Chương 30: Vượt qua bức tường đầu tiên (3)
"Aizzz!"
Tôi bực bội ném thanh kiếm xuống đất.
Lại thất bại nữa rồi.
Lần trước, lúc bị Thiên Lưu Ly tẩn cho ra bã và rơi vào trạng thái vô ngã.
Nhờ vào thứ ngộ tính bất chợt giáng xuống như sét đánh đó, tôi đã có thể phát xuất ra một luồng kiếm khí vô cùng rõ nét.
Lúc đó, tôi còn tự sướng thốt lên một câu cảm thán "Vị thiên tài đệ nhất cổ kim Kim Thời Huyền ta đây mới độ tuổi nhược quán mà đã đạt tới cảnh giới Tuyệt đỉnh rồi sao!" nữa cơ.
Thế nhưng.
Nó chỉ xuất hiện đúng một lần đó thôi.
Dù là lúc bị bà sư phò mất nết dùng mộc kiếm đâm chém tơi bời.
Hay lúc một mình đứng vung kiếm mỏi nhừ cả tay ở phòng luyện công cá nhân.
Cái thứ nhô ra khỏi mũi kiếm kia, trông quá đỗi thảm hại để có thể gọi là kiếm khí.
Chẳng thấy Chu Tước uy mãnh đâu, chỉ thấy một con gà con kêu chiếp chiếp…….
Thậm chí nếu tôi cố tình gồng mình vắt kiệt sức lực để nặn ra.
Thì cái đan điền cũng chỉ ban phát cho một lượng khí mỏng dính cỡ hạt tiêu, như thể đang bố thí vậy.
Cái thứ quái thai này không phải là kiếm khí……!
Mang theo cõi lòng đầy oan ức, phẫn nộ và tủi thân, tôi chạy thẳng đến chỗ sư phụ – vị cao thủ mạnh nhất trong số những cao thủ mà tôi biết – để khóc lóc.
- Không, đệ tử nói thật đấy, đệ tử thực sự đã phóng ra kiếm khí từ thanh kiếm này cơ mà! Một con phượng hoàng vừa bay vừa hét chói tai, sư phụ hiểu không? Thật mà! Nhưng tại sao bây giờ lại không làm được nữa chứ?
Thế nhưng.
- Một bông hoa được nuôi trồng trong lồng kính như ngươi thì làm sao hiểu trọn vẹn được sức nặng của một thanh kiếm cơ chứ?
Từ Đạo Hi chỉ giáng một cú đập điếng người lên đầu tôi rồi để lại một câu nói đầy mông lung khó hiểu.
Đấng nam nhi đại trượng phu Kim Thời Huyền ta đây mà lại là hoa trong lồng kính sao.
Kiếp trước mồ côi cha mẹ từ sớm, sau bao nỗ lực phấn đấu cuối cùng cũng tự tay gầy dựng sự nghiệp…… à thì cũng chưa đến mức đó, chỉ là thuê tạm một căn trọ, ngày ngày đổ mồ hôi sôi nước mắt đi làm thuê kiếm từng đồng lương để duy trì sự sống qua ngày thôi.
Kể từ khi bị cuốn vào cái chốn võ lâm nguyên thủy, hoang sơ và lạc hậu này, tôi cũng đã vượt qua tử thần, làm tròn đạo hiếu với cha mẹ và sống một cuộc đời trọn vẹn, không quên thường xuyên tặng mấy ngón tay thối cho ông anh trai.
Mới chỉ sống sung sướng, ăn ngon mặc đẹp được vỏn vẹn hai năm mà đã bị gọi là hoa trong lồng kính sao.
……Cơ mà nếu xét theo mức sống trung bình ở Trung Nguyên, thì đúng là cuộc sống của tôi thuộc top 0,01% giới siêu giàu thật.
"Haizzz."
Rõ ràng là vẫn còn thiếu sót một thứ gì đó.
Cái cảm giác tưởng chừng như đã nắm bắt được rồi nhưng lại vuột mất khỏi tầm tay càng khiến tôi thêm sốt ruột và bồn chồn.
Đúng lúc tôi đang ôm đầu, chuẩn bị bước vào mùa giải thứ 57 của chuyên mục suy ngẫm cách vận chuyển chân khí thì.
Rè rè──
Cái smartphone vô duyên vô cớ rung lên.
[Đại ca chết bằm: Đã giải mã xong]
Ái chà!
Quả không hổ danh là huynh trưởng của tôi.
Nhắc mới nhớ, cái thằng Đường Mộc đó.
Dám đưa cho tôi loại cao dược có trộn lẫn chất độc đúng không?
Ngươi xui xẻo rồi, lão tử đang bực mình lắm đấy.
Vì vật chứng hay nhân chứng đều đã có đủ, nên ta sẽ lập tức giẫm nát ngươi.
...
...
"Đại ca, sao mặt mũi sưng sỉa thế kia?"
"……Đến rồi à."
Chẳng biết cái vẻ mặt nhơn nhởn, cợt nhả thường ngày đã bị vứt đi đâu mất rồi.
Đại ca Kim Thời Lang nhìn tôi bằng một vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, rồi im lặng đưa bản giải mã ám ngữ cho tôi.
Dù không thể giải mã hoàn hảo từng câu từng chữ.
Nhưng bấy nhiêu cũng đủ để nắm bắt được những thông tin cốt lõi.
Đặc biệt là một dòng chữ đập ngay vào mắt tôi.
- Cử nhất cấp sát thủ đến
"Hừm……."
Tâm trạng tôi lập tức tụt dốc không phanh.
Sát thủ?
Cái bọn khốn khiếp đó.
Đúng là phải diệt cỏ tận gốc, giết sạch không chừa một mống mới được.
Hơi tí là giở trò hèn hạ, nằm vùng ở khách sạn rồi lén bỏ Tán Công Độc vào thức ăn để thừa cơ đâm lén.
Đang đi dạo trên con đường núi vắng vẻ thì đột nhiên nứt ra từ trong bóng râm, chưa gì đã ném phi tiêu tẩm độc loạn xạ.
Thậm chí còn ngang nhiên xuất hiện ngay giữa đường phố sầm uất ở các thành phố lớn để vung dao chém giết bừa bãi.
Trong mười ba kiếp sống võ lâm trước đây của Kim Thời Huyền.
Chắc cũng phải đến bốn lần tôi bị bọn sát thủ bẻ cổ rồi.
"Gần đây phụ thân và đại ca đã yêu cầu Lục Lâm cung cấp hộ vệ rồi. Đệ và ta hiện đang ở trong học quán nên chắc cũng an toàn, nhưng phòng bệnh hơn chữa bệnh, tốt nhất là dạo này đệ đừng có nghĩ đến chuyện rời khỏi học quán đấy."
Hiếm khi thấy giọng nói của huynh trưởng lại tràn ngập sự lo lắng, quan tâm đến vậy.
Mà này, hộ vệ của Lục Lâm?
Sơn tặc mà đi làm hộ vệ……?
Thế này thì có ổn không vậy……?
Nhưng ở một cái thế giới hơi có vấn đề về mặt logic, nơi mà sơn tặc thay vì đi cướp bóc thì lại đi đẽo núi mở đường rồi lập trạm thu phí một cách đường đường chính chính, thì còn vạch lá tìm sâu làm gì nữa.
Mà thôi.
Dù sao thì cũng xin cảm ơn các vị thuộc hạ của sư phò.
Một câu hỏi bất chợt xẹt qua các nơ-ron thần kinh khiến tôi buột miệng hỏi.
"Vậy rốt cuộc cái mạng của chúng ta đáng giá bao nhiêu tiền vậy?"
"……Đến nước này rồi mà đệ vẫn còn tò mò ba cái thứ đó sao?"
Anh hai nhìn tôi như nhìn một thằng điên rồi thở dài thườn thượt.
"Vốn dĩ các tổ chức sát thủ rất hiếm khi nhận ủy thác ám sát người trong võ lâm. Vậy mà chúng vẫn nhận lời, chứng tỏ kẻ đó đã phải vung ra một số lượng vàng cực lớn. Hoặc là chúng đinh ninh rằng chúng ta sẽ không thể nào tìm ra được kẻ chủ mưu. Dù là trường hợp nào đi chăng nữa thì cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì."
Đúng vậy.
Có đứa con của một gia tộc có chữ M nào đó – cái gia tộc hay bắt tay với bọn man rợ phương Bắc mà tôi biết – cũng hay mở miệng ra là chửi bới người khác "đồ hạ lưu" như chó sủa.
Cách giải quyết tốt nhất lúc này chắc là phải nhanh chóng đột phá Tuyệt Đỉnh, đột phá Siêu Tuyệt Đỉnh, đột phá Hóa Cảnh để trở thành cao thủ Chí Tôn, rồi lập tam thê tứ thiếp hú hí sống qua ngày và biến gia tộc họ Kim trở nên vĩ đại thôi.
Tôi bỏ ngoài tai những lời dặn dò "phải giữ mình" của anh hai và bước ra khỏi phòng giáo quan.
Chà.
Thực ra tôi cũng chẳng thấy bất ngờ hay sợ hãi gì.
Cảm giác giống như đều gì đến cũng phải đến vậy.
Trong nguyên tác cũng thế.
Bất kể bạn chọn xuất thân nào, chơi theo phong cách nào, thì ở giai đoạn đầu game kiểu gì cũng sẽ có một event với motip "đột nhiên có một tên sát thủ xuất hiện!" chắn ngang đường.
Có thể coi đây là phần hướng dẫn tân thủ của hệ thống Sinh Tử Quyết.
Và cũng là bức tường ngăn cản sự thăng tiến lớn nhất đối với những người chơi mới.
Ở kiếp võ lâm đầu tiên, tôi cũng vì lang thang đi dạo ra ngoài mà bị sát thủ xiên chết, thế là Game Over…….
Thường thì sự kiện này sẽ xuất hiện vào khoảng trước hoặc sau kỳ thi giữa kỳ.
Không ngờ nó lại được kích hoạt sớm hơn dự kiến của tôi khá nhiều.
Vậy thì.
Thay vì lơ là cảnh giác rồi bị đánh úp bất ngờ, thì thà chủ động nghênh chiến khi đã biết trước thông tin còn hơn.
Tôi bắt đầu xâu chuỗi lại các thông tin về đối thủ trong đầu.
Mặc dù thế giới này đã trở nên hiện đại và thông minh hơn một chút, nhưng những thiết lập cơ bản hầu như vẫn được giữ nguyên, vậy nên nếu trí nhớ của tôi không phản bội tôi thì.
Hầu hết những tên sát thủ có số má đều trực thuộc một tổ chức có tên là Sát Môn.
Và, chẳng biết là do chúng quá tuân thủ triết lý "chất lượng số lượng".
Hay là do mấy thằng dev code ngu, giới hạn của hệ thống game
Mà bọn sát thủ này luôn hành động đơn độc mỗi khi làm nhiệm vụ, chỉ luôn phải chiến đấu 1vs1.
Tức là.
Tên sát thủ đang nhắm vào tôi lúc này cũng có khả năng cao là đang đi lẻ.
Đặc điểm của Sigma Male là cứ thế lao thẳng vào đánh.
Đặc điểm của Alpha Male là phải tạo ra một thế trận chắc thắng 100% rồi mới lao vào đánh.
Phòng trường hợp bất trắc, tôi phải cài cắm sẵn "vũ khí chiến lược mang tên sư phò" mới được.
Phải có ít nhất một nhân chứng thì tôi mới có đủ hậu thuẫn vững chắc để tống cổ cái tên Đường Mộc đó đi chứ.
...
...
Sau khi nhận được thông tin về mục tiêu tiếp theo.
Thất Hiệu (Số 7) đã dự đoán rằng mình sẽ phải nán lại Tây An ít nhất là hai tháng.
Nếu là một địa điểm bình thường nào đó, hắn đã có thể lợi dụng bóng đêm để lẻn vào ám sát.
Thế nhưng nơi mục tiêu đang ở lại là Bách Hoa Học Quán, một pháo đài bất khả xâm phạm mà ngay cả một nhất cấp sát thủ như hắn cũng khó lòng lên kế hoạch xâm nhập dễ dàng được.
Tuy nhiên, đó không phải là lý do để hắn từ bỏ nhiệm vụ này.
Số tiền thù lao nhận được là một khoản khổng lồ đủ để đổi đời bất cứ ai.
Hơn nữa, chẳng biết mục tiêu lấy đâu ra sự tự tin mà lại không hề có lấy một tên hộ vệ đi theo bảo vệ.
Chỉ cần mục tiêu bước chân ra khỏi khuôn viên học quán, sinh mạng của hắn sẽ chính thức khép lại.
Và cơ hội đó đã đến nhanh hơn hắn tưởng.
Hóa trang thành một tên tiểu nhị ở một quán trọ tồi tàn nằm ngay đối diện cổng chính của học quán để theo dõi 24/24.
Đập vào mắt hắn lúc này là.
Hình ảnh mục tiêu đang khoác trên mình một bộ trường bào đắt tiền như thể đang muốn phô trương sự giàu có, bước đi với dáng vẻ của một kẻ nhàn rỗi, vô lo vô nghĩ.
Dựa trên khí cảm dò xét được, có thể khẳng định thông tin mà kẻ ủy thác cung cấp hoàn toàn chính xác.
Mặc dù khí tức của mục tiêu có phần dồi dào hơn so với một cao thủ nhất lưu thông thường.
Nhưng hắn ta tuyệt đối không thể nào là đối thủ của một kẻ đã đạt đến cảnh giới Tuyệt đỉnh như Thất Hiệu được.
Mà vốn dĩ hắn định ám sát từ trong bóng tối, nên việc giả định một trận chiến trực diện đã là điều vô nghĩa rồi.
"Hử? Gì thế này, cái thằng Tiểu Bát đó chạy đi đâu mất rồi?"
Tại nơi Thất Hiệu vừa lặng lẽ tan biến vào không khí, chỉ còn trơ lại một cây chổi, cùng với giọng nói ngơ ngác của ông chủ quán trọ vang lên trong khoảng không tĩnh lặng.
...
...
Một lúc sau.
Bám theo sau mục tiêu – kẻ vẫn đang nhàn nhã vung vẩy hai tay, bước đi nghênh ngang trên đường phố – Thất Hiệu bắt đầu tính toán thời điểm ra tay.
Yêu cầu của kẻ ủy thác là phải giết mục tiêu một cách tàn bạo nhất, công khai nhất có thể để răn đe những kẻ khác.
Nhưng dù nói vậy, Tây An cũng không phải là một thành phố nhỏ bé, chật hẹp đến mức hắn có thể thản nhiên chém giết ngay giữa đại lộ rồi dễ dàng tẩu thoát.
Hắn dự định sẽ đợi đến khi mục tiêu đi vào một khu vực thưa thớt người qua lại hơn, rồi mới bất ngờ tập kích và lấy đầu hắn.
Và thời cơ đó lại đến sớm hơn hắn nghĩ.
Nhìn mục tiêu rẽ khỏi khu trung tâm sầm uất và bước vào một con hẻm khá vắng vẻ, Thất Hiệu nhanh chóng đảo mắt kiểm tra tình hình xung quanh.
Tuy không thể gọi là biến số, nhưng có một điều hơi mờ ám.
Có một nữ nhân nào đó cũng đang bám theo Kim Thời Huyền giống như hắn.
Mặc dù khuôn mặt đã bị che khuất sau lớp khăn voan, nhưng chỉ nhìn vào đường nét cơ thể thôi cũng đủ biết đó là một tuyệt sắc giai nhân, và vì không cảm nhận được chút khí tức nào nên có vẻ như nàng ta không hề biết võ công.
……Tuy có hơi gai mắt một chút.
Nhưng nàng ta lại là nhân chứng sống hoàn hảo nhất để chứng thực cái chết của mục tiêu.
Nhìn cách nàng ta giữ khoảng cách thì có vẻ không phải là người tình.
Nhưng cái biểu cảm của một nữ nhân khi tận mắt chứng kiến người nam nhân mình thầm thương trộm nhớ chết ngay trước mắt, chắc chắn sẽ mang lại một khoái cảm rất đặc biệt.
Bước chân của Thất Hiệu tự nhiên tăng tốc.
Lúc này đây, hắn đang đóng vai một tên tiểu nhị hoàn hảo.
Trong mắt những người xung quanh, hắn chỉ giống như một tên tiểu nhị đang đi làm việc vặt nhưng lề mề, giờ mới bắt đầu vội vàng rảo bước mà thôi.
Cứ như thế, từng chút một, từng chút một.
Hắn dần thu hẹp khoảng cách với mục tiêu.
Và khoảnh khắc hắn tiếp cận mục tiêu ở cự ly gần nhất.
"Rất tiếc cho ngươi."
Hắn thì thầm câu nói cửa miệng quen thuộc thường dành cho các nạn nhân của mình.
Đồng thời vung con dao găm lên với tốc độ của một tia chớp.
Một nhát đâm mang theo nội lực dư sức để kết liễu một kẻ chỉ ở mức nhất lưu, gieo rắc cái chết không thể chối từ.
Giờ thì hắn ta sẽ ôm lấy vết thương ở mạn sườn rồi ngã gục xuống, việc còn lại chỉ là băm vằm hắn ra thành từng mảnh rồi vứt xác giữa chợ──
Keng──!
"?!"
Thay vì âm thanh của lưỡi dao sắc lẹm xuyên qua da thịt.
Lại là một tiếng vang vô cùng lanh lảnh, giống hệt như hai thanh kim loại va đập vào nhau, khiến Thất Hiệu không giấu nổi sự bàng hoàng trên khuôn mặt.
Mục tiêu vốn dĩ từ nãy đến giờ chỉ cắm cúi đi thẳng về phía trước với thái độ thong dong, lần đầu tiên quay đầu lại nhìn hắn.
Khuôn mặt mục tiêu nở một nụ cười nham hiểm đến mức bản năng của Thất Hiệu chỉ muốn vung tay tát thẳng vào cái bản mặt đó.
"Đây là áo chống đạn đấy, cái thằng sát thủ ranh con kia──!"
Mục tiêu hét lên đầy sảng khoái, như thể hắn đã đoán trước được việc mình sẽ bị ám sát từ trong bóng tối vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
