Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 221

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87245

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4310

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel (1-50) - Chương 28: Vượt qua bức tường đầu tiên (1)

Chương 28: Vượt qua bức tường đầu tiên (1)

Tiết Thực hành Đối kháng nâng cao mang tiếng là tiết học, nhưng thực chất giống như một buổi tự quản thì đúng hơn.

Trong vô số những võ đài được ban quản lý thiết lập sẵn, mỗi học viên sẽ tự tìm đối thủ và tiến hành giao đấu.

Để đảm bảo an toàn và tránh gây thương tích, học viên không được phép sử dụng nội công, mà chỉ được phân định thắng thua dựa trên thể thuật và kỹ năng chiến đấu thuần túy.

Lúc đầu tôi còn khinh khỉnh nghĩ trong bụng rằng thế này thì gọi gì là thực chiến cơ chứ.

Nhưng mà.

"Hự!"

"Ha ha, Kim huynh. Mạn sườn huynh đang hở kìa."

Cái cảm giác kinh hoàng khi bị Đả Cẩu Bổng giáng thẳng vào người không thương tiếc, đã thổi bay hoàn toàn cái suy nghĩ ngây thơ đó của tôi.

Dù đã giao đấu với nhau không biết bao nhiêu lần.

Nhưng Vân Hạc thực sự rất mạnh.

Chẳng biết là do hắn được thiết lập với tư cách là kỳ phùng địch thủ cùng trang lứa của nhân vật chính, hay bản thân con người hắn vốn dĩ đã sinh ra để làm kẻ mạnh nữa.

Hắn không chỉ học thuộc lòng võ công trên giấy tờ, mà là một cỗ máy chiến đấu thực thụ, nơi từng chiêu thức võ học đã ăn sâu vào máu thịt và hòa làm một với cơ thể.

"Chiêu thức ban nãy tuy nhìn thì có vẻ phóng khoáng hơn nhưng rốt cuộc Kim huynh vẫn bị cuốn vào chữ Cương. Nếu là thực chiến, khi chân kiếm và thiết bổng va chạm, thì thiết bổng có lợi thế hơn hẳn. Ở tình huống đó, dùng chữ Nhu để hóa giải sẽ mang lại hiệu quả cao hơn."

"Ưm, ra là vậy sao……."

Nhờ có hắn mà tôi học mót được không ít thứ.

Nếu như sư phụ Từ Đạo Hi rèn giũa ngoại công của tôi đến mức cực hạn.

Nếu như Tuyết tỷ giúp tôi xây dựng một nền tảng kiếm thuật vững chắc.

Thì Vân Hạc chính là đối thủ cọ xát hoàn hảo, giúp tôi áp dụng những chuyển động đã học được vào trong những trận chiến thực tế.

Cái cảm giác "jình như mình cũng làm được?" đang dần nhen nhóm trong tôi.

Nó vô tình kích thích tinh thần chiến đấu đang sục sôi trong lòng.

Píppppppppp──!

Tiếng còi bỗng vang lên.

"Nghỉ ngơi một khắc rồi tiếp tục!"

Hoàng giáo quan – người luôn tự hào khoe khoang những khối cơ bắp cuồn cuộn – cất giọng dõng dạc.

Nếu trên ngực áo của ông không in lù lù một vết giày bé xíu xiu, thì trông ông sẽ ngầu hơn biết bao.

Vì hầu hết học viên đều e ngại, không ai dám đấu với Thiên Lưu Ly, nên hôm nay ông lại phải ngậm ngùi gánh vác trách nhiệm làm bao cát cho nàng xả giận, một công việc sặc mùi "đẩy rác".

"Hà, mẹ kiếp……."

Mộ Dung Trạch – kẻ vừa bị Mộ Dung Uy Thiên tẩn cho một trận thừa sống thiếu chết – lê lết đến bên cạnh tôi, buông lời chửi thề rồi ngồi phịch xuống đất.

Thú thật, ban đầu tôi cũng hơi đắn đo không biết có nên sắp xếp cho hai huynh đệ nhà này đấu với nhau hay không.

"Hả? Ngươi nghĩ ta sẽ cố tình ức hiếp một kẻ mang dòng máu hạ lưu sao? Hắn không xứng. Ta chỉ đang dùng roi vọt để uốn nắn hắn, để hắn không làm ô uế cái danh xưng Mộ Dung mà thôi."

Trái ngược hoàn toàn với ấn tượng ban đầu.

Tên Mộ Dung Uy Thiên này cũng không đến mức là một thằng rác rưởi vô phương cứu chữa.

Tất nhiên là mỗi khi thấy tôi bị Vân Hạc tẩn cho sấp mặt, hắn lại cười khẩy, phát ra mấy tiếng mỉa mai.

Nhưng một cái thằng đang ôm thành tích 2 trận thua trắng thì có quyền gì mà gáy cơ chứ.

Chúng tôi vừa nghỉ ngơi vừa tán gẫu đủ thứ chuyện trên đời.

"Nhắc mới nhớ, Kim huynh định gia nhập câu lạc bộ nào vậy?"

"Còn ngươi thì sao?"

"Ta đang nhắm đến Phong Nguyệt Chi Hội……."

"Cỡ ngươi?"

"……Khụ khụ."

Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh Vân Hạc mò đến đó, rồi ru rú ở một góc như cái bình phong, không dám ho he nửa lời với mấy vị nữ hiệp là tôi đã không nhịn được cười rồi.

"Thôi dẹp đi. Đến đó để người ta coi như thằng ngốc à."

"..."

Bị tôi tạt gáo nước lạnh chí mạng, mặt Vân Hạc xị ra một đống.

Hừm, còn tôi thì…….

"Đại ca này đang định ngự giá quang lâm đến câu lạc bộ Quốc Sĩ Vô Song (cụ thể là mạt chược)."

Nghe tôi chốt hạ, hai thằng bạn cùng phòng lập tức đưa ra hai luồng phản ứng trái ngược nhau một trời một vực.

"Ồ! Quả không hổ danh là Kim huynh, ta biết ngay mà!"

Một kẻ nghiện cờ bạc thì mừng rỡ ra mặt vì tìm được đồng minh.

Còn kẻ kia thì.

"Không được, giữa bao nhiêu câu lạc bộ đàng hoàng, Kim huynh lại chọn cái chốn mạt chược đó? Dù biết đó là ngành nghề kinh doanh của gia tộc huynh, nhưng mà……."

Một thanh niên nghiêm túc, sống khuôn thước chuẩn mực thì tỏ rõ sự bất mãn.

Chà…….

Có vài lý do khiến tôi đưa ra quyết định này.

Nhưng lý do cốt lõi nhất chỉ có một.

Về bản chất, Mạt chược là một board game đòi hỏi bốn người chơi.

Ở thời hiện đại thì đã có máy xào bài tự động, nhưng ở cái chốn Trung Nguyên nguyên thủy, hoang sơ và lạc hậu này làm quái gì có thứ đó.

Nên mỗi khi kết thúc một ván, người chơi bắt buộc phải tự tay xào lại bài.

Và trong quá trình đó.

Dù muốn hay không.

Dù vô tình hay cố ý.

Tay của bốn người chắc chắn sẽ chạm vào nhau.

Mặc dù dạo gần đây tôi toàn lôi nó ra để check var mấy thành phần trẻ trâu trên diễn đàn.

Nhưng để tận dụng tối đa năng lực mà bản mod đã ban tặng cho tôi ─ Sharingan soi được ID ─ một cách tự nhiên và không gây nghi ngờ nhất, thì đây chính là môi trường lý tưởng nhất.

Những hạt giống tiềm năng hạng S, hay chính xác hơn là những vị tiền bối mà tôi đã đưa vào tầm ngắm, cũng có khá nhiều người đang sinh hoạt trong câu lạc bộ đó.

Tất nhiên, tôi cũng đã từng suy nghĩ rất nghiêm túc đến việc gia nhập Phong Nguyệt Chi Hội, đi thả thính vài vị nữ hiệp, rồi thuận nước đẩy thuyền đụng chạm tay chân một cách tự nhiên, và sau đó, e hèm……

Nhưng nếu đi theo con đường đó.

Tôi sẽ phải đối mặt với một viễn cảnh kinh hoàng: Phải vắt óc tìm cớ để đi nắm tay mấy gã đực rựa.

Hơn nữa.

Theo những gì tôi tìm hiểu được, Harem Ending mang tiếng là gom hết các bóng hồng về một nhà, nhưng thực chất là một quá trình chinh phục từng mục tiêu một, lặp đi lặp lại nhiều lần.

Chứ lén lút bắt cá hai tay rồi bị tóm sống thì sao?

Với cái bản tính ghen tuông đáng sợ của mấy vị nữ hiệp thuộc các danh môn chính phái mà tôi từng chứng kiến.

Chưa kịp mường tượng đến cái Harem Ending, thì chắc cái đầu tôi đã lìa khỏi cổ và trôi lềnh bềnh trên biển trong Nice Boat Ending rồi.

Cứ từ từ.

Chậm mà chắc.

Tình yêu là chuyện của duyên số và thời cơ.

Không được thì thôi, ép uổng làm gì.

"Vân Hạc, ngươi cũng định gia nhập mà, sao lại xù lông lên thế."

"Cái gì? Ta á?"

"Tất nhiên rồi. Hai đứa bọn ta đều vào đó, ngươi định đứng ngoài cuộc sao? Tình huynh đệ của chúng ta chỉ đến mức này thôi à?"

"Hừm……."

Tôi đưa mắt ra hiệu với Mộ Dung Trạch.

Ngay khi tiết học kết thúc, hai người lập tức áp giải Vân Hạc đến Hội Liên hiệp Câu Lạc Bộ, dí tay hắn bắt điểm vào đơn đăng ký.

...

...

Trong lúc tôi đang giả lả gật gù, hùa theo những lời ca tụng mạt chược lên tận mây xanh của Mộ Dung Trạch.

Một bóng đen bé xíu xiu bất chợt đổ ập xuống đỉnh đầu tôi.

Ngước mắt lên nhìn.

"Ưm?"

Là khuôn mặt cau có, phụng phịu của con nhóc nấm lùn vừa nãy còn đang bón hành cho Hoàng giáo quan.

"Lưu Ly…… đạo hữu. Có chuyện gì vậy?"

Cái xưng hô này mệt mỏi thật đấy.

Gọi thẳng tên Thiên Lưu Ly thì có vẻ hơi thô lỗ, hai người đã thân thiết đến mức đó đâu?

Mà kính cẩn gọi một tiếng "tiểu giáo chủ" thì chẳng khác nào tự khai mình là nội gián Ma Giáo.

"Giao đấu."

Thiên Lưu Ly lại tiếp tục tra tấn lỗ tai tôi bằng một câu nói cụt lủn, bất chấp mọi quy tắc ngữ pháp thông thường.

"Hửm?"

"Ngươi. Giao đấu. Ta."

"……?"

Khoan đã.

Cô nương bị làm sao vậy?

Tôi đảo mắt gửi tín hiệu cầu cứu ra xung quanh.

Nhưng dường như Vân Hạc cũng coi Thiên Lưu Ly là nữ nhân, nên hắn đã nhắm nghiền mắt từ lúc nào, khoanh chân ngồi thiền một cách vô cùng thành tâm.

"Trạch……?"

Cái thằng chết tiệt này lại chuồn đi đâu mất dạng rồi.

Tôi định rút mộc kiếm ra gõ thủng đầu thằng Vân Hạc cho bõ tức thì.

Cạch!

"Ấy, làm gì mà……."

"Giao đấu."

Lưu Ly đã rút sẵn thanh mộc kiếm giắt bên hông, chặn đứng đường kiếm của tôi và lặp lại yêu cầu một lần nữa.

Ánh mắt của mọi người xung quanh cũng bắt đầu đổ dồn về phía này.

Tôi muốn khóc quá.

...

...

Một lúc sau.

"Ha ha ha! Tốt lắm! Vậy thì Vân Hạc, ngươi sẽ làm đối thủ của ta! Tất cả chú ý, đừng để xảy ra thương tích, và tuyệt đối không được vì háo thắng mà vận nội công nghe chưa!"

Dưới sự tuyên bố dõng dạc của Hoàng giáo quan – bao cát chuyên dụng của Thiên Lưu Ly.

Tôi thở dài thườn thượt, miễn cưỡng cầm lấy thanh mộc kiếm.

Tôi đã vài lần chứng kiến cảnh Thiên Lưu Ly giao đấu.

Vì ở Từ Gia Trang không có luật cấm sử dụng nội công, nên nàng thường đóng vai trò một cung thủ đứng từ xa, xả chiêu trêu tức Từ Đạo Hi sư phụ.

Tất nhiên.

- Ha ha! Nhãi ranh! Khá khen cho ngươi nhưng vẫn còn non và xanh lắm!

Cái kết thường thấy là sư phụ tôi – một bà cô già đam mê những thứ nhỏ nhắn, dễ thương một cách bất chấp tuổi tác – sẽ tóm gọn Thiên Lưu Ly (con bé thì luôn giãy giụa phản kháng cực liệt), ôm ấp nựng nịu chán chê rồi mới ném xuống đất.

Còn khi giao đấu với Hoàng giáo quan, để cho công bằng, Thiên Lưu Ly thường dùng những đòn quyền cước liên hoàn hệt như những mèo cào để tấn công ông.

……Tóm lại.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Lưu Ly rút kiếm ra chiến đấu.

Chính vì vậy.

Tất cả những học viên sử dụng kiếm trong võ đài đều chẳng còn tâm trí đâu mà tập trung vào trận đấu của mình, ai nấy đều len lén đưa mắt sang đây hóng hớt.

Thậm chí cả Mộ Dung Trạch và Mộ Dung Uy Thiên cũng đang dán mắt vào bên này.

Mà cũng phải thôi, nếu đổi lại là tôi thì tôi cũng tò mò muốn chết.

"Phù……."

Tôi hít một hơi thật sâu.

"Lưu Ly…… đạo hữu. Dù sao cô nương cũng đã đạt đến Tuyệt Đỉnh rồi, có thể nhường tại hạ ba chiêu được không?"

Thiên Lưu Ly lườm tôi với một ánh mắt hình viên đạn, như thể muốn nói: ngươi đang sủa cái quái gì vậy?

Híc.

Và ngay sau đó.

Cháttt!

Tôi vung kiếm đỡ lấy đòn tấn công bất ngờ không báo trước của Thiên Lưu Ly để thăm dò lực lượng.

Chắc vì là trẻ con, nên lực chém nhẹ hơn tôi tưởng.

Chắc chỉ bằng 0.5 lần sức mạnh của Vân Hạc.

Đấng nam nhi đại trượng phu Kim Thời Huyền ta đây.

Tuyệt đối không có chuyện thua một con nhóc tiểu học về mặt thể chất được.

Ngon thì nhào vô!

"Hừm……."

Cảm nhận được sự nhấp nhổm, bồn chồn của cái thằng em tra đang bị mình đè bẹp dí dưới mông.

Mộ Dung Uy Thiên vô thức buông một tiếng thở dài.

Hình ảnh của Kim Thời Huyền lúc ở trong Tâm Tương Luận Kiếm đang dần chồng lấp lên cái hình dáng của cái "kẻ bớt hạ lưu" đang đứng trước mặt hắn lúc này.

Và điều đáng kinh ngạc hơn cả chính là đối thủ của kẻ bớt hạ lưu đó.

Tiểu giáo chủ Ma Giáo.

Dù đã thống nhất là không sử dụng nội công, nhưng đối diện với những đòn tấn công ác hiểm và uy mãnh đến mức chính hắn cũng phải tự hỏi liệu mình có trụ nổi quá năm chiêu hay không.

Tiểu giáo chủ kia lại hóa giải một cách dễ dàng, uyển chuyển gạt đòn, phản công, và khoét sâu vào những điểm yếu chí mạng của cái kẻ vốn dĩ trông không có vẻ gì là để lộ sơ hở kia, cứ như thể nàng đang đối phó với một môn kiếm pháp quen thuộc mà nàng đã được xem từ thuở lọt lòng vậy.

Tuy hắn không mấy bận tâm đến chuyện này vì đối phương không phải là kiếm khách.

Nhưng dưới góc độ của một người dùng kiếm…….

Hắn không khỏi dâng lên một cảm giác kính sợ.

Cái độ thuần thục và tinh luyện đó, thật khó tin là lại xuất phát từ một người bạn đồng trang lứa ─ một thiếu nữ đang ở độ tuổi thanh xuân mơn mởn.

Phải chăng chỉ khi đạt đến cái trình độ quái vật đó, người ta mới có thể sống sót và bảo toàn được cái ghế tiểu giáo chủ ở một cái chốn rồng rắn hỗn tạp như Ma Giáo?

Bộp!

"Khụ!"

Mộ Dung Uy Thiên dùng thanh mộc kiếm gõ một cái cộc lên đầu thằng em hạ lưu của mình.

"Đồ hạ lưu ngu ngốc kia. Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ…… Vì tương lai của Mộ Dung gia, đó chính là những thanh kiếm mà Mộ Dung gia bắt buộc phải bẻ gãy."

Lúc đầu hắn còn nghĩ rằng thà ở lại gia tộc bế quan tu luyện còn hơn là lãng phí thời gian ở một cái chốn như Bách Hoa Học Quán này.

Nhưng giờ đây, khi nghĩ đến việc không chỉ hai kẻ trước mặt, mà còn vô vàn những kỳ tài xuất chúng khác đang chờ hắn đến khiêu chiến và bắt bọn chúng phải quỳ gối xưng thần.

Mộ Dung Uy Thiên cảm thấy rạo rực, chỉ hận không thể bước vào kỳ bế quan tu luyện ngay lập tức.

Trên môi hắn nở một nụ cười rạng rỡ, tràn đầy kiêu hãnh.

...

...

Tầm khoảng hai mươi hiệp gì đó.

"Khốn kiếp……."

Tôi đã đánh hơi thấy mùi thất bại.

Sự chênh lệch về thể chất ư…… Cũng đúng thôi, đến cả Hoàng giáo quan vạm vỡ là thế mà cũng hay bị mấy cái cú đấm mèo cào đó đánh cho bầm dập, thì thể chất khỏe hay yếu cũng có ý nghĩa gì đâu.

Tuy vóc dáng nhỏ bé, nhưng con bé lại nhảy nhót, tung tăng lanh lẹ như một con sóc, khiến tôi không tài nào nắm bắt được quỹ đạo của nó.

Đã thế.

Cánh tay thì gầy gò khẳng khiu, nhưng chẳng biết bên trong có giấu bó cơ bắp nén thực chiến nào không, mà sức ép từ những đường kiếm của nó dội xuống ngày càng nặng nề và khủng khiếp hơn.

Và.

Tuy không tiện nói ra nhưng…….

Kiếm thức này quen thuộc quá.

Nó giống y hệt thứ kiếm pháp của lão già tôi gặp trong Tâm Tương Luận Kiếm.

Hay dùng từ của Thiên Lưu Ly thì, nó có vẻ là một biến thể của Huyết Lang Kiếm Pháp.

Tại sao tôi lại nói là biến thể ư…… Đó là vì.

Tôi không hề cảm nhận được thứ sát khí đặc quánh, lạnh lẽo đến rợn người giống như lúc đối đầu với lão già đó.

Nói cho vuông thì, bộ kiếm thức của lão già thiên về Cương Kiếm và Khoái Kiếm. Cò thứ mà Lưu Ly đang thi triển lại mang hơi hướng của Huyễn Kiếm nhiều hơn.

Cứ như thể Huyết Lang Kiếm Pháp đã được tùy biến, chỉnh sửa lại một cách tỉ mỉ để phù hợp hoàn hảo với vóc dáng và thể trạng của Lưu Ly vậy.

Và độ hoàn thiện của nó thì phải gọi là đạt đến mức đỉnh cao.

Dù tôi đã cày cuốc, luyện tập Phi Thiên Kiếm Quyết đến chết với Tuyết tỷ, nhưng hiện tại nó vẫn chỉ là một cái vỏ bọc hoa mỹ rỗng tuếch, hoàn toàn không có cửa để so sánh với thứ kiếm pháp chết người kia.

Tôi chợt đảo mắt nhìn phản ứng của những người xung quanh.

Những ai từng xem Lưu Ly đánh nhau thì mang cái vẻ mặt "biết ngay mà", kèm theo ánh mắt thương hại dành cho tôi.

Còn những người chưa biết thì──

- Hài, đấng nam nhi sức dài vai rộng thế kia mà đánh đấm chẳng ra cái hệ thống gì.

- Hừm…… Tưởng thế nào?

Tôi có linh cảm chắc chắn họ đang nghĩ như vậy.

……Dù biết lát nữa kiểu gì Lưu Ly cũng lôi tôi ra tra khảo tiếp.

Nhưng thà bị thế còn hơn là bị gắn mác "tên phế vật to xác bị một con nhóc hạt tiêu đập cho khóc ré lên", rồi bị đem ra bêu rếu, chế giễu trên diễn đàn.

Cùng lắm thì lại tiếp tục điệp khúc trốn chui trốn nhủi thêm vài ngày, hoặc lôi Na Lang tiểu thư ra làm bình phong chắn đạn là được.

Võ công thì làm gì có công tắc Bật/Tắt.

Tôi chủ động ngắt kết nối với mớ lý thuyết Phi Thiên Kiếm Quyết đang chạy trong não.

Và giao phó toàn bộ cơ thể này cho bản năng nguyên thủy dẫn dắt.

Thế nhưng.

Cái mục tiêu vĩ đại "chí ít cũng phải đấm cho Thiên Lưu Ly một phát tòe mỏ" của tôi đã không thể trở thành hiện thực.

Sao con ranh này đánh người giỏi thế nhỉ…….

Trong cơn mê man sau khi bị ăn hành ngập mặt.

Tôi lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt của Thiên Lưu Ly khi nàng tung ra đòn kết liễu.

Chỉ là một dao động rất nhỏ.

Nhưng tôi thề là tôi đã thấy một bên mép nàng khẽ nhếch lên.

Mặt Doyagao (Mặt gợi đòn)......?

Cái con nhóc xấc xược này……!

Phen này ta phải tăng cường độ tập luyện lên gấp ba lần, lần sau ta sẽ xé nát cái vẻ mặt đắc ý đó của mi…….

"Éc!"

Cùng với một tiếng hét thảm thiết, ý thức của tôi hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!