Shoujo Jian ~Enjou shite binkan ni naru Kyouno Tsukiko to shi no mirai wo neko toshite kaihi suru Yukimi Fumika~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2665

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3650

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9632

Vol 02: ~Kazamachi Suzu trong bộ đồ bơi học sinh tắm cho cún cưng và Natsume Yukiji trong vai chó nhà sủa gâu gâu~ - Chương 3.3: Nước hoa

Chương 3.3: Nước hoa

Tôi cắm đầu chạy thục mạng qua những con đường ngoằn ngoèo trong khu dân cư.

Tại trạm dừng chân trên cao tốc, tôi đã phang thẳng chiếc vali vào thái dương tên cảnh sát Yashiro vừa đuổi theo mình. Ngay sau đó, tôi thu hồi "Fumika nghi binh", tống vào vali, lao xuống cầu thang để rời khỏi cao tốc và đáp xuống đường thường.

Vì là chim mồi nên tôi chẳng buồn che mặt. Tôi bắt đầu đi bộ dọc theo tuyến đường trục chính hướng về Tokyo, nơi rải rác những chuỗi cửa hàng cơm bò và đại lý xe hơi cũ.

Điều nằm ngoài dự tính là phản ứng quá nhanh của lũ cẩm. Tiếng còi hú nhanh chóng vang lên từ đằng xa. Và đáng kinh ngạc hơn nữa là bọn họ nổ súng không chút do dự.

Ngay khi tôi định lách từ đường lớn vào con hẻm, một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên sau lưng. Trong khoảnh khắc ấy, chiếc vali trên tay tôi vỡ tan tành. Thứ còn lại chỉ là cái tay cầm, còn cái gối ôm và chiếc cặp randoseru bên trong thì nát bươm. Thế là toi con "Fumika nghi binh".

Nhưng gạt chuyện đó sang một bên, cú sốc thực sự là kẻ nổ súng lại là một cảnh sát sắc phục, và trên tay gã là khẩu shotgun hầm hố như trong phim điện ảnh.

Tôi thực sự nghĩ mình đang lạc vào một thuyết âm mưu như trong tranh vẽ rồi.

Thầy giáo dạy sử từng nói. Có vô số vụ án mà nhà nước gây ra chuyện tày trời rồi đổ vấy cho tổ chức khác hay cá nhân nào đó. Như vụ Đờ-rây-phút gì đó, hay vụ ám sát Trương gì đó chẳng hạn.

Những vụ đó được biết đến chỉ vì chúng đã bị phanh phui, chứ chẳng phải nhà nước và giới cầm quyền vẫn luôn ngấm ngầm thực hiện những trò này sao?

Ngay cả vụ ám sát Kennedy cũng hay có mấy chuyên đề bảo rằng thủ phạm thực sự không phải là người đã bị bắt.

Vừa nghĩ vẫn vơ, tôi vừa lao vào con hẻm trong khu dân cư, cứ thấy ngã rẽ là quẹo để cắt đuôi đám cảnh sát.

Nhưng tôi mù đường, chạy lung tung thế này kiểu gì cũng bị tóm, nên tôi nghĩ phải làm gì đó bất ngờ. Thế là tôi trèo tường rào, nhảy vào sân nhà dân. Rồi lại trèo tường, đi qua những lối mòn không tên, cuối cùng dẫn ra một khu tập thể cũ. "Chỗ này đầy nơi trốn đây rồi," tôi thầm nghĩ.

Tìm thấy một nhà kho bẩn thỉu, tôi gạt đống dụng cụ vệ sinh sang một bên rồi chui vào, ngồi phịch xuống thở dốc.

Chạy bộ suốt từ trạm dừng chân trên cao tốc khiến tôi kiệt sức, nên tôi quyết định nghỉ ngơi ở đó một lúc.

Trong cái nhà kho bụi bặm, tôi cố chợp mắt một chút. Nhưng không tài nào ngủ nổi. Cứ mỗi lần nghe tiếng bước chân là dây thần kinh lại căng như dây đàn.

Dù vậy, tôi vẫn cố nín thở và thiu thiu được đôi chút.

Khi tôi rời khỏi nhà kho thì trời đã tối đen.

Tôi lại tiếp tục di chuyển. Nếu cứ ru rú một chỗ thì vòng vây sẽ khép lại, và tôi sẽ thực sự hết đường thoát. Khi lên kế hoạch B, tôi đã quyết định một điều duy nhất: phải di chuyển liên tục.

Tinh thần tôi gần như đã gãy vụn. Sở dĩ tôi còn cử động được là nhờ đã lập trình sẵn hành động cho bản thân từ trước. Cho đến ngày ba mươi mốt, tôi phải tiếp tục chạy trốn và sắm vai con mồi.

Chỉ có điều rắc rối là tôi đã mất con "Fumika nghi binh". Thế này thì kẻ địch sẽ bắt đầu lùng sục Fumika thật ngoài việc đuổi theo tôi. Vai trò chim mồi đã bị giảm đi một nửa.

Tôi lại mò ra đường lớn. Nhìn biển báo thì có vẻ tôi đang ở trong thành phố Nagoya.

Làm sao bây giờ?

Ngay lúc đó, một cửa hàng xe đạp ven đường đập vào mắt tôi. Những chiếc xe đạp thể thao dáng vẻ lướt gió được xếp đầy trước cửa. Có cái này thì may ra chạy thoát được. Tiền thì tôi có một ít. Shirase đã đưa cho tôi kha khá tiền cổ kiếm được và để dành từ việc làm người mẫu.

Tôi đặt tay lên cửa định bước vào. Đúng lúc đó, màn hình ti vi trong tiệm thu hút sự chú ý của tôi.

Bản tin về tôi đang được phát sóng.

『Phát hiện nam sinh bắt cóc tại Nagoya──』

Họ chiếu lại cảnh từ camera giám sát ở trạm dừng chân. Hình ảnh tôi đeo kính và đội mũ được phóng to lên.

Nhân viên cửa hàng xe đạp nhận ra tôi đang đứng ở cửa liền mỉm cười bước tới.

Tôi vội vàng quay gót. Tôi vẫn đeo kính nhưng bỏ mũ ra. Phải kiếm cái gì đó mới để che mặt thôi.

Nhưng liệu tôi có thể mua đồ ở cửa hàng tiện lợi hay shop quần áo được không đây?

Đi được một lúc thì khu phố sầm uất trước nhà ga hiện ra. Tôi định bụng sẽ mua một chiếc mũ kiểu khác ở đâu đó, nhưng vừa thấy hai tên cảnh sát đứng ở ngã tư, tôi liền vội vã quay đầu. Chắc chắn bọn chúng đang chốt chặn ở khắp nơi. Nếu vào khu sầm uất, có khi hình ảnh từ camera an ninh cũng đang được soi xét theo thời gian thực.

Làm sao đây, đi đâu bây giờ?

Bên trong tủ kính của một cửa hàng điện máy lớn ven đường, những chiếc ti vi trưng bày đang phát bản tin thời sự.

Một nữ sinh của trường cấp ba Yomizaka nơi tôi đang theo học đang trả lời phỏng vấn.

Hơn nữa hình như còn là truyền hình trực tiếp.

Nghe nói là ngay sau buổi giải trình tại trường dành cho học sinh và phụ huynh.

『Cậu ta thuộc kiểu người khó hiểu lắm ạ. Nói sao nhỉ, hơi u ám. Hồi tiểu học ấy, cậu ta còn làm một quyển "Sổ Tay Sát Nhân" nộp cho bài nghiên cứu tự do dịp hè nữa cơ... Vâng, là cuốn sổ tổng hợp các cách giết người đấy ạ.』

Tiếp sau nữ sinh đó, micro được chĩa về phía một nam giáo viên.

『Về cơ bản thì em ấy là một học sinh ngoan. Chỉ có điều đáng lo là... trong kỳ nghỉ hè vừa rồi có đợt tình nguyện học tập. Vâng, là hoạt động ngoại khóa đến trường tiểu học dạy thể thao cho các em nhỏ ấy mà, lúc đó có phụ huynh đã phàn nàn về việc em ấy có hành động đụng chạm thái quá với một bé gái──』

Điên à, tôi thầm chửi thề.

Thông thường, khi học sinh gây chuyện, nhà trường đời nào lại đi trả lời phỏng vấn. Nguyên tắc là phải chỉ đạo "không trả lời bất cứ câu hỏi nào" chứ.

Thế mà trên ti vi, cả học sinh lẫn giáo viên đều đang bô bô cái mồm. Lại còn cố tình nhấn mạnh cái vẻ "thằng này nguy hiểm lắm" của tôi nữa chứ.

Nhưng điều đáng sợ nhất là, cả con nhỏ đó lẫn gã giáo viên kia đều là những kẻ tôi chưa từng gặp bao giờ.

Tất cả đều là dàn dựng, là bịa đặt trắng trợn.

Đối thủ của tôi là một thế lực khổng lồ, chiến hào phòng ngự của tôi đang dần bị lấp đầy, và sự tồn tại của tôi—cả quá khứ lẫn tương lai—như đang bị viết lại hoàn toàn.

Bọn chúng thực sự định biến tôi thành kẻ bắt cóc thiếu nữ.

Và điều kinh khủng hơn cả là việc đó chỉ là phương tiện để đạt được mục đích khác. Chúng muốn ngăn cản lời khai của Kazamachi, nhưng lại muốn che đậy việc bịt đầu mối đó sao cho không liên quan đến phiên tòa, nên mới dựng lên vụ bắt cóc ấu dâm này để xóa sổ em ấy trong đó.

Còn tôi chỉ xui xẻo bị chọn làm đạo cụ cho vở kịch đó mà thôi.

Dù bị gài bẫy, nhưng trong đó chẳng hề có ác ý hay cảm xúc cá nhân nào dành cho tôi cả, và chính vì thế tôi mới thấm thía sự to lớn của đối thủ và sự nhỏ bé của bản thân.

Tôi đang bị bao vây một cách lạnh lùng và tinh vi đến đáng sợ.

Bị tung tin đến mức này, thì giả sử có đưa được Kazamachi lên bục làm chứng, liệu tôi còn chốn nào để dung thân?

Chẳng phải tôi đã bị xã hội tính tử rồi sao?

Tóm lại, tôi đã gần như buông xuôi. Theo tin tức thì vẫn chưa tìm thấy Kazamachi. Nghĩa là em ấy đã đến Tokyo an toàn rồi.

Chắc tôi dừng lại ở đây được rồi nhỉ. Phần còn lại cứ giao cho chị Shirase và Kazamachi, nếu tôi đầu hàng trước khi bị giết thì may ra còn giữ được cái mạng.

Được rồi, tôi là kẻ bắt cóc cũng được. Tôi sẽ vào tù. Thế nên làm ơn đừng giết tôi.

Nếu tôi diễn đúng vai đối phương mong muốn, thì sau khi ra tù, biết đâu tôi vẫn sống nốt được phần đời còn lại.

Tôi đã yếu lòng đến mức suy nghĩ những điều như thế. Mấy ngày nay vạ vật ở tiệm nét, hôm nay lại chạy trốn suốt từ trạm dừng chân, cơ thể tôi đau nhức và mệt mỏi đã chạm đỉnh điểm.

Thôi, được rồi đấy nhỉ. Mày đã làm tốt rồi mà.

Thua đối thủ cỡ này thì cũng được tha thứ thôi. Không phải do tôi không cố gắng, mà là kẻ địch quá hùng mạnh. Thế nên, hãy giải thoát cho bản thân đi──.

Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ vậy.

『Cố lên!』

Một giọng nói vang lên.

『Cố lên, đừng thua cuộc!』

Là từ chiếc ti vi. Trong buổi truyền hình trực tiếp trước cổng trường cấp ba Yomizaka, một nữ sinh đã đẩy ngã gã giáo viên giả mạo đang trả lời phỏng vấn và gào lên với ống kính.

Là Tsukiko.

『Cố lên, đừng thua! Cố lên!』

Không phải là giận dữ, cũng chẳng phải là hoảng loạn.

Đúng như mặt chữ, đó là một lời cổ vũ. Không phải kiểu hô hào đao to búa lớn như đứng lên chống lại cường quyền, mà mang cảm giác giống như cô nàng quản lý đội bóng chày cầm loa gào thét cổ vũ cho cầu thủ tại sân Koshien vậy.

『Cố lên, cố lên!』

Nhưng những lời ấy chắc chắn đã chạm tới trái tim tôi. Như được tiếp thêm củi, ngọn lửa trong lòng tôi bùng cháy.

Ánh mắt thẳng thắn của Tsukiko.

Chuyện đó chỉ diễn ra trong tích tắc. Mấy người trông như nhân viên nhà đài lập tức lôi Tsukiko ra khỏi khung hình, buổi truyền hình trực tiếp bị ngắt sóng ngay tắp lự, và máy quay chuyển cảnh về lại trường quay.

Nhưng thế là đủ rồi.

『Cố lên, đừng thua, cố lên nhé.』

Cứ ngỡ như Tsukiko đang ở ngay bên cạnh vậy.

Đúng thế, tôi không hề đơn độc. Tôi chẳng còn thấy mệt mỏi chút nào nữa.

Tôi vẫn là học sinh cấp ba, thế giới của tôi rốt cuộc vẫn là lớp học, là trường trường, và chung quy lại vẫn là Tsukiko.

Được con gái cổ vũ "cố lên" thì làm sao mà không cố cho được. Tôi không thể nhụt chí, cũng không thể để lộ bộ dạng đầu hàng lúc này.

Tôi bắt đầu rảo bước quay lại khu phố sầm uất mà mình vừa chạy trốn lúc nãy. Cảm giác nếu lùi bước ở đây, tôi sẽ không còn là chính mình nữa.

Càng đi, cảm xúc trong tôi càng tăng tốc. Thua thế quái nào được. Tôi sẽ không làm cái trò tỏ vẻ sành đời, đổ lỗi cho vận xui hay sự bất lực rồi buông xuôi đâu.

Tôi muốn hét toáng lên.

Khi nhận ra thì tôi đã bắt đầu chạy. Tôi vứt phăng cái kính đi. Lao thẳng vào trục đường chính của khu phố sầm uất. Tất nhiên, đám cảnh sát đang đứng chốt ở các ngã tư và khúc quanh trố mắt nhìn tôi đầy kinh ngạc, rồi tức tốc đuổi theo.

Khu phố ăn chơi về đêm, tôi luồn lách chạy giữa dòng người: những nhân viên văn phòng tan sở, những cặp tình nhân đang hẹn hò, đám học sinh đi học thêm về, và cả những gã cò mồi quán nhậu.

Cứ mỗi quãng tôi chạy qua, đám cảnh sát đang mai phục lại phát hiện và bám theo, số lượng người truy đuổi cứ thế tăng lên vùn vụt.

Sau lưng vang lên tiếng vỡ loảng xoảng. Ngoảnh lại thì thấy một bình hoa vỡ tan tành, tôi hốt hoảng ngước lên thì thấy một chị gái văn phòng đang nhìn xuống với ánh mắt lạnh tanh. Chẳng kịp nghĩ "Bà chị rớt đồ kìa~!", tôi vung tay chạy thục mạng còn nhanh hơn cả suy nghĩ.

Phải duy trì tốc độ để cả sát thủ lẫn cảnh sát đều không thể bắt kịp.

Vì tôi chạy với cả một đoàn cảnh sát bám đuôi như thế nên người đi đường cũng nhận ra, họ bắt đầu giơ điện thoại lên quay video.

Cảnh tượng rượt đuổi giữa kẻ bắt cóc và cảnh sát, chắc chắn chỉ vài phút nữa thôi là sẽ ngập tràn trên mạng xã hội.

Tôi gào lên trước vô số ống kính camera ấy.

「Là âm mưu! Tôi bị gài bẫy, tôi không làm! Có những kẻ muốn xóa sổ Kazamachi!」

Tôi nghĩ bụng, cái này chắc chắn chẳng ai tin đâu.

Thời nay phủ nhận thuyết âm mưu thì nghe có vẻ sành điệu hơn, với lại người bình thường cả đời chẳng bao giờ gặp chuyện này, bắt họ tin thì đúng là đánh đố.

Nhưng mà, thôi kệ đi, sao cũng được.

Tôi cứ gào lên. Không phải hét cho đám người đang quay phim nghe. Mà là hét cho một bộ phận nhỏ trong số những người sẽ xem đoạn video này trên mạng xã hội.

「Tao sẽ đến, chắc chắn đấy! Ngày 31 tháng 10, tao nhất định sẽ đưa Kazamachi tới tòa án! Nhất định sẽ bắt chúng mày phải nhìn thấy em ấy đứng trên bục làm chứng!」

Tôi sẽ không nén giọng mà khóc lóc đâu. Đối phương có to xác cỡ nào tôi cũng không quỳ gối.

「Chống mắt lên mà xem, tao sẽ đi Tokyo! Kẻ phải run sợ là bọn bay mới đúng! Hãy run rẩy suốt đêm vì sợ mọi chuyện bị phơi bày ra ánh sáng đi!」

Chắc chắn bọn chúng chọn tôi chỉ dựa trên những tính toán lạnh lùng, dựa trên các thuộc tính phù hợp.

Chúng chỉ coi tôi là đạo cụ vừa vặn cho vở kịch xóa sổ Kazamachi mà thôi. Chắc chắn chúng đã nhìn nhận các cá nhân theo kiểu đó. Chúng nghĩ trước quyền lực của mình, một thằng học sinh cấp ba chỉ như hạt bụi. Không, chẳng phải là nghĩ nữa, mà chúng còn chẳng thèm để vào mắt.

Nhưng đâu phải ai cũng sẽ ngoan ngoãn nghe theo sự sắp đặt.

Tôi tin vào sự đúng đắn của mình đến cùng.

「Tokyo thẳng tiến, xem đây! Peace!」

Tôi dốc toàn lực chạy băng lên cầu vượt. Đằng sau là đám cảnh sát đang đuổi theo. Từ phía đối diện, một đám trông như cơ động đội mũ bảo hiểm, tay lăm lăm khiên chống bạo động đang ập tới.

Tình thế bị kẹp chả ngay trên cầu, thú thật là tôi chưa nghĩ được gì đâu, nhưng xem phim nhiều nên tôi biết thừa phải làm gì lúc này rồi.

Nhìn xuống dưới là con đường bốn làn xe.

「Uô ô ô!! Linh hồn Lolicon bất diệt!!」

Tôi đặt chân lên lan can cầu vượt rồi tung người nhảy xuống. Cảm giác cơ thể lơ lửng trong tích tắc, và khoảnh khắc tiếp theo tôi đã đáp đất cái "bịch" trên nóc xe buýt.

「Mình ngầu vãi~!!」

Adrenaline trong người tôi đang tuôn trào. Cứ đà này thì đi thẳng tới Tokyo luôn chứ đùa, tôi vừa nghĩ thế thì chiếc xe buýt chạy chưa được trăm mét đã dừng khựng lại vì đèn đỏ.

「Hả, ơ kìaaaaa~!!」

Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác thì đám cảnh sát và cơ động trên cầu vượt đã lao xuống cầu thang chạy về phía này, tiếng còi xe cảnh sát cũng đang rền vang tiến lại gần.

Tôi đành nhảy xuống khỏi nóc xe buýt, đáp xuống vỉa hè, mặc kệ người đi đường đang quay phim chụp ảnh, tôi cứ nhắm chỗ nào vắng vẻ mà lao vào.

Tình hình so với ban ngày chẳng khác gì. Thậm chí còn tệ hơn.

Nhưng tôi đã dám cất lên tiếng nói.

Đây không hoàn toàn là hành động bốc đồng theo cảm xúc. Đó là điều tôi bắt buộc phải làm để giành chiến thắng vào ngày 31.

Nói thì nói thế chứ tôi cũng chả có kế hoạch cụ thể nào để thoát thân sau đó cả.

Vừa nghĩ "Làm sao bây giờ~" vừa chạy loạn lên để tìm chỗ trốn, nhưng tiếng bước chân cảnh sát cứ ngày một gần, mà vì không thạo đường nên tôi lại lỡ chạy ra một con đường khá rộng, chẳng có chỗ nào để nấp cả. Ngay lúc tôi nghĩ "Thôi toang rồi" thì...

Một chiếc xe tải lao tới và phanh kít lại ngay trước mặt tôi.

Chiếc xe tải quen thuộc.

Người thò đầu ra từ ghế lái, không ai khác, chính là bác Sera.

「Này, lên xe nhanh.」

「Hả? Ơ kìa...」

Tôi ngớ cả người. Sao bác Sera lại ở đây? Đồng minh hả? Không, thế này phiền phức lắm đúng không? Phiền chết đi được ấy chứ, cho tôi lên xe là ông bác cũng bị cảnh sát đuổi theo luôn, mà lúc ở trạm dừng chân bác còn bị tay cảnh sát biến chất Yashiro đập đầu vào bàn cái rầm cơ mà, có sao không vậy? Thật sự là không sao chứ?

Đầu óc cứ xoay mòng mòng như thế, nên tôi thốt ra một câu nghe ngu không tả được:

「Thế có được không đấyyyyy~!?」

「Được là cái chắc.」

Gương mặt bác Sera lúc nói câu đó không phải là của một gã trung niên mê thuyết âm mưu, mà trông như một người đàn ông trưởng thành cực ngầu.

「Trung tâm chuyển nhà Sera ấy à, luôn đưa hành lý đến đúng đích. Vì đó là công việc của bọn ta mà.」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!