Web Novel - Chương 002. Giáo sư mới (1)

Chương 002. Giáo sư mới (1)

Những chữ dần hiện ra từ trong bóng tối, từ chữ này đến chữ khác. Chuyện gì đó liên quan đến cái cập nhật DLC... lựa chọn anh hùng, đồng bộ nhân vật... và cuối cùng,

< Đang bắt đầu trò chơi mới >

Màn hình chuyển màu đen.

Khi tôi tỉnh lại, một người nào đó đang lay tôi dậy—một cách rất nhẹ nhàng, như thể lo sợ rằng tôi sẽ vỡ ra vậy.

"Giáo sư."

Tầm nhìn của tôi rất mờ.

Đầu tôi cảm giác như bị nhồi đầy bông ướt.

"Xin hãy dậy đi, Giáo Sư."

...Giáo Sư?

Thế giới mờ mịt dần hiện rõ nguyên hình.

Tôi đang ngồi ở sau một chiếc xe ô tô vô cùng cầu kỳ với phong cách cổ điển.

Cánh cửa xe mở.

Một người phụ nữ trong một bồ đồng phục không một dấu vết nghiêng đầu, nhìn tôi một cách hiếu kỳ.

"...Tôi... đang ở đâu?"

"Ôi trời, Giáo Sư... anh đúng là thích đùa thật đấy. Hôm nay là lớp học đầu tiên của anh đấy, nhớ không?"

"Lớp học đầu tiên?"

"Đúng rồi, đúng rồi. Có phải anh cảm thấy không khỏe? Tôi đã cố gọi anh dậy được một lúc rồi, mà anh vẫn không di chuyển dù chỉ một chút đấy."

Cô ấy đang nói cái quái gì vậy?

Ở ngoài cửa sổ, tôi nhìn thấy một thứ gì đó phi lí—

Phong cảnh nhìn y hệt Học Viện Hiaka được đưa vào thế giới thực.

Cái phong cách trắng-và-xanh nổi bật đấy. Học viện xinh đẹp đó đang lấp lánh dưới bầu trời.

Những học sinh trong bộ đồng phục trắng tinh tươm, mỗi đứa đều có dây đai an toàn sát thủ trên cơ thể chúng, lang thang xung quanh trong các nhóm vui vẻ, cười đùa.

"Thời tiết hôm nay đẹp nhỉ?"

"...Phải. Tôi đoán là nó đẹp thật."

Trong khi tôi vẫn đang bối rối—một thứ kì lạ xuất hiện trong tầm mắt tôi.

Ở phía dưới cùng tầm nhìn của tôi.

Một bảng hội thoại giữa tôi và người phụ nữ xuất hiện như một kịch bản vậy.

【Adele, Giảng viên trợ lý của Khoa Ám Sát: "Thời tiết hôm nay đẹp nhỉ?"】

【Dante, Giáo Sư Trung Lập: "...Phải. Tôi đoán là nó đẹp thật." 】

Những đồng phục học sinh—y như những gì tôi còn nhớ.

Adele, giảng viên trợ lý của Khoa Ám Sát.

Dante, một Giáo Sư có lập trường trung lập.

Và cửa sổ hội thoại của tựa game.

Không có gì trong đây trông lạc lõng cả.

Như thể đây là thế giới mà tôi thuộc về.

'Ôi trời.'

Sau khi suy nghĩ thêm một hồi lâu nữa, tôi chắc chắn một điều.

Vì lý do nào đấy—bằng một cách nào đấy—tôi đã bị kéo vào trong trò chơi.

Vào thẳng Học Viện Hiaka.

Khoa Ám Sát...

Nơi bạn tốt nghiệp bằng cách ám sát giáo sư của bạn.

Và tôi đã vào nơi này...

Với tư cách là một giáo sư.

---

Học Viện Hiaka là một cơ sở hoàng gia ưu tú được thiết kế để đào tạo những chiến binh xuất chúng.

Những học sinh ở trong Khoa Chiến Binh hay Khoa Pháp Sư có thể tận hưởng một cuộc sống học đường tươi sáng, sống động và hạnh phúc.

Nhưng Khoa Ám Sát thì khác.

Trong Khoa Ám Sát, những học viên phải giết giáo sư của chúng để tốt nghiệp.

Hay nói đúng hơn, chúng chỉ được phép nhận bằng cấp sau khi được đào tạo 4 năm và giết được giáo sư của chúng.

Nhưng học viên thất bại bị đuổi học, không có một bằng tốt nghiệp hay bằng cấp.

Và mặc dù tôi là một giảng viên, chỉ số của tôi trông thật sự đáng thương.

Tất cả thuộc tính của tôi đều nằm ở 1. Không có chút kĩ năng đào tạo hay kĩ năng chiến đấu nào.

Có lẽ đó là lý do tại sao cơ thể tôi lại cảm thấy yếu đuối, đầu tôi chậm chạp thế.

Và tệ hơn nữa là lớp học đầu tiên chuẩn bị bắt đầu rồi.

...Và ngay khi tôi bước vào lớp học, những âm mưu ám sát sẽ bắt đầu. Bạn thật sự nghĩ tôi sống được với cái chỉ số tệ hại này trong khi giả vờ như là một giáo sư à?

Thực sự lố bịch. Vậy ra đây là lý do tại sao Chế Độ Địa Ngục tồn tại.

Nếu tôi bước vào cái lớp học đó mà không chuẩn bị trước, tôi chắc chắn sẽ chết.

Tôi cần một thứ gì đấy—thứ gì cũng được—có thể giúp tôi sống sót. Dụng cụ, vũ khí, bất cứ thứ gì tôi có thể đụng đến.

Đúng lúc đó...

【Giảng viên trợ lý Adele: Tại sao giáo sư lại cư xử như thế này nhỉ? Tôi có nên đưa anh ta đến bệnh viện không?

Hộp hội thoại hiện một thứ gì đó trong kiểu chữ nghiêng chứ không phải trong dấu ngoặc kép (""). Điều này đồng nghĩa với việc nó đang hiển thị những gì cô ấy đang suy nghĩ chứ không phải chỉ mỗi hội thoại của cô.

Đợi chút đã...

Tôi nhìn sang Adele.

"...Không cần lo lắng. Tôi ổn"

"Ồ, được rồi." Adele cười một cách đầm ấm, với một biểu cảm dịu dàng.

【Giảng viên trợ lý Adele: Thôi kệ đi. Không nên lo lắng quá nhiều. Dù sao thì giáo sư này cũng sẽ chết sớm thôi...

Cô ấy thực sự vừa nghĩ...? Với cái nụ cười dịu dàng đó nữa chứ? Rốt cuộc có bao nhiêu giáo sư chết rồi chứ trời?!

Những suy nghĩ tiếp theo của Adele xuất hiện trong hộp hội thoại như đang trả lời những câu hỏi mà tôi chưa nói ra.

【Giảng viên trợ lý Adele: Hmm... Giáo Sư Harun sống sót được ba tháng, và Giáo Sư Runcadel chỉ sống sót được mười ngày, nhỉ?

Ba tháng? Mười ngày?! Đó không phải là giáo sư—Đó chỉ là mấy cái hình nộm dùng để tập luyện ám sát mà thôi!

Tất nhiên, nó rất bình thường cho các giáo sư bị ám sát dần dần theo thời gian. Nhưng với cái tần suất này á...? Nó thực sự quá cao. Nó chắc chắn là vì tôi đang ở Chế Độ Địa Ngục. Những học viên bây giờ mạnh hơn nhiều.

Rồi ngay lúc đó, Adele cười một cách rạng rỡ.

【Giảng viên trợ lý Adele: Dù sao thì, tôi hi vọng giáo sư này sẽ sống sót lâu hơn xíu nữa. Cậu ta khá đẹp trai.

Nó không hề an ủi tôi chút nào.

Tôi dành một chút thời gian để suy nghĩ.

Truyền thống giết giảng viên trong Khoa Ám Sát đã được hàn gắn rất sâu vào thế giới này. Vậy nhưng cho dù nó nguy hiểm đến thế, mọi người vẫn đăng ký. Lý do?

Tiền.

Hoàng tộc cung cấp cho những giáo sư với tiền lương và tài trợ nghiên cứu khổng lồ.

...Và tôi đã ký cái hợp đồng mất rồi.

Tôi không thể cứ nghỉ và chạy trốn đi được.

Trong thế giới này, những sát thủ giống với những điệp viên tình báo—những chuyên gia trong tình báo, hoạt động gián điệp, và phản gián. Vị trí của chúng tôi hiện tại cũng là một vấn đề. Chúng tôi đang ở Vùng 0, một khu vực bị hạn chế. Nếu tôi cố chạy thoát, tôi sẽ bị ngăn lại bởi hàng rào an ninh.

Hơn nữa, Adele không chỉ là một trợ lý. Cô ấy ở đây cũng để giám sát tôi.

Chạy khỏi đây? Không phải một lựa chọn.

"Tôi vẫn còn việc phải làm, nên gặp lại anh ở trong phòng làm việc."

"Hiểu rồi."

"Vậy thì giữ an toàn nhé, Giáo Sư."

Với những lời quan tâm đầy điềm báo, Adele quay trở lại vào trong xe và lái đi.

Tôi bắt đầu bước đến Tòa Nhà Ám Sát.

Đầu tiên, tôi cần phải có thông tin.

Tôi mở cái va-li của mình và xem qua tài liệu học tập của Dante. Vì đây là bài học đầu tiên, nên nội dung cũng không quá khó. Thực chất thì với tư cách là một người yêu thích những sát thủ, tôi đã biết sẵn gần hết nội dung của nó rồi.

Đợi đã.

Một tờ giấy thu hút ánh nhìn của tôi

—————————————————

▶ Luật Khoa Ám Sát

1. Thành viên của Khoa Ám Sát được phép giết lẫn nhau. Hành động này sẽ được dung thứ miễn là không bị phát hiện.

2. Những học sinh thành công trong việc giết giáo sư của chúng sẽ được nhận bằng tốt nghiệp, 15 triệu hika, và toàn bộ tài sản của giáo sư đó sau khi hoàn thành khóa học của chúng.

3. Những nỗ lực ám sát ngoài giờ học sẽ bị phạt. Các giáo sư được phép áp đặt các điểm phạt lên học sinh và vĩnh viễn thu hồi thiết bị. Ba điểm phạt sẽ dẫn đến việc bị đuổi học.

—————————————————

Luật thứ 3 nổi bật nhất đối với tôi.

Tôi đã quen với hai cái đầu tiên, những cái thứ ba? Cái đó mới đấy.

Những học sinh sẽ phải nhận những hình phạt nghiêm trọng khi chúng cố gắng ám sát tôi ngoài giờ học ư?

Nó... trấn an tôi được một chút theo một cách nào đó. Ít nhất thì tôi không cần phải lo sợ cho mạng sống của bản thân với mỗi khoảnh khắc tôi tỉnh giấc.

Ngay đúng lúc tôi đang bắt đầu thư giãn—

【Khoa Ám Sát, Năm Nhất, Dominic: "Đó là anh ta à?"】

Một cửa sổ hội thoại xuất hiện.

Ai thế?

Tôi là người duy nhất ở trên con đường chật hẹp đầy bụi rậm này.

Hiện tại, tôi không phản ứng. Tôi đi tiếp như thể không có gì kì lạ cả, bảo đảm rằng kẻ đang quan sát tôi không bị báo động.

【Khoa Ám Sát, Năm Nhất, Hwaru: "Wow, thầy ấy trông đẹp trai thật"】

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: "Thầy ấy đẹp trai chỗ nào?"】

【Khoa Ám Sát, Năm Nhất, Dominic: "Không, không, cậu ta có ý đấy chứ. Thầy ấy cao, sắc nét, và có cái ngoại hình nguy hiểm đấy. Có vẻ lần này họ đưa một người khác biệt rồi bởi mấy giáo sư trước chết nhanh quá."】

Có ít nhất ba người, tôi không thể nhận diện được ai trong số đó.

Dựa vào bình luận của chúng về ngoại hình của tôi, chúng chắc chắn phải ở đâu đó trước mặt tôi.

Chúng đang nói chuyện từ đâu vậy?

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: "...Chúng ta nên giết thầy ấy luôn không?"】

Cái quái gì thế?! Ngay giữa ban ngày luôn à?!

【Khoa Ám Sát, Năm Nhất, Hwaru: "Hả? Không được đâu."】

【Khoa Ám Sát, Năm Nhất, Dominic: "Forte, đừng quên rằng ám sát ngoài lớp học sẽ khiến cậu bị phạt đấy."】

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: "Tớ chẳng quan tâm đến hình phạt đâu."】

Mấy đứa đó sẵn sàng để mạo hiểm luôn à?!

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: "Nó sẽ ổn thôi nếu tớ không bị phát hiện."】

Tôi cảm thấy khá là mâu thuẫn bởi vì, thực chất, Forte nói đúng. Đó là luật đầu tiên của khoa.

【Khoa Ám Sát, Năm Nhất, Dominic: "Được thôi. Nếu cậu chuẩn bị làm thế, cho bọn tớ biết một học viên Nguyệt Ảnh có thể làm tốt đến mức nào đi."】

Chết tiệt.

Tôi cuối cùng cũng nhận thấy ghi chú về đơn vị bên cạnh tên của chúng. Tôi chuẩn bị phải đối mặt với một học viên thuộc Nguyệt Ảnh á?

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: "Ý hay đấy."】

Đơn Vị Nguyệt Ảnh là một đơn vị con của Khoa Ám Sát, tạo nên bởi những học viên hạng hai cực kì xuất sắc.

Trong hơn nghìn những học viên năm nhất, chỉ có 30 là được chọn.

Mỗi học viên trong số đó đều mạnh hơn nhiều so với học viên thông thường.

Hộp hội thoại biến mất không lâu sau đó. Điều này có nghĩa là chúng đã dừng nói chuyện hoặc suy và đang chuẩn bị một thứ gì đó.

Tim tôi đập thình thịch trong khi cái chết của tôi đến gần hơn.

Tôi phải dừng chúng, nhưng bằng cách nào? Tôi còn chẳng biết chúng ở đâu...

Rồi bỗng dưng—

Hử?

Một cái bản đồ nhỏ (Minimap) xuất hiện ở góc phía dưới bên phải tầm nhìn của tôi.

Ba đốm đỏ nhấp nháy cách đây khoảng 200 mét, định vị chéo so với tôi.

Tôi chuyển hướng nhìn của mình sang phía đó và rồi, tôi thấy chúng—ba bóng người ngồi trên một mái nhà gần đây.

Tìm thấy chúng rồi.

【Khoa Ám Sát, Năm Nhất, Hwaru: "Hử?"】

【Khoa Ám Sát, Năm Nhất, Dominic: "Này, có phải thầy ấy đang nhìn chúng ta không?"】

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: "Không thể nào. Không thể nào có chuyện thầy ta có thể nhận thấy được chúng ta với cái khoảng cách xa đến mức này."】

Khá tệ cho mấy cậu, tôi nhận thấy rồi. Giờ thì dừng lại đi.

Không may, chúng quá xa để tôi có thể thấy được chúng đang làm gì.

Chỉ số nhận thức của tôi quá thấp.

Thứ duy nhất tôi có thể thấy là ba đốm nhỏ di chuyển xung quanh.

Rốt cuộc chúng tinh làm gì—

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: Cái đầu.

Aha. Một tay bắn tỉa.

Não bộ của tôi ngay lập tức suy luận ra kế hoạch của bọn chúng: Một viên đạn thẳng vào đầu.

Một chút ánh sáng lấp lánh phản chiếu lại từ trên đỉnh nóc—khả năng cao là ống kính súng bắn tỉa đang phản chiếu lại ánh mặt trời.

Tôi nheo mắt, những chúng quá xa để tôi xác nhận.

Cái cậu tên Forte này chắc chắn là tay bắn tỉa.

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: Thở.

Bây giờ tôi chắc chắn rồi. Cậu ta đang cố điều tiết nhịp thở của bản thân.

Điều đó đồng nghĩa với việc cậu ta chuẩn bị bóp cò rồi...

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: Ba.

Đếm ngược bắt đầu.

Mặc dù tôi chỉ đang giả vờ điềm tĩnh, đầu tôi giờ trống trơn.

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: Hai.

Tôi có thể làm gì bây giờ? Tôi thực sự có thể làm gì bây giờ—

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: Một.

Chết tiệt!

Fwip—!

Một tiếng huýt chói tai đi qua không khí, cách tai của tôi chỉ mấy inch.

Tôi nghiêng đầu vào phút chút, né đạn chỉ ít hơn một inch.

Và chỉ cách có 0.01 giây. Chỉ cần tôi chậm hơn một chút—

BÙM!

Một vụ nổ lớn đến điếc tai phát lên ở sau tôi.

Tôi quay người lại.

Bức tượng bằng đá ở sau tôi đã bị san bằng.

Tim của tôi đạp mạnh trong ngực.

【Phòng Ám Sát, Năm Nhất, Hwaru: "Hử?! Thầy ấy né nó ư?!"】

【Phòng Ám Sát, Năm Nhất, Dominic: "Cái quái?! Thầy ta thực sự nhìn thấy viên đạn bằng mắt thường à?"】

【Phòng Ám Sát, Năm Nhất, Hwaru: "Wow~!"】

【Phòng Ám Sát, Năm Nhất, Dominic: "Thầy ấy có tốc độ phản ứng thực sự điên rồ. Viên đạn cách 200 mét cơ mà!"】

Những học viên đang hoảng hết lên.

Tôi hít thở thật sâu. Tôi cần phải bình tĩnh lại.

Cú né khi nãy hoàn toàn là may mắn, và đối thủ của tôi vẫn còn khẩu súng trên tay.

Tôi cần phải dừng chúng lại!

Những tôi có thể làm gì? Tôi không thể cứ bắt đầu hét lên vào mặt chúng rằng chúng cần phải dừng lại được.

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: "Thầy ta né nó thay vì chặn nó ư...?"】

Những từ này bỗng nảy cho tôi một ý tưởng.

Chặn một viên đạn với một kĩ năng không phải quá khó.

Tuy nhiên né một viên đạn—chỉ bằng việc nghiêng đầu vào thời điểm hoàn hảo, không dùng đến kỹ năng nào?

Đó là một câu chuyện khác.

Một viên đạn bắn cách xa 200 mét ư? Không người thường nào có thể phản ứng kịp cả.

Nói cách khác là, tôi cần phải làm chúng nghĩ rằng tôi mạnh hơn nhiều so với sức mạnh thực sự của tôi. Chúng có lẽ sẽ lui lại nếu chúng nghĩ tôi đủ mạnh để né đạn.

Quyết định xong, tôi giơ tay lên và cử chỉ đến các học viên.

【Khoa Ám Sát, Năm Nhất, Hwaru: "H-Hả?! Thầy ấy chắc chắn nhìn thấy chúng ta rồi. Tớ nghĩ thầy ấy đang gọi chúng ta đến?"】

【Khoa Ám Sát, Năm Nhất, Dominic: "Forte, đi xin lỗi đi kìa. Cậu gây ra mớ bòng bong này, nên là tự mình đi dọn dẹp nó đi."】

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: "Chết tiệt... Thầy ta mạnh đến thế á...?"】

Với nhiêu đó, chúng cuối cùng cũng chịu dừng lại.

Nhưng giờ không phải lúc để tôi thả lỏng cảnh giác.

Một lúc sau, một bóng người nhảy từ trên nóc của tòa nhà bảy tầng đó, rồi thi triển một dụng cụ ma thuật dù nhảy để rơi xuống chậm hơn.

⚪ Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte

Một cái nhãn tên xuất hiện, hiển thị tên và đơn vị của cậu bé trong khi trôi nổi trên đầu cậu.

Khoảng cách giữa chúng tôi dần thu hẹp lại, và theo đó thì không khí dần trở nên căng thẳng hơn.

Khuôn mặt của học viên lộ rõ vẻ khó chịu, những tôi cũng cảm thấy giống cậu ta vậy. Bụng tôi xoắn lại vì lo lắng, nhưng tôi sẽ không để lộ nó ra đâu.

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: Chết tiệt, thật nhục nhã.

Cuối cùng, cậu bé với một mái tóc nâu đỏ và thái độ như một con sói đến trước mặt tôi.

Cái ánh nhìn sắc bén và tư thế cứng nhắc đấy thể hiện rõ cho tôi—cậu ta kiêu hãnh y như vẻ bề ngoài vậy.

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: Mình không thể thua như thế này được. Không phải bằng việc phải nhận điểm phạt.

Tên điên này còn đang suy tính cái gì nữa vậy chứ?

Khẩu súng được đeo ở phía sau lưng cậu nhóc, không bị đụng đến.

Cậu ta còn có một nước đi ẩn nào đó chăng? Hay cậu ta sẽ chỉ bước lên và bóp cổ tôi đến chết?

Và rồi cậu ta cất tiếng.

"Xin chào, thưa Giáo Sư. Em lên là Forte, một học viên năm nhất thuộc Nguyệt Ảnh."

Tôi không nói gì, nhìn chằm chằm vào cậu ta.

"Em thực sự xin lỗi vì đã cố gắng để ám sát thầy một cách quá vội vàng. Em đã quên rằng việc ám sát ngoài lớp học là trái luật."

Cậu ta cúi đầu sâu xuống như thể thực sự hối hận vậy.

Nhưng ngay khoảnh khắc tay cậu ta chạm vào cái túi ở trên đùi, một cái nhãn khác xuất hiện trong tầm nhìn của tôi, lần này hiển thị tên của một vũ khí và cấp bậc của nó.

★ Dao gập [Thường]

Tôi phản ứng dựa theo bản năng...

"Cậu sẽ chết nếu cậu lấy con dao đó ra."

Và đe dọa cậu bé.

Cơ thể của Forte bỗng trở nên cứng nhắc trong khi đang cúi đầu. Ngón tay cậu giật, do dự và rồi từ từ rút về.

【Đơn Vị Nguyệt Ảnh, Năm Nhất, Forte: Hử?!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!