Chương 1.3: Chú chó Natsume
Hình như Kazamachi đang vướng vào chuyện gì đó.
Mỗi ngày bốn lần, cứ đúng khung giờ cố định là lại có một người đàn ông mặc vest đến thăm dinh thự. Đầu tiên ông nội của Kazamachi sẽ ra tiếp chuyện, sau đó Kazamachi mới ló mặt ra. Gã đàn ông nhìn mặt Kazamachi, trao đổi một hai câu rồi lên xe rời đi.
Không giống kiểu bán hàng đa cấp hay tiếp thị tận nhà.
Chắc chắn là cảnh sát.
Dù mặc vest trông như dân văn phòng nhưng tạng người gã rất đô con, chưa kể chiếc xe có thiết kế bình thường đến mức không thể bình thường hơn, như thể mục đích tối thượng là để không gây chú ý.
Hơn hết, cứ vào giờ cố định lúc đêm khuya, một chiếc xe tuần tra lại chạy đến, dừng trước dinh thự một lúc rồi mới rời đi.
Rõ ràng là cảnh sát đang bảo vệ Kazamachi.
Còn tại sao tôi lại nắm rõ lịch trình xe cảnh sát đi qua đến thế, thì lý do đơn giản thôi: vì rảnh quá mà.
Bị xích ở cái chuồng chó này thì ngoài việc ngắm nhìn khung cảnh trước mắt ra còn làm được gì đâu.
Vẫn ngôi dinh thự ấy, vẫn con đường ấy.
Vì quá chán nên chỉ cần anh shipper mang đồ đến là tôi đã thấy phấn khích tột độ rồi. Tôi lao ra khỏi chuồng, định nói 「Vất vả cho anh quá」, nhưng anh chàng chỉ xoa đầu tôi cười: 「Mày lúc nào cũng năng động ghê nhỉ」. Trong mắt anh ta, tôi chỉ là một con chó đang vẫy đuôi sủa gâu gâu.
Ngoài cảnh sát và nhân viên giao hàng, vẫn còn những người khác đến thăm.
Là cô bé đeo kính gọng bạc, Ayako.
Một cô bé học lớp năm với dáng vẻ thông minh. Em ấy đeo chiếc cặp sách có gắn cánh thiên thần y hệt Kazamachi.
「Suzu ơi, chào buổi sáng~」
Sáng nào Ayako cũng đến. Em ấy đến để rủ Kazamachi đi học. Nhưng Kazamachi dù lúc nào cũng đeo cặp sách trên lưng nhưng tuyệt nhiên không bao giờ chịu đến trường.
「Em nghỉ học từ bao giờ thế?」
Tôi nhìn theo bóng lưng Ayako và hỏi Kazamachi.
「Mới gần đây thôi.」
Có vẻ trước đó em ấy vẫn đi học đàng hoàng.
「Không cần phải ép bản thân, nhưng nếu đi được thì nên đến trường đi em.」
「Pochi-taro sẽ không nói những lời như thế.」
「Pochi-taro bản gốc có biết nói đâu mà.」
Còn một người nữa, bạn cùng lớp của Kazamachi, ngày nào cũng ghé qua dinh thự.
Daichi Shunta.
Một cậu nhóc trông có vẻ nhanh nhẹn. Nghe đâu cậu ta chơi bóng đá, lúc nào cũng mang theo túi đựng giày có quả bóng hoặc giày đinh.
Shunta ngày nào cũng ghé thăm Kazamachi sau giờ học. Cậu ta mang phiếu bài tập đến hoặc truyền đạt lại lời thầy giáo.
「Nè, cái này.」
Shunta đưa tờ phiếu bài tập với vẻ cộc cằn, nhưng hai má lại hơi ửng đỏ. Chắc chắn cậu nhóc này thích Kazamachi rồi. Bởi vì thời đại này đâu cần mang phiếu bài tập đến tận nơi, gửi mail là xong. Học sinh tiểu học cũng được phát máy tính bảng cả rồi. Chắc chắn cậu ta đã nài nỉ thầy giáo để được tự mình mang đến.
Kazamachi chẳng biết có nhận ra tình cảm của Shunta hay không, cứ lạnh lùng nhận lấy tờ giấy.
「Đi học đi chứ.」
「…………」
「Ở mãi với ông nội, có hai người thôi thì buồn lắm.」
「Tớ có Pochi-taro rồi.」
Kazamachi nói rồi ôm chầm lấy tôi.
「Đó là chó mà...」
Shunta làm vẻ mặt đầy cay cú. Cố lên nhé chàng trai.
Có lẽ Kazamachi là cô bé chỉ mở lòng với chó.
Tất nhiên, tôi không phải là chó. Dù tôi trông giống chó đến đâu thì Kazamachi cũng hiểu rõ sự thật, những lúc cần thiết em ấy vẫn đối xử với tôi như con người.
Cơm tôi ăn là cơm người, và nếu tôi chán quá thì em ấy sẽ cho tôi vào trong dinh thự. Kazamachi không đi học nên cơ bản cũng rảnh rỗi, hai đứa sẽ chơi trong phòng em ấy.
Phòng của Kazamachi đậm chất con gái, đầu giường xếp đầy thú bông nhân vật hoạt hình dễ thương, và cũng giống như gu quần áo, rèm cửa cũng gắn đầy bèo nhún.
Việc hai đứa cùng xem video trên máy tính trong căn phòng đó đã thành thói quen hằng ngày.
「Video đề xuất của anh là câu cá chình rồi chiên xù ngay tại chỗ...」
Tôi định chạm vào con chuột thì bị vỗ cái đét vào mông.
「Pochi-taro mà di chuột thì kỳ lắm.」
「Dễ thương mà lị~!」
Tôi không có quyền quyết định xem video.
Kazamachi có một ca sĩ yêu thích, em ấy thường xem MV hoặc các buổi livestream trò chuyện của cô gái đó. Ca sĩ đó không lộ mặt mà dùng tranh minh họa làm ảnh đại diện. Trang phục của cô gái trong tranh minh họa cũng cùng phong cách với đồ Kazamachi hay mặc.
Chỉ có một điểm khác biệt quyết định giữa Kazamachi và thiết kế nhân vật ca sĩ đó.
Kazamachi nhìn mái tóc của mình với vẻ hơi bất mãn.
「Em muốn nhuộm highlight à?」
「Ưm.」
Có vẻ Kazamachi muốn nhuộm highlight màu hồng.
Ngoài xem video, Kazamachi cũng hay chơi game. Chỉ là em ấy chơi không giỏi lắm, chơi game đối kháng online toàn bị đối thủ hành cho ra bã.
「Tên này chắc chắn là mấy đứa đụt đụt tự kỷ.」
「Mồm mép ác ghê~」
Tôi vẫn duy trì cuộc sống con người của mình, chuyện đó không thành vấn đề.
Tôi đã liên lạc với trường cấp ba là sẽ ở nhà họ hàng dưới quê một thời gian. Vụ án tháng Tám khiến thông tin Yukimi biến thành mèo bị lộ ra, cái danh "nam sinh lập công" bị biến tấu thành lolicon, rồi nghi phạm thực sự, bao nhiêu nghi vấn bị cư dân mạng thêu dệt, mổ xẻ trên SNS. Thế nên tôi giải thích là muốn trốn đi cho đến khi mọi chuyện lắng xuống, và nhà trường chấp nhận ngay.
Tôi liên lạc qua mail.
Vì dù tôi có nói gì thì người ngoài (trừ Kazamachi) cũng chỉ nghe thành tiếng 『Gâu gâu』. Nhưng tôi vẫn gõ chữ trên điện thoại được.
「Anh dùng đệm thịt để chạm vào màn hình kìa...」
Nhìn tôi gõ mail trong chuồng chó, Kazamachi làm cái vẻ mặt khó tả.
Trong mắt người khác, tôi là một con chó hoàn hảo. Khi được Kazamachi dắt đi dạo, mấy bà cô hàng xóm còn đưa khô bò cho chó ra mời. Ruột là người nên tôi lắc đầu nguầy nguậy từ chối.
Cứ thế, cuộc sống làm chó của tôi trôi qua, cho đến một ngày nọ.
Giữa buổi đi dạo chiều tối, Kazamachi dừng lại trên con đường đi bộ ven sông.
「Mệt quá...」
「Tại em đi giày da bóng loáng đi dạo đấy.」
「Nhưng mà nó dễ thương mà.」
Tôi đành cõng Kazamachi đi bộ.
「Cô bé kia cưỡi chó kìa! Dễ thương quá~!」
Mấy nữ sinh cấp ba trên đường đi học về nhìn thấy chúng tôi liền thốt lên. Trông có vẻ là thế thật.
「Em có cưỡi được Pochi-taro bản gốc không?」
「Không ạ.」
「Anh quá ưu tú luôn còn gì.」
「Em muốn ăn kem.」
Em ấy đòi hỏi, nên tôi cứ thế cõng Kazamachi trên lưng, đi bộ đến tiệm kem ở khu phố mua sắm.
「Anh cũng muốn ăn!」
「Pochi-taro không ăn kem.」
「Pochi-taro này có ăn!」
Kazamachi vào trong chọn kem. Trong lúc đó, tôi bị buộc dây vào bàn ở khu vực ghế ngồi ngoài trời, ngoan ngoãn đợi. Kazamachi thích những thứ sặc sỡ, chắc em ấy sẽ quay lại với một cây kem ốc quế đủ màu sắc cho xem.
Đang nghĩ vẫn vơ thì hai nữ sinh đi học về dừng lại trước mặt tôi. Là bạn cùng lớp cấp ba.
「Cún kìa~」
「Dễ thương quá~!」
Họ xoa đầu, rồi gãi dưới cằm tôi. Tôi chợt nghĩ. Với bộ dạng này, giờ tôi có hôn mấy cô bạn cùng lớp này chắc cũng không sao đâu nhỉ. Chắc họ sẽ chỉ nghĩ là chó liếm mặt thôi.
「Sao tui thấy con chó này giống Natsume thế nhỉ?」
「Ừ ha~. Cái mặt trông cứ ngáo ngáo sao ấy.」
「Tui đang để ý Natsume đấy~」
「Hả~!」
Tôi đây! Tôi ở đây này!
「Nhưng Natsume có Kyouno rồi còn gì. Đối thủ là kiểu đại mỹ nữ đẹp sắc sảo như thế thì khó nhằn lắm không?」
「Cũng đúng. Nhưng tui nghĩ Natsume chắc thích con gái bình thường hơn đấy.」
Cô gái nói để ý tôi là một cô bạn có khí chất nhẹ nhàng, bồng bềnh. Trong lớp cũng có khá nhiều nam sinh hâm mộ cô ấy.
「Nếu tui là bạn gái cậu ấy, tui sẽ dịu dàng hơn Kyouno nhiều~」
Tôi đây, không cần đẹp sắc sảo cũng được! Chỉ cần là chủ nhân chịu cho ăn là tôi vui rồi!
Gâu gâu gâu gâu gâu!
「Nhưng chắc Natsume vẫn chọn Kyouno thôi. Bị đối xử lạnh lùng mà trông cậu ta vẫn vui vẻ lắm.」
Không có vui nhé!
「Rốt cuộc là vẫn thích gái đẹp thôi. Lúc thay đồ thể dục bà có thấy không?」
「Thấy. Dáng chuẩn thật sự~」
「Con trai rốt cuộc vẫn thích kiểu con gái như thế nhỉ~」
「Lại còn ngầu nữa chứ.」
Tsukiko trước mặt người khác (trừ tôi) luôn giữ hình tượng trầm tính. Thật ra nhỏ chỉ im lặng vì sợ bị lộ cái tính ngốc nghếch thôi, nhưng chẳng học sinh nào nhìn thấu được điều đó.
Cuối cùng, hai cô gái kết luận rằng chừng nào còn Tsukiko thì Natsume sẽ chẳng đoái hoài đến ai khác, rồi bỏ đi.
Nhìn theo bóng lưng họ, tôi chợt nghĩ, có khi nào Tsukiko cũng đi ngang qua đây không. Khu phố mua sắm có mái che này rất tiện để ghé vào sau giờ học. Có cửa hàng thức ăn nhanh, có cả khu trò chơi nữa.
Y như rằng, đợi một lúc thì thấy Tsukiko trong bộ đồng phục đi tới. Bên cạnh là Yukimi. Hai người nói chuyện có vẻ vui vẻ, chắc là rủ nhau đi chơi sau giờ học.
「Hửm~?」
Vừa nhìn thấy tôi, Tsukiko liền ghé sát mặt vào.
「Natsume?」
Nhỏ nghiêng đầu thốt lên. Quả không hổ danh Tsukiko, trực giác nhạy bén thật.
「Đúng là giống anh Natsume thật ạ~. Cái kiểu thè lưỡi, thở hồng hộc, mặt mũi trông như không có tí não nào ấy.」
Này Yukimi, dành cho anh chút tình thương đi chứ.
「Nào~ ngoan ngoan ngoan.」
Tsukiko ngồi xổm xuống, ôm chầm lấy tôi và vuốt ve lưng. Có vẻ nhỏ hoàn toàn nghĩ tôi là chó.
Mặt tôi vùi vào ngực áo đồng phục của Tsukiko. Mùi hương thơm quá, hạnh phúc ngập tràn. Tsukiko tuy ánh mắt hơi dữ, nhưng tóc đẹp, mặt xinh, đồng phục mặc cũng chuẩn không cần chỉnh, nhìn thì gầy nhưng chỗ nào cần có thì vẫn có đủ.
Tóm lại, tình trạng hiện giờ là tuyệt nhất.
Thế này mới đúng chứ. Làm chó thật tuyệt vời.
「Mà anh Natsume trốn về nhà họ hàng thật rồi ạ.」
Yukimi nói.
「Cứ mặc kệ mấy lời trên SNS là được mà.」
「Đúng là đồ làm màu. Trong khi chuyện là lolicon thì chuẩn không trượt phát nào.」
Sai rồi nhé. Chỗ đó Tsukiko phải là người hiểu rõ nhất chứ. Tôi phản đối kịch liệt nhưng tất cả những gì thốt ra chỉ là tiếng gâu gâu gâu, và kết quả là lại được Tsukiko xoa đầu an ủi.
「Em có ý tưởng này hay lắm.」
Yukimi lên tiếng. Có vẻ em ấy có giải pháp cho việc tôi bị gọi là lolicon trên mạng xã hội. Đó là...
「Em và anh Natsume kết hôn là xong ạ!」
「Hảảả~!!」
Tsukiko hét lên kinh ngạc. Tôi cũng sốc.
Nhưng Yukimi có vẻ thực sự coi đó là một ý tưởng tuyệt vời.
「Vì dù có chênh lệch tuổi tác, nhưng nếu đã kết hôn hoặc lấy tiền đề là kết hôn thì dư luận sẽ dễ tính hơn mà. Kiểu như 'thế thì an toàn' ấy.」
Kể ra thì, tôi mù tịt về luật pháp, nhưng đúng là có cái không khí kiểu đó thật. Đàn ông trưởng thành mà làm gì nữ sinh cấp ba thì cơ bản là bị bắt, nhưng nếu được bố mẹ đồng ý và quan hệ nghiêm túc thì xã hội lại dễ cho qua. Thực tế thì con gái mười tám tuổi là kết hôn được rồi.
Nhưng mà, Tsukiko luống cuống nói.
「Yukimi-chan mới mười tuổi thôi mà!?」
「Vâng. Nên mới đính hôn trước ạ. Là vợ tương lai. Như thế việc em và anh Natsume ở cùng nhau sẽ được chính đáng hóa, anh Natsume có thể đường hoàng đi giữa ban ngày.」
「Yu, Yukimi-chan chấp nhận cưới Natsume sao!?」
「......Em không ngại đâu ạ.」
Mặt Yukimi hơi ửng hồng khi trả lời.
「......Vì em... thích anh Natsume mà.」
「Hả, hảảả~!!」
Mắt Tsukiko bắt đầu quay mòng mòng.
「K-Không được! Natsume là biến thái đấy? Là lolicon đấy!? Chắc chắn cậu ta sẽ làm mấy chuyện kỳ quái với em!」
「Chuyện đó... em cũng không từ chối đâu ạ...」
「K-Không từ chối á!」
「Em cũng không muốn làm chuyện xấu hổ đâu, nhưng nếu người mình thích yêu cầu thì em sẽ cố gắng đáp ứng. Em sẽ làm một người vợ nhỏ bé đi đi về về chăm sóc anh Natsume, rồi bị anh ấy trút hết dục vọng lên cơ thể nhỏ bé này, bị làm chuyện này chuyện nọ...」
「Không không không không!」
Tsukiko to tiếng.
「Yukimi-chan còn là học sinh tiểu học nên chưa phán đoán đúng đắn được đâu. Đợi em lớn thêm chút nữa, em sẽ nhận ra Natsume chỉ là tên xấu xa đi lừa gạt mấy bé gái thôi. Ừ, đúng rồi, là do em chưa nhận thức được. Vì lý do đó mà luật pháp mới bảo vệ trẻ nhỏ, trừng phạt những người lớn xấu xa tiếp cận chúng. Chị hoàn toàn hiểu rõ tinh thần của luật pháp.」
Tsukiko, tự nhiên IQ tăng vọt thế.
Yukimi nhìn Tsukiko với vẻ mặt tỉnh bơ rồi nói.
「Chị nói thế, chẳng qua là chị Tsukiko không muốn nhường anh Natsume cho ai thôi chứ gì?」
「K-Không có chuyện đó!」
「Vậy thì để em và anh Natsume kết hôn cũng được chứ sao.」
「Cái đó...」
「Chị Tsukiko, chị không thành thật là bị người khác cướp mất thật đấy.」
「Ư, ư ư...」
「Nếu là đối thủ nửa mùa thì chị Tsukiko thắng chắc rồi. Nhưng nếu người như chị Shirase, cũng xinh đẹp ngang ngửa chị, đến tán tỉnh và bảo ‘cậu muốn làm gì tớ cũng được', thì không biết anh Natsume sẽ thế nào đâu nha?」
「Đúng là thế thật...」
Tsukiko thoáng chút yếu lòng, nhưng ngay lập tức xụ mặt xuống.
「Không, tóm lại là Natsume sai! Natsume phải thích chị ơi là thích, phải xóa hết số điện thoại của con gái khác ngoài mẹ cậu ta ra, không thèm để ý đến Shirase nữa, rồi vừa khóc vừa cầu xin thì chị mới cho nắm tay!」
Hả? Làm đến mức đấy mà chỉ được nắm tay thôi á?
「Tất cả là tại Natsume!」
Nói rồi nhỏ kéo hai má tôi ra.
「Bé cún cũng nghĩ thế đúng không?」
Không hề nhé!
「Đấy, đứa bé này cũng bảo đúng kìa!」
Đừng có diễn giải tiếng sủa gâu gâu theo ý mình thế chứ~!
「Mày là con chó thông minh ghê~」
Tsukiko ôm chặt lấy tôi. Cái đó, làm ơn làm lúc tôi là người đi. Tôi muốn làm thế này này. Đúng, tôi muốn làm thế này này~! Nghĩ thế, tôi dụi mặt túi bụi vào ngực nhỏ.
Tôi là chó. Một con chó ngu ngốc.
Nghĩ đoạn, tôi đẩy ngã Tsukiko theo kiểu mấy con chó lớn hay làm.
「A, bé cún, này.」
Rồi tôi rúc đầu vào trong váy đồng phục của Tsukiko, liếm láp khắp cái đùi trong trắng trẻo mịn màng và mấy chỗ khác nữa.
「Không được, chỗ đó... á...」
Tsukiko cố đẩy đầu tôi ra, nhưng tôi không chùn bước. Tôi hít hít ngửi ngửi, rồi liếm lấy liếm để.
「Bé cún, không được... Ngoài Natsume ra không ai được chạm vào... Chỉ Natsume thôi...」
Nói thế thì bình thường cho tôi ăn đi chứ~!
Đúng lúc tôi đang định tấn công mạnh mẽ hơn với cái suy nghĩ đó thì bị kéo mạnh ngược lại phía sau. Nhìn lại thì thấy Kazamachi. Em ấy giật mạnh dây xích, lôi tôi ra khỏi người Tsukiko.
「Này Pochi-taro, không được làm phiền người ta.」
Đét, bị vỗ vào mông, tôi kêu 「Ư ử」.
「Bé cún dê xồm ghê.」
Tsukiko nói rồi cũng cốc nhẹ vào đầu tôi.
「Em xin lỗi ạ.」
Kazamachi xin lỗi với tư cách người chủ.
「Không sao đâu. Chị cũng thấy bé cún này giống người quen của chị.」
Tsukiko lại cúi xuống nhìn mặt tôi lần nữa.
「Quả nhiên là giống Natsume...」
Rồi nhỏ đứng dậy, im lặng với vẻ mặt trầm ngâm.
「Sao thế ạ?」
Nghe Yukimi hỏi, Tsukiko cười gượng gạo đáp.
「Thì là, không có Natsume thấy buồn ghê.」
Đi dạo xong, chúng tôi về dinh thự, ăn tối như thường lệ, rồi tôi được Kazamachi tắm cho. Chuẩn bị đi ngủ xong xuôi, tôi trở về chuồng chó.
Nằm ngắm sao một lúc thì Kazamachi ôm gối đi ra. Dạo này, hầu như ngày nào Kazamachi cũng ra ngủ cùng tôi trong chuồng chó.
「Pochi-taro, chị gái gặp ở tiệm kem là người quen của anh hả?」
「Ừm.」
Tôi vừa cho Kazamachi gối đầu lên tay vừa đáp.
「Cái người mà thấy anh vẫy đuôi với cô gái khác là giận, nhưng lại chẳng bao giờ cho anh ăn.」
「Em thì cho anh ăn nhiều lắm.」
「Kazamachi là người chủ tốt mà.」
Đúng là Tsukiko không cho tôi ăn. Nhưng hình ảnh góc nghiêng khuôn mặt Tsukiko lúc cuối cứ hiện mãi trong tâm trí tôi.
『Không có Natsume thấy buồn ghê.』
Vẻ mặt thoáng chút đau buồn khi nói câu đó cứ ám ảnh tôi mãi.
Hóa ra Tsukiko cũng có lúc làm vẻ mặt như thế, tôi hơi bị sốc. Đương nhiên rồi, tôi đâu biết bộ dạng của Tsukiko khi không có tôi ở bên. Nhưng lần này, nhờ biến thành chó mà lần đầu tiên tôi nhìn thấy được.
Lúc đó, Tsukiko cùng Yukimi bước vào tiệm kem. Tôi và Kazamachi ngồi ăn kem ở bàn bên ngoài, một lúc sau thì thấy Tsukiko đi ra, tay phải cầm kem dâu, tay trái cầm kem socola bạc hà.
Tôi tưởng một cái là của Yukimi, nhưng không phải. Yukimi đang cầm kem vị trà xanh đàng hoàng.
「Chị đâu có ăn hai cái đâu nhỉ.」
Yukimi nhìn tay Tsukiko với vẻ mặt phức tạp.
「Socola bạc hà là vị anh Natsume thích mà...」
「A ha ha.」
Tsukiko cười lấp liếm rồi xụ mặt xuống.
「Kiểu như, theo thói quen ấy mà. Cứ nghĩ Natsume đang ở đây nên lỡ mua mất...」
「Không sao đâu ạ. Mọi chuyện lắng xuống là anh ấy về ngay thôi.」
Yukimi nói như để an ủi.
Nhìn bóng lưng hai người họ vừa ăn kem vừa đi về, tôi hiểu rằng họ ở bên nhau không phải để chơi bời.
Hồi tiểu học Tsukiko từng bị bắt cóc trên đường đi học về, nỗi ám ảnh đó khiến nhỏ đến tận bây giờ vẫn không thể tự mình về nhà.
Trước đây luôn có tôi đi cùng, nhưng giờ tôi không ở đó, nên Yukimi thay tôi đi cùng nhỏ.
Đúng là Tsukiko chẳng mấy khi cho tôi ăn.
Nhưng, thiếu tôi nhỏ lại làm vẻ mặt cô đơn. Trong vô thức lại mua vị kem socola bạc hà mà tôi thích.
Tôi phải trở về bên cạnh Tsukiko.
Cuộc sống làm chó với Kazamachi cũng vui đấy, nhưng tôi không thể tiếp tục thế này mãi được.
Tất nhiên, nói vậy không có nghĩa là tôi có thể bỏ mặc Kazamachi ngay lúc này.
Kazamachi đang nhắm mắt, cố gắng ngủ bên cạnh tôi trong chuồng chó.
Rõ ràng cô bé nhỏ nhắn này đang lâm vào tình huống khó khăn nào đó.
Cung đường dạo bộ nồng nặc mùi máu, cảnh sát tuần tra định kỳ.
Thế nên, tôi lên tiếng.
「Này Kazamachi, em kể cho anh nghe được chưa?」
Nghe tôi hỏi, Kazamachi từ từ mở mắt.
「Em chọn anh làm Pochi-taro là vì anh là nam sinh đã giải quyết vụ án tháng Tám đúng không?」
Em ấy đã kỳ vọng vào tôi. Rằng tôi sẽ làm gì đó với tình huống này.
「Em ngủ ngoài chuồng chó cũng là vì cảm thấy tính mạng bị đe dọa chứ gì.」
Năng lực của Kazamachi không chỉ là đeo vòng cổ biến tôi thành Pochi-taro. Nó đa dụng hơn nhiều. Buổi chiều, sau khi đi dạo về, Kazamachi vào phòng, đeo chiếc cặp sách vừa tháo xuống lên cái gối ôm trên giường.
Ban đầu tôi không hiểu em ấy làm gì. Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, tôi đã hiểu.
Cái gối ôm đeo cặp sách đó trông y hệt Kazamachi. Chỉ cần đắp chăn lên là hoàn thành một Kazamachi đang ngủ trên giường.
Năng lực của Kazamachi là năng lực đánh tráo nhận thức của con người.
Có lẽ những vật mang tính biểu tượng như vòng cổ hay cặp sách là chìa khóa kích hoạt năng lực.
Vừa nghĩ 「Đỉnh ghê~」 thì tim tôi cũng thắt lại. Để có thể yên tâm ngủ, Kazamachi phải tạo ra một con mồi thế thân trên giường, còn bản thân thì chui ra chuồng chó ngủ. Giống như trong phim, sát thủ khi ngủ sẽ tạo hình người trên giường, còn bản thân thì ngủ trong bồn tắm vậy.
「Rốt cuộc là cái gì đang nhắm vào em thế?」
Tôi hỏi, Kazamachi thu nhỏ người lại trả lời.
「Em là nhân chứng của một vụ án.」
Nhân chứng.
「Tức là Kazamachi đã nhìn thấy gì đó.」
「Ưm. Hồi nằm viện, em đã thấy người xấu bàn chuyện xấu. Nếu em nói ra những gì em thấy, người đó sẽ phải đi tù.」
Kazamachi là nhân chứng quan trọng. Nên cảnh sát mới bảo vệ em ấy.
Chắc hẳn là một vụ trọng án. Nếu vụ án có dính líu đến xã hội đen thì việc đe dọa nhân chứng không được ra tòa làm chứng, thậm chí giết người diệt khẩu là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.
「Vụ án thế nào vậy?」
Tôi vừa hỏi Kazamachi thì đúng lúc xe cảnh sát đi tuần đêm tới. Chỉ là, hôm nay hơi khác mọi khi. Xe dừng trước dinh thự, một nữ cảnh sát mặc sắc phục bước xuống.
Có chuyện gì thế nhỉ? Tôi và Kazamachi nhìn nhau nghiêng đầu thắc mắc, nhưng vẫn tiếp tục câu chuyện.
「Vụ án Tân dược Yamane.」
Kazamachi thốt ra tên vụ án đang được xét xử.
Vụ án Tân dược Yamane.
「Cái vụ đang rầm rộ trên tin tức suốt ấy hả...」
Trong lúc chúng tôi nói chuyện, nữ cảnh sát bước xuống xe quỳ một chân xuống sân trước dinh thự, trên vai vác một thứ gì đó.
Trời tối đen không nhìn rõ lắm, nhưng thứ cô ta vác trên vai trông như khẩu RPG, hay còn gọi là súng phóng lựu.
Dù sao thì cũng chỉ còn biết giương mắt xem chuyện gì sẽ xảy ra, nên tôi cứ tiếp tục nói chuyện với Kazamachi.
「Tức là Kazamachi sẽ làm chứng trong phiên tòa vụ Tân dược Yamane?」
「Ưm.」
Phiên tòa vụ Tân dược Yamane liên tục chiếm sóng đầu các bản tin thời sự.
Khoảng hai năm trước, một công ty dược phẩm khởi nghiệp từ trường đại học tuyên bố đã phát triển thành công thuốc đặc trị bệnh Alzheimer. Người phát triển là Giáo sư Yamane của Đại học Yomizaka, nơi chúng tôi đang sống.
Thuốc đặc trị Alzheimer là thứ cả thế giới mong chờ.
Khi loại thuốc mới được công bố, dư luận dậy sóng.
Vì là thành tựu của trường đại học nằm tại thành phố Yomizaka và công ty dược phẩm trực thuộc đại học đó, nên Thị trưởng Yomizaka đã ưỡn ngực tuyên bố trong buổi họp báo rằng 『Vắc-xin Yomizaka sẽ cứu rỗi thế giới』.
Hình ảnh đó tạo nên một cơn lốc trong dư luận, đảng phái địa phương của ông Thị trưởng - Đảng Cải cách Thế giới - gia tăng số ghế trong cuộc bầu cử quốc hội, vị thế trên chính trường quốc gia cũng tăng lên.
Dù là thuốc đặc trị chứ không phải vắc-xin, nhưng cái tên 「Vắc-xin Yomizaka」 cứ thế lan truyền.
Công ty dược phẩm niêm yết cổ phiếu, giá cổ phiếu từ một trăm yên tăng vọt lên một vạn yên sau khi công bố thuốc. Đầu tư mười vạn yên sẽ thành một ngàn vạn yên. Một trăm vạn yên thành một trăm triệu yên, một ngàn vạn yên thành mười tỷ yên.
Tóm lại, Vắc-xin Yomizaka nhận được sự quan tâm cực lớn.
Dưới sự cổ vũ của Đảng Cải cách Thế giới, hàng trăm tỷ yên tiền trợ cấp đã được rót vào.
Nhưng, loại thuốc mới đó không bao giờ ra mắt thị trường.
Thuốc đặc trị Alzheimer là thứ ai cũng muốn có ngay lập tức. Vì thế, các quy trình thông thường kéo dài nhiều năm như thử nghiệm lâm sàng đã được cắt ngắn do áp lực dư luận, vượt qua cả cửa ải cuối cùng là sự thẩm định của Hội đồng Vệ sinh An toàn Thực phẩm và Dược phẩm với tốc độ chóng mặt. Trong thời gian đó, giá cổ phiếu cứ tăng, tiền trợ cấp cứ rót vào như nước.
Nhưng trong cuộc thẩm định trung lập cuối cùng của bên thứ ba, loại thuốc mới của Giáo sư Yamane đã bị kết luận như sau:
Hoàn toàn không có hiệu quả.
Không có sự khác biệt về hiệu quả cải thiện giữa nhóm dùng thuốc mới và nhóm dùng thuốc bổ giả danh thuốc mới. Tức là, nó không có hiệu lực gì hơn hiệu ứng giả dược (placebo).
Giá cổ phiếu lao dốc không phanh, mọi thứ coi như chưa từng tồn tại.
Cơn điên cuồng về thuốc đặc trị Alzheimer chấm dứt tại đó.
Việc thuốc mới không được phê duyệt là chuyện thường tình, lãnh đạo Đảng Cải cách Thế giới tổng kết rằng nỗ lực thách thức là đáng ghi nhận, truyền thông cũng hùa theo luận điệu đó, và mọi chuyện dường như đang dần lắng xuống.
Nhưng rồi, một nghi vấn nảy sinh.
Có phải ngay từ đầu đã chẳng có loại thuốc mới nào không? Và phải chăng cả doanh nghiệp lẫn chính trị gia đều biết điều đó?
Một số tiền khổng lồ đã luân chuyển xoay quanh loại thuốc mới. Tiền trợ cấp chảy về đâu đó, còn về cổ phiếu, nếu biết trước không có thuốc ngay từ đầu thì có thể bán tháo trước khi có kết quả thẩm định cuối cùng.
Không chỉ là sự vận động của dòng tiền. Nhờ quảng bá Vắc-xin Yomizaka, đảng phái địa phương Đảng Cải cách Thế giới đã gia tăng số ghế trong quốc hội.
Công ty dược phẩm, chính trị gia, Giáo sư Yamane.
Phải chăng Doanh nghiệp, Quan chức và Học giả đã bắt tay nhau lừa dối người dân?
Người đầu tiên chỉ ra điều đó là một nhà báo tên Shindo. Ông ta bình luận trên SNS rằng đã nắm được bằng chứng và sẽ công bố. Đó là Báo cáo Shindo huyền thoại. Nhưng trước khi báo cáo được công bố, Shindo đã chết. Khi đang đi trên đường, ông ta xui xẻo bị một chậu cây rơi trúng đầu và chết do tai nạn.
Chuỗi sự kiện này khiến nhiều người đặt nghi vấn.
Quả nhiên Tân dược Yamane ngay từ đầu đã không tồn tại.
Vì một lượng lớn tiền thuế đã được dùng làm trợ cấp, nên ít nhất cũng phải được kiểm chứng.
Dưới sức ép của dư luận, khi cảnh sát và viện kiểm sát bắt đầu vào cuộc thì cả công ty dược phẩm lẫn Giáo sư Yamane đều không còn giữ lại tài liệu phát triển nào. Điều này tạo ấn tượng khá mờ ám, và ngược lại trở thành nguyên cớ để khởi tố vụ án hình sự.
Những người bị bắt gồm Giáo sư Yamane, giám đốc công ty dược phẩm, và Thị trưởng Yomizaka.
Danh sách tội danh bao gồm lừa đảo, giao dịch nội gián, vi phạm luật quỹ chính trị, toàn những từ ngữ nghe có vẻ phức tạp.
Điểm mấu chốt là nghi vấn Tân dược Yamane không tồn tại, và ngay từ đầu họ đã không có ý định chế tạo ra nó. Nhưng không chỉ có vậy.
Về mặt xã hội, ai cũng hiểu là Tân dược Yamane ngay từ đầu đã không có thật.
Điều dư luận quan tâm trong phiên tòa là ai đã dính líu đến vụ án này. Một vụ náo động lớn như thế về thuốc mới, không thể nào chỉ do ba người đang bị truy tố gây ra được.
Nhà báo Shindo, người chết vì tai nạn đáng ngờ, được cho là đã nắm được điều đó và viết vào Báo cáo Shindo.
Lãnh đạo viện kiểm sát đã nói với báo chí rằng sẽ làm rõ những kẻ liên quan trong phiên tòa.
Vì dính đến số tiền lớn, có thể cả xã hội đen cũng tham gia. Nếu vậy, chuyện giết nhà báo rồi ngụy tạo thành tai nạn, hay thủ tiêu nhân chứng nghe có vẻ rất khả thi.
「Kazamachi rốt cuộc sẽ làm chứng về cái gì?」
Trong chuồng chó, tôi hỏi Kazamachi. Nữ cảnh sát bước ra từ xe tuần tra đang vác súng phóng lựu trên vai, chĩa thẳng vào dinh thự.
「Em từng nhập viện ở Bệnh viện Đa khoa Yomizaka.」
「Hả, em có sao không?」
「Do bệnh hen suyễn thôi. Giờ thì ổn rồi.」
Bệnh viện Đa khoa Yomizaka là nơi Giáo sư Yamane đã sử dụng thử nghiệm thuốc mới trên bệnh nhân với sự đồng ý của họ. Vì được cho là có hiệu quả tại đó nên kỳ vọng vào thuốc mới mới tăng vọt.
「Buổi tối, em trốn khỏi phòng bệnh đi chơi.」
「Nghịch ngợm ghê~」
「Có một phòng cửa hơi hé mở, em lén nhìn vào thì thấy mấy người đàn ông đang nói chuyện.」
Em ấy bảo vì xem tin tức nên nhận ra ngay Giáo sư Yamane ở trong đó.
「Mấy người đó nói là. Diễn kịch với loại thuốc không có tác dụng cũng vất vả thật đấy.」
Quả nhiên thuốc mới không hề tồn tại ngay từ đầu.
「Kazamachi sẽ làm chứng về việc đó sao?」
「Ưm」, Kazamachi gật đầu.
「Nhưng mấy chú bên kiểm sát có vẻ kỳ vọng vào chỗ khác hơn.」
「Chỗ khác?」
「Là về những người có mặt trong phòng đó. Khi ra tòa, em sẽ chỉ vào ảnh và xác nhận 'có người này ở đó'.」
Tức là, những kẻ liên quan chưa bị bắt giữ.
Nhân vật mà nhà báo bị giết hại, Shindo, định tố cáo.
Trong căn phòng Kazamachi nhìn trộm, ngoài Giáo sư Yamane, giám đốc công ty dược, Thị trưởng Yomizaka, vẫn còn những người khác. Nghe Kazamachi mô tả đặc điểm, viện kiểm sát đã xác định được danh tính kẻ đó.
「Người ở trong phòng là ai vậy?」
「Người bên kiểm sát gọi là Đảng trưởng.」
「Pitcher á?」
「Đảng trưởng. Của Đảng Cải cách Thế giới.」
Người đứng đầu đảng phái địa phương mà Thị trưởng Yomizaka trực thuộc cũng tham gia cuộc mật đàm. Tức là, đảng này đã dính líu có tổ chức vào vụ án thuốc mới.
Đảng Cải cách Thế giới lúc nào cũng nói những lời mát lòng mát dạ với người dân để kiếm phiếu bầu. Tuyên bố sẽ xóa bỏ bi kịch Alzheimer bằng Vắc-xin Yomizaka để gia tăng ghế trong kỳ bầu cử năm đó.
Nhưng nếu ngay từ đầu loại thuốc mới đó là bịa đặt, thì đó là một màn kịch được dàn dựng, một vụ bê bối chính trị chấn động.
「Cũng từng thấy vài tin tức nói nghị sĩ Đảng Cải cách Thế giới có quan hệ với xã hội đen...」
Nếu vậy, tôi hiểu tại sao cảnh sát lại bảo vệ nhân chứng là Kazamachi.
Nhưng mà...
Hiện tại chính cảnh sát đó đang chĩa súng phóng lựu vào nhà Kazamachi đấy thây~, tôi vừa nghĩ vừa nhìn nữ cảnh sát từ trong chuồng chó.
Nữ cảnh sát cuối cùng cũng khai hỏa súng phóng lựu.
「Người bên kiểm sát bảo Đảng trưởng không phải là trùm cuối.」
「Hả? Thế ai mới là trùm cuối?」
Nhân vật mà viện kiểm sát tuyệt đối muốn Kazamachi làm chứng là...
「Bộ trưởng Bộ Y tế, Lao động và Phúc lợi.」
「Bộ trưởng Bộ Y tế? Đương nhiệm á?」
「Đương nhiệm.」
「Đó chẳng phải là trọng thần của đảng cầm quyền sao... Trên mấy chương trình bình luận còn bảo Thủ tướng gần như chỉ là bù nhìn của ông ta mà.」
Viên đạn nữ cảnh sát bắn ra xé gió rít lên tiếng Hú, phá vỡ cửa sổ lồi và lao thẳng vào phòng Kazamachi. Một tích tắc sau, tiếng nổ vang lên.
Ngọn lửa dữ dội bùng lên từ cửa sổ.
Mảnh kính và gạch đá rơi rào rào xuống bãi cỏ ngoài sân.
「Kẻ thù là Nội các luôn hả!?」
Nữ cảnh sát lên xe tuần tra và thong thả rút lui.
Kazamachi bám chặt lấy tôi, lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau, em ấy nói với giọng thật lòng.
「Cứu em với, Pochi-taro.」
Tôi định nói 「Gâu」, nhưng rồi nuốt lời đó vào trong.
Tôi cứ tưởng vấn đề Kazamachi gặp phải chỉ là bị kẻ bám đuôi, hay bị một tên sát nhân biến thái nào đó nhắm đến. Nên em ấy mới nhờ đến tôi, người đã giải quyết vụ án tháng Tám.
Nếu vậy thì tôi đã định sẽ cố gắng giống như hồi mùa hè, nhưng dính đến vụ án Tân dược Yamane thì quy mô khác hẳn.
Đối thủ không phải là cá nhân.
Liên quan đến lợi ích của đảng phái, của Bộ trưởng Bộ Y tế đương nhiệm, nếu Kazamachi ra tòa làm chứng, cấu trúc quyền lực hiện tại sẽ chịu đòn giáng nặng nề.
Chắc chắn, sẽ có những thế lực không tưởng ra tay cản trở.
Thực tế, nhà báo định đụng vào việc này đã chết bất đắc kỳ tử.
Phòng của Kazamachi vừa bị nã súng phóng lựu.
Được nhờ cứu, đây không phải vấn đề có thể thản nhiên sủa 「Gâu」 một tiếng là xong.
Vì thế, tôi ôm lấy Kazamachi đang run rẩy chực khóc, và nói một cách vô cùng nghiêm túc.
「Cứ giao cho anh.」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
