Chương 009. Ngụy Tạo Thế Giới (2)
Theo Dante Hiakapo, việc đầu tư vào 『Ngụy Tạo Thế Giới』làm năng lực đầu tiên của anh ta là một nước đi cấp độ thần thánh.
Đó đều là vì lớp học còn lại của anh, "Thực hành ám sát."
"Đi theo thầy ấy!"
"Thầy ấy đi đường đó!"
Đã đến giờ học. Các học viên đang chạy.
Để giết giáo sư.
"Thầy ấy đang ở đâu?!"
"Thầy ấy đi theo hướng đó rồi!"
Chúng có ba mươi phút để truy tìm Giáo Sư Dante ở tại một địa điểm được chỉ định và thử ám sát anh ta. Và rồi, với ba mươi phút còn lại, chúng sẽ nhận được chỉ dẫn từ Dante.
Nó cũng tình cờ là lớp học Dante Hiakapo ghét nhất. Anh ta đã nghe từ những giáo sư khác rằng Thực Hành Ám Sát là lớp học nguy hiểm nhất...
Và nó hoàn toàn chính xác.
"Chết tiệt, thầy ấy né bẫy rồi!"
"Ổn thôi! Thêm chút nữa thôi, đẩy thầy ấy vào một góc nào đó đi!"
Một khu thương mại bị bỏ hoang. Giờ đây được sử dụng làm bối cảnh cho Khóa Huấn Luyện Ám Sát Đô Thị. Những học viên di chuyển một cách điên cuồng—leo qua những cửa sổ và nhảy qua các tòa nhà—cố gắng để săn lùng Dante.
"Kìa! Là Giáo Sư Dante!"
Một học viên tìm thấy anh ta và hét lên.
"Gideon! Bắn đi!"
"Rõ!"
Shushushushuk—
Một học viên ném một cái phi tiêu.
Cậu ta chắc chắn là có một năng lực [Ném]—bởi vì một cái phi tiêu duy nhất lại chia ra thành mười lăm cái trong không trung, lao vút qua bầu trời như những viên đạn.
"Giáo sư đang biến mất kìa!"
Nhưng ngay khi Giáo Sư Dante đang bắt đầu mờ đi, thầy ấy đã biến mất.
Papapapak!
Những cái phi tiêu cắm vào tường. Các học viên sử dụng chúng như chỗ đứng, leo lên và ngoảnh đầu xung quanh. Giáo Sư Dante đã đi đâu mới được chứ?
"Ah! Trên sân thượng!"
Những học viên nhìn chằm chằm lên. Thầy ấy đứng đó, ở rìa của sân thượng tầng bốn, nhìn xuống chúng—thậm chí còn chẳng cần phải với ra.
Bang! Tatatat!
Vài tiếng súng nổ ra. Dante chỉ quay đầu một chút để né đạn, rồi xoay người ra phía xa của sân thường.
"Đừng đánh mất thầy ấy! Đó là một khu vực rộng mở—nếu thầy ta chạy, chúng ta sẽ nhìn thấy."
"Đuổi theo thầy ấy!"
Một số học viên kích hoạt [Nghệ Thuật Chuyển Động], chạy trên tường để đuổi theo Dante trên sân thượng, chỉ để thấy một bề mặt bụi bặm, hoang tàn trống trơn.
"Chết tiệt. Chúng ta chỉ vừa tìm ra thầy ấy sau mười phút."
"Này. Này..."
"Huh?"
"Nhìn đi. Điều này đang làm tao hoảng sợ."
"Điều gì?"
Cậu học viên nhìn vào cái sân thượng bụi bặm mà bạn của cậu ta chỉ vào. Nhưng... có gì đáng sợ cơ chứ?
"Anh bạn! Nó là nơi khi nãy Giáo Sư Dante đứng đó!"
"Ừ, thì sao? ...Oh!"
Vị trí mà Dante đã đứng.
Nơi mà anh ta đã bước trên.
Không có một dấu chân còn sót lại.
Cậu học viên bối rối nhìn lại đằng sau cậu—và nhìn thấy vô vàn những dấu chân theo sau cậu.
"...Huh. [Nghệ Thuật Chuyển Động] sao."
"Điên thật. Làm sao chúng ta có thể ám sát một người như thế này đây?"
...Sự thật là, Dante mà chúng đã thấy đi bộ thực chất cũng là một [Bóng Ma]. Dante ở trên sân thượng cũng thế. Và bởi vì bóng ma không có khối lượng, nó không để lại dấu chân. Và trong bán kính của ảo ảnh, Dante có thể tạo và xóa chúng tùy ý—tạo ra ảo ảnh về dịch chuyển.
Ngay cả một sát thủ cấp giáo sư cũng không thể nào nhận ra được. Đổi với những học viên, nó đơn giản là trông giống Nghệ Thuật Chuyển Động cấp cực cao nào đó.
Đó là bản chất của một năng lực [Cấm Kỵ] Cấp 9
Hiện tại, Dante chẳng thể đấu lại một học viên nào về chiến đấu. Nhưng khi nói đến [Ảo Ảnh], anh đứng ở trên đỉnh của toàn lục địa. Một trạng thái phát triển thực sự kỳ lạ.
Để phát triển, luôn luôn chỉ một nhịp thở khỏi cái chết, bước trên một sợi dây.
Beep-beep-beep!
Một tiếng còi vang lên. Toàn bộ mười lăm học viên tham gia vào lớp học tụ tập lại vào một vị trí. Giờ đến giai đoạn nhận xét của bài thực hành.
"Đầu tiên, Gideon. [Ký Thuật Ném] của cậu có lẽ sẽ đem đến cho cậu một số sự chú ý trong đời thật đấy."
"Ah, cảm ơn thầy ạ...!"
"Từ những thằng ngu đủ tuyệt vọng để sử dụng c-t làm thuốc."
"......."
"Thực sự đáng hổ thẹn. Kiến thức cơ bản của cậu cực kì tệ, và cậu chỉ đang khoe mẽ với những thứ hào nhoáng vô nghĩa."
Cậu học viên giật mình bên trong.
"Giáo sư... em biết rằng em không hoàn hảo, nhưng em không nghĩ nó tệ đến thế."
"Không phải à?"
"...Ý-Ý em là, có lẽ nó không hoàn hảo trong mắt thầy, nhưng mà thú thực thì em có một chút tự hào về nó. Có một số người có thể ném được năm hay mười với 『Phân Tán Nhiều Phi Tiêu』, nhưng mà đến tận mười lắm á? Nó không phải việc ai cũng có thể làm được..."
"Nó có giúp trong một âm mưu ám sát hay không?"
"...Huh? Tất nhiên là có rồi!"
Cậu ta lên giọng, rõ ràng khó chịu.
"Tất nhiên rồi! Phạm vi càng lớn thì càng nguy hiểm, phải không?!"
Đó là khi Dante thực hiện một chuyển động quét rộng với tay anh ta—và ném một thứ gì đó.
Một cái phi tiêu bay trong không khí.
"Uwah!!"
Giật mình, Gideon nhảy ra sau theo bản năng—và né vừa kịp lúc.
May mắn thay, nó không trúng cậu ta.
Vậy rốt cuộc đó là gì?
Nhìn kĩ hơn, cái phi tiêu đã chia ra thành mười lăm cái, giống như của cậu. Nhưng giờ chúng lại đang đứng yên trong không khí một cách bất thường.
"Whoa."
Những tiếng thở hổn hển vang lên giữa các học viên.
"Chúng dừng lại trong không trung kìa!"
Nó là một [Kỹ Thuật Ném] ảo đến mức chúng không thể tin vào mắt mình.
"Đánh giá đi, Gideon. Đòn tấn công khi nãy của tôi có gây chết người không?"
"......"
Gideon nghiến chặt môi lại và suy nghĩ.
Mười lăm cái phi tiêu bay tới. Nhưng chúng không hề nguy hiểm chết người.
Cậu ta đã né chúng. Hay nói đúng hơn—cậu ta cảm thấy như thể cậu có thể né chúng.
Cơn hoang mang bộc lên.
Một cái phi tiêu thì yếu hơn mười lăm cái. Đó là điều hiển nhiên.
Vậy thì tại sao né lại cảm giác dễ hơn?
Rốt cuộc nó sai ở đâu?
"Trả lời."
"K-Không... Cảm giác như em có thể né được chúng."
"Quả thật. Mười lăm cái phi tiêu. Vậy nhưng nó lại rất cẩu thả."
Dante thu về mười lăm cái phi tiêu và nói thêm.
"Cốt lõi của các năng lực [Ném] là sự lén lút."
"...Lén lút?"
"Những [Vật Phóng] của cậu không cần phải nhanh hơn đạn. Chúng không cần phải mạnh như pháo. Chúng cũng chẳng cần phải trông giống ma thuật. Nhưng khác với những thứ đấy, [Ném] có một lợi thế độc nhất."
"...Và đó là sự lén lút? Nhưng lén lút thì có ích gì trong việc ném cơ chứ? Kiểu như là làm vật phóng tàng hình hay sao?"
"Có rất nhiều cách. Quỹ đạo có thể tàng hình. Hay chính chuyển động cũng có thể tàng hình."
"Ý thầy là... chính chuyển động ném á?"
Những học viên nhớ lại cách mà Dante đã ném như một vận động viên bóng chày.
Ah—cái chuyển động đã bị làm quá đến thế, nên nó mới rõ ràng và dễ dàng để né.
Dante nheo mắt lại.
"Tất cả năng lực [Ném], rốt cuộc, vẫn tiến hóa thành che giấu chính cú ném. Như thế này."
Khoảnh khắc tiếp theo, tất cả những học viên lùi lại trong sự kinh ngạc.
Một con dao găm đang xoay tại chỗ—ngay dưới cổ họng của Gideon.
"Ah!?"
Khi nào—bằng cách nào—!?
Không ai thấy cả. Y như những gì Dante đã nói—chuyển động của thầy ấy hoàn toàn không thể thấy được.
Hoàn toàn không có chuyển động chuẩn bị nào cả.
".......!"
Nếu Dante không dừng nó lại, cái phi tiêu chắc chắn đã đâm xuyên qua họng của Gideon và đập vỡ cột sống cổ của cậu ta. Và không một học viên nào sẽ nhận ra rằng Dante đã giết cậu.
Đó là ám sát. Cho dù với cả kẻ tấn công và nạn nhân đều có mặt—nó chắc chắn là một vụ ám sát.
'Không thể nào...'
'Vậy ra đây là lý do những sát thủ hạng [Ném] được cho là nguy hiểm nhất trong 12 Lộ Trình Năng Lực...'
Những học viên choáng váng.
"Aah....."
Chỉ khi này Gideon mới nhận ra. Bài giảng của Dante đã thấm sâu vào trái tim cậu.
Nó là một cấp bậc ám sát khác hoàn toàn. Tất cả các học viên đều sốc tới tận bên trong tâm trí.
Đó chính là kiểu lớp học mà Dante đã dạy.
"......Bài học hôm nay đến đây là kết thúc."
┃ Nhiệm Vụ Hoàn Thành: [Lớp Học]
┃ Phần Thưởng: Tinh Thạch Sao × 1
---
Đó là lớp thứ tư rồi. Sau khi học 『Ngụy Tạo Thế Giới』, đời tôi đã trở nên dễ quản lí hơn nhiều. Ít nhất, tôi không còn bị một đám trẻ bắt nạt nữa.
Những phần thưởng đi kèm với nó cũng không tệ chút nào.
< Lượng Tinh Thạch Sao sở hữu: 4 >
'Chìa khóa để sống sót trong [Chế Độ Địa Ngục] là thu thập nhiều Tinh Thạch Sao nhất có thể, càng nhanh càng tốt.'
Vậy bằng cách nào để một người thu thập Tinh Thạch Sao?
Có tổng cộng hai cách.
———Những Cách Để Thu Thập Tinh Thạch Sao———
• Hợp đồng ám sát hoặc các nhiệm vụ xâm nhập được phát hành bởi Học Viện Hiaka
• Nghiên cứu, viết luận, và làm những công việc lớp học với tư cách là một giáo sư của Học Viện Hiaka.
• Giết quỷ.
• Tăng cường mối quan hệ với Viện Ẩn Long.
—————————————————————————
Trong số đó, lựa chọn 1 và 3 thì tôi vẫn chưa thể làm được.
Lựa chọn thứ 2 thì hiện tôi đang làm.
Lựa chọn thứ 4—tăng cường mối quan hệ với Viện Ẩn Long—là một thứ gì đó tôi có thể thực hiện từ từ theo thời gian.
'Đã xảy ra một số khoảnh khắc nguy hiểm ở đây và ở kia.'
Lớp học khi nãy cũng thuộc trong số chúng.
Thằng khốn Gideon đó đã ném mười lăm cái phi tiêu, nhưng độ chính xác của cậu ta tệ đến nỗi nhiều cái bay ra những hướng hoàn toàn bất hợp lí. Một trong số chúng trùng hợp lại đi xuyên qua của sổ tầng ba của cái tòa nhà bị bỏ hoang mà tôi trốn.
Clang—!
Một cái phi tiêu bay ngay qua phía bên phải của đầu tôi, chỉ trượt có ba xăng ti mét, và cuối cùng thì cắm vào một cái cột.
Tôi suýt nữa ngất xỉu rồi. Đây chắc chắn là cách mà những vị tướng chết ở trên chiến trường—từ đạn lạc.
'Lố bịch thật.'
Những cuộc ám sát cẩu thả nguy hiểm bởi vì chúng rất cẩu thả. Khi bạn không biết được đòn tấn công đó sẽ trúng chỗ nào, khả năng chết tăng lên.
Mặt khác, nếu đó là một người với năng lực ám sát chính xác hơn nhiều, khả năng cao tôi đã có thể tháo dỡ nó rồi.
Ví dụ như thằng kia chẳng hạn.
【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Kendreik: 'Đó là vị giáo sư đó nhỉ?'】
Vị trí là công viên trung tâm. Từ xa, Kendreik đang đứng với băng đảng của cậu ta—chắc là Blackblade—và đang hút một điếu thuốc.
Ngay khoảnh khắc cậu ta nhìn thấy tôi, cậu ta liền chạy đến chỗ tôi.
【Viện Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Marina: "Cậu đang đi đâu vậy, Kendreik?"】
【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Kendreik: "Đợi chút."】
Mái tóc đỏ dài. Đôi mắt xếch sắc sảo. Cao chót vót 2,2 mét. Cho dù cậu ta có không trở thành một sát thủ, cậu ta vẫn có thể trở thành một chiến binh đáng sợ. Cơ thể cậu ta như một con quái vật vậy.
Cậu ta là học viên nguy hiểm nhất Viện Ẩn Long. Cậu hiếu chiến, hung hăng và miễn nhiễm với việc bị lừa dối. Cậu ta là kiểu mà không thể bị xử lí với sự huênh hoang rỗng tuếch. Thực tế, cậu ta đã ám sát một giáo sư và có được bằng tốt nghiệp rồi.
【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Kendreik: 'Mình thực sự ghét tên giáo sư đó.'】
【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Kendreik: 'Lần trước mình đã cố ám sát thầy ta, nhưng thầy ta lại biến mất ngay trước mặt mình.'】
【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Kendreik: 'Liệu thầy ta đang né mình? Hay đơn thuần chỉ là mặc kệ mình? Mình không biết cái gì đang xảy ra trong đầu thầy ta nữa. Chắc là thay vì lao vào thì mình nên thử nói chuyện với thầy ấy.'】
Cậu ta bước tới khẽ gật đầu với tôi.
"Yo."
Tôi không trả lời.
Nói đúng hơn thì, tôi không thể trả lời.
Đến giờ, tôi tưởng rằng tôi chỉ là đang tỏ ra mạnh mẽ. Nhưng điều đó không hoàn toàn đúng.
Bản năng của "Dante Hiakapo", người mà tôi đã <Đồng Bộ> vào, đang dẫn dắt tôi.
Dante đã coi anh ta là một người lớn mạnh vô đối. Bởi vì đó, tôi không có khả năng về mặt thế chất để chấp nhận một lời chào thiếu tôn trọng.
"....."
Tôi kệ cậu ta và tiếp tục bước đi, và từ phía sau, Kendreik kêu tôi.
"Này, ông bị gì vậy? Tôi vừa chào đấy."
"....."
"Này, ông tính cứ mặc kệ tôi như thế à? Làm một trận đấu ám sát nếu ông không sợ."
Cậu ta đang lặp lại thứ mà cậu ta đã nói trước đó, như một con vẹt. Tôi tiếp tục đi trong im lặng và từ từ. Rồi cậu ta lên giọng một chút.
"Này! Ông tính cứ kệ tôi à? Đó nói thẳng ra là thiếu tôn trọng đấy. Ông biết tôi không thích điều đó đúng không?"
Tôi dừng lại.
"Học viên."
"Ừ? Cái gì?"
Tôi quay đầu lại và nhìn thẳng vào cậu ta. Cậu ta trông bối rối, biểu cảm của cậu ta là một sự pha trộn giữa sự bất ngờ và nhục nhã, mặt cậu hơi đỏ một chút.
Về sức mạnh thì có lẽ cậu ta mạnh bằng một giáo sư kì cựu, nhưng từ góc nhìn của tôi, cậu ta trông chả khác gì một đứa trẻ cả.
"Lễ phép."
Một đứa trẻ không biết lễ phép cần một người lớn để sửa lỗi.
"Thể hiện sự tôn trọng đúng mực trước mặt một giáo sư."
Mặt cậu ta cứng đờ lại.
Một sự tĩnh lặng bao trùm toàn bộ không gian.
Ngay khi tôi tiếp tục bước đi, 【Kịch Bản】 của cậu ta liền nhấp nháy một cách ồn ảo.
【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Kendreik: 'Cái quái gì thế? Tại sao mình phải nghe theo chứ? Vớ vẩn.'】
【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Kendreik: 'Mình có thể giết thầy ta nếu mình muốn. Nhục nhã thật...'】
Nó trông có vẻ như Kendreik, cảm thấy hơi xấu hổ, đã mất đi một chút ý chí để ám sát tôi.
"Uh, vậy thì—"
"Sẽ không có trận đấu ám sát nào cả."
"...Tại sao không chứ? Thầy sợ à? Lo rằng tôi sẽ đánh bại thầy?"
Tôi bước đi mà không trả lời.
"...Giáo sư!"
Chỉ khi mà khoảng cách giữa chúng tôi đã mở rộng, cậu ta mới bắt đầu gọi tôi bằng "Giáo sư".
Ngay cả khi đó, tôi từ chối việc thừa nhận cậu ta.
【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Kendreik: 'Tên khốn nạn làm như thể hắn ta là thứ gì ghê lắm... Cái gì, mình còn chẳng đáng để hắn phi thời gian à.'】
【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Kendreik: 'Chết tiệt, mình thấy khó chịu quá. Hắn ta nghĩ hắn ta là ai mà dám xem thường mình?'】
Việc tôi nói chuyện với cậu ta như thế là có lý do cả.
Trong bốn cách để thu thập Tinh Thạch Sao, một trong số chúng là xây dựng [Mối Quan Hệ].
Với tư cách là một người có hiểu biết về tựa game này, tôi đã biết được sự đa dạng về hình thức của [Mối Quan Hệ].
Và tôi biết rằng sự tự ti là một trong số chúng.
┃ Tăng Cường Mối Quan Hệ: Kendreik [3] (▲3)
┃ Phần Thưởng: Tinh Thạch Sao × 3
Chỉ cần thế thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
