Shoujo Jian ~Enjou shite binkan ni naru Kyouno Tsukiko to shi no mirai wo neko toshite kaihi suru Yukimi Fumika~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9630

Vol 02: ~Kazamachi Suzu trong bộ đồ bơi học sinh tắm cho cún cưng và Natsume Yukiji trong vai chó nhà sủa gâu gâu~ - Chương 2.1: Sát thủ Đại chiến

Chương 2.1: Sát thủ Đại chiến

「Đụng vào vụ khoai thế nhở!」

Đó là câu đầu tiên trong tin nhắn trả lời của Mikishima.

Hễ tôi mở miệng nói chuyện là y như rằng tiếng phát ra chỉ toàn là "gâu gâu". Nhưng nếu gõ chữ trên điện thoại thì vẫn truyền đạt được bình thường. Thế nên tôi mới gửi mail cho ông chú.

Mikishima là cựu thám tử từng theo đuổi "Sự kiện tháng Tám" năm năm về trước, hiện tại đang làm việc cho Cục Công an, chuyên trách việc giám sát những người sở hữu năng lực đặc biệt như Tsukiko.

Tuy không còn là thám tử nhưng ông chú vẫn thuộc biên chế của tổ chức cảnh sát. Vì thế, tôi có chuyện cần hỏi chú ta.

Đó là việc liệu nữ cảnh sát đã nã súng phóng lựu vào căn hộ của Kazamachi có phải là cảnh sát thật hay không.

Câu trả lời của Mikishima cho câu hỏi đó là: 「Khả năng cao là hàng thật.」

「Cảnh sát là cơ quan hành chính. Mà quyền hành chính lại thuộc về Nội các. Nói cách khác, việc Bộ trưởng Bộ Y tế, Lao động và Phúc lợi đương nhiệm – một nhân vật trọng yếu trong Nội các – có sức ảnh hưởng nhất định lên một bộ phận của tổ chức cảnh sát cũng chẳng có gì lạ.」

Tất nhiên, về cơ bản thì cảnh sát là tổ chức thực thi công lý, không phải là nơi cứ nghe lệnh của kẻ có quyền là nhắm mắt làm ngơ thực hiện những chuyện phi lý. Tuy nhiên, vẫn có khả năng tồn tại những bộ phận mà người thường không thể biết đến, chuyên thực hiện các nhiệm vụ ngầm để ỉm đi những vụ việc bất lợi cho Nội các.

Ngay cả bộ phận của Mikishima cũng là một đơn vị không tồn tại trên giấy tờ đối với xã hội, nên chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.

「Hoặc cũng có khả năng đó là một sát thủ kiêm nhiệm chức vụ cảnh sát chính quy.」

Đọc mail của Mikishima, tôi nhắn lại: 「Trên đời này thực sự có sát thủ sao?」

Có, Mikishima khẳng định chắc nịch.

「Trên Dark Web có đầy rẫy những kẻ đăng tin nhận giết người thuê với giá cả niêm yết.」

Tuy nhiên, nghe nói phần lớn những kẻ tuyển dụng công khai trên mạng như thế đều là dân nghiệp dư, ra tay xong là kiểu gì cũng bị tóm.

「Ngoài ra, trường hợp thường thấy nữa là mấy tên tốt thí của Yakuza.」

Kiểu như trong phim hay thấy ấy. Một gã xông vào văn phòng của băng đảng đối địch đập phá, rồi cuối cùng ra đầu thú.

Và Mikishima nói rằng, những kẻ liên quan đến vụ việc của Kazamachi lần này thuộc một đẳng cấp khác hẳn so với lũ nghiệp dư trên mạng hay mấy tên tốt thí của Yakuza.

「Là sát thủ chuyên nghiệp. Những kẻ không bao giờ được khắc họa trên phim ảnh, giản dị, nhưng đầy cá tính và nguy hiểm theo đúng nghĩa đen.」

Giết chóc không cần phô trương quan điểm. Vì thế, chúng không làm những chuyện gây chú ý. Và chúng chỉ giết khi có đơn đặt hàng. Nên bình thường, chúng hòa nhập vào xã hội và sống một cuộc đời như bao người khác.

Do đó, cũng có trường hợp chúng được tuyển dụng làm cảnh sát thật.

「Vụ tai nạn của nhà báo Shindou chắc chắn là do sát thủ làm.」

Shindou chết do bị một chậu cây rơi trúng đầu khi đang đi bộ trên đường.

Theo lời Mikishima, đó dường như là thủ pháp của một sát thủ nổi tiếng trong giới.

『Bà Nội Trợ Thả Rơi』

Đó là một sát thủ hành nghề từ lâu, chuyên điều tra lộ trình của mục tiêu, thuê căn phòng nằm sát ngay đó, rồi thả chậu cây hay vật gì đó xuống để ngụy tạo thành tai nạn chết người.

Kẻ này không nhận những đơn hàng rẻ tiền như thù hằn cá nhân, mà chỉ nhận những vụ liên quan đến chính trị hoặc giới giải trí.

Và nếu có nội gián trong lực lượng cảnh sát phụ trách điều tra tai nạn như lần này, thì việc tạo ra một tội ác hoàn hảo là chuyện dễ như trở bàn tay.

「Nếu Kazamachi đứng ra làm chứng, cái ghế của Bộ trưởng đương nhiệm sẽ bay màu, và một đảng phái chính trị khu vực sẽ không thể ngóc đầu lên được nữa. Nếu lộ ra chuyện dùng thuốc giả để thao túng giá cổ phiếu, thì đằng sau đó còn có cả các nhóm đầu cơ và xã hội đen nữa. Số sát thủ mà bọn chúng thuê không chỉ có một đâu.」

Tóm lại, sẽ có rất nhiều sát thủ nhắm vào Kazamachi.

「Ngoài 『Bà Nội Trợ Thả Rơi』 ra thì vẫn còn những sát thủ nổi tiếng khác. 『Ngân Nga』, 『Đường Sắt』, 『Thầy Cúng』, 『Trưởng Phòng Thứ Sáu』—」

Mikishima liệt kê một loạt cái tên. Chỉ nghe tên thôi thì hoàn toàn không tưởng tượng được đó là loại người nào. Đường Sắt, chắc là kẻ chuyên ra tay trên tàu điện. Có khi bình thường hắn làm nhân viên soát vé cũng nên.

「Chắc chắn đơn hàng cũng đã may mắn lọt vào tay 『Lucky』 rồi.」

『Lucky』.

Đó là tên của một sát thủ.

「Nếu gặp Lucky thì lo mà chạy đi. À không, đụng phải đứa nào thì cũng nên chạy cả thôi, nhưng tên này...」

Hắn ta dường như đặc biệt hơn cả.

Hắn đòi phí ủy thác cao ngất ngưởng, nhưng tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ là 100%. Nghe đâu có giai thoại rằng hắn đã ám sát thành công một nhà tài phiệt chỉ trong ba ngày kể từ khi nhận đơn, dù ông ta đã cảm thấy nguy hiểm và thuê cả cựu mật vụ Mỹ làm vệ sĩ.

Bị 『Lucky』 nhắm đến là tận số.

Đó là quan điểm chung trong cái giới sử dụng sát thủ này.

Tôi tưởng tượng ra hình ảnh một gã đàn ông như quân nhân trở về từ chiến trường.

Những kẻ như thế đang nhắm vào Kazamachi.

「Nhóc định làm thế nào?」

Trước câu hỏi của Mikishima, tôi trả lời những gì mình đang tính toán.

「Tôi định sẽ giấu Kazamachi ở đâu đó cho đến ngày ra tòa.」

Vì tôi đang bị năng lực của Kazamachi ngụy trang thành một con chó, nên những kẻ muốn thủ tiêu Kazamachi không nhận thức được sự tồn tại của tôi. Nói cách khác, trong tình huống này, tôi trở thành một biến số không thể dự đoán đối với phe địch.

Nếu một kẻ như tôi hợp lực với Kazamachi, biết đâu có thể lật ngược thế cờ.

Nhưng rồi, tôi chợt nghĩ đến một khả năng.

「Chú Mikishima này, chuyện tôi đang định bảo vệ Kazamachi, chú sẽ không nói với ai đâu nhỉ?」

Câu trả lời của Mikishima cho câu hỏi đó của tôi đã nói lên tất cả sự nghiêm trọng của vấn đề.

「Đừng tin bất cứ ai. Kể cả ta.」

 Quá trưa, tôi cùng Kazamachi đi dạo trên con đê.

Nhưng nói chính xác thì đây chẳng phải đi dạo.

Bởi lẽ chúng tôi không còn ý định quay trở lại căn dinh thự đó nữa.

Kazamachi không nói lời nào, nhưng nhìn sườn mặt trầm lặng của em, tôi cảm nhận được quyết tâm trốn chạy cho đến ngày ra tòa.

Sau khi bị nã súng phóng lựu, rất nhiều cảnh sát đã lập tức ập đến.

Ông của em tuổi cao sức yếu, không thể trả lời rành rọt nên Kazamachi là người đứng ra nói chuyện.

Vì trời đã khuya, cảnh sát sắp xếp cho chúng tôi tá túc tại một khách sạn, đợi đến sáng sẽ tiến hành lấy lời khai.

「Để chú đưa các cháu đi bằng xe cảnh sát nhé.」

Vị thanh tra trung niên ân cần nói, nhưng Kazamachi lắc đầu.

「Cháu sẽ đi taxi cùng ông ạ.」

Làm sao mà ngồi lên xe cảnh sát được chứ. Bởi lẽ ở ghế lái chiếc xe tuần tra mà vị thanh tra kia chỉ tay vào, nữ cảnh sát đã nã súng phóng lựu lúc nãy đang ngồi lù lù ở đó. Trông ả như đang nhếch mép cười.

Chúng tôi cũng chẳng có ý định đến cái khách sạn mà cảnh sát sắp xếp.

Kazamachi đi ra bến taxi trước nhà ga, nhưng chỉ để mỗi ông mình lên ghế sau.

Em nói địa chỉ một thị trấn ở vùng quê cho tài xế rồi đưa tiền.

「Ở đó có họ hàng xa của cháu. Khi nào tới nơi bác bấm chuông giúp cháu nhé.」

Bác tài xế tỏ vẻ lo lắng khi thấy cô bé tiểu học như Kazamachi không đi cùng.

「Cháu gửi Pochitaro ở khách sạn thú cưng xong sẽ tới đó ngay ạ.」

Bác tài nhìn sang tôi, có vẻ đã hiểu và đồng ý.

Tất nhiên, Kazamachi chẳng định gửi tôi đi đâu cả, và cũng chẳng có ý định đến nhà họ hàng.

「Ở cạnh cháu nguy hiểm lắm ông ạ.」

「Hả? Thế còn anh?」

「Pochitaro, anh không muốn ở cùng em sao?」

Kazamachi rưng rưng nước mắt hỏi.

「Muốn chứ! Anh muốn ở bên Kazamachi mãi mãi!」

Tôi vừa sủa gâu gâu vừa chạy vòng quanh Kazamachi.

Ngay từ lúc này, tôi cũng đã hạ quyết tâm sẽ cùng em trốn chạy cho đến ngày xét xử.

「Pochitaro, em phải làm sao bây giờ?」

Đứng trước nhà ga lúc đêm khuya thanh vắng, Kazamachi hỏi.

「Trước mắt anh nghĩ là cần tiền.」

Còn một tuần nữa mới đến ngày ra tòa. Để trốn chạy trong suốt thời gian đó thì cần phải có tiền.

「Em có thẻ tín dụng...」

「Dùng cái đó thì lộ mất dấu vết của chúng ta ngay.」

Thế là quyết định không dùng thẻ ngân hàng hay thẻ tín dụng của Kazamachi, mà dùng tiền tiết kiệm của tôi. Tôi vào ATM của cửa hàng tiện lợi rút sạch tiền trong tài khoản của mình. Trong lúc đó Kazamachi đứng đợi bên ngoài.

Về mặt xã hội, tôi và Kazamachi chẳng có mối liên hệ nào. Dù có điều tra xung quanh Kazamachi thì tên tôi cũng sẽ không xuất hiện.

Vì vậy, chỉ cần để lại dấu vết của tôi thì Kazamachi có thể ẩn mình vào đó.

Tiện thể nói luôn, vì Kazamachi không tháo vòng cổ cho tôi, nên trong mắt nhân viên cửa hàng, cảnh tượng lúc đó giống như một con chó chạy vào rồi cứ hít hít ngửi ngửi quanh cây ATM vậy. Có vẻ cậu ta sợ chó nên cứ đứng từ xa nhìn với vẻ mặt hãi hùng. Golden Retriever là giống chó lớn nên chắc làm người ta sợ. Kể cũng tội nghiệp.

Số tiền rút được khoảng tám vạn yên. Đó là tiền lì xì tôi dành dụm được. Cộng với số tiền Kazamachi đang có thì trong tay chúng tôi có khoảng mười vạn.

「Điện thoại thì sao đây anh?」

「Dùng của anh đi?」

Nếu Kazamachi dùng điện thoại của mình thì có khả năng bị lộ vị trí qua GPS.

Tôi chắc vẫn chưa bị ai dòm ngó, nên dùng điện thoại của tôi cũng chẳng sao.

Sau khi tính toán đủ đường, đến lúc chúng tôi nhét những thứ không dùng đến như điện thoại và thẻ tín dụng của Kazamachi vào tủ đồ ở nhà ga thì trời cũng vừa sáng.

Tất nhiên, chúng tôi không có ý định đến đồn cảnh sát để lấy lời khai.

「Em muốn nói chuyện với Ayako-chan lần cuối.」

Nghe Kazamachi nói vậy, tôi cùng em đợi trên đường đến trường, và rồi cô bé đeo kính gọng bạc với dáng vẻ tri thức kia bước tới.

「Suzu-chan, cậu sao thế!?」

Ayako thốt lên khi nhìn thấy Kazamachi.

「Chẳng lẽ cậu định đi học lại à?」

Kazamachi lắc đầu quầy quậy.

「Nếu tớ đi học thì năng lực sẽ biến mất mất.」

「Hả? Thế á? Năng lực của Suzu-chan là kiểu đó hả... Hèn gì cậu không đi học...」

Có vẻ như Ayako cũng biết về năng lực của Kazamachi. Thế nên, cô bé cứ nhìn tôi chằm chằm rồi nói:

「Đừng bảo là Pochitaro này cũng không phải hàng thật nhé?」

「Ừ. Là người giúp đỡ tớ đấy.」

「Ra là vậy... Thế mà tớ cứ xoa đầu vô tư không biết gì... Chắc tớ không nên biết người bên trong là ai đâu nhỉ?」

「Ừ. Không biết thì tốt hơn. Cậu cứ đinh ninh bên trong là một bé gái dễ thương trạc tuổi tớ là được.」

「Tớ lỡ sờ mó lung tung nhiều quá rồi mà. Cứ nghĩ mình vừa sờ một bé gái dễ thương thì sẽ hạnh phúc hơn nhỉ.」

Cái lũ này, quá đáng thế!

「Tớ đi đây.」

Kazamachi nói.

「Tớ sẽ đi trốn một thời gian. Điện thoại tớ để lại rồi nên không liên lạc được đâu.」

「Nè Suzu-chan, tớ nghĩ cậu nên dừng lại đi thì hơn. Chuyện phiên tòa ấy...」

Ayako nói với vẻ dè dặt. Có vẻ cô bé cũng biết tình hình.

「Để Suzu-chan gặp nguy hiểm thế này, tớ thấy không ổn chút nào.」

Nhưng Kazamachi lắc đầu.

「Tớ không sao đâu mà.」

「Suzu-chan, cậu đúng là cứng đầu thật đấy.」

Ayako từ bỏ việc thuyết phục Kazamachi, quay sang nói với tôi.

「Bảo vệ Suzu-chan giúp em nhé, Pochitaro Đệ Nhị.」

Tôi sủa lên một tiếng 「Gâu!」.

Cuối cùng, Ayako quay lại nhìn Kazamachi lần nữa.

「Nếu thấy nguy hiểm quá thì cậu có thể dừng lại bất cứ lúc nào nhé.」

「Ừ. Vậy nhé, bai bai.」

Nói rồi, Kazamachi kéo dây dắt tôi đi.

Ayako cứ đứng đó nhìn theo chúng tôi mãi cho đến khi khuất bóng.

「Em thân với Ayako-chan thật đấy nhỉ.」

Kazamachi đáp lại:

「Bạn bè mà lị.」

Sau đó, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị nghiêm túc cho cuộc trốn chạy. Việc đầu tiên cần làm là cải trang cho Kazamachi.

「Hay là cắt tóc đi?」

Tôi đề xuất.

「Cắt thật ngắn rồi giả trai ấy. Nếu trông giống con trai thì sẽ không ai nhận ra đâu.」

Có lẽ vừa tưởng tượng ra bộ dạng đó của mình, mắt Kazamachi bắt đầu ngập nước.

「Anh biết rồi, tóc thì thôi, cứ để nguyên tóc thế đi!」

Tôi cuống cuồng rút lại đề xuất.

「Phải rồi ha... con gái thì mái tóc quan trọng lắm mà...」

Kết cục là, vừa mở cửa một cái là chúng tôi lao ngay vào siêu thị lớn mua một chiếc mũ nồi to bự.

Nó che được đến tận mắt nên tôi nghĩ thế là ổn rồi. Tuy nhiên, dù đã nhờ cắt mác ngay tại chỗ, Kazamachi vẫn không chịu đội. Có vẻ em ấy cũng không thích mũ nón cho lắm.

Rồi Kazamachi dừng chân lại ở quầy bán cặp sách Randoseru. Chiếc cặp yêu thích của em đã cháy rụi cùng căn phòng sau cú nã súng phóng lựu rồi. Em ấy cần một cái cặp. Nhưng mà—

「Randoseru đắt thế này cơ à...」

Vốn liếng của chúng tôi có khoảng mười vạn, mà một cái Randoseru đã hơn năm vạn rồi.

「Hay mình mua cặp bình thường thôi? Anh sẽ chọn cái nào thật sành điệu cho.」

Kazamachi lại rưng rưng nước mắt.

「Được rồi! Mua Randoseru! Tiền nong để anh lo hết!」

Chúng tôi đã mua chiếc cặp Randoseru có gắn cánh thiên thần mà Kazamachi cực kỳ yêu thích. Tôi đúng là ông anh chiều em quá đà mà.

Thế là sau khi mua bàn chải và quần áo, tống hết vào chiếc cặp Randoseru, hoàn tất chuẩn bị bỏ trốn, chúng tôi đang rảo bước trên con đê dọc bờ sông.

Lý do tại sao lại chọn đi trên đê ấy à? Chuyện là, sau khi rời khỏi siêu thị lớn và đi ngang qua một tòa nhà đang xây dựng, giàn giáo bằng sắt lắp bên ngoài bức tường bỗng nhiên đổ sập xuống ngay chỗ Kazamachi. Dù chỉ trong gang tấc là không trúng người, nhưng cũng đủ để khiến người ta lạnh toát sống lưng vì cảm thấy tính mạng bị đe dọa. Ngước mắt nhìn lên thì thấy công trình vẫn chưa khởi công, chỉ có tấm bạt che chắn đang phấp phới trong gió. Sự việc vừa rồi quá đủ để gợi lại câu chuyện về tên sát thủ mang biệt danh “Bà Nội Trợ Rơi Đồ”.

Trong phố xá đông người qua lại có khi lại nguy hiểm. Bởi lẽ, sát thủ có trà trộn vào đám đông thì cũng chẳng ai hay.

Nghĩ vậy nên tôi mới chọn con đường đê có tầm nhìn thoáng đãng này. Và cứ thế đi mãi, chúng tôi đã đến bên dưới cây cầu sắt quen thuộc. Một nơi ẩn náu quá đỗi lý tưởng.

「Kazamachi không thể biến thành chó được sao?」

Tôi ngồi bó gối và hỏi.

Kazamachi đã đeo vòng cổ cho tôi để biến tôi thành chó, và khoác chiếc cặp Randoseru lên gối ôm để biến cái gối ấy thành Kazamachi. Chính xác hơn thì không phải là biến hình, mà là ngụy trang để trông giống như vậy, nhưng tôi đã nghĩ nếu bản thân Kazamachi cũng ngụy trang thành thứ gì đó thì sẽ dễ lẩn trốn hơn. Tuy nhiên──

「Năng lực của em, không thể dùng lên chính mình được.」

Có vẻ như em ấy không thể tự ngụy trang cho bản thân.

「Ra là vậy~. Mà, năng lực thay thế kiểu này cũng có mấy chỗ bất tiện nhỉ~」

Để Kazamachi không bị trầm xuống, tôi cố gắng nói bằng giọng tươi tỉnh nhất có thể. Trong tình cảnh này, người chịu áp lực lớn nhất chính là Kazamachi.

Và tôi nảy ra một ý tưởng đơn giản nhất để giúp em ấy.

「Này Kazamachi, hay là em đừng ra làm chứng nữa?」

Đó cũng là điều mà cô bạn Ayako đã ám chỉ qua câu nói khuyên em đừng làm những chuyện nguy hiểm.

「Vì có những kẻ sẽ gặp rắc rối nếu Kazamachi đứng ra làm chứng trước tòa nên em mới bị nhắm đến. Nếu em không làm chứng nữa, biết đâu chúng sẽ buông tha cho em.」

Thế nhưng, Kazamachi lắc đầu.

「Em tuyệt đối sẽ làm chứng.」

Tôi nhìn quanh quất rồi hỏi:

「Chuyện đó có liên quan đến việc nơi này phảng phất mùi máu không?」

Kazamachi gật đầu.

「Bạn em đã bị giết. Ngay dưới chân cầu này, là anh Shinji. Ba mươi tuổi, nhân viên văn phòng.」

Hóa ra người chứng kiến cuộc mật đàm tại bệnh viện Yomizaka không chỉ có mỗi mình Kazamachi.

「Lúc nằm viện, thấy em có vẻ buồn chán nên mọi người đã bắt chuyện với em.」

Ở bệnh viện, người ta lại dễ kết bạn đến bất ngờ. Có thể là người cùng phòng bệnh, hay là những gương mặt quen thuộc thường gặp ở căng tin, từ đó mà trở nên thân thiết.

Khi Kazamachi nhập viện vì bệnh hen suyễn, thấy một cô bé nhỏ nhắn phải chịu đau đớn, những người xung quanh vì thương cảm mà đã ân cần chăm sóc, tìm cách làm em vui.

Anh nhân viên văn phòng Shinji, cậu học sinh cấp ba Atsuya, chị sinh viên đại học Miki.

Bản thân họ cũng đang nằm viện, nhưng vẫn chọc cho Kazamachi cười, cùng em ăn bánh kẹo và động viên em.

Chẳng mấy chốc, bốn người trở thành bạn bè, thường xuyên cùng nhau chơi đùa trong phòng sinh hoạt chung.

Một ngày nọ, cả nhóm bốn người rủ nhau chơi trò thám hiểm bệnh viện về đêm. Bệnh viện ban đêm thì chẳng bao giờ thiếu mấy chuyện ma quái. Đó là một chuyến phiêu lưu, một trò thử thách lòng can đảm nho nhỏ.

Bốn người vừa đi vừa run, rón rén bước đi trong bệnh viện về đêm. Giật mình thon thót trước tiếng động nhỏ, sợ hãi bóng tối nơi cuối hành lang. Nghe nói lúc đó Kazamachi đã bám chặt lấy chị sinh viên Miki.

Và rồi, họ đã nhìn thấy.

Qua khe cửa khép hờ, bóng dáng những kẻ liên quan đang bàn tán sự thật về loại thuốc mới.

「Vậy ra nhân chứng trước tòa gồm bốn người à.」

「Ban đầu anh Shinji dự định sẽ đứng ra làm chứng.」

Vì là người lớn tuổi nhất, anh ấy nói mình sẽ đứng lên bục nhân chứng. Và rồi, trên đường đi làm về, anh ấy đã bị đâm chết ngay dưới chân cầu này.

Người tiếp theo nói sẽ làm chứng là cậu học sinh cấp ba Atsuya, bị siết cổ chết tại khu bowling bỏ hoang. Tiếp nữa là chị sinh viên Miki, bị đẩy ngã từ bãi đỗ xe nhiều tầng.

Chị Miki tuy giữ được mạng sống nhưng nghe đâu vẫn đang trong tình trạng hôn mê sâu.

「Thế nên, người cuối cùng còn lại là Kazamachi nhỉ.」

Lộ trình đi dạo của Kazamachi lúc nào cũng là gầm cầu, khu bowling bỏ hoang và bãi đỗ xe nhiều tầng.

Chắc hẳn em ấy đang gặm nhấm nỗi uất ức thay cho những người bạn của mình.

「Mọi người đều đối xử rất tốt với em. Em rất yêu quý mọi người.」

Mắt Kazamachi lại ngập nước.

Nhưng giờ đây, trong ánh mắt ấy còn pha lẫn sự cam chịu và cay đắng. Chắc chắn trong lòng cô bé đang tràn ngập những ký ức ấm áp với những người đã nâng đỡ mình trong những ngày nằm viện.

「Em tuyệt đối sẽ đứng ra làm chứng trước tòa.」

Kazamachi chỉ là một học sinh tiểu học bình thường, thích những thứ dễ thương và chắc chắn là một cô bé hay khóc nhè.

Nhưng vì nghĩ đến bạn bè, em ấy đang cố gắng đương đầu với tình cảnh này.

「Anh hiểu rồi.」

Tôi nói.

「Vậy thì, trước mắt chúng ta đi gặp kiểm sát viên Morita nhé~」

Không phải tất cả mọi thứ xung quanh đều là kẻ thù của Kazamachi.

Trong vụ án Tân dược Yamane, vẫn có những thế lực đang nỗ lực thực thi công lý. Ví dụ như Viện kiểm sát, nơi đang truy tố các bên liên quan và muốn dùng lời khai của Kazamachi để vạch trần kẻ chủ mưu.

Ngay sau khi dinh thự bị nã súng phóng lựu, điện thoại của Kazamachi đã nhận được liên lạc từ kiểm sát viên Morita. Morita là một người đàn ông trung niên, trưởng nhóm kiểm sát phụ trách vụ án Tân dược Yamane. Lúc liên lạc, ông ta đang ở Tokyo. Vì phiên tòa sẽ diễn ra tại Tokyo.

Trong cuộc gọi, kiểm sát viên Morita đã nói:

『Chú cứ nghĩ có cảnh sát bảo vệ thì sẽ ổn, nào ngờ...』

Kazamachi đã không nói chuyện nữ cảnh sát bắn súng phóng lựu.

『Ngay khi tàu Shinkansen chạy lại, chú sẽ đến đó ngay. Bên Viện kiểm sát sẽ thử xem có thể bảo vệ cháu được không.』

Thành phố Yomizaka là một đô thị vệ tinh ở địa phương. Muốn đi Tokyo thì phải mất ba mươi phút đi tàu điện để ra ga trung tâm, từ đó đi Shinkansen mất thêm hai tiếng rưỡi nữa.

Morita sẽ đi từ Tokyo theo lộ trình ngược lại để đến đây.

『Chắc phải quá trưa chú mới tới nơi. Nếu được thì cháu hãy đến khách sạn ở nhà ga nhé──』

Địa điểm hẹn gặp mà Morita chỉ định là sảnh chờ của khách sạn nối liền với ga trung tâm nơi tàu Shinkansen dừng. Kazamachi đã đồng ý. Kazamachi là một cô bé có chút "người lớn", đã quen với việc lui tới sảnh chờ khách sạn.

「Gặp được kiểm sát viên Morita, biết đâu chú ấy sẽ giấu chúng ta ở đâu đó, hoặc chuẩn bị phương án an toàn để đưa em đến tòa án ở Tokyo.」

Tôi nói.

Tuy nhiên, khuôn mặt Kazamachi vẫn chưa hết lo âu.

「Chú Morita, liệu có thật sự là phe mình không anh?」

Điều Kazamachi lo lắng hoàn toàn có cơ sở. Về mặt tổ chức, Viện kiểm sát đang truy tố vụ án Tân dược Yamane. Tuy nhiên, Viện kiểm sát cũng là một tập thể. Trong đó có thế lực muốn lôi kẻ chủ mưu vụ án ra ánh sáng, nhưng cũng chẳng lạ gì nếu tồn tại thế lực ngược lại.

「Anh nghĩ cứ đi gặp thử xem sao. Nếu anh ta là kẻ địch thì chắc cũng sẽ chủ quan khi thấy đối tượng chỉ là một đứa học sinh tiểu học và một con chó thôi.」

「Làm sao mình đến khách sạn được ạ?」

「Vấn đề là ở chỗ đó đấy.」

Để đến chỗ hẹn với kiểm sát viên Morita, chúng tôi phải ngồi tàu điện ba mươi phút, mà muốn ra ga tàu thì phải băng qua khu dân cư. Lúc đó, vừa sợ gặp phải "Bà Nội Trợ Rơi Đồ", mà khi lên tàu điện thì lại lo nơm nớp về gã sát thủ tên "Đường Sắt" mà Mikishima đã nhắc đến.

「Hay là đi nhờ xe nhỉ?」

「Không được lên xe của người lạ đâu anh.」

「Kazamachi cảnh giác gớm nhỉ~」

Ngay lúc chúng tôi đang trò chuyện như thế.

Bất chợt ngẩng mặt lên, tôi thấy một gã thanh niên trẻ tuổi đang đứng sừng sững trước mặt hai đứa. Tôi hoàn toàn không cảm nhận được chút khí tức nào.

Hắn đã đến gần sát thế này mà tôi không hề nghe thấy tiếng bước chân.

Một gã đẹp mã, dáng người cao ráo, khuôn mặt như người mẫu. Khí chất có chút thoát tục nhưng trông có vẻ là người tốt. Đôi mắt đen láy, ánh nhìn có vẻ thật thà.

Tuy nhiên──

「Cẩn thận! Tên này, có mùi máu!」

Tôi bật dậy, hét lên với Kazamachi.

「Hả...」

Kazamachi dường như bị tê liệt suy nghĩ trước sự việc quá đỗi bất ngờ.

「Là... là sát thủ...」

Em ấy lẩm bẩm, rồi cứ thế ngồi chết trân không nhúc nhích nổi.

「Quả nhiên là nhận ra à~」

Gã đàn ông nở nụ cười thân thiện.

「Mà, tôi nổi tiếng quá mà lị~」

Nói đoạn, gã chìa tay về phía Kazamachi. Hắn định bắt tay. Nhưng Kazamachi vì quá sợ hãi nên không thể cử động. Gã đàn ông thấy bàn tay đưa ra bơ vơ không ai nắm, bèn làm vẻ mặt ngượng ngùng rồi rụt tay về.

「Kể cũng phải, căng thẳng là đúng thôi. Ai cũng vậy cả. Cứ biết tôi là 'Lucky' là y như rằng thủ thế phòng bị ngay. Tự mình khen mình thì nghe hơi kỳ nhưng mà...」

Lucky.

Tên sát thủ với tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ 100%, kẻ có thể ám sát mục tiêu dễ như trở bàn tay ngay cả khi đối phương được bảo vệ bởi vệ sĩ xuất thân từ mật vụ.

Mikishima đã dặn, gặp hắn thì chỉ có nước chạy ngay.

Nhưng tình thế này thì chạy kiểu gì được.

「Này, tránh xa Kazamachi ra!」

Tôi đứng chắn giữa gã đàn ông tự xưng là Lucky và Kazamachi.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc tiếp theo.

「Nuôi chó hả? Dễ thương ghê~」

Gã xoa đầu tôi, rồi di chuyển uyển chuyển như một con mèo, lách qua người tôi và ngồi xuống ngay bên cạnh Kazamachi. Động tác mượt mà như nước chảy, không tài nào cản được.

Từ việc hắn đến gần mà tôi không cảm nhận được khí tức, cho đến việc lúc nãy di chuyển cũng không phát ra tiếng động, tôi tin chắc hắn đúng là sát thủ thật.

Bị một kẻ như thế bất thình lình ngồi ngay bên cạnh, khuôn mặt Kazamachi đông cứng lại. Thế nhưng──

「Đừng làm cái mặt đáng sợ thế chứ.」

Gã nói.

「Tiền thưởng tôi nhường cho đằng ấy cũng được mà.」

Gã dịu dàng bắt chuyện với Kazamachi.

「Mà công nhận người ủy thác cũng làm quá thật. Treo thưởng ba trăm triệu yên rồi thông báo cho toàn thể sát thủ. Làm thế thì đám sát thủ lại chẳng tranh giành nhau sứt đầu mẻ trán ấy chứ.」

Tại sao tên này lại nói chuyện đó với Kazamachi?

Có gì đó sai sai.

「Chắc là chẳng nghĩ ngợi gì đâu. Muốn thuê thì thuê mỗi mình tôi là đủ rồi mà lại.」

Câu chuyện cứ trật nhịp kiểu gì ấy. Nhưng lý do thì tôi đã hiểu ra ngay sau đó.

Gã quay sang nói với Kazamachi:

「Đằng ấy là cái người đó đúng không? Là 'Smile' chứ gì? Cũng nổi tiếng phết đấy. Cái kiểu sát thủ mà nhìn chẳng giống sát thủ tí nào ấy. Hóa ra là học sinh tiểu học à. Thảo nào đối phương lại lơ là cảnh giác. Có khuôn mặt dễ thương thế này cơ mà.」

Gã đàn ông này, hình như đang nghĩ Kazamachi là đồng nghiệp sát thủ giống mình.

Kazamachi dường như cũng nhận ra điều đó, đôi mắt mở to kinh ngạc.

Hiếm khi thấy em ấy biểu lộ cảm xúc phong phú thế này, cái này gọi là mặt chữ O mồm chữ A đây mà.

「Kazamachi!」

Tôi gọi, Kazamachi hiểu ý, gật đầu cái rụp. Rồi với vẻ rụt rè sợ sệt, em ấy bắt chuyện với gã đàn ông.

「Anh Lucky... không biết mặt mục tiêu cần giết?」

「Cần gì mấy cái đó chứ.」

Gã nói giọng tưng tửng.

「Là học sinh tiểu học tên Kazamachi đúng không? Nghe tên là biết rồi. Chắc chắn là một thằng nhóc chạy nhanh như gió. Và hẳn là có một thằng bạn thân thuộc hệ sức mạnh đi cùng. Kiểu như tên Iwata gì đó chẳng hạn.」

Tôi thầm nghĩ.

Cái tên sát thủ này, đích thị là một thằng ngốc. Và tôi cũng nảy ra cách để qua mặt hắn lúc này.

「Kazamachi!」

『Gì cơ?』

Kazamachi nhìn tôi với vẻ mặt như muốn hỏi vậy.

「Diễn đi! Giả vờ làm sát thủ đi!」

Nghe cái ý tưởng "tuyệt chiêu" của tôi, Kazamachi lộ rõ vẻ mặt bất an kiểu 『Làm sao mà em làm được chứ~!』. Nhưng muốn sống sót qua kiếp nạn này thì chỉ còn cách đó thôi.

Mục tiêu của chúng tôi không phải là đánh bại tên sát thủ. Mà là một tuần sau, phải đứng ra làm chứng tại phiên tòa ở Tokyo. Vì thế, chỉ cần giả làm sát thủ để qua mặt Lucky rồi chuồn êm là được.

Tôi nói như để khích lệ Kazamachi:

「Tin anh đi! Vụ Biến cố tháng Tám anh cũng 'diễn sâu' theo cái kiểu này mà qua trót lọt đấy!」

Kazamachi dường như hối hận vì đã biến tôi thành chó Pochitaro hay sao mà làm cái mặt chua loét như vừa nuốt phải chanh.

Lucky là một gã đàn ông có phong thái nhẹ nhàng, trông có vẻ rất hiền lành. Hắn mặc áo hoodie, quần denim, chân đi đôi giày bóng rổ. Trông bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Và rồi, hắn nói về chuyện giết chóc một cách cũng rất bình thường.

「Cái bọn 'Bà nội trợ thả rơi' ấy mà, không phải chỉ có một người đâu.」

Lucky kể lể.

「Đó là mạng lưới của những bà nội trợ thừa tiền rỗi việc. Hễ có đơn hàng giết người, tin nhắn sẽ được gửi đến toàn bộ các bà nội trợ trong hệ thống trên cả nước. Trong số đó, bà nào ở gần mục tiêu nhất sẽ thực hiện việc 'thả rơi'. Có thể là chậu cây, cũng có thể là giàn giáo ở công trường xây dựng, tùy vào 'cá tính' của mỗi người.」

Điểm hay của mấy mụ đó là... hắn tiếp lời.

「Bọn họ làm cho vui, để giết thời gian. Như một trò chơi ấy. Thế nên chẳng có gì phải vội vàng cả. Mà vì không vội nên lại càng dễ thành công. Hơn nữa, vì là một mạng lưới nên dù một người có 'tạch' thì tổ chức vẫn tồn tại. Đó chính là mánh khóe giúp đám 'Bà nội trợ thả rơi' tồn tại lâu trong cái ngành này. Dù nghe đâu dạo gần đây việc tuyển mấy mụ biết giữ mồm giữ miệng cũng hơi khó khăn.」

Lucky thao thao bất tuyệt về Hội Bà Nội Trợ Thả Rơi cứ như đang kể về tuyển thủ bóng chày chuyên nghiệp mà hắn hâm mộ vậy.

「Cơ mà, xem ra lần này mấy bà nội trợ đó cũng đang chật vật lắm. Nghe đồn cái tên Kazamachi đó lúc nào cũng dắt theo chó, và con chó đó cứ như hộ vệ, lôi Kazamachi tránh xa khỏi mấy điểm thả rơi. Chó mà lị. Chắc mũi thính lắm.」

Chắc là Pochi-taro "bản gốc" đã làm thế đấy.

Tôi vừa nghĩ thầm trong bụng thì Lucky bỗng nhìn chằm chằm vào tôi và Kazamachi.

「Nhắc mới nhớ, cô cũng dắt theo chó nhỉ...」

Nghe hắn nói, mặt Kazamachi cắt không còn giọt máu.

「Mang tiếng là 'Smile' mà lại chẳng cười gì cả... Cô có đúng là Smile không đấy?」

Tôi vớ lấy hòn đá tảng ngay gần đó. Tôi chẳng nghĩ thứ này có thể làm gì được một sát thủ hàng đầu, nhưng cứ đà này thì Kazamachi sẽ gặp nguy hiểm. Trong mắt hắn, tôi chỉ là con chó, phải làm gì đó mới được──.

Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ vậy.

「Tôi không cười.」

Kazamachi nói, ánh mắt sắc lẹm.

「Chính vì không cười nên mới là 'Smile'.」

Lucky nghe vậy liền im bặt. Và giây tiếp theo, mắt hắn sáng rực lên.

「Ngầu vãi chưởng~!!」

Hắn nắm lấy vai Kazamachi mà lắc lấy lắc để.

「Không cười nên ngược lại mới là Smile, nghe ngầu bá cháy bọ chét luôn! Biết thế tôi cũng chọn cái tên kiểu đấy cho rồi~!」

Cái thiết lập nhân vật nghe cứ như trong manga ấy thế mà Lucky lại có vẻ rất tâm đắc.

「Kazamachi hóa ra ứng biến cũng tốt phết nhỉ.」

Tôi thì thầm, còn Kazamachi thì đỏ bừng mặt vì xấu hổ.

Chẳng biết là tốt hay xấu, nhưng dường như nhờ thế mà Kazamachi đã hòa nhập được với Lucky.

「Có một nhân viên văn phòng là nhân chứng đã chết ở đây. Là anh làm hả?」

「Tôi á? Không phải, không phải.」

Lucky bảo hắn mới dính líu đến vụ này từ hôm nay thôi.

「Tôi vừa đi làm việc ở Hokkaido về. Cái vụ Hội nghị Thượng đỉnh ấy hả? Mấy gã người nước ngoài mặt mũi cứ na ná nhau, khó nhận biết chết đi được.」

「Tôi... không rành về Ai Cập lắm...」

Kazamachi hỡi, Summit (Thượng đỉnh) không phải là Pyramid (Kim tự tháp) đâu, tôi thầm "khịa" trong bụng. Chỉ là nghe na ná nhau thôi, chứ Hội nghị Thượng đỉnh là nơi mấy ông to bà lớn trên thế giới tụ họp mà.

Và cái gã Lucky này, hắn nói về việc "đi làm" ở Hội nghị Thượng đỉnh nhẹ bẫng như không, thật đáng sợ.

「Hokkaido xa lắc lơ nhỉ~. Thế Smile đi làm xa nhất là ở đâu?」

「T... Tôi ấy hả...」

Kazamachi ngẫm nghĩ một chút rồi đáp.

「Nga.」

「Sát thủ quốc tế cơ đấy! Vụ đó thế nào!?」

「Vì nút bấm hạt nhân suýt bị kích hoạt... nên tôi đã 'xử' Tổng thống.」

「Đỉnh vãi~!!」

Kazamachi này, cái đó không phải sát thủ nữa rồi. Là điệp viên hay mấy cái vai kiểu thế rồi.

「Tôi thực sự nể cô đấy. Gọi cô là sư phụ được không?」

「Được thôi.」

Kazamachi à, bốc phét với dân trong nghề thì hơi quá đà rồi đấy.

Tôi toát cả mồ hôi hột, nhưng cuộc đối thoại giữa Kazamachi - đang nhập vai sát thủ - và Lucky vẫn cứ tiếp diễn.

「Vậy người giết gã nhân viên văn phòng ở đây không phải là Lucky à.」

「Chắc là gã ‘Điện Ảnh' đấy.」

Gã Điện Ảnh, hình như cũng là tên một sát thủ.

「Hắn chuyên quay lại cảnh giết người bằng máy quay. Bệnh hoạn vãi ra.」

Nhưng có vẻ lần này hắn đã nương tay, Lucky nói.

「Nghe đâu gã nhân viên và thằng học sinh cấp ba thì bị giết gọn gàng, nhưng con bé sinh viên đại học thì vẫn còn sống.」

Là chị Miki, cô sinh viên đại học.

「Chà, nghe bảo đang hôn mê nên chắc thế cũng được rồi. Miễn là không ra tòa làm chứng được là được chứ gì.」

「Chị Miki... À nhầm, nếu cô sinh viên đó tỉnh lại thì sao?」

「Thì bị giết ngay chứ sao. Nghe nói người ta đã cài cắm 'Thiên Thần' vào phòng bệnh chỉ để lo vụ đó rồi.」

Thiên Thần lại là một sát thủ khác, đang đóng giả làm y tá. Sát thủ ở khắp mọi nơi.

「Rồi để giết nốt đứa còn sót lại là thằng nhóc tiểu học tên Kazamachi, tôi cũng bị lôi vào vụ này đây.」

「Gã Điện Ảnh là người thế nào?」

「Tôi chưa gặp bao giờ. Mà, sát thủ với nhau mấy khi gặp mặt đâu. Toàn nghe đồn thôi.」

「Làm sao để gặp hắn?」

「Để xem nào. Lần này nhờ ơn gã khách hàng làm loạn lên mà sát thủ tụ họp đông vui lắm. Nếu thằng nhóc Kazamachi đó cứ tiếp tục chạy trốn, và bọn tôi cứ tiếp tục đuổi theo, biết đâu sẽ đụng mặt nhau ở đâu đó cũng nên.」

Đến đây, tôi lên tiếng nhắc nhở Kazamachi: 「Này.」

「Đừng bảo là em đang tính báo thù cho bạn đấy nhé.」

「Im đi Pochi-taro.」

Kazamachi vỗ mạnh vào mông tôi.

「Hai chủ tớ thân nhau ghê ha.」

Lucky vừa cười vừa xoa đầu tôi. Trong mắt hắn, chắc cảnh này giống như tôi đang sủa gâu gâu còn Kazamachi thì vỗ mông để dạy dỗ thú cưng vậy.

「Tôi cũng thích chó lắm. Tên Lucky nghe giống tên chó mà nhỉ? Ngoan~ lắm ngoan lắm ngoan lắm.」

Ngay lúc hắn đang làm vậy. Đột nhiên, Lucky đứng phắt dậy.

Khoảnh khắc tiếp theo, Kazamachi mở to mắt kinh hoàng.

Bởi vì trên tay Lucky đã lăm lăm một con dao. Không phải dao bình thường. Một con dao cong ngược vào trong một cách bất tự nhiên, thứ được gọi là dao Kukri, một loại dao của vùng Đông Nam Á.

「Nghe cái tên Kazamachi là tao biết ngay mà. Chắc chắn là kiểu người rất trân trọng bạn bè. Thế nên tao đoán kiểu gì nó cũng mò tới đây. Lúc tao đến thám thính, thấy có hoa được đặt ở đó. Không phải hoa mua ngoài tiệm. Mà là một bó hoa nhỏ được hái từ hoa dại ven đường.」

Nhìn thấy thứ đó, Lucky đã mai phục ở nơi này.

「Hẳn là một đứa có tinh thần công lý. Không chỉ đến đặt hoa cho bạn. Nó chắc chắn sẽ quay lại nhiều lần để tìm manh mối hòng tóm cổ kẻ thủ ác. Và đúng y như tao dự đoán.」

Từ người Lucky tỏa ra một luồng sát khí sắc bén. Khác hẳn với bầu không khí khi nãy, nó mạnh mẽ và nồng nặc mùi bạo lực.

Nhưng luồng sát khí đó, rốt cuộc lại không hướng về phía Kazamachi.

「Với lại, nhắc đến cái tên Kazamachi là tao liên tưởng ngay đến mấy đứa chạy nhanh. Kiểu chạy lượt cuối trong mấy cuộc thi chạy tiếp sức, được bọn con gái hò reo cổ vũ, nói chung là 'hot boy'. Vừa sát gái lại vừa chơi bóng đá.」

Hướng nhìn của Lucky là──.

Daichi Shunta.

Cậu ta đang đi bộ từ phía bãi bồi ven sông xuống gầm cầu sắt này.

Cậu bé vẫn thường mang tài liệu học tập đến cho Kazamachi mỗi khi tan học. Trông dáng vẻ có vẻ nhanh nhẹn, và hôm nay trên tay cậu ta cũng cầm theo cái túi đựng giày đinh đá bóng.

「Tao đúng là Lucky (may mắn) thật mà. Cái thằng tao đang hình dung trong đầu nó tự dẫn xác đến luôn.」

Nói rồi, hắn vừa xoay xoay con dao Kukri trên tay như đang nghịch, vừa bước về phía Daichi.

Tôi không thể trơ mắt nhìn người khác bị giết nhầm như thế được.

「Này, dừng lại!」

Tôi lao vào lưng Lucky, định khóa tay hắn lại.

Thế nhưng, chưa kịp chạm vào người Lucky, tầm nhìn của tôi đã đảo lộn tùng phèo. Tôi chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Không có va chạm mạnh, cũng chẳng thấy đau. Chỉ là khi nhận ra thì tôi đã nằm lăn lóc dưới đất rồi.

「Ngoan~ lắm ngoan lắm ngoan lắm.」

Lucky xoa bụng tôi.

「Tí nữa tao sẽ chơi với mày sau nhé~.」

Một thằng bạn từng chơi bóng chày đã nói với tôi. Hồi tốt nghiệp cấp hai, nó viết trong lưu bút ước mơ là trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, nhưng sau khi đi thi đấu giải toàn quốc về, nó bảo sẽ không nhắm tới chuyên nghiệp nữa. Nó bảo nó cảm nhận được một bức tường tuyệt đối. Không cần phải thi đấu, chỉ cần nhìn lúc tập luyện là thấy. Những cú bứt tốc như có lò xo gắn ở chân, những quả bóng ném nhẹ hều lúc khởi động mà cứ vun vút lao đi.

Bị Lucky quật ngã, tôi cũng cảm nhận được cái loại "bức tường" đó. Khác biệt ngay từ trong gốc rễ. Một bức tường tuyệt đối không thể vượt qua. Sự khác biệt giữa kẻ mạnh và kẻ yếu về mặt sinh học.

「Giờ thì giải quyết công việc nhanh gọn lẹ nào~.」

Lucky thả lỏng người, lững thững bước về phía Daichi.

「Người đó, không phải đâu──」

Kazamachi hai tay ôm chặt cặp sách, định đuổi theo Lucky. Con bé định dùng cặp sách phang hắn, giống như lúc gặp tôi lần đầu.

Nhưng tôi đã nắm lấy tay con bé và ngăn lại.

「Dừng lại đi.」

Kazamachi làm sao mà đấu lại hắn được. Với lại──.

「Có gì đó lạ lắm.」

Daichi đối mặt với Lucky, kẻ đang lăm lăm con dao trên tay, mà chẳng hề nao núng chút nào. Không những thế, cậu ta còn cười.

「Gyahaha.」

Một điệu cười thô bỉ đến mức không thể tưởng tượng nổi nó lại phát ra từ cậu bé vẫn hay ngượng ngùng bắt chuyện với Kazamachi mọi ngày.

Rồi cậu ta rút ra một khối kim loại sáng loáng ánh bạc từ trong túi đựng giày.

Là một khẩu súng ngắn.

Cậu ta chĩa súng về phía Lucky chỉ bằng một tay phải. Và trong khoảnh khắc tiếp theo, ngón tay cậu ta siết cò không chút do dự.

Đoàng, tiếng súng vang lên, nhưng Lucky đã dùng đôi chân dài của mình đá văng tay phải của Daichi lên cao. Nương theo đà chuyển động mượt mà đó, hắn thọc con dao về phía cổ họng cậu ta.

Daichi dùng tay trái nhẹ nhàng gạt tay cầm dao của Lucky để đỡ đòn, né được lưỡi dao sắc lẹm, rồi một lần nữa chĩa khẩu súng bên tay phải vào Lucky lúc này đang áp sát ngay trước mặt. Lucky nở một nụ cười nhạt thếch, lắc đầu qua trái qua phải như một tay đấm bốc hạng nhẹ.

Một trận cận chiến giữa dao và súng.

Khẩu súng của Daichi có vẻ rất linh hoạt. Cậu ta né những nhát dao của Lucky, rồi siết cò phản công như tung ra những cú đấm. Nhưng Lucky lúc đó đã uốn người né khỏi đường đạn nên không trúng. Từ tư thế thấp người, Lucky tung ra cú đá bằng đôi chân dài ngoằng nhắm thẳng vào mặt Daichi. Daichi đỡ cú đó bằng vai, rồi lại chĩa họng súng vào đối phương.

Ban đầu trông có vẻ ngang tài ngang sức, nhưng xem ra Lucky đang chiếm ưu thế.

Daichi bắn hết đạn và lùi lại để giãn khoảng cách, nhưng chân phải cậu ta đang đi cà nhắc. Ngay cả lúc nạp đạn, tay trái cậu ta cũng cử động rất khó khăn. Cả hai chỗ đó, hình như cái gọi là gân, đều đã bị cắt đứt.

「Được đấy chứ~.」

Lucky vừa xoay xoay con dao vừa nói.

「Dám vũ trang đầy đủ đứng lên chống lại tao cơ đấy. Lần đầu tiên tao gặp loại như mày. Bọn khác toàn bỏ chạy hoặc quỳ xuống van xin thôi.」

「Hả? Mày sủa cái gì thế? Mày mới là thằng phải van xin đấy.」

Daichi cười 「Gyahaha」 rồi liếc nhìn Kazamachi.

「Khôn vặt phết nhỉ. Còn thuê cả vệ sĩ cơ đấy.」

Khuôn mặt Kazamachi cứng đờ.

Một thằng nhóc tiểu học người đầy máu me đang đứng cười man dại, cảnh tượng này thực sự quá kinh khủng. Hơn nữa đó lại là bạn cùng lớp, nên cú sốc của Kazamachi lại càng lớn hơn.

「Làm hiệp hai thôi nào~.」

Lucky lại lao về phía Daichi.

Thắng bại được định đoạt ngay tức khắc. Khi hai tiếng súng vang lên thì Lucky đã ngồi đè lên người Daichi.

Con dao Kukri vung xuống, vang lên tiếng lưỡi dao cắm phập vào da thịt.

Tôi ôm lấy Kazamachi đang chết lặng đi vì bàng hoàng và bỏ chạy khỏi nơi đó. Từ phía sau lưng, tiếng cười "gyahaha" vẫn văng vẳng bên tai, rồi nhỏ dần, nhỏ dần.

「Daichi... là sát thủ sao...」

Trong vòng tay tôi, Kazamachi nói như sắp khóc.

「Sát thủ Smile, thì ra là Daichi.」

Lucky đã nhầm Daichi là Kazamachi nên tấn công. Còn Daichi thì tưởng Lucky là vệ sĩ do Kazamachi thuê nên đã nghênh chiến.

Cuộc đối thoại của hai người họ chẳng ăn nhập gì với nhau, nhưng cuộc tàn sát thì lại khớp đến từng nhịp. Và rồi, dẫn đến cái kết cục kia.

「Làm sao bây giờ...」

Đến nước này thì Kazamachi cũng bắt đầu thấy bất an.

「Trước mắt cứ rời khỏi đây đã.」

Tôi cõng Kazamachi, chạy xa khỏi bờ sông và con đê. Vừa cảnh giác với lũ "Bà nội trợ thả rơi", tôi vừa băng qua khu dân cư và đi ra đường quốc lộ đông đúc xe cộ.

「Nếu bắt taxi vãng lai thì có thể đến khách sạn an toàn không nhỉ? Anh nghĩ nếu tăng thêm nhiều yếu tố ngẫu nhiên thì bọn chúng sẽ khó mai phục hơn.」

Phải nhanh chóng gặp được Kiểm sát viên Morita. Sự việc đã đi quá xa, quá hỗn loạn rồi, tôi muốn bàn bạc với kiểm sát viên hay những người lớn có thẩm quyền như vậy.

Thế nhưng──.

Tôi vô tình nhìn vào tủ kính trưng bày của một cửa hàng điện máy ven đường quốc lộ. Những chiếc tivi màn hình tinh thể lỏng đang phát bản tin thời sự.

Biên tập viên bản tin đang đọc tin tức nóng với vẻ mặt nghiêm trọng.

Kiểm sát viên Morita đã bị một kẻ lạ mặt tấn công tại khách sạn nối liền với nhà ga và đã được đưa đi cấp cứu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!