Web Novel - Chương 003. Giáo sư mới (2)

Chương 003. Giáo sư mới (2)

Forte đông cứng lại.

Cậu ta còn chưa bắt đầu thực hiện việc ám sát tầm gần nữa.

Giáo sư đáng ra còn chưa biết cậu ấy có một con dao trên đùi.

Làm sao thầy ấy nói được?

'Không thể nào.'

Không—chắc hẳn thầy ta chỉ đoán bừa thôi.

Trong khi cậu đang ngẩng đầu lên, mắt cậu chạm mắt của người giáo sư. Ở phía dưới mái tóc màu đen, đôi mắt màu hồng nhìn xuống cậu.

Cứ như thể nó có thể nhìn xuyên qua cậu vậy...

Nó chắc chỉ là tưởng tượng của cậu mà thôi.

Nỗ lực ám sát đã thất bại, và bây giờ người lớn xa lạ này chắc chẳng qua là trông khá đe dọa mà thôi.

"Tôi đã làm quen với luật của trường này với tư cách là giáo sư. Trong đó bao gồm cả những hậu quả cậu sẽ phải chịu."

"....."

"Nhưng trước khi nói về luật lệ hay mấy thứ như thế, chẳng phải cậu nên nói với tôi điều gì sao?"

Forte cắn môi.

Tên giáo sư trước mặt cậu tỏa ra áp lực chết người. Rõ ràng tên này khác với những tên giáo sư trước đây.

"Em xin lỗi thêm một lần nữa vì âm mưu ám sát liều lĩnh."

"Câu trả lời sai."

"...Hả?"

"Cậu thực sự chẳng hiểu từ nào tôi vừa nói à?"

Không muốn thua cuộc, Forte nhìn thẳng vào đôi mắt của của Dante.

Nhưng nó thực sự rất lạ. Cảm giác như thể đang có một cục tạ đè lên cậu vậy.

"Cậu cần phải xin lỗi vì đã nói dối."

Hàm của Forte căng cứng. Nói dối? Vị giáo sư đấy đang nói rằng Forte đã nói dối ư?

Thầy ta biết thế quái nào được?

Có lẽ cậu vẫn có thể tiếp tục phủ nhận nó. Forte dừng lại một chút, suy nghĩ lại

"...Nhưng mà chúng ta chưa từng gặp nhau trước đây."

Ánh mắt lạnh lùng của vị giáo sư thu hẹp lại.

"Cậu sắp nói dối tôi lần thứ hai đấy."

Đôi mắt của Forte mở rộng ra.

---

Khoa Ám Sát bị cô lập.

Đó là lý do tại sao các học viên luôn bồn chồn/

Hiện tại, chúng đang bị ràng buộc bởi sự kiểm soát chặt chẽ và đào tạo lặp đi lặp lại.

Và tương lai của chúng là một tương lai ngột ngạt, bị mắc kẹt trong số phận của một sát thủ, thậm chí có khi sẽ chẳng bao giờ trở thành hiện thực.

Cho nên là khi nào có chuyện gì thú vị xảy ra, chúng thường trở nên ám ảnh với nó.

Những học viên năm nhất thuộc Khoa Ám Sát, Hwaru và Dominic, chớp mắt trong khi chúng chứng kiến tình hình.

"......"

Từ góc nhìn của Hwaru, Forte bỗng dưng đông cứng người lại và tự nhiên đến gần vị giáo sư hơn một cách lo lắng.

Biểu cảm của vị giáo sư mới hoàn toàn bình tĩnh, điềm đạm và đáng sợ bằng cách nào đó.

Một khuôn mặt mà không thể đọc vị được.

Xin hãy nhìn qua đây một chút thôi.

"Hử?"

Thầy ấy nhìn qua đây rồi.

Chỉ một chút thôi.

"......"

Hwaru chớp mắt. Tim của cô đập mạnh. Cô cảm giác như có người đã lấy trộm hình ảnh 'sát thủ' mà cô đã luôn tưởng tượng hồi còn bé và biến nó thành người thật.

"Họ đang nói chuyện..."

"Phải."

"Dominic, giáo sư mới đang nói gì thế...?"

"Hmm."

Dominic điều chỉnh kính của cậu ta. Cậu có đôi tai đặc biệt thính nhạy trong số các học viên.

"'Cậu chưa từng quên luật. Cậu đã bắn trong khi biết rõ chúng.' Đó là những gì thầy ấy nói."

"Oof. Nó... thực sự đúng."

"Thầy ấy đang hỏi tại sao Forte lại bắn một phát bắn dở hơi đến thế. Chỉ trích thái độ của cậu ta trước kĩ năng của bản thân."

"Ể? Nhưng mà Forte là một thiên tài khi nói đến kĩ năng thiện xạ..."

"Và... thầy ấy còn nói rằng cách mà Forte xông vào với một con dao thực sự vụng về. Từ cách tiếp cận. Biểu cảm. Cách mà cậu di chuyển—không tự nhiên chút nào. Nói rằng thầy ấy đã thấy như thế nhiều rồi, và một nửa trong số đó đều biến thành xác chết."

"Whoa, đáng sợ thật..."

"Nhưng mà, giáo sư đó... thầy ấy không trả đũa lại như những người khác."

"Hử? Cậu nói đúng."

Đó là điều kỳ lạ.

Một giáo sư thông thường sẽ phản đòn lại, chỉ để gieo rắc nỗi sợ hãi. Để ngăn chặn âm mưu ám sát tiếp theo. Nhưng người này chỉ kỷ luật mà thôi.

Chẳng phải đây là một mức độ tự tin đáng kinh ngạc sao?

"...Dominic. Chẳng phải là trợ lý Adele nói rằng cô ấy không biết gì về vị giáo sư này à?"

"Cô ấy có nói đấy."

Đây là lần đầu tiên Adele không biết được danh tính của một giáo sư mới.

Các học viên có hai phản ứng.

Hoặc là: Có quá nhiều giáo sư chết mà họ quyết định bắt đầu tuyển dụng bất kỳ ai họ kiếm được.

Hoặc:

Trưởng khoa cuối cùng cũng dốc hết sức và bổ nhiệm một sát thủ không ai biết đến để làm giáo sư.

'Có lẽ nó là vế sau.'

Dominic nheo mắt lại.

Những sát thủ hoạt động một cách công khai trước công chúng chỉ mới xuất hiện gần đây.

Trước đây, người ta thường tin rằng: một sát thủ càng bí ẩn, năng lực của họ càng cao.

Hwaru rạng rỡ, để lộ răng cửa giống thỏ của cô.

"Điều này thực sự điên rồ. Tớ thấy may vì tớ đã đăng ký lớp này đấy."

Dominic chỉnh kính lần nữa và gật đầu.

"Tớ cũng thấy thế."

Khoảng lúc đó, việc kỷ luật của giáo sư mới kết thúc.

Forte chỉ được thả ra khi mà súng và dao gập của cậu bị tịch thu hoàn toàn và nhận một điểm phạt.

Có lẽ đó là lý do vì sao.

Khi cậu quay trở về, mặt cầu tối sầm.

"Đồ ngốc, tớ bảo cậu đừng làm thế rồi mà, phải không?"

"Ổn thôi Forte. Đây không phải là sai lầm của cậu. Phát bắn của cậu hoàn hảo mà. Chẳng qua là vị giáo sư mới mạnh hơn chúng ta tưởng nhiều thôi."

"...Dominic. Làm ơn im mồm lại."

Miệng của Forte méo lại.

Yếu điểm của cậu.

Vị giáo sư mắng mỏ cậu.

Bạn bè của cậu cố gắng để an ủi cậu.

Nó nhục nhã đến mức cậu không thể chịu được.

"Này các cậu. Liệu tớ có thể nhờ các cậu điều này không?"

"Hử?"

"Đừng nói với ai về chuyện này."

"Tại sao không?"

"Cậu nghĩ sao?! Chết tiệt! Nó xấu hổ lắm!"

Hwaru và Dominic gật đầu với biểu cảm nghiêm trọng.

"Yup, cậu có thể tin tớ!"

"Forte. Cân nặng của tớ không chỉ liên quan đến cơ thể tớ đâu. Cậu biết cái lưỡi của tớ nặng nề đến thế nào mà. Đừng lo lắng."

Forte đã tin tưởng bạn của cậu.

Một lúc sau.

"Này các cậu. Có một chuyện cực kì điên rồ đã xảy ra hôm nay đó—à, Forte đã bảo tớ không được nói ai nhưng mà... hử? Thì chuyện đã xảy ra là, Forte đã bị cho ăn hành ngập mồm bởi giáo sư mới..."

"Này, các cậu nên cảnh giác đi. Vị giáo sư mới là một thứ gì đó khác biệt đấy. Hiếu kỳ không? Hm. Đừng nói với ai hết..."

Rồi khi Forte bước vào giảng đường, ai cũng nhìn cậu vả.

Cậu xoay đầu lại và thấy cô gái đang huýt sáo và cậu trai béo đẩy kính lên.

"...À, chết tiệt."

Cậu ấy hiểu ra vấn đề rồi. Ít nhất là đại khái.

---

Một Tiếng Trước Khi Bắt Đầu Tiết Học

Tôi tự nhốt mình bên trong phòng của giáo sư.

Sau khi kỷ luật học viên mà đã cố để giết tôi.

Tôi nhổ ra bất kỳ thứ gì xuất hiện trong đầu tôi, hy vọng cậu ta không thử ám sát tôi thêm lần nữa, tịch thu vũ khí của cậu và quay trở về đây.

Nhưng cho dù sau khi bước vào phòng làm việc, tim tôi vẫn đập như trống vậy.

'Chết tiệt...'

Tôi đã sống sót hoàn toàn nhờ vào may mắn.

Tôi còn chưa làm gì cả. Tôi còn chưa dạy lớp nào. Đây chẳng qua là cảnh đi làm vào ngày đầu tiên của tôi, và nó đã nguy hiểm như này rồi á?

'Tại sao tôi lại bước vào cái thế giới game này vậy trời?'

Trong tất cả mọi thứ—cái tựa game sát thủ khốn nạn này. Và ở trong [Chế Độ Địa Ngục] nữa chứ.

Tôi không nên vui chỉ vì tôi đã sống sót.

Tôi cần một kế hoạch.

Giờ thì sao đây? Thực sự không có cách nào rời khỏi thế giới này à? Tôi đã lẩm bẩm "đăng xuất", nhưng chẳng có gì xuất hiện cả. Vậy giờ sao đây—không lẽ tôi kẹt ở đây rồi à?

'Thay đổi tư duy đã. Không còn nhiều thời gian trước tiết học.'

Tôi quyết định kiểm tra lại "dụng cụ" của bản thân.

Đầu tiên: Hệ thống phát triển.

Giáo viên phát triển bằng cách hoàn thành nhiệm vụ của mình và nhận được tài nguyên phát triển.

Dạy học. Đưa ra các bài kiểm tra. Xây dựng mối quan hệ với học viên.

'Khác với các học viên, có vẻ như tôi cũng có thể phát triển qua việc nghiên cứu.'

Đó là những thứ tôi sẽ để ý sau.

Trong lúc này, trong menu cài đặt, có thứ này đây:

< ⧉ Chức Năng Mẹo - BẬT / TẮT (Cảnh báo: có thể cho đi những thông tin không cần thiết) >

Cho dù trong số chúng có một số thông tin không cần thiết, vẫn nên biết thì hơn.

Tôi chọn BẬT.

< ⧉ Chức Năng Mẹo được kích hoạt. >

Và ngay lập túc, một thứ gì đó hiện ra.

⧉ Mẹo: Những vật phẩm bị tịch thu sẽ mất đi quyền sỡ hữu trước đó và giờ có thể được đựng ở bên trong kho đồ của bạn.

Tôi kiểm tra hai vật phẩm mà tôi đã lấy từ học viên.

★ Dao gập [Thường] | Đã bị tịch thu

★ Súng trường hành động đòn bẩy MT-15 [Ma Thuật] | Đã bị tịch thu

Một vật phẩm cấp độ [Ma Thuật] từ đầu game.

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy [Chế Độ Địa Ngục] như thế giới thực vậy. Vẫn còn quá sớm để thứ như thế này xuất hiện.

'...Đây là một khẩu súng tốt.'

Chỉ số cơ bản không tốt lắm, nhưng tính năng đặc biệt là 『Tự Động Mục Tiêu Cận Chiến』

Sau khi một mục tiêu được đánh dấu, nòng súng sẽ tự động theo dõi và bắn bất kỳ kẻ thù nào trong phạm vi 10 mét.

Nó thực sự tốt đấy chứ.

Hơn nữa, nó còn có giá trị to lớn.

Tôi có lẽ là một giáo sư, nhưng tôi không có một đồng xu dính túi. Quỹ hiện tại: 0 Hika

Bây giờ khẩu súng này là của tôi. Tôi có thể làm bất kỳ điều gì tôi muốn với nó. Dựa trên mức giá hiện hành, nó chắc chắn đáng giá ít nhất 70.000 Hika.

Đó là khoảng 7 triệu won trong đơn vị tiền tệ thực.

'Rốt cuộc tên tâm thần nào đã thiết kế ra một tựa game mà thứ trông như thế này lại là trang bị tiêu chuẩn để giết người cơ chứ?'

Không có gì lạ khi mà cái bức tượng đó không nứt ra—nó nổ luôn.

★ Dao gập của Gió đã được đưa vào kho đồ

★ Súng trường hành động đòn bẩy MT-15 đã được đưa vào kho đồ

Kho đồ có trữ lượng lớn bất ngờ. Những vật phẩm biến mất ngay khi tôi chạm vào chúng, được đưa vào kho đồ một cách tự động. Đưa chúng ra khỏi kho đồ cũng hoạt động theo cách tương tự—đưa thẳng vào trong lòng bàn tay.

Rất tiện lợi.

'À, mình không có thời gian để làm mấy chuyện này.'

Tôi xem lại tài liệu giảng dạy và tiếp tục học để chuẩn bị cho tiếp học hôm nay.

Tôi tập trung cao độ, thấm dần vào nội dung.

Knock Knock!

Tệ thật. Có ai đó đang gõ cửa.

Có một người nào đó hiện trên Minimap. Nhưng mà cửa sổ kịch bản lại không hiện bất kỳ lời thoại nào.

Tôi chuẩn bị rút súng ra và gọi lên.

"Ai đó?"

"Là Adele, thưa Giáo Sư."

"Vào đi."

Cô trợ lý luôn mỉm cười bước vào.

"Vậy thì, Giáo Sư? Ngày đầu của anh thế nào?"

"Không có gì đặc biệt."

"Tôi đã khá lo lắng rằng anh sẽ bị ám sát. Xin hãy chiếu cố tôi từ nay về sau nhé."

"...Được thôi. Nhân tiện, cô đã có bao nhiêu giáo sư trước tôi rồi?"

"Anh là người đầu tiên."

"Bất ngờ đấy. Tôi tưởng rằng cô chắc là đã có vài người rồi cơ."

Dựa trên những suy nghĩ khi nãy, chẳng phải cô ấy phải có vài người trước đây rồi chứ?

Adele cười ngượng.

"Mm. Tôi từng là một trợ lý quản trị chung. Về giáo sư trước đây, Luncadel, người trợ lý không may đã chết trong cùng một vụ nổ, nên tôi được phân công lại..."

"Xui xẻo."

"Đúng không? Anh ta cũng là anh chàng tốt bụng."

"...Tôi hiểu rồi. Tôi phải hoàn thành việc chuẩn bị cho tiết học đã."

Sau đó, tôi tiếp tục chuẩn bị cho bài giảng.

Rồi Adele mở cửa thêm một lần nữa.

Đến lúc rồi.

"Giáo Sư, đến lúc anh phải đi đến lớp học rồi."

Tôi không muốn đi, nhưng tôi cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

"......"

Nhưng mà, nó cũng vẫn không tệ đến mức đó.

Một nhiệm vụ tôi đã mong đợi từ lâu xuất hiện.

┃ Nhiệm vụ chính [Ngày đầu được bổ nhiệm]

┃ Phần thưởng: Tinh Thạch Sao ×1.000 (Phần thưởng DLC đặc biệt)

'Tinh Thạch Sao' là tài nguyên phát triển chung. Chúng có thể được sử dụng để nâng cấp bất cứ thứ gì từ chỉ số đến kĩ năng đặc biệt.

Cho nên là ngay ở trong [Chế Độ Địa Ngục], tựa game này nó cũng không muốn bạn chết ngay. Một ngàn Tinh Thạch Sao á?

Nó thực sự... điên rồ. Đây là một số lượng khổng lồ.

'Tôi đã khá chắc chắn rằng tôi sẽ chết trong vài ngày cho dù tôi có may mắn và sống sót được hôm nay.'

Với 1.000 Tinh Thạch Sao, sống sót có lẽ thực sự khả thi.

Tất nhiên là nếu tôi sống sót hôm nay.

Trông không khả quan cho lắm.

Ở cuối hành lang, ngay phía trước giảng đường—tôi phải dừng di chuyển lại một chút.

"Có chuyện gì sao, Giáo Sư?"

Ở trên Minimap, ngay bên ngoài cửa giảng đường—chấm đỏ. Rất nhiều chấm đỏ.

Gần mười mục tiêu thù địch ở đối diện của như mấy con hàu vậy.

Tôi ngước mắt lên và nhìn thấy: Một cục tẩy cho bảng đen nằm ở trên đỉnh của cánh cửa.

Nhìn sơ qua, trông giống như một trò đùa của một đứa trẻ.

★ Bẫy Máy Chém [Nâng Cao]

Nếu nó không phải là một thiết bị ma thuật.

Nói ngắn gọn, nó ở đó để dụ tôi buông lỏng cảnh giác.

"Giáo Sư?"

Trợ lý giảng viên nhắc đến tôi trong khi tôi đứng yên. Tôi thở dài trong thâm tâm và bắt đầu đi tiếp.

Đến lớp học.

"......"

Từ lúc này, trong vòng 50 phút tiếp theo. Các học viên được phép giết tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!