trong lúc Konoe còn đang ngơ ngác, cô cứ thế kéo tay cậu bước đi.
"...Ơ, này?"
Dù cậu bối rối cất tiếng hỏi, Thánh nữ chỉ cười khúc khích.
Thánh nữ cứ thế bước ra khỏi phòng, đi dọc theo hành lang của tòa nhà. Konoe đành để mặc cô kéo đi, lững thững bước theo sau.
◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆
Trong khi đó.
Tại phòng khách của một lâu đài nằm ở một chiều không gian khác cách biệt với Thần Giới nơi Konoe đang ở.
Ba thiếu nữ mang ba màu sắc Vàng, Đỏ, và Xanh đang ngồi trên ghế sofa, đối diện nhau.
"............"
"............"
"............"
Melmina liếc nhìn Terunerika đang ngồi cạnh, rồi lại nhìn Fonia đang ngồi phía đối diện.
Sự xuất hiện đột ngột của Fonia khiến bầu không khí trong phòng khách trở nên căng thẳng.
Lý do của sự căng thẳng này rất đơn giản. Trong buổi lễ phong thưởng vừa kết thúc cách đây vài giờ, Melmina đã nhận ra. Ánh mắt Fonia nhìn Konoe. Melmina đã thấy rõ ngọn lửa tình cảm mãnh liệt chất chứa trong ánh mắt ấy.
Vì từ sau lời tuyên bố tiêu diệt Ma Vương Bất Tử, Melmina chưa từng gặp lại Fonia nên cô không hề hay biết, nhưng có vẻ như Fonia đã đem lòng yêu Konoe. Và đó không phải là thứ tình cảm hời hợt. Một tình yêu sâu đậm và nặng nề thực sự hiện hữu ở đó.
Nói cách khác, một tình địch mới đã xuất hiện. Bên cạnh cô, Terunerika cũng đang mím chặt môi với vẻ mặt nghiêm trọng... Chắc chắn cô ấy cũng đã nhận ra. Thái độ của Fonia dành cho Konoe lộ liễu đến mức bất cứ ai nhạy bén một chút cũng có thể nhìn thấu.
...Không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Rơi vào tình huống tồi tệ nhất rồi, Melmina nghiến răng. Đúng lúc đó.
"Melmina, Terunerika. Thật ra, tôi có một chuyện muốn nhờ hai người."
"...Nhờ vả?"
Giữa bầu không khí cứng nhắc, Fonia đột ngột lên tiếng.
Vừa hỏi lại, Melmina vừa suy nghĩ.
Fonia. Nàng công chúa đã duy trì Kết giới Xí Thiên suốt hai mươi lăm năm.
Chỉ còn sống được năm năm nữa, linh hồn cũng bị bào mòn từng ngày. Để sống sót, cô ấy không còn cách nào khác ngoài việc giết chết Ma Vương mà suốt một ngàn năm qua không ai có thể giết được. ...Và trong hoàn cảnh đó, Konoe đã thực sự giết được Ma Vương, cứu rỗi cô ấy.
Kết quả là, cô ấy đã yêu Konoe, và giờ đây đang tìm đến hai người phụ nữ thân cận nhất của cậu. Lại còn nói là có chuyện muốn nhờ.
...Nghĩa là.
"...Có thể hai người sẽ rất ngạc nhiên, nhưng mà."
"............"
Nghe Fonia rào đón, Melmina tin chắc rằng cô ta đến đây để tuyên chiến với tình địch. Đến để gây sự đây mà. Fonia mà Melmina biết không phải loại người sẽ làm những chuyện như vậy, nhưng khi dính đến tình yêu thì nhân cách có thay đổi cũng chẳng có gì lạ.
Melmina nheo mắt. Bên cạnh, dường như cũng có chung suy nghĩ, Terunerika khẽ nuốt nước bọt.
Trước mặt hai người họ, Fonia hít một hơi thật sâu.
Rồi, cô cất lời.
"...Chuyện là, tôi có thể gọi hai người là các chị được không?"
"............?"
"............"
"...Hả? ..........................Cô nói gì cơ??"
............Hả? Fonia vừa nói cái gì cơ? ...Các chị?
Melmina không tin vào tai mình, hỏi vặn lại. Một câu nói bay ra từ một nơi nằm ngoài sức tưởng tượng và sự thấu hiểu của cô.
"Tôi muốn gọi hai người là các chị."
"........................????"
Fonia lặp lại một lần nữa, chứng tỏ Melmina không hề nghe nhầm.
Fonia thực sự đã nói muốn gọi họ là các chị.
...Nhưng, dù có hiểu được từ ngữ, cô vẫn không thể hiểu được ý nghĩa. Melmina với khuôn mặt co giật quay sang nhìn Terunerika bên cạnh. Terunerika cũng đang há hốc mồm. Đương nhiên rồi.
"...À ừm, tại sao lại là các chị?"
"Vì tôi muốn được gia nhập vào harem của Konoe. Nên tôi nghĩ hai người vào trước thì sẽ là các chị."
"......................"
...Melmina đưa tay lên ôm đầu, cố kìm nén cơn đau đầu đang ập đến.
Có quá nhiều chỗ để bắt bẻ. Harem á. Muốn gia nhập á. Và kết quả là gọi bằng các chị á.
"Tôi muốn hòa thuận với hai người."
"......................"
Melmina nhắm mắt lại. Hít một hơi thật sâu, rồi thở ra. Dùng tay day khóe mắt vài giây, rồi cô mở mắt ra.
Một lần nữa, Melmina nhìn Fonia. Ánh mắt cô ấy thực sự toát lên vẻ muốn hòa thuận. Một ánh mắt thuần khiết. Lấp lánh, không chút ác ý hay thù địch. Đến mức khiến người ta bất giác cảm thấy bối rối.
Vị công chúa trước mặt thực sự muốn gia nhập harem của Konoe, và thực sự muốn gọi họ là các chị. Với tư cách là một Người Thức Tỉnh nhạy bén với khí tức, Melmina có thể hiểu được điều đó.
...Tuy nhiên, chính vì hiểu được, nên trong đầu Melmina lúc này chỉ toàn là sự hỗn loạn.
"...Không, cái đó... Ể? ...Nhưng Fonia này, cô thực sự thích Konoe đúng không? Vậy mà lại đi gọi tình địch là các chị sao."
Sau một hồi suy nghĩ rối bời, đó là câu đầu tiên thốt ra từ miệng Melmina. Dù có vô số điểm vô lý, nhưng đó là điều cô không thể hiểu nổi nhất.
Đúng vậy. Melmina cảm thấy thật kỳ lạ. Cô không hề nhìn thấy chút thù địch nào nhắm vào mình từ Fonia.
Tình yêu Fonia dành cho Konoe là không thể chối cãi. Vậy mà cô ấy lại gọi họ là các chị. Một cách gọi đầy thân thương. Không hề thấy bóng dáng của dục vọng muốn loại bỏ tình địch.
Đáng lẽ không thể như thế được. Bởi vì đã yêu cơ mà. Bởi vì đã dành tình cảm cơ mà. Làm sao có chuyện không muốn trở thành người duy nhất của người mình yêu. Làm sao có chuyện không khao khát độc chiếm tình yêu đó.
Thực ra. Ngay cả Melmina, đến tận bây giờ thỉnh thoảng vẫn có suy nghĩ xem liệu có cách nào loại bỏ Terunerika được không. Dù họ đã quen biết nhau một thời gian khá dài, nhưng vẫn vậy.
Và, cô dám khẳng định, về khoản này Terunerika chắc chắn cũng nghĩ y hệt.
"..............."
"..............."
...Melmina khẽ liếc sang bên cạnh. Cùng lúc đó, Terunerika cũng nhìn sang Melmina.
...Không sai vào đâu được. Ánh mắt của những kẻ đang có chung một suy nghĩ.
Thế nên, thực tâm mà nói, vì Melmina muốn độc chiếm Konoe, nên cô cảm thấy vô cùng bối rối trước một Fonia không hề có chút thù địch nào. Thấy vậy, Fonia làm vẻ mặt hơi trầm ngâm.
"...Nếu nói là không có chút vướng bận nào trong lòng, thì là nói dối."
Fonia nói. Trước khi đến đây hôm nay, cô đã suy nghĩ rất nhiều về việc nên làm thế nào. Thực sự đã suy nghĩ rất nhiều.
Melmina hiểu rằng, chắc chắn Fonia đã cân nhắc vô số khả năng, bao gồm cả việc loại bỏ tình địch.
Đúng vậy. Thế mới là bình thường. Ít nhất thì Melmina nghĩ vậy.
Vậy thì, tại sao Fonia lại nói gọi họ là các chị...
"...Nhưng mà, Melmina, Terunerika."
"Sao."
"Tôi thích Konoe, nhưng tôi cũng thích hai người nữa, nên tôi muốn chúng ta hòa thuận với nhau."
............Hả?
Trước một Melmina đã kinh ngạc không biết bao nhiêu lần và bắt đầu nghi ngờ thính giác của mình, Fonia bắt đầu kể lý do tại sao cô lại thích hai người họ.
Cô nói, cô thích màu vàng của Terunerika.
"Nhờ Terunerika trao quyền năng màu vàng cho Konoe, tôi mới được cứu. Nếu không có Terunerika, năm năm nữa tôi đã chết rồi. ...Hơn nữa, màu vàng mà Terunerika dạy cho Konoe, cũng đã truyền hơi ấm cho tôi."
Và tiếp theo. Cô thích sự dịu dàng của Melmina.
"Melmina đã luôn hợp tác với Arkinorca suốt mười năm qua. Từ việc khai thác chướng thạch, đến các tuyến đường lưu thông, cô đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Cô đã bảo vệ những thứ quan trọng của tôi. Hơn nữa, hồi còn là thực tập sinh, tôi biết cô đã âm thầm sắp xếp nhiều thứ để giúp đỡ tôi khi tôi không thể giao tiếp trôi chảy."
Vì thế, Fonia mỉm cười nói.
Vì cô rất thích cả hai, nên không thể có ác cảm được. Cô muốn mọi người hòa thuận với nhau.
Melmina không thấy Fonia có vẻ gì là đang nói dối. Một thiện ý mạnh mẽ, không chút ác ý, hóa thành khí tức ập thẳng vào Melmina.
"..............."
"..............."
Melmina lại chạm mắt với Terunerika bên cạnh. Khóe miệng Terunerika hơi giật giật. Cô nghĩ chắc mặt mình lúc này cũng y hệt. Rõ ràng là tình địch nên muốn tỏ thái độ thù địch, nhưng bị đối phương ném thẳng một cục thiện ý thuần khiết và chân thành vào mặt thế này, nói sao nhỉ, khó xử thật.
Hơn nữa, nếu nói về ân nhân, thì đối với Melmina và Terunerika, Fonia cũng là ân nhân. Hay đúng hơn, trên thế giới này chẳng có ai là không mang ơn Fonia cả.
Chính vì Fonia đã phong ấn Ma Vương Bất Tử, nhân loại mới có thể sống sót suốt hai mươi lăm năm qua.
Chính vì Fonia đã cống hiến linh hồn, sinh mạng và cả cuộc đời mình cho Kết giới Xí Thiên vì nhân loại, nên mới có những ngày tháng bình yên như hiện tại.
"..............."
"..............."
"Này, tóm lại là tôi gọi hai người là các chị được không?"
Đã là tình địch thì đương nhiên phải có vướng mắc trong lòng. Rất nhiều là đằng khác. Dù có thiện cảm, dù có mang ơn, nhưng vì lòng độc chiếm, Melmina... và chắc chắn cả Terunerika nữa, không thể nào rạch ròi được như Fonia.
...Nhưng mà, biết làm sao bây giờ, Melmina đảo mắt lảng tránh.
Tạm thời thì đừng gọi là các chị nữa, mà cô còn lớn tuổi hơn chúng tôi cơ mà, cứ gọi tên bình thường đi... Trong lúc họ còn đang nói những chuyện như vậy, thời gian cứ thế trôi qua.
◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆
Và, trong lúc ba người họ đang trò chuyện. Tại Thần Giới, Konoe đang bị Thánh nữ kéo tay đi.
"Đến đây chắc là được rồi."
"...À ừm."
Thánh nữ đưa cậu đến một căn phòng trong thần điện cách đó không xa.
"Xin lỗi vì đột ngột thế này. Tôi có một chuyện bí mật muốn nói với cậu."
"...Chuyện, bí mật?"
Thánh nữ buông tay Konoe ra, gật đầu "Vâng".
Rồi cô nở một nụ cười rạng rỡ và nói.
"Tôi định sẽ dạy cho cậu biết Ma pháp Đặc trưng của tôi."
4
Ma pháp Đặc trưng của Thánh nữ?
Konoe suy nghĩ một chút rồi đáp.
"...À ừm, tôi biết chứ. Là 'Cắt Đứt' đúng không?"
Cậu nói ra những gì đã được học trước đây. Konoe đã được dạy như vậy. Hay đúng hơn, Thánh nữ vốn dĩ là một trong những anh hùng nổi tiếng nhất thế giới sánh ngang với Giáo quan. Chẳng cần ai dạy, cậu cũng có vô số cơ hội để thấy thông tin về cô ở khắp nơi.
Nghe nói, đó là những nhát chém không thể nhận biết. Hoàn toàn không thể cảm nhận được, đến khi nhận ra thì đã bị chém rồi. Đó là quyền năng của cô.
Biệt danh "Hoa Rơi" bắt nguồn từ việc cơ thể kẻ thù bị băm vần và rơi rụng xuống một cách tự nhiên như những cánh hoa.
Nghe đồn kỹ năng cận chiến bằng thánh kiếm của cô cũng rất điêu luyện, nhưng nhắc đến Thánh nữ thì quyền năng này mới là thứ nổi tiếng nhất.
Quyền năng Cắt Đứt đã chém đứt sự tồn tại của Ma Vương Nuốt Chửng Giấc Mơ vô hình.
Chẳng cần ai dạy, có lẽ gần như tất cả mọi người trên thế giới này đều biết. Thế nên Konoe vừa gãi má vừa nói "Tôi biết mà"...
"À, đó là lời nói dối đấy."
"...Hả?"
"Là lời nói dối để đối phó với Tà Thần thôi. Sức mạnh thực sự của Ma pháp Đặc trưng của tôi là một thứ hoàn toàn khác."
Tuy nhiên, Thánh nữ lại thản nhiên nói ra một điều như vậy.
Và rồi, trước một Konoe đang kinh ngạc, cô nói "Để tôi giải thích nhé", vừa nói vừa lấy ra một chiếc túi nhỏ từ thắt lưng. Mở ra, bên trong là... đồ khâu vá chăng, có vài cây kim trong đó.
Cô lấy ra một cây kim và...
"Vậy, sẽ hơi đau một chút nên cậu chú ý nhé."
Đột nhiên, cô đâm cây kim vào ngón trỏ tay trái của chính mình. Ngay lập tức.
"...Khuyếp!"
Konoe cảm thấy một cơn đau nhói ở ngón tay trái của mình. Cậu vội vàng nhìn xuống, thấy một lỗ nhỏ trên ngón trỏ. Giống hệt như bị một vật nhọn đâm vào.
"Cậu xem này."
Lúc này, Thánh nữ đưa ngón tay của cô ra cạnh ngón tay của Konoe.
Nhìn so sánh hai ngón tay... có thể thấy vết thương xuất hiện ở cùng một vị trí.
"............Cái này, là."
"Đây chính là Ma pháp Đặc trưng của tôi, 'Chia Sẻ'."
◆
Thánh nữ mỉm cười rạng rỡ và nói, đây là ma pháp để thấu hiểu nỗi đau.
Là ma pháp để tôi thấu hiểu nỗi đau của đối phương, và ngược lại, để đối phương thấu hiểu nỗi đau của tôi.
"Chia sẻ vết thương và nỗi đau. Đó là quyền năng của tôi. Cắt Đứt chỉ là ứng dụng của sức mạnh này thôi. Ví dụ nhé... trong trạng thái sử dụng sức mạnh này, nếu tôi tự chặt đứt cánh tay của mình, cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?"
"...Cánh tay của đối phương cũng sẽ bị đứt lìa, sao?"
Chính xác, Thánh nữ vỗ tay lách cách tán thưởng.
Cử chỉ thì dễ thương, nhưng những gì cô ấy nói thì chẳng dễ thương chút nào.
"Trước khi chiến đấu, tôi sẽ dùng quần áo hoặc thắt lưng cố định sẵn vị trí định cắt đứt. Như vậy, dù có bị đứt thì nhìn từ bên ngoài cũng không thể nhận ra. Sau đó, giữa trận chiến, tôi chỉ cần chọn thời điểm thích hợp tự chém mình, rồi chia sẻ cho đối phương... thế là có ngay một nhát chém vô hình mà không ai nhìn thấy."
"..................Ra, là vậy."
"Sau khi chia sẻ xong, chỉ cần dùng ma pháp trị liệu chữa lành vết thương là được, nên cũng không ảnh hưởng gì đến việc chiến đấu sau đó. Tự khen mình thì hơi kỳ, nhưng đây là một quyền năng khá tiện lợi đấy."
"............"
Đến đây, với tư cách là một Người Thức Tỉnh, Konoe bắt đầu suy nghĩ. Bản năng của một chiến binh.
Nếu mình phải chiến đấu với Thánh nữ thì sẽ ra sao.
Vết kim đâm vừa nãy, Konoe hoàn toàn không nhận ra cho đến khi vết thương xuất hiện. Nghĩa là, Konoe không thể kháng cự lại quyền năng này, cũng không thể nhận biết trước được. Bây giờ đã biết thì cậu có thể nghĩ ra vài cách đối phó, nhưng nếu không biết... mà giữa trận chiến, tay chân đột nhiên rụng rời vào những thời khắc chí mạng, thì chắc chắn không thể nào thắng nổi.
"Nhân tiện, nếu cậu thắc mắc tôi đã dùng sức mạnh này để giết Ma Vương như thế nào... thì không phải là chém đứt sự tồn tại như lời đồn đại đâu."
Vì đó là một Ma Vương dạng tinh thần sống trong giấc mơ, nên cũng không thể chia sẻ vết thương được, Thánh nữ nói.
Vậy cô đã làm thế nào? Cô nói, cô đã chia sẻ nỗi đau.
"Tôi đã chia sẻ nỗi đau, và dùng giũa mài nát cánh tay của mình liên tục trong suốt hai mươi ngày, khiến tinh thần nó sụp đổ. Có vẻ như vì là một Ma Vương không có thể xác, nên nó không hề biết đến khái niệm đau đớn là gì."
"............Cách đó, thật sự."
Trước cách thảo phạt Ma Vương tàn bạo hơn sức tưởng tượng rất nhiều, khóe miệng Konoe giật giật.
...Nhưng mà, so với cái phương pháp "chém đứt sự tồn tại" nghe chẳng hiểu mô tê gì kia, thì cách này thuyết phục hơn hẳn.
"Nói hơi dài dòng rồi, nhưng đó chính là Ma pháp Đặc trưng của tôi. Cậu đã hiểu chưa?"
"...Vâng."
Thấy Konoe gật đầu, Thánh nữ mỉm cười vui vẻ.
Cô chắp hai tay trước ngực, nói "Tốt quá". Và rồi...
"Vậy, màn dạo đầu đến đây thôi, chúng ta vào chủ đề chính nhé."
"...Hả?"
...Hửm? ...Hả?
............Màn dạo đầu?
Người này vừa gọi Ma pháp Đặc trưng của mình là màn dạo đầu sao?
Trong lúc Konoe còn đang ngỡ ngàng, Thánh nữ khẽ ửng hồng đôi má, mỉm cười rạng rỡ.
"Chúng ta hãy nói về chị Rena đi."
Thánh nữ nói. Là câu chuyện của Thời đại Hỗn mang.
"Konoe-san, cậu có biết về việc chị Rena đã thay đổi thế giới vào một ngàn năm trước không?"
◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆
Đây là câu chuyện của một ngàn năm trước.
Thời đại Hỗn mang... câu chuyện về thời khắc mà thời đại vô số Ma Vương hoành hành trên mặt đất đột ngột đi đến hồi kết.
Một ngàn năm trước, thế giới này có mười bảy Ma Vương.
Nhìn từ góc độ hiện tại, đó là một con số quá lớn. Nếu xét đến việc trong một ngàn năm qua chỉ có bốn Ma Vương xuất hiện, thì số lượng Ma Vương khi đó nhiều đến mức không thể so sánh được.
Tại sao số lượng Ma Vương lại nhiều đến vậy? Đó là vì một ngàn năm trước, ma thú đã lập quốc. Đúng như tên gọi, chúng tạo ra những quốc gia nơi Ma Vương ngự trị như những vị vua, và tổ chức chống lại con người một cách có hệ thống.
Ma thú thời đó không chỉ đơn thuần là tấn công, mà chúng tạo ra một hệ thống để giết và ăn thịt con người một cách hiệu quả nhất. Chính vì thế mới có con số mười bảy.
Theo ghi chép, những quốc gia bị Ma Vương xâm lược thời đó đã nhận được những lời đề nghị giao dịch. Nếu không muốn bị tàn sát toàn bộ, hãy định kỳ cống nạp vật tế. Một giao dịch như vậy.
...Và rồi, một vài quốc gia đã gật đầu chấp thuận. Vô số người đã bị giao nộp cho Ma Vương, bị giết và bị ăn thịt.
Đó chính là Thời đại Hỗn mang. Thời đại mà ma quỷ tràn ngập mặt đất, những con quái vật có thể dễ dàng hủy diệt một quốc gia bao vây lấy thế giới loài người. Ngày mai, đất nước có thể sẽ diệt vong. Có thể sẽ bị chà đạp, bị tước đoạt đi tôn nghiêm. Nhân loại đã chìm trong nỗi tuyệt vọng như thế...
Nhưng, thời đại đó đã đột ngột bị đặt dấu chấm hết.
Và những người làm được điều đó, là một đội quân chỉ vỏn vẹn hai mươi người.
Đội Săn Đầu. Ngày nay họ được gọi bằng nhiều cái tên khác nhau, nhưng ghi chép để lại cho thấy đó là tên đội thời bấy giờ. Đội ngũ gồm hai mươi Người Thức Tỉnh tinh nhuệ nhất ấy đã xâm nhập vào vương quốc ma vật, liên tiếp săn lấy thủ cấp của các Ma Vương.
Số lượng Ma Vương giảm đi trong chớp mắt, và quốc gia mất đi kẻ đứng đầu đã sụp đổ. Vì bản thân thế lực mang tên quốc gia trở thành mục tiêu của Đội Săn Đầu, những ma vật còn sót lại đành tản mát bỏ chạy.
Sự việc chỉ diễn ra trong vỏn vẹn một năm. Trong một năm, toàn bộ quốc gia ma vật bị diệt vong, thời đại hỗn độn báo hiệu kết thúc.
Ách chủ bài của Đội Săn Đầu đã làm nên điều đó, chính là Giáo quan.
Mới mười sáu tuổi. Gia nhập học viện năm mười ba tuổi, ba năm sau đã trở thành Người Thức Tỉnh, thiên tài vĩ đại nhất của nhân loại. Vị anh hùng đã cùng Người Thức Tỉnh Nguyên thủy, đội trưởng của đội, đối đầu với Ma Vương và tiêu diệt toàn bộ bọn chúng.
Hàng trăm năm nay, việc thảo phạt Ma Vương Phủ Định, Thiên Cái Long, thường được nhắc đến, nhưng chính chiến công vĩ đại kia mới là khởi nguồn cho huyền thoại về Giáo quan.
◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆
"À ừm, đại loại là như vậy chăng."
Konoe giải thích đủ điều như thế với Thánh nữ. Đó là câu trả lời cho câu hỏi của Thánh nữ: "Cậu có biết chuyện chị Rena đã thay đổi thế giới vào một ngàn năm trước không?".
"May quá. Cậu biết rõ nhỉ. Nghe nói cậu là người dị giới nên kiến thức có phần thiếu sót, tôi đã hơi lo. ...Xin lỗi nhé. Một câu hỏi như thể coi thường cậu vậy."
"...Không sao đâu."
Konoe lắc đầu trước vị Thánh nữ đang vuốt ngực thở phào và tỏ vẻ áy náy.
Bản thân Konoe cũng tự nhận thức được việc mình thiếu sót kiến thức.
"Về thời đại hỗn độn, đúng như cậu vừa giải thích. Người đã giết mười bảy Ma Vương là chị ấy và sư phụ... tức là Người Thức Tỉnh Nguyên thủy. Hơn nữa, chiến dịch chỉ được quyết định thực hiện sau khi chị ấy trở thành Người Thức Tỉnh. Nói cách khác, không ngoa khi nói rằng nhờ có chị ấy mà nhân loại mới sống sót đến tận bây giờ."
Hồi đó, tôi chỉ là một đứa trẻ không có chút sức mạnh nào. Thánh nữ nói vậy.
"Tôi biết rõ sự hỗn độn của một ngàn năm trước. Cả nỗi sợ hãi không biết Ma Vương sẽ tấn công lúc nào, lẫn sự tuyệt vọng khi một ngày nọ quốc gia láng giềng đột nhiên diệt vong."
"……………………"
"Đó là một thời đại tàn khốc. Thành phố bị ma vật bao vây, vật tư khó lòng vận chuyển đến nơi, nên thức ăn lúc nào cũng thiếu thốn. ...Thỉnh thoảng, những thảm họa lại đấm vào kết giới chỉ để mua vui. Dù kết giới không vỡ nhưng vẫn rung chuyển, chúng tôi chỉ biết run rẩy. Mẹ tôi thường khóc và xin lỗi vì đã sinh tôi ra trong một thế giới như thế... Nỗi buồn và sự đau đớn ấy, chắc chắn cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên."
Thánh nữ hơi mỉm cười nhưng nét mặt như sắp khóc.
"Tất cả là nhờ có chị ấy. Nhờ có chị ấy, quốc gia ma vật đã diệt vong. Và đến tận bây giờ, chúng vẫn không thể lập quốc."
Theo như những ghi chép trong quá khứ, có vẻ như để lập ra một quốc gia ma vật, cần phải có một cá thể sở hữu Ma pháp Đặc trưng hệ thống soái, Thánh nữ nói.
"Chừng nào chị ấy còn ở đây, thủ cấp của kẻ thống soái có thể dễ dàng bị săn lấy, nên dù có lập quốc cũng sẽ nhanh chóng diệt vong. Trừ phi sở hữu năng lực vô cùng đặc thù, chừng nào các đòn tấn công vật lý còn tác dụng, chị ấy không thể nào thất bại. Vì chị ấy là kẻ mạnh nhất."
Cậu biết điều đó chứ? Konoe được Thánh nữ hỏi vậy, liền gật đầu đáp lại.
Đúng vậy. Giáo quan là người mạnh nhất. Konoe biết điều đó.
"Thế nên, chị ấy chính là rường cột của thế giới hiện tại. Vì có một kẻ mạnh nhất là chị ấy tồn tại, ma vật rất khó hành động quy mô lớn trên mặt đất, cùng lắm chỉ có Demon xây dựng pháo đài mà thôi. Kết quả là thiệt hại đã được kìm hãm."
"……"
"Không ngoa khi nói rằng một mình chị ấy đang bảo vệ cả thế giới. Tuyệt đối không được để mất chị ấy. Cho đến ngày nhân loại chiến thắng Tà Thần, chúng ta phải luôn hỗ trợ chị ấy."
"...Vâng."
Thánh nữ vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt Konoe, và Konoe gật đầu đáp lại.
Thấy vậy, Thánh nữ thở hắt ra như thể an tâm.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, gương mặt cô sầm lại.
"...Tuy nhiên, Tà Thần cũng không chỉ ngậm ngùi đứng nhìn. Có lẽ vì mười bảy Ma Vương hùng mạnh đơn thuần đã bị giết, nên trong ngàn năm qua, chúng rõ ràng đang tạo ra những Ma Vương nhắm thẳng vào chị ấy."
"……"
"Ma Vương bất tử dù bị giết vẫn hồi sinh, Ma Vương ăn mộng không thể chạm tới, Ma Vương cực thiên giáng những mũi tên ánh sáng từ vũ trụ xa xôi, Ma Vương phủ định xóa sổ mọi thứ nó chạm vào."
Rốt cuộc thì Ma Vương Phủ Định, Thiên Cái Long, cũng đã bị chị ấy giết, nhưng vốn dĩ toàn là những Ma Vương mà đòn tấn công vật lý không có tác dụng, Thánh nữ cắn môi.
Tà Thần vẫn đang tiếp tục nghiên cứu những Ma Vương không thể bị chị ấy giết.
"Từ nay về sau, chắc chắn Tà Thần sẽ tiếp tục đưa ra các biện pháp đối phó với chị ấy. ...Chị ấy mạnh nhất nhưng không phải là vô địch. Vẫn có khả năng vạn nhất xảy ra. Ví dụ như Ma pháp Đặc trưng của tôi mà tôi đã kể lúc trước."
"...Hả?"
"Nói thẳng ra thì, nếu là tôi, tôi có khả năng giết được chị ấy."
Nói rồi, Thánh nữ đặt tay lên ngực trái của mình.
"Giả sử tôi là kẻ thù của chị ấy, nếu chị ấy giết tôi trong trạng thái chia sẻ, cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?"
"...Chuyện, đó."
"Tôi sẽ chết, nhưng chị ấy cũng sẽ chết. Ma pháp Đặc trưng của tôi rất hợp để đồng quy vu tận."
"……"
"Dù vậy, nếu là chị ấy thì có lẽ sẽ dừng đòn tấn công lại nhờ trực giác... Tóm lại, vẫn có cách để làm điều đó. Nếu nói về những kẻ thù mà cậu biết... Nguy hiểm nhất là thảm họa nấm mà cậu bảo đã giết cách đây không lâu. Nghe chuyện đó xong mà tôi lạnh cả sống lưng."
Thao túng linh hồn để tạo ra quyền năng chuyên biệt khắc chế mục tiêu, nếu chị ấy bị nhắm làm mục tiêu, biết đâu chuyện vạn nhất đã xảy ra, Thánh nữ lẩm bẩm.
"………………"
"………………"
…………Sau câu nói đó là một khoảng lặng ngắn.
Cả Thánh nữ và Konoe đều không nói gì. Thánh nữ cứ nhìn chằm chằm vào mắt Konoe.
Và vài chục giây sau.
Bất chợt, cô nheo mắt lại và nói, nhưng chính vì thế.
"Cậu Konoe này, hôm nọ khi nghe câu chuyện của cậu, tôi đã thấy rất vui."
"...Tôi sao?"
"Đúng vậy, tôi nghe nói cậu sở hữu quyền năng thấu thị. Quyền năng thấu thị mánh khóe đã nhìn thấu Ma Vương bất tử kia, nhìn thấu mưu kế và giết chết hắn. Một quyền năng cực kỳ mạnh mẽ trước những đòn đánh lén lút."
Thánh nữ thở hắt ra như thể an tâm.
"Quyền năng của cậu sẽ phát huy sức mạnh lớn hơn bất cứ thứ gì trước những kẻ thù dùng mưu kế để đối đầu với chị ấy. Thế nên, tôi thực sự an tâm khi một người như cậu ở bên cạnh chị ấy."
"…………"
"...Lời tiên tri của Thần linh Vận mệnh tuy cho chúng ta biết vận mệnh tử vong và cách né tránh, nhưng người vùng vẫy để né tránh nó lại là con người. Để lật ngược cái chết, chúng ta buộc phải chiến đấu."
Thánh nữ nói vậy rồi đan hai tay trước ngực. Sau đó, cô ngước lên nhìn Konoe.
"Vậy nên, xin cậu. Xin hãy dùng sức mạnh của cậu để bảo vệ chị ấy."
Thánh nữ nói với Konoe như đang cầu nguyện.
5
Sau câu chuyện của Thánh nữ.
Khi Konoe kiên định gật đầu đáp lại, Thánh nữ vui vẻ nheo mắt, nắm lấy tay Konoe bằng cả hai tay và lắc mạnh, nói lời cảm ơn.
……Rồi cô liếc nhìn đồng hồ. Thấy vẫn còn thời gian, và nghĩ rằng có lẽ chị ấy sẽ không tự mình nói ra đâu, nên cô bắt đầu kể cho Konoe nghe Giáo quan đã làm được những điều tuyệt vời đến nhường nào.
"Nhắc đến những vĩ nghiệp của chị ấy, ngoại trừ chiến đấu ra, chắc hẳn phải kể đến cuộc cải cách chế độ giáo dục Người Thức Tỉnh. ...Thực ra, việc đào tạo Người Thức Tỉnh ngày xưa có người chết la liệt đấy."
"...Hả, vậy sao?"
"Đúng vậy, vì phải cảm nhận được sinh mệnh, nên có rất nhiều cuộc tu hành đi lại giữa ranh giới sống và chết. Chị ấy đã tìm ra một mức độ vừa phải kiểu... không chết nhưng sống không bằng chết, kết quả là chúng ta có chế độ như hiện nay."
"…………À, vâng."
Nhờ có chị ấy mà số người hy sinh giảm đi, và số lượng Người Thức Tỉnh đã tăng lên! Thánh nữ vui vẻ nói, trong khi Konoe nhớ lại quá khứ và đưa ánh mắt nhìn xa xăm.
……Mặc kệ Konoe như thế, Thánh nữ tiếp tục đưa ra những ví dụ khác.
"Việc triệu hồi người dị giới mà quốc gia của cậu đang thực hiện dạo gần đây cũng do chị ấy và Thần linh bên đó chủ đạo tiến hành đấy. Vì có những vấn đề về mặt kỹ thuật và vô số yếu tố bất an, nên có rất nhiều ý kiến phản đối... nhưng chị ấy nhất quyết đòi làm cho bằng được."
"...Hả? Việc triệu hồi người dị giới, là do Giáo quan sao?"
"Vâng. Chuyện đó chắc là vào khoảng một thời gian ngắn sau khi thảo phạt Thiên Cái Long. Trận chiến đó có quá nhiều Người Thức Tỉnh hy sinh, chị ấy bảo cứ thế này thì không ổn, cần phải có một thứ gì đó mới mẻ. Thế là chị ấy quyết định tận dụng những kiến thức về dị giới đã được báo cáo từ trước... ủa?"
"…………?"
"……? Ủa? Lạ thật đấy. Hình như tôi đang quên mất chuyện gì đó...?"
Thánh nữ nghiêng đầu bối rối. Cô ngước lên trên, làm điệu bộ như đang cố nhớ ra điều gì đó.
Cứ thế, Thánh nữ nhìn lên trần nhà một lúc...
"...Không thể nhớ ra được, tôi có cảm giác đó là một chuyện quan trọng. Do tuổi tác chăng..."
"…………"
"...E hèm, tóm lại là, chị ấy đã chủ đạo tiến hành việc triệu hồi người dị giới. Kết quả ra sao thì... cậu là người rõ hơn ai hết mà."
Chỉ với những thành quả mà cậu đạt được, nói là đại thành công cũng không sai đâu, Thánh nữ cười.
Rồi cô còn nói, ngoài ra còn có rất nhiều thứ khác được du nhập vào khiến sự phát triển được đẩy nhanh. Nào là "Ô tô tiện lợi thật đấy, chở được bao nhiêu là đồ, đâm một cái thì dân thường cũng giết được ma vật cấp trung", hay "Súng cũng tốt chán, dân thường cũng giết được ma vật cấp thấp".
Rồi thì "Phân bón tốt hơn nên sản lượng lương thực tăng lên", hay "Tiến trình tối ưu hóa giúp việc xử lý giấy tờ nhàn hạ hơn".
Thánh nữ cứ thế giải thích về những ảnh hưởng từ dị giới, rằng cái này đã tốt lên, cái kia đã tốt lên...
◆
Cứ thế, một lúc sau.
Thánh nữ đứng dậy, bảo rằng sắp đến giờ nhận lời tiên tri rồi, chúng ta quay lại thôi.
Konoe cũng đứng dậy, hai người cùng hướng ra cửa để rời khỏi phòng.
"Nhưng mà, hôm nay đúng là một ngày tốt lành."
"……?"
Bất chợt, Thánh nữ lẩm bẩm. Nhìn sang, thấy cô đang chăm chú nhìn Konoe.
"Tôi đã gặp được một mối duyên tuyệt vời. Đã mấy trăm năm rồi tôi mới biết ơn việc gặp gỡ một người đến như vậy trong ngày hôm nay."
"...V-Vâng."
"Cậu Konoe này, chúng ta hãy cùng nhau hỗ trợ chị ấy nhé?"
"...Chuyện đó thì, vâng, tất nhiên rồi."
Konoe gãi má gật đầu trước cách nói trang trọng ấy, Thánh nữ liền cười tươi rói.
Cô gật đầu vài cái, đôi má hơi ửng hồng, rồi lẩm bẩm một lần nữa rằng hôm nay thực sự là một ngày tốt lành.
Cô bước đi với đôi chân nhẹ bẫng, tiến đến cửa trước Konoe. Cứ thế, cô mở cửa và nói "Xin mời", giục Konoe ra trước.
Konoe cảm thấy áy náy khi để vị Thánh nữ huyền thoại làm vậy, nhưng nếu cứ đùn đẩy thì cũng kỳ, nên cậu khẽ cúi đầu rồi bước qua cửa...
"Nhân tiện, cậu Konoe này. Chuyện này hoàn toàn không liên quan đâu, nhưng... nếu hai người phụ nữ không có quan hệ huyết thống cùng kết hôn với một người đàn ông, thì hai người họ có thể trở thành chị em thực sự đấy."
"…………?"
◆
Konoe và Thánh nữ quay trở lại căn phòng Bàn Tròn ban đầu. Lúc này, ở đó đã có sẵn chín bóng người. Tính cả Konoe và Thánh nữ là mười một người. Ánh mắt của những người lúc nãy không có mặt đồng loạt đổ dồn về phía họ, khiến Konoe hơi đảo mắt bối rối, thì Giáo quan tiến lại gần.
"Mừng em quay lại, Konoe. ...Có bị nhồi nhét thứ gì kỳ lạ vào đầu không đấy?"
"……? …………Không ạ."
Cậu được dạy cho rất nhiều điều nhưng chắc không phải là chuyện kỳ lạ đâu nhỉ, nghĩ vậy nên cậu lắc đầu, Giáo quan liền tỏ vẻ hơi bất an... nhưng cô không nói thêm gì nữa.
Trong lúc đó, sáu người lúc nãy không có mặt tiến lại gần Konoe, chìa tay ra và nói "Rất vui được gặp cậu". Konoe cũng đáp lại. Chào hỏi, bắt tay. Xưng tên, rồi đáp lại tên.
Đang cố gắng trò chuyện hết mức có thể với tư cách là một kẻ mắc chứng sợ giao tiếp, thì người cuối cùng bước vào căn phòng Bàn Tròn. Một người đàn ông mảnh khảnh ăn mặc như học giả bước vào và nói "Xin lỗi, tôi đến sát giờ quá", Konoe chợt nhận ra. Người đó chính là người cuối cùng trong ba người được mệnh danh là mạnh nhất thế giới. Vị anh hùng lưu chuyển đã giết Ma Vương Cực Thiên.
Và có vẻ như đã đến giờ, mọi người nói "Vậy chuẩn bị thôi" rồi di chuyển đến Bàn Tròn. Hình như để nhận lời tiên tri, chỉ cần ngồi đúng giờ quy định là được.
Họ ngồi cách đều nhau trên những chiếc ghế. Có vẻ như chỗ ngồi không được quy định sẵn, Giáo quan ngồi cạnh Konoe, và Thánh nữ ngồi phía bên kia của cô.
"...Không biết lời tiên tri lần này là gì nhỉ, tiệm bánh ngọt ngon lành lần trước ngon thật sự nên cô thấy hơi vui đấy."
"Thích thật đấy. Em cũng muốn những lời tiên tri như vậy. ...Lần trước em đã không thể ngăn được chiếc bình hoa bị vỡ."
Nghe Giáo quan và Thánh nữ nói chuyện như vậy bên cạnh, Konoe nhìn lên trần nhà.
Ở đó vẫn là huy hiệu của Thần linh Vận mệnh. Một huy hiệu màu đen có hình dạng như con mắt.
Khi cậu chăm chú nhìn vào nó, huy hiệu bắt đầu phát sáng nhè nhẹ. Giáo quan bên cạnh lẩm bẩm, bắt đầu rồi đấy.
Huy hiệu màu đen dần tỏa sáng rực rỡ hơn, căn phòng Bàn Tròn chìm trong ánh sáng.
Ánh sáng trắng. Cậu nghĩ, dù là huy hiệu màu đen nhưng quả nhiên ánh sáng phát ra không thể nào màu đen được. Mà cũng phải thôi. Ánh sáng màu đen thì hơi khó hiểu.
"……?"
Và rồi, Konoe nhận ra. Trong ánh sáng trắng, cậu nhìn thấy một thứ gì đó giống như... một con rắn? Màu đen.
Một con rắn tỏa ra luồng khí tức kỳ lạ. Cậu tự hỏi liệu đó có phải là thứ sẽ đưa ra lời tiên tri hay không.
"!!!"
Khoảnh khắc đó, sự căng thẳng bao trùm lấy căn phòng Bàn Tròn vốn đang yên bình.
"!"
Konoe lập tức chuyển cơ thể sang tư thế chiến đấu. Ma lực truyền lên não. Sấm sét chạy dọc toàn thân.
Suy nghĩ tăng tốc. Giáo quan và Thánh nữ bên cạnh cũng chuyển sang tư thế chiến đấu tương tự. Những người khác cũng vậy. Nhưng, rốt cuộc là chuyện gì...
"……"
Lúc này, cậu nhớ lại lời Giáo quan lúc nãy. Phần thưởng cho việc thảo phạt Ma Vương. Lý do mười hai người tập trung tại đây.
Lời tiên tri về cái chết. Một ai đó ngồi ở mười hai chiếc ghế này, sẽ chết.
Giáo quan bên cạnh đang nhìn lên trần nhà. Không, nói chính xác hơn, cô đang nhìn con rắn đen lơ lửng trong ánh sáng trắng.
Nó trông như đang bơi trong ánh sáng. Trong lúc suy nghĩ lướt đi với tốc độ của sấm sét, con rắn trông có vẻ di chuyển rất chậm rãi. Nó lượn vòng quanh trần nhà.
Và rồi, nó rơi xuống. Con rắn đen rơi thẳng xuống một trong mười hai người.
Kẻ ở ngay bên dưới nó là...
"...Giáo, quan?"
Là Giáo quan. Con rắn đen rơi xuống như thể lao thẳng vào mái tóc bạc của cô.
Giáo quan ngước nhìn trần nhà bằng đôi mắt vô hồn. Thánh nữ ở phía bên kia thì sững sờ.
"Ta sẽ báo cho các ngươi biết."
Một giọng nói vang lên trong đầu Konoe.
Một giọng nói chồng chéo lên nhau, như của một thiếu nữ, như của một người phụ nữ trưởng thành, lại như của một bà lão, vang vọng trong tâm trí cậu.
"Để tìm lại ngọn đèn bạc đã rơi xuống, ngươi sẽ cùng sắc đỏ và mảnh bạc hướng đến đáy của một cái hố sâu.
Chắc chắn, ngươi sẽ gặp gỡ tại nơi đó. Nếu muốn cứu rỗi, ngươi buộc phải đối mặt. Bởi vì, kẻ ở đó, chính là ngươi của ngày xưa.
Chắc chắn, ngươi sẽ chứng kiến tại nơi đó. Nếu muốn cứu rỗi, ngươi buộc phải chứng minh. Bởi vì, kẻ đang ngước nhìn bóng lưng kia, chính là vì sao của ngươi."
6
"Chị ơi!?"
Sau khi ánh sáng từ huy hiệu của Thần linh Vận mệnh vụt tắt, âm thanh đầu tiên vang lên trong căn phòng Bàn Tròn là tiếng hét thất thanh ấy.
Tiếng hét của Thánh nữ. Những tiếng nuốt nước bọt ực ực. Ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều đổ dồn vào Giáo quan.
Ở giữa tâm điểm của những ánh nhìn, Giáo quan chống cằm như đang suy nghĩ điều gì đó.
Thánh nữ đứng bật dậy tạo ra tiếng động lớn, lao đến chỗ Giáo quan. Nụ cười đã biến mất khỏi gương mặt Thánh nữ.
……Konoe cũng đang hoảng loạn.
Lời tiên tri về cái chết. Dành cho Giáo quan sao? ...Giáo quan sẽ chết ư?
"Chị ơi, lời tiên tri nói gì vậy?"
"...Không được rồi. Có vẻ như cô không thể làm gì được. Lời tiên tri bảo vậy. Rằng ngươi không thể làm gì cả, nên hãy tin tưởng và chờ đợi đi."
"……!"
Thánh nữ sững sờ, vội vã đưa mắt nhìn những người khác trong phòng.
Và cùng lúc đó, ai đó lên tiếng. "Kiểu tiên tri mà bản thân người đó không thể làm gì được. Vậy thì chắc chắn phải có lời tiên tri để né tránh dành cho một ai khác chứ."
"Là ai!?"
Khi Thánh nữ hét lên, những người trong phòng lần lượt lắc đầu, "Tôi không phải, tôi được bảo phải lập tức về nước củng cố phòng ngự", "Tôi cũng vậy", "Tôi cũng thế". Lúc này, Konoe mới nhận ra lời tiên tri mình nhận được khác với những người còn lại.
Trong lúc đó, tất cả mọi người trừ Konoe đều lắc đầu... cuối cùng ánh mắt của Thánh nữ và Konoe chạm nhau.
Lời tiên tri để né tránh vận mệnh tử vong. Chắc chắn đó là lời lúc nãy.
"Để tìm lại ngọn đèn bạc đã rơi xuống, ngươi sẽ cùng sắc đỏ và mảnh bạc hướng đến đáy của một cái hố sâu."
Có vẻ như, người nhận được lời tiên tri né tránh chính là cậu.
Thế nên, Konoe cố gắng kìm nén sự dao động và gật đầu. Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng phải giữ bình tĩnh. Đó là điều Konoe đã được Giáo quan dạy dỗ. Cách sống của một Người Thức Tỉnh.
Konoe lấy một tờ giấy từ chiếc túi đeo hông, viết lại toàn bộ câu chữ trong lúc vẫn còn nhớ. Nhờ cường hóa não bộ bằng tư thế chiến đấu, cậu có thể dễ dàng viết ra một đoạn văn dài.
Cậu đưa nó cho Giáo quan, Giáo quan và Thánh nữ từ phía sau chồm tới nhìn vào.
Chăm chú nhìn tờ giấy, Thánh nữ nhăn nhó khuôn mặt như sắp khóc, lẩm bẩm "Cố định đối tượng, lại còn là dạng trừu tượng". Nghe vậy, những người xung quanh đều co giật cơ mặt, nuốt nước bọt.
……Nhưng trong số đó, chỉ có Giáo quan là khẽ mỉm cười và nói.
"Có vẻ như, người có thể cứu cô chỉ có đồ đệ của cô thôi nhỉ."
◆
Sau đó, vài phút trôi qua.
Trong lúc đó, Konoe được giải thích về việc lời tiên tri lần này, cố định đối tượng, dạng trừu tượng, là loại tiên tri như thế nào.
Cố định đối tượng là lời tiên tri mà người đảm nhận việc ứng phó đã được quyết định ngay từ đầu. Giống như trường hợp được chỉ đích danh "ngươi sẽ cùng sắc đỏ và mảnh bạc" trong lần này. ...Hơn nữa, trong lời tiên tri, những từ chỉ màu sắc như sắc đỏ, mảnh bạc, về cơ bản dường như ám chỉ con người.
Cậu được dạy rằng, với loại tiên tri này, chỉ những người được chỉ đích danh mới được phép thực hiện việc ứng phó. Nếu người được chỉ đích danh không tham gia thì sẽ thất bại, và ngược lại, nếu có người khác tham gia thì cũng sẽ thất bại.
Và, dạng trừu tượng đúng như tên gọi của nó, là trường hợp lời tiên tri cực kỳ trừu tượng và mơ hồ. Một lời tiên tri mơ hồ đến mức không biết nó đang nói về cái gì. Thông thường thì sẽ dễ hiểu hơn, nhưng với dạng trừu tượng, cho đến khi thời khắc đến, không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra. Từ cụm từ "đáy của một cái hố sâu" trong lời tiên tri, cũng có ý kiến cho rằng nó liên quan đến Dungeon, nhưng đó cũng chỉ là khả năng.
……Tóm lại, những gì biết được hiện tại chỉ là, nếu muốn cứu Giáo quan, Konoe cần phải cùng hai người kia hướng đến đáy của một cái hố sâu. Việc biết được điều kiện tiên quyết là phải có ba người có lẽ đã là một điều may mắn.
"Vậy thì, có nói chuyện ở đây cũng vô ích. Mọi người đều được bảo phải lập tức củng cố phòng ngự, nên phải về thôi."
"...Chị ơi."
Giáo quan vỗ tay bôm bốp và nói.
Nghe vậy, Thánh nữ, lúc nãy cô chưa nói, nhưng Thánh nữ cũng nhận được lời tiên tri bảo phải củng cố phòng ngự trong nước, đảo mắt với vẻ mặt như sắp khóc, đứng bất động như thể chống lại lời của Giáo quan.
……Tuy nhiên, chín người còn lại lặng lẽ gật đầu rồi rời khỏi phòng. Lúc rời đi, họ lần lượt nói với Konoe, "Trăm sự nhờ cậu đấy", rồi rời đi.
Thánh nữ nghiến răng kèn kẹt trước cảnh đó, rồi đứng dậy. Cô tiến lại gần Konoe, đặt tay mình lên tay Konoe, nói "Xin cậu", rồi lập tức chạy vụt đi.
Và sau khi tiễn những người khác đi, Giáo quan nói.
"...Xin lỗi vì tự nhiên lại thành ra thế này. Cô định để mọi người... giao lưu vui vẻ và thân thiết với nhau hơn cơ."
"...Không sao ạ."
"Có vẻ như, chỉ còn cách nhờ em cố gắng thôi. ...Cô nhờ em được chứ?"
"Vâng."
"Ừ, cảm ơn em. Chúng ta cũng về thôi. Sắc đỏ trong lời tiên tri... vì là lời tiên tri em nhận được, nên chắc là Melmina nhỉ. Phải nhờ vả con bé đàng hoàng mới được."
Mảnh bạc thì cô không rõ lắm, Giáo quan cười nói.
Nụ cười ấy vẫn như mọi khi, khiến Konoe không biết phải nói gì.
"Vậy, đi thôi nào."
"…………Vâng."
Konoe và Giáo quan đứng dậy, rời khỏi phòng và chạy về phía vòng tròn ma pháp họ đã đi qua lúc đến.
Trên đường hai người chạy, Konoe nhìn bóng lưng của Giáo quan. Bóng lưng của sư phụ. Bóng lưng mà cậu đã luôn nhìn thấy suốt hai mươi lăm năm qua. Người mạnh mẽ hơn bất cứ ai, người luôn đứng ra trước tiên để chỉ dạy cho Konoe.
Giáo quan ấy, giờ đây, đang phải đối mặt với nguy cơ tử vong.
Mọi chuyện quá đột ngột nên vẫn còn nhiều điều cậu chưa thể hiểu được, lời tiên tri lại trừu tượng, cậu cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Nhưng, nếu không né tránh, Giáo quan chắc chắn sẽ chết.
"………………"
……Konoe, chỉ biết nắm chặt nắm đấm.
◆
Hai người trở về Thần Quốc. Ra khỏi tầng hầm của lâu đài, trước tiên họ hướng đến chỗ Melmina và Terunerika đang đợi trong một căn phòng của lâu đài.
Cậu nhờ Melmina đi theo mình... vì không hiểu sao Fonia cũng ở đó, nên sẵn tiện cậu giao Terunerika cho cô ấy chăm sóc.
"………………"
"………………"
"………………"
Ba người bước lên cầu thang trước học viện. Melmina không hỏi han sự tình. Chắc hẳn cô đã nhận ra đây không phải chuyện bình thường qua bầu không khí.
Cứ thế, họ bước qua cổng học viện, nhắm thẳng đến phòng của Giáo quan ở tầng cao nhất. Và rồi.
【────】
Ở lối vào phòng Giáo quan, Thần linh đã đứng đợi sẵn ở đó.
Ngài chỉ cắn môi như đang cố chịu đựng.
Bốn người bước qua cánh cửa.
Sau đó, họ ngồi xuống chiếc ghế sofa ở giữa phòng, và ngay khi định bắt đầu câu chuyện...
"Hả? Ủa?"
"……?"
Đó chính xác là vào lúc ấy.
Khoảnh khắc tất cả mọi người ngồi xuống ghế sofa. Một giọng nói vang lên trong phòng. Một giọng nói cao vút. Giọng nói như của một đứa trẻ.
Một giọng nói không giống với bất kỳ ai trong bốn người đang ở đây. Giọng nói của một đứa trẻ, một bé gái.
"...Hả? Đây là đâu? ...Hả?"
"…………………………………………………………………………"
Konoe sững sờ.
Dù rõ ràng đang có một tình huống bất thường xảy ra, cậu không hề thủ thế, mà chỉ sững sờ đứng đó.
Một bộ dạng thảm hại mà nếu để Giáo quan nhìn thấy, chắc chắn cậu sẽ bị mang đi đào tạo lại. Một hình ảnh không thể chấp nhận được đối với một Người Thức Tỉnh, người bảo vệ nhân loại.
"...Ờm, còn anh là...? ...Trắng toát?"
Chủ nhân của giọng nói, một bé gái, mái tóc màu bạc bồng bềnh khẽ đung đưa, tỏ vẻ bối rối.
Đây là đâu? Anh là ai? Cô bé hỏi.
……Một bé gái tóc bạc nhỏ nhắn, trạc mười tuổi, chỉ biết bối rối.
"…………"
"...Dạ, sao không ai nói gì vậy ạ...?"
Cô bé với khuôn mặt vô cùng bối rối.
Vị trí mà cô bé đang ngồi, chính là nơi Giáo quan vừa ngồi ngay trước đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
