Chương 001. Tiền Truyện: Giáo Sư Anh Hùng
Tôi muốn giết giáo sư.
Đó là lý do tại sao tôi đã hoàn toàn bị cuốn hút bởi một trò chơi tên là Học Viện Hiaka: Khoa Ám Sát.
Một khoa nơi ám sát là một phần của chương trình giảng dạy—và bạn chỉ tốt nghiệp bằng việc thành công ám sát giảng viên của bạn. Làm sao mà nó không thú vị được cơ chứ?
Trong vòng 1 năm, tôi đã chơi từ [Chế Độ Dễ] lên đến [Chế Độ Thường], giết giảng viên hơn ba trăm lần. Tôi đã trở thành một thánh tích của trò chơi, một game thủ kì cựu cấp độ hóa thạch. Sau cùng, tôi đã đạt đến một mức độ mà có thể ám sát giảng viên quỷ dữ của [Chế Độ Khó] một cách dễ dàng.
'Có lẽ tôi nên dừng ở đây.'
Tôi đã nghĩ rằng có lẽ mình nên quay về thực tại.
Và rồi—một cửa sổ hiện lên.
< Một cập nhật [Giáo Sư Anh Hùng] bây giờ đã có thể chơi được. Bạn có muốn chơi? >
Còn nữa à?
Đọc xong mô tả của bản cập nhật, tôi nhận ra một điều: lần này, bạn không còn cố giết giáo sư nữa, bạn giờ là giáo sư.
Có vẻ như, bạn sẽ trở thành một giáo sư của Khoa Ám Sát. Bạn có nhiệm vụ là đào tạo những học sinh để chúng trở nên mạnh hơn—trong khi đó chắc chắn rằng chúng sẽ không giết bạn. Đó là toàn bộ ý tưởng. Và nói thật thì... nó trông có vẻ vui.
Bối cảnh cũng đã mở rộng ra thành một thế giới giả tưởng anh hùng có quy mô lớn.
Tuy nhiên, có gì đó trong đây vẫn làm cho tôi cảm thấy có vấn đề.
'Tôi á? Chơi từ góc nhìn của giáo sư...?'
Đã từng có một thời tôi muốn trở thành một giảng viên.
Tôi thích nghiên cứu. Tôi thích ý tưởng về việc dạy học—về việc truyền thụ lại kiến thức mà bản thân đã khổ công kiếm được.
Tôi thậm chí đã ngưỡng mộ chính cái danh hiệu ấy. Giáo Sư. Doanh Nhân. Bác Sĩ. Chính Trị Gia. Chẳng phải chúng đã được nói đến với trẻ em như là con đường đến "cuộc sống trưởng thành thành công" sao?
Tôi đã mất đi gia đình của mình hồi tôi còn nhỏ. Cuộc đời của tôi đáng để thương hại. Và tôi đã nghĩ rằng—nếu mình có thể thay đổi mọi thứ chỉ bằng việc học, chẳng phải nó rất tuyệt vời sao?
Cho dù tôi được sinh ra để bám vào một sợi dây mục nát, tôi vẫn tin rằng, chỉ cần đủ cố găng, tôi có thể biến nó thành vàng.
Tôi thực sự đã từng tin vào điều đó.
Nhưng nó đều là giả dối. Thế giới không hoạt động như thế.
Họ đã khiến tôi phải đối đầu với những người khác. Gán cho tôi cái mác của kẻ lạc loài, tôi đã bị nghẹt thở trong trường cao học trong nhiều năm, không một lối thoát.
Cuối cùng, họ đã cướp luận văn của tôi. Và khi tôi lên 30, những thứ duy nhất tôi còn là nợ nần—và ung thư.
Đó là thành quả của toàn bộ khổ cực của tôi.
Hồi đó, giáo sư mà tôi đã từng tôn thờ như một vị thần đã nói thế này với tôi:
"Tại sao em lại chọn nó làm luận văn của em?"
Bây giờ bạn đã hiểu tại sao tôi trở nên ám ảnh với một tựa game nơi bạn giết giáo sư chưa?
Từ lúc đó, trong khi chiến đấu với căn bệnh này, tôi đã chẳng làm gì ngoại trừ chơi game. Không có nơi nào để đến. Không ai để gặp. Ngày nào cũng là sự trống rỗng và đau đớn, không thể hiểu được vì sao mình vẫn còn sống.
Và bây giờ, trong tất cả mọi thứ, một cái DLC nơi tôi trở thành giáo sư?
'Trò chơi này thực sự biết cách để trêu với tôi.'
Chắc chắn rồi, "giáo sư" trong game này chỉ là một cái đanh hiệu—nó thực chất chẳng qua là giáo viên trung học được tôn vinh lên mà thôi.
Thôi, dù sao thì nó ít nhất không phải là DLC [Sinh Viên Cao Học].
Được thôi. Thử nó nào.
< Xin hãy lựa chọn độ khó cho DLC [Giáo Sư Anh Hùng]. >
Sau khi vượt qua [Chế Độ Khó], tôi đã trở nên kiêu ngạo. Tôi muốn thử thách bản thân. Đẩy mọi thứ lên tối đa.
Và rồi—một độ khó mới đã xuất hiện. Một độ khó mà không ở game gốc.
< Giáo Sư Anh Hùng: [Chế Độ Địa Ngục] Phiên bản 1.0.0 >
Chế Độ Địa Ngục.
Không chỉ khó—mà là tàn nhẫn. Một cấp độ được thiết kế để phá vỡ bạn.
Nhưng tôi chẳng nghĩ nhiều về nó.
Dù sao thì, nó chỉ là một tựa game thôi mà.
"Huh? Khoan đã. Cái gì đang xảy ra với màn hình-?"
Bởi vì tôi chẳng thể nào lường trước việc tôi sẽ bị kéo vào tựa game này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
