Chương 005. Viện Ẩn Long (1)
Dante Hiakapo, người giáo sư, bước ra khỏi phòng học.
Sự tĩnh lặng bao trùm khắp giảng đường khi nãy bị khiển trách.
Không ai có thể đoán trước rằng vị giáo sư mới sẽ bước ra mà còn không dạy trong ngày đầu của thầy ấy.
"......"
"......"
Những giáo sư nửa vời cố gắng để lấy lòng của học viên.
Họ muốn đến gần hơn với học viên, xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp, và né tránh việc bị ám sát.
Họ có đến đây vì tinh thần trách nhiệm phải nuôi dưỡng các học viên với tư cách là các giáo sư thực thụ không?
Họ không đến đây vì điều đó.
Tất cả những người đến với Khoa Ám Sát chỉ vì một mục đích duy nhất: Tiền.
Khoản thanh toán khổng lồ cho việc sống sót bốn năm, cùng những tài trợ nghiên cứu đi kèm với nó. Gần hết bọn họ đều đến đây vì điều đó.
Và do vậy, gần như toàn bộ các giáo sư mới vào Khoa Ám Sát cố gắng để không biến các học viên trở thành kẻ thù.
Họ cười.
Họ tỏ ra thân thiện.
Một số trong đó còn khúm núm trước các học viên.
Nhưng mà Dante thì khác.
'Chết tiệt... Chúng ta mắng té tát, hử...'
Trong số ba người thuộc nhóm bạn của Forte, học viên Dominic mập mạp đẩy kính của cậu lên.
So với những giáo sư khác, có nhiều nỗ lực ám sát hơn nhiều.
Thông thường, mọi người không làm đến mức này trong ngày đầu tiên được bổ nhiệm.
Tuy nhiên cho dù có tính thêm điều đó, bị mắng vì "âm mưu ám sát nửa vời" là một thứ gì đó mà không một giáo sư nào khác có thể tưởng tượng nổi.
'Vị giáo sư đó thực sự nghiêm túc về ám sát...'
Đó là cách duy nhất để nhìn nhận việc này.
Vì lý do nào khác mà ám sát thực thụ lại quan trọng?
Vì thầy ấy coi trọng "ám sát".
Và các học viên đã thất bại trong việc đáp ứng được tiêu chuẩn của thầy ấy—nên thầy ấy nổi giận.
'Nghĩ kĩ hơn thì, chúng ta thực sự đã coi ám sát như chuyện thông thường.'
Các học viên khác cũng cảm thấy một thứ gì đó mờ nhạt trong đầu họ.
Và rồi đó là lúc nó bắt đầu.
"Thằng ngu."
Forte, với mái tóc nâu đỏ của cậu, chế nhạo. Nó nhắm thẳng đến Joaquin, người mà đang run rẩy nãy giờ từ lúc mà vị giáo sư rời đi.
Joaquin xoay đầu lại.
"...Mày vừa nói cái quái gì?"
"Tao có nói gì đâu."
"...Câm mồm vào. Tao thề tao sẽ giết cả ba bọn mày."
Joaquin nhìn xuống cái phi tiêu trên tay cậu.
Từ lúc năm tuổi, cậu đã được nuôi lớn bởi một người cha sát thủ, từ đó học những kĩ thuật ẩn thân và ném phi tiêu.
Giờ đây, chỉ cần mục tiêu ở trong phạm vi 8 mét, cậu có thể ném trúng cánh của một con ruồi đang bay. Đó là khoảng cách giữa cậu và vị giáo sư khi nãy.
Thông thường, các giáo sư sẽ né hoặc đeo những dụng cụ bảo hộ.
'Hắn ta chặn lại cái phi tiêu của cậu bằng cạnh bàn tay của hắn. Thậm chí không cần nhìn.'
"Tên khốn nạn chết tiệt..."
Cấp độ của Giáo Sư Dante cao đến mức nào cơ chứ?
Và câu nói mà thầy ta nói vào đoạn cuối—khi thầy ấy khiển trách cậu—vẫn còn đọng lại trong tai của Joaquin.
'Cậu bỏ học khóa học này đi.'
Nó nhục nhã vô cùng.
Những từ ngữ mà làm cho máu cậu sục sôi và niềm kiêu hãnh của cậu cháy rụi.
"...Thế quái nào tao lại phải tham gia cái lớp học tệ hại này chứ?"
Joaquin bật dậy từ chỗ ngồi của cậu.
"Được thôi. Tao sẽ bỏ học lớp này."
Rồi cậu quay người lại.
"Nhưng tao phải giết thằng chó này đã!!"
Wham!
Bàn chân của cậu đập mạnh vào mặt của Forte.
"Guh! Thằng khốn này!"
Crash! Forte vấp ngã với cái bàn và ghế, rồi rút ra một khẩu súng lục.
Nó chuẩn bị biến thành một mớ hỗn loạn.
"Dừng lại đi."
Trợ lý Adele bước vào và làm dịu cuộc chiến.
"Nếu các cậu gây rối, cả hai người các cậu sẽ nhận điểm phạt đấy."
Joaquin gầm gừ nhưng rút lui.
Đặc biệt là đối với Forte—nó là một vấn đề nghiêm trọng. Cậu đã nhận một điểm trừ hồi sáng rồi. Thêm một điểm nữa là cậu sẽ bị đuổi học.
"Um, cô Adele... Chúng ta thực sự sẽ không có tiết trong ngày hôm nay ạ?"
"Phải. Có vẻ như giáo sư sẽ không tổ chức tiết nào. Nhưng mà tham gia vẫn được tính."
"Okaaay..."
"Các học viên, hoặc là các em phải dành chút thời gian để làm quen với phong cách của vị giáo sư mới này hoặc là gửi đơn rút khỏi khóa học. Và bắt đầu từ tiết tiếp theo, hi vọng các em sẽ suy nghĩ kĩ hơn một chút về những âm mưu ám sát của các em. Nói thật thì, ngay cả từ góc nhìn của cô, những nỗ lực của các em trẻ con thật đấy. Hết rồi đó~"
Và chỉ khi ấy, các học viên mới dần buông lỏng xuống và đứng lên.
Trong lúc đó, ngồi từ ghế ở trong góc và nhìn một cách trống rỗng đến cánh cửa mà vị giáo sư khi nãy vừa bước ra, học viên Viện Ẩn Long Elize chạm vào quả cầu pha lê ở trên cổ tay của cô và gửi đi một tin nhắn.
——— Nhóm Chat Viện Ẩn Long [7 Thành Viên] ———
• Elize: Mọi người ơi.
• Elize: Giáo sư mới á.
• Elize: Thầy ấy ghê thật.
————
Tôi tự nhốt mình vào nhà vệ sinh dành cho giảng viên.
Ôm chặt trái tim đang đập thình thịch của tôi.
'Suýt chết...'
Tôi đã suýt chết, hơn một lần.
Tôi đã sống sót hoàn toàn dựa vào may mắn.
Thậm chí còn có một thằng điên còn cố ám sát tôi hai lần trong đám đó nữa chứ.
Chỉ cần vài ngày như thế này thôi là tôi sẽ bị suy sụp thần kinh hoàn toàn.
'Thế quái nào nó nguy hiểm thế chứ?'
Ngay cả ở trong [Chế Độ Khó], cuộc khủng hoảng thực sự đầu tiên không bắt đầu cho đến tận tuần thứ hai cơ.
Đúng là nó cho học viên thật. Tôi là một giáo sư ở [Chế Độ Địa Ngục], nhưng cho dù tính đến mấy thứ đó—bốn âm mưu ám sát trước giờ trưa á? Nó hơi bị lố.
'Mình nên cảm thấy thỏa mãn với việc sống sót hôm nay.'
Nhờ vào đó, tôi nhận được 1.000 Tinh Thạch Sao.
Mặc dù nó vẫn chưa về tay.
'Mình phải về nhà...'
Đó là bởi vì nhiệm vụ tên là [Ngày Đầu Được Bổ Nhiệm]
Chỉ khi tôi về nhà thì phần thưởng mới được phân phát.
May mắn là, tôi chỉ có một lớp học hôm nay thôi.
'Về nhà nào. Nhà...'
Nên là tôi gửi tin nhắn đến Adele bằng "quả cầu pha lê" của tôi.
• Dante: Cô ở đâu.
• Adele: Ah, đợi một chút. Tôi sẽ quay trở lại sau khi hoàn thành giấy tờ mà anh đã giao phó cho tôi.
Đi ra nào.
Đầu tiên, tôi sẽ dừng lại ở văn phòng và viết nhật ký lớp học...
Vậy nhưng, từ phía xa của hành lang, tôi nhìn thấy một học viên nữ với vẻ ngoài thô ráp đi thẳng đến chỗ tôi.
Mái tóc màu xám và đôi mắt vàng. Trang điểm đặc sệt. Hình xăm đầy màu sắc trên người của cô. Một cái váy ngắn và đồng phục học viên bị chỉnh sửa đến mức gần như rách ra.
Và thậm chí còn với một cái răng khểnh lộ rõ vẻ tinh nghịch.
Cô còn có hai học viên khác đi theo sau. Nhưng ngay khi cô ấy nhìn thấy tôi, cô tiếp cận một mình.
Những bước chân của cô dần trở nên nhanh hơn. Tôi có cảm giác khá tệ về chuyện này.
⚪ Gray - Viện Ẩn Long, Năm Nhất.
Cô ấy là một học viên đến từ Viện Ẩn Long.
Một trong chỉ bảy học sinh năm nhất từ Khoa Ám Sát đạt được đến danh hiệu ưu tú.
Và cũng là những đứa mà tôi cần cẩn thận nhất trong [Chế Độ Địa Ngục].
Trong khi bước đến gần hơn, cô với tới một thứ gì đó ở trên thắt lưng.
★ Dao của Tốc Độ [Hiếm]
Một cửa sổ trạng thái xuất hiện, và tim thắt lại.
Đây chẳng phải là một cuộc tấn công có vũ trang toàn diện sao?
Và không phải là bất kỳ món vũ khi nào, mà là một con dao cấp [Hiếm]—một con dao cực kì nguy hiểm.
Tôi vội vã kiểm tra kịch bản.
【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Gray: 'Liệu lời đồn có đúng không nhỉ?'】
Lời đồn? Lời đồn kiểu gì đã xuất hiện rồi...?
Nhưng giờ tôi không làm được gì cả.
Cho dù có muốn ngăn cô ấy lại cũng không được, tôi cũng chẳng có cách nào để làm thế.
Tôi cũng chẳng chạy được.
Cuối cùng học viên này cũng đến đứng ngay trước tôi.
Đôi mắt được trang điểm đậm của cô, được bao quanh bởi một hàng mi dài, thu hẹp lại.
———.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một thư gì đó vụt qua.
Đó rốt cuộc là gì chứ.
Không thể nào....
【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Gray: 'Wow. Vị giáo sư này còn chẳng nháy mắt cơ à?'】
Đó là khi một cọng tóc từ mái của tôi rớt xuống.
Tôi đã nhận ra nó quá trễ. Cô vừa mới vung dao của cô.
Ngay trước mặt tôi.
【Gray đã sử dụng 『Cắt Nhanh』】
Tất nhiên rồi. Cái kịch bản hiển thị kĩ năng được kích hoạt.
.......Tim của tôi tụt xuống tận xương chậu.
"Wow, giáo sư, thầy khá là ghê đấy."
"......"
"Thầy có nhận thức không gian xung quanh tốt đấy chứ hử? Em đã nhắm vào đầu của thầy từ khoảnh cách này, và thầy đã né nó. Làm sao thầy biết được rằng nó sẽ không trúng vậy?"
Những lời khen ngợi được đưa đến với một giọng điệu nhẹ nhàng, thoải mái.
Cô ấy đang nói cái quái gì vậy? Tôi còn chẳng nhận ra cơ mà.
Không một chuyển động chuẩn bị, không tín hiệu thi triển, không chuyển động vung, không thu hồi—không có gì cả. Tôi chẳng nhìn thấy được phần nào của kỹ năng khi nãy. Gray vẫn đứng yên nãy giờ, nhưng mà mái tóc của tôi đã bị cắt.
Mỉa mai thay, nó đã làm cô ấy tưởng rằng tôi đã cố tính né nó.
"......"
Những học viên ở phía sau cô ấy lẩm bẩm, "Whoa..." trong khi tim tôi đập mạnh như sắp bay ra khỏi ngực. Tôi cảm giác như tuổi thọ của mình đang bị rút ngăn lại theo thời gian thực.
Tôi nhanh chóng nhớ ra cái tên mà khi nãy tôi đã thấy ở trong hồ sơ.
"Gray Habanero."
Một thiên tài được xếp hạng hàng đầu ngay cả ở giữa những sát thủ quái vật của [Chế Độ Địa Ngục].
"Oh? Thầy biết em à?"
".....Hiện tại không phải giờ học."
Gray nghiêng đầu với một nụ cười mờ ảo.
"Xin chào. Em là Gray Habanero từ Viện Ẩn Long Năm Nhất. Em tham gia vào một bài giảng khác, nhưng em đã nghe được một vài tin đồn về thầy hôm nay."
"......."
"Có một số tin đồn về thầy bên trong Viện Ẩn Long. Thường thì giáo sư ở đây đều tệ cả, nhưng mà họ bảo có lẽ vị giáo sư mới thì khác. Nếu thầy không phiền, liệu em có thể xin một ít thời gian được không? Em có một đề xuất liên quan đến Viện Ẩn Long."
Môi đỏ của cô cong lên, và răng khểnh của cô nhô ra một cách tinh nghịch.
Cô ấy liếm môi dưới của cô như một con mèo đang lười biếng thè lưỡi.
"Đề xuất như nào cơ?"
"Đi theo em và em nói cho. Nhanh lên nào."
Cô ấy bỗng dưng nắm vào tay tôi.
Tôi cảm thấy hơi giật mình. Sao lại đột ngột nắm lấy tay tôi thế?
Tôi rút tay lại.
"......?"
Gray nhìn lại tôi với một nụ cười toe toét.
Không thể tin được. Tôi cần về nhà. Rốt cuộc cô gái này đang định làm gì bằng việc kéo tôi đi đâu đó vậy chứ?
Theo lẽ thường thì tôi sẽ chẳng từ chối đâu. Bởi vì tựa game này được xây dựng bao quanh việc học viên đi giết giáo sư, Viện Ẩn Long—nơi đào tạo những học viên xuất sắc nhất—chắc chắn có dính líu đến cốt truyện chính.
Tuy nhiên....... tôi biết hiện tại thứ gì quan trọng nhất với mình.
Ngay bây giờ, tôi chẳng có gì đặc biệt cả, và sâu bên trong, tôi sợ lắm rồi đây.
Nhưng tôi không được phép trở thành loại giáo sư mà để cho một đứa trẻ với năng lực vượt trội ra lệnh mà không cần đến một lịch hẹn trước hay phép lịch sự, chỉ vì cô ấy mạnh.
Nếu tôi để chúng chà đạp lên mình như thế này, tôi chắc chắn sẽ bị ám sát.
Nên thứ quan trọng nhất với tôi hiện tại là một điều duy nhất.
"Tôi từ chối."
Quyền lực.
".....Hử?"
"Nếu cô có một yêu cầu, gửi một đơn xin phỏng vấn chính thức thông qua trợ lý giảng viên Adele ở trong phòng làm việc của tôi."
Nụ cười tinh tế của Gray dần biến mất.
Một bên mắt thu hẹp lại, như thể cô không thể hiểu được vậy.
"......Tại sao? Có phải là vì em vừa mới thử thầy không?"
"Không phải vì vậy."
"Nếu em làm thầy thấy khó chịu, em xin lỗi. Nhưng mà thầy cứ đi với em được chứ? Nó chỉ là một cuộc trò chuyện công việc nhẹ nhàng thôi, thầy biết chứ?"
"Cô đang lặp lại kìa."
"....."
Một ý nghĩ nổi lên trong cửa sổ kịch bản.
【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Gray: 'Cái quái...? Tại sao thầy ấy lại từ chối?'】
【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Gray: 'Mình không hiểu được, giáo sư này...'】
Gray vuốt bàn tay xăm trổ qua mái tóc của mình. Biểu cảm của cô trở nên cứng nhắc hơn một chút.
"......Được thôi. Thầy thích làm gì thì làm."
Cô ấy quay đi.
"Đợi đã."
Tôi đúng là đã từ chối cô ấy. Nhưng giờ là lúc tôi làm điều tôi nên làm.
Gray, không biết được ý định thực sự của tôi, nhìn lại như thể cô mong đợi điều này nãy giờ.
"Hm?"
Đôi lông mày trắng nhạt của cô nhăn lại với lời nói tiếp theo của tôi.
"Các hình phạt sẽ được áp đặt lên các học viên làm trái luật."
".....Cái gì?"
"Cô đã thử ám sát ngoài giờ học. Điều đó đồng nghĩa với việc cô sẽ phải bị phạt."
Ánh nhìn vô tư biến mất khỏi đôi mắt của Gray, thay vào đó là sốc. Biểu cảm của cô nói rằng, tại sao thầy lại nói thế với em?
Nhưng tôi không tạo sự ngoại lệ cho bất cứ ai.
"Cô sẽ phải nhận 0,5 điểm phạt."
Tôi đưa tay ra.
"Con dao của cô sẽ bị tịch thu."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
