Chương 34: Từ giờ trở đi tên ngươi là Kim Xuân Thực (2)
Quả nhiên, việc lôi kéo nhị ca vào chuyện này là một quyết định hoàn toàn sáng suốt.
Chẳng biết mạng lưới tình báo của gia tộc chúng tôi mạnh mẽ đến mức nào, nhưng hành vi thường ngày và nhân cách của Đường Mộc đã bị nắm thóp vô cùng nhanh chóng.
Tóm lại là.
Một kẻ tầm thường chỉ biết bo bo giữ mình, mơ mộng vinh hoa phú quý và khao khát được thao túng quyền lực.
Về cách xử lý Đường Mộc, ý kiến của ba người chúng tôi lại chia rẽ sâu sắc.
Đúng chuẩn thủ lĩnh đám sơn tặc, sư phò lập tức hóa thân thành chiến binh man rợ, hùng hổ đòi vác rìu bổ đôi đầu lão ra.
Còn tôi thì đề xuất một phương pháp nhân đạo hơn: dùng kỹ thuật tra tấn tân tiến "nhúng nước sôi rồi vớt ra" để moi móc thông tin.
- Hừm. Chúng ta đâu nhất thiết phải dùng bạo lực với một kẻ như vậy chứ?
Mang phong thái của một sĩ phu xuất thân từ Hàn Lâm Viện, nhị ca tỏ ra e ngại trước những biện pháp bạo lực, và ngay lập tức vạch ra một kế hoạch được thêu dệt vô cùng tinh vi, rõ ràng để giải thích cho chúng tôi.
Và kết quả là bây giờ.
"Cái, cái này rốt cuộc là sao……."
"Đường giáo quan. Ngài không cảm thấy dạo này những hành động của Thương Thiên Hội có hơi bạc bẽo sao?"
"?!"
Phương án mà nhị ca đưa ra chính là thu phục.
Mặc dù tôi và sư phò đều mang tư tưởng "giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, phế vật thì không thể tái chế", nhưng cái lập luận "nuôi một điệp viên hai mang thì sau này sẽ rất có lợi" của nhị ca cũng rất có lý.
Cái lưỡi trơn tuột như rắn của Kim Thời Lang bắt đầu uốn éo, từng bước từng bước giăng bẫy tâm lý Đường Mộc.
Cái tài ăn nói xảo trá đó, dám khẳng định trên chốn giang hồ này khó ai có thể bì kịp.
Bởi vì ngay cả một thiên tài chuẩn Hàn Quốc, sở hữu trí tuệ đệ nhất cổ kim như bổn thiếu gia đây cũng đã không ít lần bị cái kỹ năng uốn lưỡi đó lừa cho sấp mặt.
Nếu có Thế Vận Hội Võ Thuật, giải đặc biệt chắc chắn phải thuộc về tôi, thế mà cái miệng lưỡi ấy có thể thôi miên được cả tôi thì nó đích thực là một loại độc vô hình đáng sợ nhất thiên hạ.
Tất nhiên, yếu tố quan trọng nhất trong việc thuyết phục.
Sức mạnh vật lý do sư phò đảm nhận.
Nàng liên tục phóng ra những ánh mắt sắc lẹm sát khí.
Cứ mỗi lần thái độ của Đường Mộc trở nên chống đối, nàng lại tỏa ra cương khí lấp lánh trên lưỡi rìu để tạo bầu không khí kinh hoàng.
Quả là một sự phân công vai trò quá hoàn hảo.
Đây mới gọi là tổ đội chứ.
Còn tôi ư?
Một học viên gương mẫu, ngoan ngoãn và thông minh như tôi làm sao có thể hùa theo bức ép một vị giáo quan đáng kính được cơ chứ.
"……Các ngươi chẳng biết cái gì cả! Ta tuyệt đối không thể phản bội lại──"
"À, ngài đang lo ngại về cổ độc sao?"
Kim Thời Lang nở một nụ cười ấm áp.
"Ngài thừa biết gia tộc chúng ta đang phụng dưỡng vị đại nhân nào mà."
"Sinh Tử Thần Y……."
Đường Mộc bật ra một tiếng rên khẽ.
Tôi khều nhẹ sư phò – người vẫn đang mải miết truyền ánh sáng lấp lánh vào lưỡi rìu – rồi cẩn thận hỏi xem cổ độc là cái quái gì.
: : Cổ Độc là một phương pháp dùng côn trùng cấy vào cơ thể con người để điều khiển. Bất kể khoảng cách bao xa, chỉ cần kích hoạt tín hiệu liên kết giữa con đực và con cái, kẻ trúng độc sẽ phải chịu đựng những cơn đau đớn tột cùng đến mức sống không bằng chết. Thương Thiên Hội…… Bọn chúng xảo quyệt và thâm độc hơn ta tưởng nhiều. : :
Quả nhiên tuổi cao nên chuyện gì cũng biết.
Nhờ có sư phò mà cuốn từ điển bách khoa võ lâm trong đầu tôi lại được cập nhật thêm kiến thức mới.
"……Sinh Tử Thần Y thực sự có thể giải được cổ độc sao?"
Giọng nói của Đường Mộc run rẩy thấy rõ.
"Đương nhiên rồi. Ngài nhìn xem, ngay tại đây chẳng phải đang có một nhân chứng sống vừa được ngài ấy cứu mạng đó sao."
Kim Thời Lang chỉ tay về phía tôi.
Ánh mắt Đường Mộc nhìn tôi run lên bần bật, ai nhìn vào cũng thấy rõ sự dao động dữ dội trong tâm trí lão.
Hừm.
Cảm giác có hơi mờ ám sao sao ấy.
"……Nếu ta đồng ý hợp tác, liệu những việc ta đã làm trước đây có được xóa bỏ không?"
Chẳng hiểu sao lão lại quay sang hỏi tôi chứ không phải nhị ca.
Bên cạnh, sư phò tặc lưỡi tỏ vẻ khó chịu, nhưng tôi vẫn gật đầu vô cùng sảng khoái.
"Đương nhiên rồi. Giờ chúng ta đã ngồi chung một thuyền rồi mà. Ha ha."
Tôi tuyệt đối không hề có cái suy nghĩ độc ác kiểu: sau này nếu thấy tội trạng nặng quá thì cứ nhét vào thùng phi rồi đổ bê tông đâu nhé.
Và.
"Nếu loại bỏ được sự can thiệp của Thương Thiên Hội, Đường Môn chắc chắn sẽ trở thành một nơi tốt đẹp hơn. Hơn nữa, với tư cách là người tiên phong, biết đâu Đường giáo quan lại có cơ hội chạm tay vào chiếc ghế gia chủ cũng nên."
Kim Thời Lang bồi thêm một đòn kết liễu vào tâm lý đang lung lay của Đường Mộc.
Cái này gọi là gì nhỉ.
Kiểu như chiếc ghế gia chủ, ngài rất muốn có nó phải không?
Sau đó, cái lưỡi không xương của Kim Thời Lang tiếp tục múa lượn, và khoảnh khắc Đường Mộc hoàn toàn tan chảy.
"……Chắc, chắc chắn phải đảm bảo tương lai cho ta đấy nhé……!"
Mang một vẻ mặt kiểu "số tiền đó quá lớn để có thể chối từ", Đường Mộc chính thức cam kết sẽ hợp tác toàn diện với chúng tôi.
Sau đó, ánh mắt lão bỗng chuyển sang nhìn tôi – kẻ nãy giờ vẫn đang thong thả phe phẩy chiếc quạt vừa cướp được từ tay nhị ca.
"Chuyện đó……."
"Cứ coi ta như kẻ bề dưới là được."
"……Ta hiểu rồi. Ngươi còn giữ cái hũ cao dược ta đưa lần trước không?"
Khi tôi lấy cái hũ cao dược ra, Đường Mộc lảng tránh ánh mắt tôi rồi ấp úng.
"……Trong đó có trộn độc."
"Ta đã biết ngay từ lúc nhận nó rồi."
Câu trả lời thản nhiên của tôi khiến đồng tử của Đường Mộc giật lên liên hồi.
Tất nhiên cũng một phần là do vừa nghe thấy chữ "độc", lưỡi rìu của sư phò lại lóe lên tia cương khí sáng rực.
Cũng đâu cần phải run rẩy đến thế.
Bởi vì mức độ hài lòng của ta đối với hũ cao dược đó là 100% cơ mà.
Nghe bảo có độc, nhưng có lẽ nhờ thế mà bôi lên thấy the mát như dầu gió, sảng khoái cực kỳ.
"Ngài đừng bận tâm. Sống trên đời ai chẳng có lúc sơ ý lỡ tay trộn nhầm độc vào thuốc, hay lên diễn đàn than vãn mùi phân chim thối quá, hoặc là trong cái thời đại này rồi mà vẫn dùng bồ câu đưa thư viết bằng ám ngữ gửi về bản gia chứ."
"S-Sao, sao ngươi lại biết……."
"Từ giờ trở đi ngài cứ làm tốt phần việc của mình là được."
Tôi chân thành cổ vũ cho hành động đâm sau lưng của Đường Mộc.
Nhưng có vẻ như sự chân thành của tôi không truyền đạt được đến nơi.
Khuôn mặt của Đường Mộc méo mó thảm hại đến mức không từ ngữ nào diễn tả nổi.
Vốn đã xấu trai rồi.
Giờ lại còn xài hao nhan sắc thế nữa.
Thấy mọi chuyện có vẻ đã êm xuôi.
"Sắp đến giờ giới nghiêm rồi nên ta xin phép về trước. Hai vị giáo quan cứ từ từ tâm sự nhé."
Sau khi gửi lời chúc mừng sự tái sinh của Đường Mộc nay đã thành Kim Xuân Thực, kẻ sắp bị chúng tôi vắt kiệt sức lao động, tôi đứng dậy rời đi.
Có câu: cò trắng chớ đến nơi quạ đen tụ tập.
Từ trước đến nay tôi vẫn luôn sống một cuộc đời thanh cao, trong sạch như loài hạc trắng, tránh xa mọi mưu mô thủ đoạn, nên giờ là lúc phủi tay đứng ngoài.
Sau này khi kế hoạch của Kim Thời Lang được vạch ra chi tiết, tôi chỉ việc hóa thân thành người nắm quyền quyết định cuối cùng, đóng dấu cộp cộp rồi hô to "Duyệt, tiến hành đi!" là xong.
Còn bây giờ tôi phải gác lại mọi chuyện để làm một việc cực kỳ quan trọng và cấp bách.
...
...
Vừa bước chân vào ký túc xá.
"Gì đây, lại đi hú hí với gái mòn mặt mới vác xác về à?"
"Kya-u!"
Cái tên vẫn chỉ lẹt đẹt ở cảnh giới Nhất Lưu, ma cờ bạc thảm hại đang nằm ườn ra nô đùa với Cún Sói.
"Sao hôm nay về muộn…… Ơ?"
Dù có phòng luyện công đàng hoàng mà vẫn cố tình nằm khoanh chân trên giường tu luyện, cái tên ăn mày Nhất Lưu thảm hại đó bỗng trợn tròn mắt nhìn tôi.
Dù sao cũng là một kẻ cuồng võ thuật, mắt nhìn người cũng khá đấy.
Tôi vểnh mặt lên tận trời.
"Bổn thiếu gia đây vừa đạt Tuyệt Đỉnh."
"Thật á?"
Tôi trực tiếp biểu diễn một màn ảo thuật bằng cách dồn khí vào đầu ngón tay, rồi bắn "pằng pằng" vào không trung cho cái tên ma cờ bạc đa nghi kia sáng mắt ra.
Khuôn mặt của Mộ Dung Trạch tái mét.
Đồng thời, sự kính sợ hiện rõ trên khuôn mặt của Vân Hạc.
"Ồ……! Theo đệ được biết thì từ trước đến nay ở Bách Hoa Học Quán, số lượng học viên năm nhất đạt tới cảnh giới Tuyệt Đỉnh gần như bằng không đấy."
Khà khà.
Cái cảm giác được thể hiện này đúng là sướng vô cùng.
Tiếp đi!
"Nếu xét trên toàn giang hồ, ở độ tuổi nhược quán mà đạt được Tuyệt Đỉnh thì hoàn toàn dư sức đứng vào hàng ngũ kỳ tài, thật sự quá đỗi kinh ngạc!"
Tiếp đi!
"Tất nhiên là nội công của Kim huynh vô cùng thâm hậu so với những võ nhân Nhất Lưu khác, nhưng cứ mỗi lần nhìn Kim huynh đấu tập, những chiêu thức đó trông quá sức lóng ngóng và yếu kém, nên thú thực đệ từng nghĩ huynh chỉ là loại dùng linh dược đắp lên chứ chẳng có tài cán gì── Ực, khụ khụ!"
Tôi lao tới bóp cổ Vân Hạc.
Dám mượn cớ khen ngợi để đá đâm một nhát dao chí mạng vào lòng tự trọng của tôi à?
"Kya-u!"
Con Cún Sói cũng hùa theo, cắn lấy cánh tay của Vân Hạc.
Đúng là miệng nam mô bụng một bồ dao găm, lòng dạ con người thật khó đoán.
Thì ra đây chính là lý do người ta thích nuôi thú cưng.
Tôi phải chăm chỉ luyện tập Thiên Thủ Quỷ Tâm Công thêm mới được.
...
...
Ngày hôm sau.
Chẳng biết có phải vì vừa bước vào cảnh giới Tuyệt Đỉnh hay không mà tôi cảm thấy bầu trời hôm nay trong xanh, quang đãng đến lạ thường.
Lâu lắm rồi tôi mới xách cây cung đã bám bụi và cuốn bí kíp bản tiếng Hàn của Bắc Minh Thần Công mà tôi vẫn luôn cất giữ cẩn thận đến phòng luyện công cá nhân.
Thành thật mà nói, tôi cứ nghĩ lũ sát thủ chỉ được mỗi cái trò đánh lén sau lưng, chỉ cần đỡ được đòn đó là dư sức hạ gục chúng.
Ai ngờ lại chua đến thế.
Mặc dù việc hợp tác với nhị ca để nướng chín, xào lăn cái tên Kim Xuân Thực kia nhằm moi móc thông tin về Thương Thiên Hội cũng là một lựa chọn khá thú vị.
Nhưng dù mưu kế có thâm sâu đến đâu mà bản thân không đủ thực lực thì cũng chẳng làm nên trò trống gì.
Tôi phải mạnh hơn nữa.
Khi hình bóng của thế lực đang nhắm vào gia tộc tôi ngày càng lộ rõ, thì áp lực bủa vây từ phía chúng sẽ ngày càng khủng khiếp.
Nói trắng ra.
Nếu Thương Thiên Hội chỉ là một đám bù nhìn, suốt ngày chỉ biết tụ tập bàn mưu tính kế và đam mê tẩy lông vùng kín thì không nói làm gì.
Nhưng nếu chúng là một thế lực có quy mô lớn, thì chắc chắn phải có cao thủ cảnh giới Tuyệt Đỉnh, thậm chí là có cả một tên trùm cuối ở cảnh giới Hóa Cảnh chống lưng.
Việc xài ké "vũ khí chiến lược" mang tên Từ Đạo Hi cũng chỉ là giải pháp tạm thời. Ngộ nhỡ Lục Lâm và gia tộc tôi bị tấn công cùng một lúc thì sư phò biết phân thân ra làm sao?
Nếu là tôi, tôi cũng sẽ chọn bảo vệ Lục Lâm.
Khi đó, một con gà con yếu ớt lẹt đẹt ở cảnh giới Tuyệt Đỉnh như Kim Thời Huyền tôi sẽ chỉ biết run lẩy bẩy, trước khi bị một luồng kiếm cương chém thành hình ngôi sao và cái tên bị cắt vụn ra thành từng mảnh.
Do đó.
"Bắc Minh Thần Công."
Nếu là một loại võ công là sản phẩm lỗi của bản mod, được viết bằng hệ thống chữ cái do Đại Đế Sejong sáng tạo ra, thì chắc chắn nó sẽ giúp tôi trở thành cao thủ chỉ trong một thời gian ngắn.
Đúng là phải hiểu mới thấy được cái hay.
So với hồi mới đọc lướt qua ở Thiên Vũ Thư Khố, giờ đây tôi cảm thấy từng câu từng chữ đều đang thấm nhuần vào trong đầu.
Tôi ngồi khoanh chân và nhắm mắt lại.
Vừa nghiền ngẫm ý nghĩa sâu xa chứa đựng trong khẩu quyết, tôi vừa cẩn thận vận chuyển nội lực với cảm giác như đang ôm trọn lấy tự nhiên chi khí xung quanh vào cơ thể.
Lúc đầu tôi còn nghĩ, hừm, cũng chỉ đến thế thôi sao.
Thế nhưng.
"……!"
Đột nhiên có một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.
Những luồng nội công vốn đang tự do nhảy múa trong cơ thể tôi ─ cả loại chân khí xuất phát từ bộ tâm pháp Tam Lưu tôi học ban đầu, lẫn luồng dương cương chi khí được tích tụ từ Hỏa Anh Tâm Quyết bắt đầu cuộn xoáy lại ở đan điền.
Không đúng, không thể như thế này được, tôi cảm thấy dựng tóc gáy, nhưng những luồng chân khí đã vượt khỏi tầm kiểm soát của tôi, chúng đang va chạm dữ dội và nổ lách tách trong đan điền.
"Khư……!"
Tôi có thể cảm nhận được một dòng máu tươi rỉ ra từ khóe miệng và chảy dọc xuống cằm.
Nhưng tôi có linh cảm rằng, nếu bây giờ cưỡng ép dừng lại, tôi sẽ tự tay sưu tập cho mình một cái Ending Cutscene mang tên Tẩu Hỏa Nhập Ma.
Tôi điên cuồng tập trung tinh thần.
May mắn thay, những luồng chân khí vốn đang xung đột kịch liệt bỗng dần dần hòa quyện lại với nhau.
Tôi tạm gác lại thắc mắc "thế quái nào lại như vậy" mà chớp lấy cơ hội, cố gắng hút tối đa tự nhiên chi khí từ bên ngoài vào đan điền.
Và cuối cùng.
"Phùuu……."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, trút bỏ được gánh nặng.
Công năng của Bắc Minh Thần Công chính là nung chảy và dung hợp bất kỳ loại năng lượng nào, kể cả khí của tự nhiên, thành một thể thống nhất.
Cảm nhận được luồng nội lực giờ đây đã trở nên thuần khiết hơn bao giờ hết đang tuôn trào trong các huyết đạo, tôi không giấu nổi một nụ cười mãn nguyện.
Quả nhiên là võ công cheat) của bản mod!
Tôi biết ngay là nó sẽ không làm mình thất vọng mà!
Muốn kiểm tra thử thành quả một chút, tôi cầm lấy cây cung đang dựng dở vào tường.
Tôi kéo căng dây cung và tập trung ý thức.
Vù……!
Không chỉ nội lực trong cơ thể tôi, mà cả tự nhiên chi khí xung quanh cũng cộng hưởng theo, làm chấn động bầu không khí rồi cuộn xoáy vào mũi tên.
Khoảnh khắc tôi buông dây cung.
Pằngggg!
"?!"
Một mũi vô hình tiễn mang theo uy lực vượt xa sức tưởng tượng của tôi lao vút đi, găm mạnh vào bức tường như muốn xé toạc nó ra.
Không.
Nó xuyên thủng bức tường thật luôn rồi.
"Ơ……."
Tôi không ngờ uy lực của nó lại khủng khiếp đến vậy.
Thế này…… Nhỡ bị bắt đền tội phá hoại tài sản công thì sao?
Giờ nhặt mấy mảnh vỡ dưới đất lên, rồi lấy hồ dán lại thì liệu có thể cứu vãn được không?
Vừa tự huyễn hoặc bản thân bằng một ý nghĩ hoang đường, tôi vừa vội vàng chạy đến hiện trường vụ phá hoại.
Nhìn dấu vết của mũi vô hình tiễn khoét một lỗ sâu hoắm khoảng 2 thước vào bức tường, tôi khẽ rên lên.
Thậm chí nó còn đục thành một cái lỗ xuyên thấu.
Bởi vì đang có một tia sáng mờ mờ hắt ra từ phía bên kia.
Đừng bảo là có người ở bên đó nhé?
Nếu làm người khác bị thương thì không còn là tội phá hoại tài sản nữa, mà là tội vô ý gây thương tích rồi……!
Không kìm nén nổi sự bất an đang dâng trào, tôi ghé mắt vào cái lỗ nhìn thử.
Và.
"……!"
Bằng một sự nhẫn nhịn siêu phàm, tôi đã ngăn không cho tiếng hét của mình phát ra.
Bên kia cái lỗ có người thật.
Một nữ nhân đã cởi bỏ toàn bộ y phục, đang ngồi xếp bằng trong tình trạng khỏa thân, bao quanh cơ thể là một luồng khí tức màu đỏ sẫm.
Trên tấm lưng trần của nàng được khắc những dòng chữ giống như những lời nguyền của chú thuật, đang tỏa ra một thứ ánh sáng màu máu mờ ảo.
Cái búi tóc củ tỏi tròn xoe đáng yêu đó.
Cái vóc dáng nhỏ bé đến mức có thể nhấc bổng bằng một tay đó.
Mái tóc đen nhánh điểm xuyết vài lọn tóc màu đỏ đó.
Là Thiên Lưu Ly.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Khoảng 50cm theo đơn vị hiện đại