Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 42

Web novel (1-50) - Chương 31: Vượt qua bức tường đầu tiên (4)

Chương 31: Vượt qua bức tường đầu tiên (4)

Lần đầu tiên Kim Thời Huyền chạy đến tìm nàng sau khi bị mắc kẹt trước rào cản võ học.

Bề ngoài Từ Đạo Hi tỏ ra chế giễu, nhưng sâu thẳm bên trong nàng lại cảm thấy có chút xót xa.

Tuy khí chất của hắn đã thay đổi rõ rệt, chứng tỏ hắn vừa mới ngộ ra được một chân lý nào đó.

Nhưng đối với một người đệ tử đáng thương, một kẻ chưa từng tự tay tước đoạt sinh mạng của bất kỳ ai.

Dù có sở hữu ngộ tính và thiên phú xuất chúng đến đâu đi chăng nữa, thì làm sao có thể dễ dàng chạm tay vào cảnh giới Tuyệt đỉnh được.

Dù người ta có đắp lên nó bao nhiêu ngôn từ mỹ miều như "võ nghệ", "võ học" hay đại loại thế.

Thì bản chất của nó rốt cuộc vẫn chỉ là một thứ kỹ năng sinh ra để giết người, được xây đắp lên bằng máu và xác chết.

Nếu chưa một lần để binh khí của mình nhuốm máu, thì vĩnh viễn không thể nào thấu hiểu trọn vẹn sức nặng của nó.

Chỉ khi nào vượt qua được sức nặng đó và bước tiếp.

Thì lúc đó mới xứng đáng được gọi là một võ lâm nhân thực thụ.

Chính vì vậy, với mong muốn Kim Thời Huyền đừng quá nôn nóng, Từ Đạo Hi đã nói vòng vo và ví von hắn như một bông hoa được nuôi trong lồng kính.

Tất nhiên là nàng không chắc hắn có hiểu được trọn vẹn thâm ý của mình hay không.

Khi Kim Thời Huyền quay lại tìm nàng lần thứ hai.

Nàng đã tự nhủ với lòng rằng lần này sẽ giải thích cho hắn một cách ân cần và dịu dàng hơn.

Thế nhưng.

"Đệ tử định đi gõ đầu một tên sát thủ đây."

"Ngươi đang sủa cái quái gì vậy?"

Chẳng biết có phải dạo này chơi với con Ngân Lang nhiều quá nên trí tuệ của hắn cũng tụt xuống ngang hàng với loài sói hay không nữa.

Nhìn cái bộ dạng sủa bậy sủa bạ sảng khoái của đệ tử, Từ Đạo Hi cảm thấy hơi chóng mặt.

Câu tiếp theo mà hắn thốt ra lại càng khó nghe hơn.

"……Tóm lại là, nếu ngươi bước ra khỏi học quán thì sẽ bị sát thủ tập kích, và nếu thấy tình hình nguy kịch thì ngươi muốn ta ra tay cứu giúp chứ gì?"

"Chuẩn luôn sư…… Áaaa!"

Từ Đạo Hi không thể kìm nén được cây roi yêu thương của mình nữa.

Nàng gõ cho hắn một cú nổ đom đóm mắt rồi gằn giọng.

"……Lần trước ta đã nói với ngươi rồi mà? Rằng đích thân Kim gia chủ, phụ thân của ngươi, đã nhờ vả ta."

Lý do mà Lục Lâm có thể rũ bỏ cái mác băng đảng cặn bã chỉ biết chém giết cướp bóc để trở thành một tổ chức kinh doanh đàng hoàng như hiện nay, tất cả là nhờ vào sự hậu thuẫn tài chính của Kim gia chủ.

Việc nàng tẩn hắn là để giáo huấn đệ tử thì không nói làm gì.

Nhưng sao nàng có thể trơ mắt đẩy hắn vào tình huống hiểm nghèo được chứ.

Tuy nhiên.

Khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh chụp những dòng ám ngữ trên chiếc smartphone mà đệ tử đưa ra, trái tim Từ Đạo Hi bỗng chốc dao động.

Đó rõ ràng là dấu vết của Thương Thiên Hội.

Cái bọn luôn coi sự phục thiện của Lục Lâm là cái gai trong mắt, luôn đứng trong bóng tối giật dây, xúi giục những phần tử bất mãn để tạo ra sự chia rẽ trong nội bộ.

Nàng vẫn luôn đau đầu vì không tài nào nắm được đuôi của bọn chúng.

Không ngờ lại tìm thấy manh mối ở một nơi như thế này.

Mạch suy nghĩ của Từ Đạo Hi bắt đầu bẻ lái.

Vốn dĩ nàng cũng định cho nó trải nghiệm thực chiến vào khoảng thời gian thi giữa kỳ.

Giờ đẩy nhanh tiến độ lên một chút thì có khác gì nhau đâu.

Hơn nữa.

Dù mới quen biết nhau được vỏn vẹn hai tuần──

Nhưng nhìn vào cái ánh mắt bướng bỉnh, cứng đầu được thừa hưởng trọn vẹn từ Kim gia chủ kia.

Nàng thừa biết dù nàng có cản thì tên đệ tử này cũng sẽ một mình mò ra ngoài cho bằng được.

"……Chỉ khi nào ngươi sắp chết thì ta mới ra tay thôi đấy, nhớ kỹ lấy."

Nếu đã biết trước sẽ bị ám sát.

Thì với đặc thù của võ công sát thủ, uy lực của đòn đánh úp sẽ bị giảm đi quá nửa, nên chắc cũng không đến mức gây nguy hiểm đến tính mạng đâu.

Cuối cùng thì Từ Đạo Hi cũng đành miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

Và.

"……Ngươi mặc giáp làm cái quái gì thế?"

"Làm võ lâm nhân thì chém không chảy máu chắc?"

"Ngươi……. Haiz, thôi được rồi, muốn làm gì thì làm……."

Nhìn cái điệu bộ nhất quyết không chịu chịu thiệt dù chỉ một sợi lông của hắn, nàng thực sự cạn lời.

Từ Đạo Hi nuốt lại những lời định nói vào trong bụng.

...

...

Tôi đã biết rõ việc có một tên khả nghi đang bám đuôi mình từ nãy đến giờ nhờ vào những lời nhắc nhở liên tục qua truyền âm của sư phụ.

Nên tôi đã lên sẵn một kịch bản hoàn hảo: Khi hắn ra tay, tôi sẽ né đòn thật nhẹ nhàng, rồi bẻ cổ tay, vặn cổ chân, khống chế hắn ngay từ chiêu đầu tiên, sau đó bồi thêm combo Bách Bát Giai Đoạn để hạ gục hắn.

Công nhận mặc áo giáp bảo hộ là một quyết định sáng suốt.

Mình đúng là thiên tài mà.

"Đây là áo chống đạn đấy, cái thằng sát thủ ranh con kia──!"

Vừa giữ thái độ bình tĩnh, tôi vừa rút kiếm ra.

Kẻ địch, sau khi nhận ra đòn đánh lén đã thất bại, khuôn mặt hắn trở nên méo mó. Hắn ném con dao găm xuống đất rồi nhanh tay lôi từ trong ngực ra một món binh khí mới.

Một chiếc găng tay được gắn thêm năm lưỡi dao sắc lẹm.

Đó là thiết trảo.

Chà! Cũng biết xài Tán Hồn Thiết Trảo cơ đấy!

Trảo pháp cơ à, nghe cứ như ngu ngu kiểu gì ấy, lúc đầu tôi còn phì cười vì cái tên nghe có vẻ yếu xìu này.

Nhưng khi gã sát thủ khẽ lùi lại một khoảng.

Hắn vừa vung nhẹ thiết trảo vào không trung, năm vệt sáng màu đỏ máu lập tức hiện ra, ngưng tụ thành thực thể rồi lao thẳng về phía tôi.

Cái đụ má.

Làm sát thủ mà sao mày lại ở cảnh giới Tuyệt Đỉnh???

Bắn ra trảo phí là chơi bẩn rồi!

Trọng tài đâu, có thằng ăn gian!

Dù mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra, nhưng nhờ ý chí siêu phàm, tôi vẫn duy trì được khuôn mặt lạnh tanh và liếc mắt về phía vị trí của sư phụ.

Cái bà già đó đã bốc hơi mất dạng mà không để lại một tiếng động nào.

Không biết gã sát thủ có nhận ra cái nhìn của tôi hay không.

Hắn cũng liếc nhìn về phía vị trí mà sư phụ tôi vừa đứng rồi tặc lưỡi.

"Phải giải quyết nhanh gọn thôi."

"Ngươi định tự tử à?"

Gã sát thủ khẽ cau mày.

Thay vì đáp lời, hắn hèn hạ phóng ra những luồng trảo khí về phía tôi.

So với thứ Kiếm khí lười biếng, chỉ biết quấn lấy thanh kiếm của tôi mà không chịu rời đi, thì những luồng Trảo khí này rõ ràng có mật độ dày đặc hơn hẳn.

Nên tôi quyết định hóa giải thay vì đánh trả trực diện.

Như thể đã đoán trước được nước đi của tôi, gã sát thủ lao đến, thu hẹp khoảng cách mười bước chân chỉ trong chớp mắt.

Tôi theo phản xạ lùi lại phía sau và né được đòn tấn công đầu tiên.

Thế nhưng.

Với nội công thâm hậu hơn tôi tưởng so với cái mác sát thủ, những luồng trảo khí của hắn uốn lượn một cách kỳ dị rồi cào toạc một đường trước ngực tôi.

Lớp giáp sắt hơi móp vào, tạo ra một áp lực đè nặng lên cơ thể.

……Tuy không bị thương thì tốt thật đấy.

Nhưng cái áo giáp này vướng víu hơn tôi nghĩ.

Đến lúc cần cử động mạnh thì nó lại thành ra cản trở.

Bây giờ thì tôi đã phần nào hiểu được tại sao đám võ lâm nhân thà để quần áo bay phấp phới giữa trời chứ quyết không thèm mặc giáp đàng hoàng khi đi đánh nhau rồi.

Phải tìm sơ hở cởi phăng cái của nợ này ra mới được, tôi tự nhủ, đồng thời nhắm thẳng vào cổ tay hắn mà đâm một nhát kiếm sắc lẹm.

Vút──

Rõ ràng là tôi đã canh một thời điểm rất hoàn hảo.

Nhưng gã sát thủ lại nhẹ nhàng hóa giải đường kiếm đó như thể hắn đã đọc thấu mọi nước cờ của tôi, rồi lập tức tung đòn phản công.

Bên phải, chính diện, bên trái.

Ba luồng Trảo khí đồng loạt ập đến, dồn ép tôi vào thế bí.

Không hề có hư chiêu.

Chắc hẳn hắn muốn kết thúc trận đấu bằng một đòn quyết định, nên tôi phải tập trung cao độ để đối phó với những luồng trảo khí được nhồi nhét đầy chân khí đặc quánh này.

Không thể nào né hết được.

Tôi hạ thấp trọng tâm để tránh đòn nhắm vào vai.

Rồi vận chuyển tối đa Hỏa Anh Chân Khí để đồng thời đánh bật hai luồng trảo khí còn lại.

Thế nhưng.

Kétttttt──!

Kèm theo một tiếng rít ghê rợn như móng tay cào vào bảng đen, đòn tấn công bị mũi kiếm gạt ra lại bất ngờ uốn cong rồi sượt qua vai tôi.

"Hự."

Cũng may là gân cốt không bị tổn thương.

Nhưng cái cảm giác nhói buốt truyền đến cho thấy tôi vừa xơi trọn một cú chém toàn lực.

May mà hồi trước Tuyết sư phụ đã cho tôi ăn vài nhát chém để làm quen rồi đấy.

Chứ nếu đây là lần đầu tiên bị thương, thì chắc tôi đã hoảng loạn lắm.

"Ngươi nghĩ đỡ được đòn đánh lén là có thể thắng được ta sao?"

Gã sát thủ không lập tức bồi thêm đòn kết liễu mà chỉ di chuyển xung quanh, duy trì khoảng cách.

Gì thế?

Hắn đang ám chỉ cái gì?

Tôi liếc nhìn xuống bờ vai vẫn đang nhói đau của mình.

"Hừm……."

Từ lúc nào, một con dao găm đã cắm phập vào đó.

Gã sát thủ nở một nụ cười nham hiểm.

"Ngươi nhận ra rồi chứ. Đằng nào thì ngươi cũng chết thôi. Lưỡi của con dao đó đã được tẩm Thất Bộ Độc rồi."

"Thất Bộ Độc……!"

Là cái quái gì cơ.

Thôi thì lúc này cứ nặn ra cái vẻ mặt bất ngờ để giữ phép lịch sự vậy.

: : Cần ta giúp không? : :

Giọng nói của Từ Đạo Hi sư phụ truyền vào tai tôi từ một nơi nào đó.

Nghe có vẻ hơi lo lắng, chứng tỏ nàng cũng không đến mức khoanh tay đứng nhìn một cách ung dung.

Sự quan tâm ấm áp đó suýt nữa khiến tôi mỉm cười.

Nhưng nếu nhận sự trợ giúp thì sẽ chẳng có gì thay đổi cả.

Tôi lắc đầu ra hiệu từ chối.

Tôi nhăn mặt, giả vờ thở hổn hển, cố gắng làm cho bàn tay phải đang cầm kiếm run lẩy bẩy hết mức có thể, rồi từ từ quan sát sơ hở của hắn.

Chắc hắn nghĩ rằng tôi đã bị vô hiệu hóa.

Tên sát thủ vốn dĩ chỉ dám đứng từ xa chơi trò mèo vờn chuột, nay bắt đầu chầm chậm thu hẹp khoảng cách.

"Ta thì không có sở thích băm vằm xác chết đâu. Nhưng vì có yêu cầu từ người ủy thác nên đành chịu vậy."

Nhìn gã sát thủ thong thả tháo chiếc thiết trảo bên tay phải ra, rồi xoay tít con dao găm trong tay tiến lại gần.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Sau khi ước lượng khoảng cách.

Tôi lấy đà bằng cách chùng đầu gối xuống, rồi dồn toàn lực đâm thẳng thanh kiếm về phía trước.

"Có vô số kẻ đã cố gắng đồng quy vu tận với ta rồi. Cánh tay phải còn chẳng lành lặn mà cũng dám làm mấy trò vô ích."

Đúng là một sát thủ chuyên nghiệp, hắn đã nhìn thấu ý đồ của tôi và dễ dàng kẹp lưỡi kiếm của tôi vào nách.

Nhưng tôi không hề bận tâm, tiếp tục điên cuồng dồn chân khí vào lưỡi kiếm.

Phừng phực!

Một ngọn lửa rực sáng bất ngờ bùng lên từ thanh kiếm.

"Dám giở trò!"

Đọc được sự hoang mang thoáng qua trong mắt tên sát thủ, tôi lập tức buông chuôi kiếm và dùng cùi chỏ huých mạnh vào bụng hắn.

Một con dao găm lại tiếp tục đục thêm một lỗ trên cơ thể tôi, nhưng vì nó không phạm vào tử huyệt nên cũng chẳng sao cả.

Tý về bôi thuốc, châm cứu rồi ngủ một giấc là khỏi thôi.

Khả năng hồi phục của tôi đã vượt ra khỏi giới hạn của nhân loại rồi.

Tên sát thủ hốt hoảng lên gối thúc mạnh vào bụng tôi.

Nhưng tôi đã mượn lực để truyền chân khí vào bộ giáp, cường hóa nó trong chớp mắt.

Keng──!

Lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt nhăn nhó vì đau đớn của tên sát thủ, tôi nhếch mép cười mỉa mai.

"Bọn sát thủ các ngươi đều bị ngu hết à?"

"Tên khốn……!"

Chà chà.

Bị nói trúng tim đen nên cay cú rồi kìa?

Nhân cơ hội đó, tôi dùng tay trái rút phăng con dao găm đang cắm ở mạn sườn ra rồi vung mạnh.

Phập!

Một âm thanh sắc gọn vang lên, tôi đã chém đứt phăng cổ tay của gã sát thủ như đúng mục tiêu đề ra từ đầu.

"Khốn kiếp!"

Lần đầu tiên hắn bật ra một tiếng rên rỉ đau đớn. Tôi bồi thêm một cú đá để tạo khoảng cách.

"Tao sẽ giết mày──!"

Mất đi lý trí, hắn điên cuồng vung cánh tay còn lại, liên tục phóng ra những luồng trảo khí.

Như thể hắn vừa kích hoạt một loại tiềm năng nào đó.

Những vệt sáng đỏ máu xuất hiện chằng chịt như mạng nhện, ngày càng dày đặc nhằm trói chặt lấy tôi.

Thế nhưng.

Quá trình đó lại hiện lên vô cùng rõ nét trong mắt và trong cảm nhận của tôi.

Quả không hổ danh là một tên cặn bã của xã hội, nguồn nội công nồng nặc mùi trọc khí chảy ra từ đan điền của hắn, tụ lại rõ mồn một ở mười đầu ngón tay.

Hòa quyện vào đó là một ý chí khao khát giết tôi đến cùng cực, truyền qua thiết trảo và phóng ra ngoài.

Luồng khí mang theo ý chí đó dù có va chạm với tự nhiên, vẫn không hề tan biến mà vẫn duy trì được hình dạng của nó.

Phải rồi.

Đó chính là cái "Ý" của ngươi.

Nhìn tên sát thủ đang múa may quay cuồng tô vẽ không khí để chắc chắn lấy mạng tôi, tôi cười khẩy.

"Ngươi đã đi quá bảy bước từ nãy đến giờ rồi đấy?"

"──!"

Chính vì mấy cái thể loại như ngươi mà ta mới phải xài mod ăn gian đấy.

"Và ta, thuận tay trái."

Con dao găm nhuốm máu của tôi vẫn đang được nắm chặt trong tay trái.

Tôi vung nhẹ nó về phía trước.

Một con phượng hoàng vươn rộng đôi cánh, dễ dàng xé toạc tấm mạng nhện và thiêu rụi luôn cánh tay còn lại của tên sát thủ.

Do ép bản thân vận chuyển chân khí quá mức, tôi cảm thấy khí huyết trong người đang đảo lộn liên hồi.

Nhưng có một sự giác ngộ mãnh liệt đang bao trùm lấy tâm trí tôi, một linh cảm rằng nếu là bây giờ, tôi chắc chắn có thể nắm bắt được cái thứ mà lần trước tôi đã để tuột mất.

Sư phò đã xuất hiện từ lúc nào không hay.

Nàng kịp thời ngăn cản gã sát thủ cắn túi độc tự sát.

Sau khi nhìn thấy khuôn mặt của nàng.

Tôi ngồi khoanh chân lại.

Phần dọn dẹp hậu quả cứ để nàng lo là được.

...

...

Không biết tôi đã chìm đắm trong trạng thái vô ngã bao lâu rồi.

Tôi nhăn mặt mở mắt ra vì một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Mặt trời vốn dĩ còn treo lơ lửng trên đỉnh đầu lúc nãy, giờ đây đã khuất bóng, nhường chỗ cho bóng tối chập choạng của buổi hoàng hôn.

Mặc dù đây là một thành phố lớn, nhưng không gian xung quanh lại bao trùm một sự tĩnh lặng đáng sợ.

Giác quan thứ sáu nhạy bén của tôi đang làm việc hết công suất, báo hiệu rằng có một lớp khí kết giới khổng lồ đang bao phủ lấy một khu vực rất rộng lớn với tâm điểm là tôi.

"Mới ngần ấy tuổi mà đã Hoán Cốt Đoạt Thai rồi…… Quả nhiên là thiên phú dị bẩm. Dù sao thì cũng vất vả cho ngươi rồi."

Nghe tiếng sư phụ vọng lại từ phía xa, tôi đứng dậy.

Đoạt Thai Hoán Cốt sao.

Cuối cùng thì cái cơ thể này cũng đã đặt một chân vào cảnh giới Tuyệt đỉnh rồi?

Chẳng trách tôi thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, và mấy cái lỗ do dao đâm ban nãy cũng chẳng còn đau đớn gì nữa.

Hóa ra Hoán Cốt Đoạt Thai còn có tác dụng hồi đầy bình máu (HP) nữa cơ à.

Tôi quay đầu về phía phát ra giọng nói.

Sư phụ – người đang khoác trên mình bộ cung trang lộng lẫy tôn lên vòng một đầy đặn – đang quay mặt đi chỗ khác và chìa ra một bộ quần áo cũ kỹ cho tôi.

"Trước tiên hãy mặc quần áo vào đi."

Nghe nàng nói vậy, tôi mới cúi xuống nhìn lại bản thân.

Bộ trường bào được một nghệ nhân ở Tô Châu cất công cắt may tỉ mỉ, hay bộ giáp sắt mà tôi "mượn tạm" từ nhà kho của Từ Gia Trang đều đã không cánh mà bay.

Chỉ còn lại một cơ thể nhẵn nhụi, trần trụi hệt như thuở ban sơ.

Và cùng với đó là một hiện tượng sinh lý hết sức tự nhiên thường thấy ở phái mạnh sau một giấc ngủ dài, nó đang sừng sững, vươn cao với một sự hiện diện khổng lồ và hùng vĩ như núi Thái Sơn.

"……."

Tôi cố gắng hết sức để không nhìn vào mặt sư phụ, vội vàng giật lấy bộ quần áo nàng đưa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Combo đánh 108 chiêu