Web Novel - Chương 006. Viện Ẩn Long (2)

Chương 006. Viện Ẩn Long (2)

Vẻ mặt của Gray rắn lại.

"Thầy nghiêm túc thật đấy à...?"

Tôi không trả lời, chỉ đưa tay ra.

"Thầy thực sự nghiêm túc? Nó còn chẳng phải một âm mưu ám sát thực sự nữa..."

Và rồi bỗng nhiên cô phản ứng một cách kỳ lạ.

Một nụ cười tỏa ra khắp khuôn mặt.

"Điên thật... Được thôi. Tôi có thừa dao."

Gray ném vỏ dao cho tôi với con dao còn nguyên trong vỏ rồi quay mặt đi.

【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Gray: 'Vậy đó là phong cách của thầy ta à?'

"Phong cách của thầy ta" lại là gì nữa?

Dĩ nhiên, tôi vẫn cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều khi cô ta rời đi ngoan ngoãn đến bất ngờ.

Tôi hướng đến văn phòng làm việc của mình. Căn cứ nhỏ bé của riêng bản thân tôi.

Và rồi tôi kiểm tra con dao găm bị tịch thu.

★ Dao Tốc Độ [Hiếm] | Đã bị tịch thu

Nó là một tuyệt tác.

Cấp độ [Hiếm], tầm trung trong những vật phẩm hiếm.

Sức chiến đấu và độ bền tuyệt vời. Và nó còn có một chức năng đặc biệt: 『Cắt Nhanh』 — cái mà đã cắt qua mái tôi.

Về giá trị thì, nó ít nhất 300.000 Hika... Đó là khoảng 30 triệu won. Một con dao găm sang trọng, xịn sò và đắt đỏ.

'Hiện tại mình sẽ dùng nó. Nếu khi nào cần tiền thì mình sẽ bán nó.'

Một giáo sư đi ăn cắp đồ của học sinh và sống dựa vào chiến lợi phẩm thì nghe hơi kì—nhưng mà nó là game mà.

Sống sót thì cần tiền. Có nhiều chỉ số mà tôi cần tiền mặt để nâng cấp.

Tôi đã cảm thấy mãn nguyện rồi.

'Tôi lại vừa suýt chết nhỉ...'

Không thể tin được.

Trong lúc đó, tôi phải viết nhật ký lớp học—nhưng mà bởi vì tôi thực chất chẳng có tổ chức cái lớp nào cả nên là nó cũng khó để tìm ra thứ gì để viết.

Bằng cách nào đó, tôi vẫn thành công điền đẩy đủ thông tin với kỹ năng mà tôi đã sử dụng hồi mình còn viết những bài luận tự giới thiệu về bản thân. Ngay khi đó, một người nào đó gõ cửa.

Là Adele.

"Giáo Sư. Thầy chưa rời đi sao?"

"Tôi chuẩn bị."

"Oh, đây là một đơn xin phỏng vấn."

"Đơn xin phỏng vấn?"

"Vâng. Học viên Gray đã nộp nó trên đường tới đây."

Đợi một chút. Vậy là cổ không chỉ mỗi đưa cho tôi dao và rời đi à?

Và cũng đúng như những gì tôi lo sợ, khi tôi nhìn ra ngoài cửa, tôi thấy Gray đang vẫy tay với tôi với ngón tay cô tạo thành hình chữ V, để lộ ra răng khểnh của cô. Cùng với cái biểu cảm tinh nghịch, giống mèo đó.

"Tạm biệt nhé, giáo sư~"

...Tôi không ngờ tới việc này.

"Thầy đã bảo em phải nộp, chẳng phải sao? Vậy, điều đó đồng nghĩa với việc thầy sẽ đi cùng em chứ?"

"......"

"Nhưng mà nè, giáo sư. Chưa từng có giáo viên nào nói với em như thế trước đây cả."

Tôi hết cách rồi.

Còn cách nào để tôi không cần phải đi không?

Tôi suy nghĩ qua, nhưng không nghĩ ra được gì cả.

"Thầy sẽ đi cùng em đến Sảnh Ẩn Long, đúng chứ? Hm??"

"...Được rồi."

Cảm thấy rằng tôi sẽ chết nếu tôi đi một mình, tôi lôi Adele theo và đi đến Sảnh Ẩn Long cùng Gray.

Trên đường đi, Gray bám chặt về phía tôi và khéo léo đẩy Adele ra xa.

Trong khi làm vậy, cô liên tục lén nhìn tôi.

【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Gray: 'Hm. Thầy ấy trông đẹp trai phết.'

【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Gray: 'Không biết thầy ấy mạnh đến mức nào nhỉ? Trông không giống một tên nửa vời.'

Đừng nói chuyện với tôi...

"Giáo sư. Giáo sư."

"......"

"Thầy đến từ Hắc Lộ à?"

Những sát thủ được phân loại ra thành Bạch Lộ và Hắc Lộ. Và hai phe này không hòa thuận với nhau.

Nói đơn giản:

Các đặc vụ Bạch Lộ làm việc với tư cách là điệp viên cho chính phủ hoặc quý tộc.

Các đặc vụ Hắc Lộ làm những chuyện bẩn thỉu mà chúng ta thường liên tưởng đến khi nói về sát thủ—giết người, bắt cóc, và nhiều nữa.

"Sao cô lại tò mò?"

"Em chỉ tò mò thôi mà. Có lẽ em biết thầy là ai rồi?"

"Tôi không thuộc phe nào hết."

"Ồ thật sao?"

Bỗng dưng, Gray đưng trước mặt tôi và chặn đường đi.

Rồi cô nhìn thẳng vào mắt tôi.

【Kịch bản】cho tôi biết rằng cô ấy đang phân vân không biết nên ám sát tôi thêm lần nữa hay không.

"Gray."

Ngay lúc đó, những học viên khác từ Ẩn Long ra để chào chúng tôi.

Elize, và một cậu nào đấy tôi không biết.

⚪ Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Elize

⚪ Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Balmung

Cậu trai gật đầu một cách lịch sự.

"Rất vui được gặp thầy, thưa giáo sư."

Ít nhất Gray vẫn gọi tôi là "giáo sư" và trông có vẻ như dịu đi đôi chút.

Balmung, với cái kính kiểu dáng gọng sừng và một vẻ ngoài trông giống chó Doberman, phát ra một khí chất đè nặng xuống toàn bộ không gian xung quanh chỉ bằng việc đứng đó.

'Cậu ta là con trai của một sát thủ cấp cao "Ngôi Sao Vực Thẳm ⚉"...'

Chúng tôi bắt tay với nhau, và chỉ một hành động đơn giản đó thậm chỉ cũng tỏa ra một luồng năng lượng mạnh mẽ.

Và rồi Balmung cất lời khen ngợi.

"Giáo sư, kĩ năng để trấn áp sự hiện diện của thầy thực sự đúng là... nghệ thuật. Em không thể cảm nhận được thầy chút nào từ khoảng cách này."

Đó là bởi vì tôi làm gì có sự hiện diện để mà trấn áp...

"Xin hãy bước vào. Ít khi tất cả các học viên thuộc Ẩn Long cùng tụ tập lại như thế này, nhưng ai cũng muốn gặp thầy cả. Tất cả mọi người ngoại trừ duy nhất một người."

"Một người?"

"Vâng. Công chúa Rebecca hiện đang bận hoàn thành các nhiệm vụ hoàng gia. Nhưng trưởng nhóm thì đã ở đây rồi."

Cậu ta sau đó cúi người xuống với Adele.

"Thực sự rất xin lỗi, nhưng liệu cô có thể đợi ở ngoài được không, trợ lý? Sảnh Ẩn Long thực chất vẫn là nơi ở của hoàng tộc, vì vậy đây là khu vực an ninh cao."

Adele nhìn tôi.

Thì, cô ấy cũng chẳng có thể làm gì nhiều dù cô ấy có đến.

"Đợi ở đây. Tôi sẽ quay trở lại."

"Vậy thôi~ Vậy tôi sẽ đi đậu xe."

"Được rồi."

Và thế là tôi bỏ lại Adele và bước vào Sảnh Ẩn Long với các học viên.

Sảnh Ẩn Long—

Ký túc xá cổ điển và hùng vĩ nhất Học Viện Hiaka.

Đó là bởi vì "Rebecca" của Ẩn Long không ai khác là con gái của Vua Hiaka, người trị vì học viện này.

Có lẽ đó là lý do tại sao.

Ngay khoảnh khắc tôi vừa vào, đập vào mắt tôi là một phòng khách với phong cách cổ điển. Những cái ghế sofa và chiếc bàn mà sẽ dễ dàng tốn trăm đến ngàn Hika. Một chiếc đèn chùm làm vỡ vụn ánh sáng thành từng mảnh.

Những học viên của Viện Ẩn Long hiện đang ngồi ở đó.

Tôi có thể thấy ngay.

Những đứa trẻ này đều đã được buff bởi [Chế Độ Địa Ngục]. Chúng đều ở cấp độ của Balmung, hoặc thậm chí còn ghê gớm hơn...

Ai trong số chúng cũng đều là những thiên tài trẻ tuổi.

【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Elize: 'Ngầu quá.'

【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Kendreik: 'Tên nào đây?'

【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Kwan: '...Khoa. Giáo sư này rốt cuộc là như thế nào vậy? Cho dù là ở đây, thầy ấy cũng không cảm thấy căng thẳng á? Ngay cả trưởng khoa còn thấy lo lắng cơ đấy!'

Những suy nghĩ của chúng quấn quanh tôi như những sợi chỉ.

Tôi không quan tâm là ai.

Vấn đề duy nhất thực sự đáng quan tâm vào lúc này là: bất kỳ ai trong số chúng đều có thể giết tôi lúc nào cũng được. Nó thực sự khủng khiếp.

Tôi trả lời một cách phù hợp rồi ngồi vào chỗ ngồi trống.

Đầu tôi rối bời, nên tôi cứ ngồi ở đâu cũng được.

【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Kwan: 'Hở! Thầy ấy ngồi vào ghế ngồi danh dự của hoàng gia sao?! Đó là chỗ ngồi của công chúa Rebecca...!'

【Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Kendreik: 'Giáo sư này không nhận ra là hắn đang ở nhà người ta à?'

Không, chết tiệt. Tôi ngồi sai chỗ rồi.

Nhưng tôi lỡ ngồi luôn rồi, tôi không thể cứ thế mà đứng lên lại được.

Đã thế này rồi thì thôi kệ đi. Tôi bắt chéo lại đôi chân của mình và dựa người ra sau.

Mấy đứa nhóc bọn bây có thể làm gì được chứ?

【Viện Ẩn Long, Năm NHất, Balmung: 'Giáo sư mới này trông điềm tĩnh đến đáng kinh ngạc. Thầy ấy thực sự tự tin đến thế sao?'

Tôi cứ ngồi yên.

Trong khi khóc thét trong lòng rằng tôi đang sợ mấy đứa nhóc.

"...Tao thực không hiểu được."

Đó là khi một học viên to lớn, cao gần 2,2 mét, lên tiếng.

Đó là Kendreik.

"Sao mày lại mang cái tên giáo sư đó tới đây?"

"Này. Cẩn thận lời nói đi. Đừng có thô lỗ trước mặt giáo sư."

Người mà đã khiển trách cậu, bất ngờ thay, lại là Gray.

"Gray, chẳng phải mày bị tịch thu con dao găm à? Sao mày lại theo phe hắn ta thế?"

"Có bị tịch thu hay không, cậu vẫn phải thể hiện thái độ tôn trọng trước mặt giáo sư, thằng ngố não gà này."

"Đừng gọi tao như thế! Và dù có tôn trọng hay không, nó vẫn không hợp lý. Ngay cả trưởng khoa cũng từ chối việc giao cho chúng ta một giáo sư hướng dẫn. Vậy thì tại sao lại đưa một tên người mới vào chứ?"

"Kendreik, bình tĩnh lại. Đội trưởng sẽ đến sớm thôi."

Ngay cả Balmung với cái kính gọng sừng cũng lên tiếng, và anh chàng to lớn ngậm miệng lại. Nhưng mà cách mà cậu ta nhìn tôi không có chút gì thân thiện.

Ngay lúc đó, ba người phục vụ từ sảnh Ẩn Long đến và phục vụ trà cho mọi người.

★ Trà Đen Ngũ Sắc [Thường, Độc Chết Người]

Chỉ có trà của tôi bị tẩm độc.

Không có một điểm nào vào [Chống Cự], một ngụm là tôi sẽ chết.

Trong khi mọi người nhấc ly trà của họ lên một cách bình thường, tôi ngồi yên.

"Nó là trà hiếm đấy."

Đó là khi một cánh cửa ở phía xa của phòng khách mở ra.

Một chàng trai chống gậy bước đi khập khiễng ra.

Có vẻ như đây là "trưởng nhóm" mà khi nãy chúng nói đến.

"Không lẽ thầy không quan tâm đến trà đen sao?"

Mái tóc dài đen. đồng tử hình que dọc.

Một bầu không khi như báo hiệu điềm gở phát ra từ khắp cơ thể cậu.

Một học viên với khuôn mặt như hét lên rằng đây là phản diện trùm cuối vậy.

⚪ Viện Ẩn Long, Năm Nhất, Kaiser

Tôi đã tìm hiểu về cậu ta trước.

Cậu ta là Số 2 trong Viện Ẩn Long.

Và theo như thông tin được đưa ra, bốn giáo sư chết dưới tay cậu.

Không phải một kẻ mà nên được đổi xử như một học sinh.

Giống một tên sát nhân hàng loạt hơn.

"Trông nó giống trà đen lắm à?"

Lúc này, hạ đầu không còn là lựa chọn đối với tôi nữa rồi.

Nước đi duy nhất còn lại là duỗi thẳng vai ra.

Đôi mắt của Kaiser hẹp lại.

Những người khác không hiểu cậu ta và tôi đang nói về cái gì. Có lẽ là một thứ gì đó cậu đã lên ý định một ình.

Cậu khập khiễng bước tới và ngồi vào chỗ ngồi danh dự đối diện với tôi.

"...Đúng như những gì em nghe được, Giáo Sư."

"Ý cậu là sao."

"Thầy đã nhìn qua được ẩn thân của Elize. Tính toán được khoảng cách chính xác trong đòn tấn công bất ngờ của Gray. Ẩn mana khỏi Balmung. Và giờ, thầy còn nhận ra cả 『Độc Vô Hình』— vốn chẳng có mùi, vị, màu hay nhận dạng mana..."

Làm thế quái nào tôi còn sống vậy?

"...Thầy ít nhất cũng phải ở thứ hạng [Đại Sư], Giáo Sư. Giống như những giáo sư trưởng."

[Đại Sư].

Một thứ hạng được thưởng cho 999 võ sĩ đứng đầu lục địa.

Nó là chuyện lớn. Có hơn mười triệu võ sĩ được đăng ký trên khắp lục địa.

Hiện tại, tôi còn chẳng có huy hiệu hạng [Sắt].

"Chúng em rất vinh dự khi có thầy ở đây."

Kaiser cúi đầu xuống.

"Nếu thầy không có nhiều thời gian, hãy bỏ qua những chuyện vặt vãnh. Em sẽ nói thẳng vấn đề."

Ừ. Tôi không nên ở đây quá lâu.

"Tại sao Ẩn Long lại muốn gặp tôi, giáo sư mới?"

"Vâng. Em sẽ nói nhanh thôi. Như thầy chắc đã biết, một cuộc biến động lớn sắp xảy đến thế giới này."

"......."

Cậu ta chắc đang nói đến chiến tranh tới đây giữa con người và ác quỷ.

"Thế giới vận hành ở dưới thiên đường. Mọi thứ di chuyển như thế được dàn dựng. Ngày cả sự thật rằng những thiên tài như chúng em được sinh cùng năm, tham gia vào cùng một ngôi trường, cùng một khoa—điều đó thôi đã đủ để chứng minh rằng tất cả đều là kế hoạch của Thiên Đường."

Cậu ta chắc đang nói đến thiết lập giả tạo của trò chơi.

Vậy là ngay cả người chơi [Chế Độ Địa Ngục] cũng nhận ra điều này hử?

"Hiện tại, chúng em mặc dù tài năng những mà vẫn chưa hoàn thiên. Chúng em không cần những giáo sư muốn sử dụng chúng em—chúng em cần một giáo sư thực thụ để dạy chúng em."

"......"

"Đến nay, vô số những giáo sư đã cố găng để lợi dúng chúng em. Nhưng... nếu em được phép nói thì, Giáo Sư, trồng thầy có vẻ khác biệt. Nên là, em hỏi là."

Đôi mắt hình que của Kaiser khép lại còn hẹp hơn.

"Giáo Sư Dante Hiakapo."

Và rồi, trong một giọng điệu im lặng, gần như kính trọng, cậu ta nói:

"Thầy có thể trở thành giáo sư hướng dẫn của chúng em được chứ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!